Nhạc nềnRetroRPG_Dungeon

Bức tranh không mặt

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh sáng ban mai của ngày thứ ba tại khu tập thể cũ Thanh Xuân không mang lại chút sinh khí nào. Nó chỉ làm hiển lộ rõ hơn những vệt mốc xám ngoét bám trên trần nhà và lớp bụi mịn lơ lửng trong không gian ngột ngạt. Vũ Khánh Linh thức dậy với một cơn đau nhức nhối chạy dọc từ sau gáy lên đỉnh đầu. Di chứng của hai đêm mất ngủ liên tiếp, kết hợp với hội chứng nhạy cảm cao (HSP) bẩm sinh, khiến hệ thần kinh của cô như một sợi dây đàn bị căng quá mức, chỉ cần một rung động nhỏ cũng đủ để đứt gãy.


Trên chiếc giường gỗ ép ọp ẹp, bé Gia Bảo vẫn đang ngủ mê mệt. Làn da của thằng bé xanh xao, đôi môi khô khốc khẽ mím lại, và hai bàn tay nhỏ nhắn vẫn ôm chặt lấy con gấu bông Teddy sứt tai tên là "Bông" vào sát lồng ngực gầy gò. Nhìn con trai, lòng Linh thắt lại. Sự cố chiếc loa thông minh tự động nổi loạn đêm qua vẫn còn ám ảnh cô. Ngoài phòng khách, chiếc Smart Speaker đã bị cô rút phích cắm vật lý, nằm im lìm trên bàn như một thực thể câm lặng nhưng đầy đe dọa. Linh hiểu rằng hệ thống wifi của căn hộ này đã bị xâm nhập, và Phong – người chồng cũ ái kỷ với vỏ bọc chuyên gia tâm lý hoàn hảo – đang dùng công nghệ để bủa vây cô từ xa.


“Linh à, em lại hoang tưởng rồi. Sự bất ổn của em đang đầu độc đứa trẻ.”


Giọng nói trầm ấm, đều đặn mang tính lâm sàng của Phong lại vang lên trong đầu cô như một cuốn băng chạy lặp. Linh nhắm mắt, lắc đầu để xua tan bóng ma tâm lý ấy. Cô không được phép ngã lòng. Cô phải tỉnh táo. Sáng nay, cô quyết định đưa Gia Bảo đến trường mầm non tư thục Ánh Dương. Cô cần đưa con ra khỏi không gian ngột ngạt của căn hộ 402 này, và bản thân cô cũng cần một khoảng lặng để rà soát lại mọi chuyện.


***


Đường vào Trường mầm non tư thục Ánh Dương nằm sâu trong một con ngõ nhỏ của quận Thanh Xuân, bao quanh bởi những bức tường gạch cũ và những cột điện chằng chịt dây cáp. Ngôi trường tư thục nhỏ này vốn là một căn nhà ống ba tầng được cải tạo lại, không gian sân chơi hạn chế nhưng bù lại, các cô giáo ở đây rất chu đáo. Linh dắt tay Gia Bảo bước qua cổng trường. Thằng bé di chuyển chậm chạp, đôi mắt to tròn lấm lét nhìn quanh, một tay giữ chặt quai ba lô, tay kia ôm khư khư con gấu bông Bông không chịu buông.


“Gia Bảo ngoan, vào lớp với cô Hương nhé con. Chiều mẹ Linh sẽ đón con sớm,” Linh cúi người, nhẹ nhàng gỡ bàn tay đang bấu chặt lấy gấu áo cô của con trai. Giọng cô ấm áp, cố gắng truyền đi sự an tâm mà chính cô cũng đang thiếu hụt.


Cô giáo chủ nhiệm Trịnh Mai Hương bước ra đón trẻ. Hương khoảng hai mươi tám tuổi, mặc chiếc tạp dề thêu hình hoa hướng dương rực rỡ, gương mặt thanh tú luôn nở nụ cười hiền hậu. Nhưng khi nhìn thấy dáng vẻ mệt mỏi của Linh và sự lầm lì bất thường của Gia Bảo, nụ cười của cô giáo trẻ khẽ khựng lại một nhịp.


“Chị Linh... Gia Bảo dạo này ở nhà có ngủ tốt không chị?” Hương khẽ hỏi, ánh mắt ái ngại nhìn quầng thâm hằn sâu dưới mắt Linh.


“Cháu hơi khó ngủ một chút vì chưa quen nhà mới, cô Hương ạ,” Linh khéo léo né tránh, không muốn để lộ khủng hoảng gia đình quá sớm. “Nhờ cô quan sát cháu giúp tôi nhé.”


Hương gật đầu, dắt tay Gia Bảo vào lớp. Nhìn bóng lưng gầy guộc của con trai khuất sau cánh cửa lớp học, Linh thở ra một hơi dài. Cô bước ra quán cà phê đối diện trường, mở cuốn sổ tay công việc ra nhưng không thể tập trung vào bất kỳ dòng bản thảo nào. Đầu óc cô liên tục phân tích các dữ liệu: Phong làm thế nào để biết con hoảng loạn? Tại sao chiếc loa tự bật? Mạng wifi bị hack từ lúc nào? Mọi câu hỏi đều dẫn đến một kết luận duy nhất: Phong đã lên kịch bản này từ trước khi cô dọn đi.


***


Bốn giờ ba mươi phút chiều. Tiếng chuông tan học của trường Ánh Dương vang lên kẽo kẹt. Linh bước vào sảnh đón trẻ, lòng bồn chồn không yên. Khi các phụ huynh khác lần lượt đón con ra về, cô giáo Trịnh Mai Hương khẽ ra hiệu cho Linh ở lại. Hương dắt Gia Bảo ra bàn uống nước của giáo viên, đưa cho thằng bé một bộ đồ chơi xếp hình để nó tự chơi ở góc phòng, rồi quay sang nhìn Linh với vẻ mặt vô cùng lo lắng.


“Chị Linh, có chuyện này tôi nghĩ phải trao đổi trực tiếp với chị,” Hương nói, giọng nhỏ nhẹ nhưng đầy nghiêm trọng. Cô mở ngăn kéo bàn làm việc, lấy ra một tờ giấy vẽ khổ A4 đặt lên bàn. “Đây là bức tranh do Gia Bảo vẽ trong giờ chơi tự do chiều nay. Bình thường các bạn nhỏ sẽ vẽ gia đình, siêu nhân hoặc nhà cửa rực rỡ. Nhưng Gia Bảo...”


Linh đón lấy tờ giấy. Ngay lập tức, một luồng điện lạnh ngắt chạy dọc sống lưng cô.


Bức tranh vẽ bằng sáp màu của Gia Bảo hiện lên với những nét tô bạo lực, chồng chéo và u tối. Thằng bé đã dùng màu đen sậm để vẽ một bức tường khổng lồ, chiếm gần hết diện tích tờ giấy. Bên trong bức tường đen đặc ấy, ẩn hiện một hình người cao lớn, dị dạng nhưng hoàn toàn không có ngũ quan – một người đàn ông không có mặt đứng sừng sững như một bóng ma giam cầm. Ở góc dưới bức tranh, sát chân bức tường, là hình ảnh một đứa trẻ nhỏ bé được vẽ bằng những nét nguệch ngoạc màu xanh nhạt, hai hàng nước mắt màu đỏ chảy dài trên má, và đôi bàn chân bị trói chặt bởi những đường xoắn ốc màu đen gớm ghiếc.


“Bức tranh vẽ bằng sáp màu của Gia Bảo...” Linh lẩm bẩm, những ngón tay cô run rẩy khi miết lên lớp sáp màu dày cộm, gồ ghề. Tư duy biên tập của một người làm sách thiếu nhi giúp cô nhận ra đây không phải là những nét vẽ ngẫu hứng của một đứa trẻ năm tuổi. Áp lực ngòi bút cực mạnh chứng tỏ đứa trẻ đã vẽ trong trạng thái căng thẳng tột độ, và sự phân bổ màu sắc thể hiện một nỗi sợ hãi bị giam cầm sâu sắc.


“Chiều nay, khi tôi phát giấy vẽ, Gia Bảo không chơi với các bạn,” cô giáo Hương khẽ kể, giọng cô run nhẹ. “Cháu mang con gấu bông Bông ra ngồi ở góc lớp, áp tai sát vào bức tường phòng học rồi lẩm bẩm nói chuyện một mình. Khi tôi bước đến gần, cháu hoảng sợ giấu bức vẽ này đi. Tôi hỏi cháu vẽ ai, cháu bảo... cháu vẽ 'Người Bạn Trong Tường'. Thằng bé nói người bạn đó không có mặt, người bạn đó bảo nếu cháu không nghe lời, người bạn đó sẽ trói chân cháu lại và mang mẹ Linh đi mất.”


Tai Linh ù đi. Tiếng nói trong tường. Người bạn không mặt. Những chi tiết này khớp hoàn toàn với những gì Gia Bảo đã gào khóc trong căn hộ 402 vào lúc hai giờ sáng. Đây không phải là sự trùng hợp ngẫu nhiên. Đứa con trai năm tuổi của cô đang bị hủy hoại nhận thức một cách có hệ thống, ngay cả khi nó đã rời khỏi căn hộ và đến trường học.


“Cô Hương, tôi... tôi cảm ơn cô đã giữ lại bức tranh này,” Linh nói, giọng cô nghẹn ngào nhưng ánh mắt chợt trở nên sắc lạnh. Bản năng làm mẹ trỗi dậy, thổi bùng lên một ngọn lửa lý trí mạnh mẽ lấn át nỗi hoang mang. “Tôi cần đưa cháu đi gặp một chuyên gia ngay lập tức.”


***


Năm giờ ba mươi phút chiều. Linh đưa Gia Bảo đến Phòng khám Tâm lý Nhi khoa Minh Đức nằm trên đường Nguyễn Trãi. Bác sĩ Nguyễn Minh Đức là một chuyên gia tâm lý nhi khoa uy tín lâu năm, người nổi tiếng với phương pháp trị liệu nhận thức hành vi độc lập và không bị chi phối bởi các thế lực bệnh viện công. Linh biết đến ông qua những lần hợp tác biên soạn sách kỹ năng sống cho trẻ em trước đây.


Trái ngược hoàn toàn với không gian ẩm mốc, ngột ngạt của căn hộ tập thể cũ Thanh Xuân hay phòng tham vấn sang trọng nhưng đầy áp lực của Phong, phòng khám của bác sĩ Đức mang lại cảm giác vô cùng ấm áp. Căn phòng được sơn màu vàng nhạt dịu mắt, sàn lát gỗ tự nhiên, xung quanh bày biện rất nhiều đồ chơi bằng gỗ, những bức tranh phong cảnh nhẹ nhàng và một bể cá cảnh phát ra tiếng nước chảy róc rách êm dịu. Ánh đèn màu vàng ấm áp bao phủ lên không gian, tạo ra một rào cản tâm lý an toàn ngay khi bước qua cửa.


Bác sĩ Nguyễn Minh Đức bước ra chào hai mẹ con. Ông ngoài năm mươi tuổi, dáng người cao gầy, mặc chiếc áo len cổ lọ sẫm màu giản dị bên dưới chiếc áo khoác mỏng. Mái tóc ông đã bạc phơ cắt ngắn gọn gàng, gương mặt hiền từ với những nếp nhăn hằn sâu quanh mắt mỗi khi ông cười, tỏa ra một phong thái thông thái, điềm đạm và vô cùng đáng tin cậy.


“Chào Linh, lâu rồi không gặp em,” bác sĩ Đức ôn tồn nói, rồi ông cúi xuống ngang tầm mắt của Gia Bảo, mỉm cười ấm áp. “Chào Gia Bảo. Chú có một khay cát rất đẹp ở kia, cháu có muốn ra chơi xếp mô hình với chú không?”


Gia Bảo lấm lét nhìn Linh. Nhận được cái gật đầu khích lệ của mẹ, thằng bé mới rụt rè bước đến góc phòng, nơi đặt bộ đồ chơi trị liệu bằng cát (Sandplay Therapy) nhập khẩu từ Đức. Thằng bé vẫn ôm chặt con gấu bông Bông bằng một tay, tay còn lại bắt đầu chạm vào những hạt cát mịn màng.


Linh bước đến bên bàn làm việc của bác sĩ Đức, đặt bức tranh vẽ bằng sáp màu của Gia Bảo lên mặt bàn gỗ lim. Cô khẽ kể lại toàn bộ sự việc: từ quyết định ly hôn Phong, việc chuyển đến căn hộ tập thể cũ, cơn hoảng loạn lúc hai giờ sáng của con trai, tiếng ù ù tần số cực thấp mà cô nghe thấy khi áp tai vào tường nứt, cho đến sự cố chiếc loa thông minh tự động nổi loạn đêm qua.


Bác sĩ Đức im lặng lắng nghe, đôi mắt sáng sau cặp kính gọng tròn chăm chú quan sát từng nét vẽ trên bức tranh. Thỉnh thoảng, ông lại liếc nhìn hành vi của Gia Bảo ngoài khay cát. Thằng bé đang lén lút chôn một mô hình người nhỏ xuống dưới cát, rồi dùng những mảnh gỗ đen chắn xung quanh, tạo thành một bức tường khép kín.


“Linh này,” bác sĩ Đức thở dài nhẹ, đẩy cặp kính lên sống mũi. Giọng ông trầm và nghiêm trọng. “Bức vẽ này không phải là sản phẩm của chứng tự kỷ hay trầm cảm tự phát ở trẻ em. Đây là một phản xạ phân ly (dissociative response) điển hình do chấn thương tâm lý từ bên ngoài gây ra.”


“Ý bác sĩ là... có người đang tác động đến cháu?” Linh nín thở hỏi, tim cô đập dồn dập.


“Chính xác. Hãy nhìn vào cấu trúc của bức tranh,” bác sĩ Đức dùng đầu ngón tay chỉ vào hình ảnh người đàn ông không mặt trong tường. “Trẻ em năm tuổi khi vẽ người sẽ luôn cố gắng vẽ mắt, mũi, miệng vì đó là cách chúng nhận diện cảm xúc và sự an toàn từ người lớn. Việc Gia Bảo vẽ một người không có mặt đứng trong tường chứng tỏ thằng bé chỉ nhận diện thực thể này qua một giác quan duy nhất: thính giác. Đứa trẻ không nhìn thấy kẻ đó, nhưng liên tục nghe thấy giọng nói của kẻ đó phát ra từ bức tường.”


Linh cảm thấy ngực mình thắt lại. “Tiếng thì thầm trong tường... Đêm qua con tôi đã nói như vậy.”


“Và những đường xoắn ốc màu đen trói chặt chân đứa trẻ,” bác sĩ Đức tiếp tục phân tích, ánh mắt ông trở nên sắc bén đầy vẻ lâm sàng. “Trong tâm lý học hành vi nhi khoa, biểu tượng này thể hiện sự ám thị cưỡng chế (coercive suggestion). Đứa trẻ đã bị nhồi nhét một nỗi sợ hãi rằng nếu nó di chuyển, nếu nó chạy đến bên mẹ, hoặc nếu nó không tuân thủ mệnh lệnh của 'Người Bạn', nó sẽ bị trừng phạt bằng cách mất đi sự bảo bọc. Đây là một kịch bản thao túng tâm lý cực kỳ tinh vi và tàn nhẫn được thiết kế riêng cho một đứa trẻ năm tuổi.”


Linh run lên vì căm phẫn. “Là Phong... Chính gã đã làm việc này. Gã là một chuyên gia tâm lý học lâm sàng, gã biết rõ cách bẻ gãy tâm trí của một đứa trẻ để biến tôi thành một người mẹ bất ổn trước tòa.”


Bác sĩ Đức gật đầu đồng cảm, nhưng ông khẽ giơ tay ra hiệu cho Linh giữ bình tĩnh. “Phong là một kẻ ái kỷ ác tính (Malignant Narcissist). Những kẻ như gã coi mọi người, kể cả con ruột, là công cụ để khẳng định quyền lực và sự hoàn hảo của bản thân. Gã đang sử dụng một phương pháp bạo hành lạnh công nghệ cao kết hợp với ám thị tiềm thức để cướp quyền nuôi con từ tay em.”


“Nhưng gã làm việc đó bằng cách nào khi không có mặt ở căn hộ?” Linh hỏi, giọng cô lạc đi.


Bác sĩ Đức nhìn ra phía khay cát, nơi Gia Bảo đang nói chuyện lầm bầm một mình với mô hình người bị chôn dưới cát. “Em có nhắc đến 'tiếng ù ù tần số cực thấp' phát ra từ bức tường nứt vào lúc hai giờ sáng?”


“Vâng, đúng vậy. Nó là một thứ rung động rất nhẹ, gây nhức đầu và buồn nôn,” Linh xác nhận.


“Đó chính là manh mối,” bác sĩ Đức nói, phong thái của ông trở nên vô cùng nhạy bén. “Trong y khoa lâm sàng, sóng âm tần số cực thấp (Infrasound) dưới dải tần 20Hz không thể nghe thấy bằng tai thường một cách rõ ràng, nhưng nó tạo ra sự cộng hưởng vật lý với màng nhĩ và hệ thần kinh trung ương, gây ra cảm giác lo âu, ảo giác và ác mộng tột độ. Nếu kết hợp tần số này với một giọng nói biến tần được phát lặp đi lặp lại vào khung giờ não bộ yếu nhất – lúc hai giờ sáng – đứa trẻ sẽ dễ dàng rơi vào trạng thái nửa tỉnh nửa mê, bị thôi miên và ám thị hoàn toàn. Thằng bé sẽ tin tuyệt đối rằng 'Người Bạn Trong Tường' là có thật.”


Linh bàng hoàng. Khoa học hành vi đã bị Phong biến thành một thứ vũ khí giết người không dao, hủy hoại tâm trí đứa con trai non nớt của cô để phục vụ cho lòng tự phụ bệnh hoạn của gã.


“Em phải làm gì bây giờ, bác sĩ?” Linh khẩn khoản, nước mắt cô chực trào ra nhưng cô cố nén lại. “Tôi không thể để gã tiếp tục làm hại con tôi.”


Bác sĩ Đức nhìn thẳng vào mắt Linh, ánh mắt ông nghiêm nghị nhưng đầy ấm áp và kiên định. Ông đặt một bàn tay lên vai cô, truyền đi một luồng năng lượng tỉnh táo.


“Linh, em phải nhớ kỹ điều này: Kẻ thao túng chỉ có thể làm chủ khi thực tại bị bóp méo. Vũ khí mạnh nhất của em lúc này không phải là sự giận dữ, mà là lý trí sắc bén và dữ liệu khoa học. Em phải bắt đầu phản công bằng cách thu thập chứng cứ vật lý.”


Ông khẽ đẩy một cuốn sổ tay nhỏ về phía cô và nói bằng giọng đanh thép:


“Lời khuyên đầu tiên của chú: Em hãy mua một cuốn sổ tay, ghi chép lại thật chi tiết mọi mốc thời gian, biểu hiện sinh học và tần suất hoảng loạn của Gia Bảo hàng đêm để đối chiếu lâm sàng. Và điều quan trọng nhất...”


Bác sĩ Đức khẽ liếc nhìn con gấu bông Teddy sứt tai mà Gia Bảo đang ôm khư khư ngoài khay cát, giọng ông hạ thấp đầy cảnh giác:


“...Em hãy kiểm tra thật kỹ tất cả những món đồ chơi xung quanh con, đặc biệt là những vật dụng thằng bé luôn mang theo bên mình. Kẻ thao túng luôn cần một kênh rò rỉ thông tin thời gian thực để điều khiển các thiết bị thông minh trong nhà em đúng thời điểm.”


Linh nhìn theo ánh mắt của bác sĩ Đức, dán chặt vào con gấu bông Teddy tên 'Bông' đang nằm trong vòng tay của con trai cô. Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Chiếc loa thông minh nổi loạn đêm qua lúc cô đang tắm... Làm sao Phong biết chính xác khoảnh khắc cô bước vào phòng tắm để ra tay?


Câu trả lời đang nằm ngay trong vòng tay của con trai cô.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!