Chiếc loa thông minh nổi loạn
Ánh bình minh xám xịt của ngày thứ hai tại căn hộ 402 không mang lại chút ấm áp nào, nó chỉ làm rõ thêm những vệt mốc xanh rì chạy dọc theo góc trần nhà tập thể cũ. Vũ Khánh Linh vẫn đứng đó, những ngón tay gầy guộc miết chặt vào mảng xi măng trắng mới trám sát giường ngủ của Gia Bảo. Lớp bột mịn bám vào đầu ngón tay cô lạnh ngắt, khô khốc. Bản năng của một biên tập viên sách thiếu nhi – người luôn phải rà soát từng lỗi chính tả nhỏ nhất để tìm ra sự bất thường trong một bản thảo – đang hét lên rằng vết trám này là một dấu vết nhân tạo. Một kẻ nào đó đã chạm vào bức tường này ngay trước khi cô dọn đến. Nhưng là ai? Và để làm gì?
Tiếng chuông điện thoại chợt đổ dồn từ phía phòng khách, cắt ngang bầu không khí đặc quánh tĩnh lặng. Âm thanh dồn dập, sắc lẹm vang lên kẽo kẹt giữa những bức tường trống trải. Linh giật mình, vội vàng rút tay lại, khẽ liếc nhìn Gia Bảo vẫn đang ngủ mê mệt, đôi lông mày nhỏ nhắn của thằng bé thỉnh thoảng lại nhíu chặt như đang cố trốn chạy một cơn ác mộng dai dẳng. Cô bước nhanh ra ngoài, cầm lấy chiếc điện thoại đang rung bần bật trên mặt bàn gỗ ép xước cạnh.
Màn hình hiển thị ba chữ: "Trần Thế Phong".
Trái tim Linh thắt lại một nhịp, lồng ngực nghẹn đắng. Cô hít một hơi thật sâu, áp dụng kỹ thuật tự thôi miên điều hòa nhịp thở 4-7-8 mà cô tự học được trên các diễn đàn tâm lý lâm sàng. Hít vào bốn giây, giữ hơi bảy giây, và thở ra từ từ trong tám giây. Khi nhịp tim đã tạm thời ổn định, cô nhấn nút nghe, nhưng tuyệt đối không lên tiếng trước.
“Linh à? Em và con ngủ ngon không?”
Giọng nói của Phong vang lên từ đầu dây bên kia, trầm ấm, đều đặn, mang một tông nhịp lâm sàng hoàn hảo của một chuyên gia tâm lý học xuất sắc. Không có một chút giận dữ, không có một sự thù hằn nào sau cuộc ly hôn ồn ào. Chính cái giọng điệu từ tốn, đầy vẻ quan tâm giả tạo này mới là thứ khiến Linh rùng mình. Nó giống như một lưỡi dao mổ được bọc trong một lớp nhung mềm mại.
“Chúng tôi ổn,” Linh trả lời, giọng cô phẳng lặng, cố gắng không để lộ bất kỳ một sự dao động cảm xúc nào. Cô biết rõ Phong đang tìm kiếm điều gì. Kẻ ái kỷ ác tính như gã luôn thèm khát những phản hồi hoảng loạn từ nạn nhân để củng cố cảm giác kiểm soát.
“Giọng em nghe có vẻ mệt mỏi quá,” Phong khẽ thở dài, một tiếng thở dài đầy vẻ bao dung và thương hại. “Linh này, em không cần phải cố tỏ ra mạnh mẽ đâu. Anh biết việc chuyển đến một căn hộ tập thể cũ nát ở Thanh Xuân sau ly hôn là một cú sốc lớn đối với hệ thần kinh vốn đã nhạy cảm của em. Sự bất ổn phóng chiếu (projection of instability) từ em có thể đang đầu độc nhận thức của Gia Bảo đấy. Em có chắc mình đủ tỉnh táo để nhận diện đâu là thực tại, đâu là ảo giác do sang chấn ly thân gây ra không?”
Linh siết chặt cạnh bàn gỗ, những ngón tay trắng bệch vì dùng lực. Tư duy biên tập sắc bén giúp cô bóc tách ngay cấu trúc ngôn từ của Phong. Gã đang sử dụng các thuật ngữ chuyên môn – "bất ổn phóng chiếu", "ảo giác do sang chấn" – để định khung cô là một kẻ hoang tưởng, một người mẹ bất ổn tinh thần. Đây là đòn gaslight quen thuộc mà gã đã dùng suốt năm năm qua để bào mòn lòng tự tin của cô, khiến cô tin rằng mình thực sự bị điên.
“Anh gọi điện chỉ để giảng bài tâm lý học lâm sàng cho tôi thôi sao, Phong?” Linh lạnh lùng ngắt lời, phá vỡ cấu trúc ngụy biện của gã. “Nếu không có chuyện gì quan trọng liên quan đến việc giám hộ, tôi xin phép cúp máy. Tôi còn phải chuẩn bị cho con đi học.”
“Anh chỉ lo cho con thôi,” giọng Phong vẫn dịu dàng đến đáng sợ. “Anh nghe nói đêm qua Gia Bảo lại lên cơn hoảng loạn? Thằng bé nói với vú em Nhài rằng có 'Người Bạn Trong Tường' nói chuyện với nó. Linh à, trẻ con rất dễ bị ám thị bởi trạng thái lo âu của người nuôi dưỡng. Nếu em cứ tiếp tục giữ con trong một môi trường ngột ngạt và đầy những hoang tưởng tự phát như vậy, anh sẽ buộc phải can thiệp bằng các biện pháp pháp lý khẩn cấp để bảo vệ tâm trí non nớt của con.”
Linh cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc xương sống. Làm sao Phong biết đêm qua Gia Bảo lên cơn hoảng loạn? Cô mới chỉ dọn đến đây chưa đầy hai mươi tư giờ. Bà vú em Nhài – người giúp việc cũ do Phong giới thiệu – vẫn chưa chính thức đến làm việc tại căn hộ mới này cho đến chiều nay. Ai đã báo tin cho gã? Hay... gã có tai mắt ngay trong chính căn phòng này?
Cô liếc nhìn con gấu bông Teddy tên 'Bông' đang nằm lăn lóc trên ghế sofa phòng khách. Đôi mắt nhựa đen lánh của nó phản chiếu ánh sáng ban mai xám xịt một cách vô cảm. Linh chưa kịp trả lời thì đầu dây bên kia đã vang lên tiếng tút dài lạnh lẽo. Phong đã chủ động cúp máy, để lại một lời đe dọa lơ lửng đầy sức nặng.
Chưa kịp định thần sau cuộc gọi của chồng cũ, tiếng gõ cửa dồn dập, thô bạo đã vang lên từ phía cửa chính. Linh giật mình bước ra mở khóa.
Bà Lê Kim Chi – mẹ đẻ của Linh – bước vào nhà với một khuôn mặt hầm hầm sát khí, tay xách theo một túi cam sành nặng trĩu. Mái tóc muối tiêu uốn xoăn ngắn của bà hơi rối, gương mặt phúc hậu thường ngày giờ hằn sâu những nếp nhăn lo âu và tức giận. Bà không thèm tháo dép, bước thẳng vào giữa phòng khách, nhìn quanh quất một lượt rồi ném mạnh túi cam xuống bàn.
“Linh! Con có bị điên không hả con?” Bà Chi lớn tiếng, giọng bà run lên vì tức giận và sĩ diện. “Mẹ đã bảo con bao nhiêu lần rồi? Thằng Phong nó là bác sĩ tâm lý, là người có danh tiếng, có tiền bạc. Con ly hôn đơn phương đã là một sự bôi nhọ vào mặt dòng họ này rồi, giờ lại còn hành hạ cháu ngoại mẹ bằng cách đưa nó đến cái xó xỉnh ẩm mốc này sống?”
“Mẹ, con đã giải thích với mẹ rồi,” Linh cố gắng giữ giọng bình tĩnh, bước đến đỡ vai mẹ nhưng bị bà gạt phắt ra. “Phong không phải là người hoàn hảo như mẹ nghĩ. Gã bạo hành tinh thần con suốt năm năm qua...”
“Bạo hành cái gì mà bạo hành!” Bà Chi ngắt lời, giọng đầy vẻ áp đặt truyền thống. “Nó không đánh con một roi nào, tiền chu cấp đầy đủ, biệt thự Mỹ Đình sang trọng không ở, lại đi chui vào cái nhà tập thể dột nát này. Sáng nay thằng Phong nó gọi điện cho mẹ, nó khóc đấy con có biết không? Nó bảo con bị trầm cảm nặng sau ly hôn, đêm nào cũng la hét hoang tưởng khiến thằng bé Gia Bảo phát điên theo. Nó sợ con làm hại đứa trẻ nên mới nhờ mẹ sang khuyên bảo.”
Linh đứng lặng người, cảm giác cô độc tột cùng bao vây lấy cô. Trần Thế Phong đã đi trước cô một bước. Gã đã dùng chính mẹ đẻ của cô làm công cụ phát ngôn, gieo rắc sự hoài nghi vào đầu bà bằng danh xưng chuyên gia tâm lý uy tín của mình. Đòn gaslight gián tiếp qua người thân của gã đang hoạt động hoàn hảo.
“Mẹ nhìn bức tường này đi!” Linh nắm lấy tay bà Chi, kéo bà vào phòng ngủ, chỉ vào mảng xi măng trắng mới trám sát giường ngủ của con. “Mảng xi măng này mới tinh, bám đầy bụi xám. Có kẻ đã đục tường nhà con ngay trước khi con dọn đến. Đêm qua Gia Bảo khóc thét vì nghe thấy tiếng thì thầm phát ra từ chính chỗ này!”
Bà Chi nhìn mảng tường nứt, khẽ tặc lưỡi rồi gạt tay Linh ra một cách thiếu kiên nhẫn. “Căn nhà tập thể cũ từ năm chín mươi mấy thì tường nứt, người ta trám lại chống thấm là chuyện bình thường! Con nhìn đâu cũng ra âm mưu hãm hại là thế nào? Thằng Phong nó rảnh rỗi đến mức đi đục tường nhà con chắc? Con bị hoang tưởng thực sự rồi Linh ạ! Nghe mẹ, nhường quyền nuôi con cho thằng Phong đi, để nó chăm sóc Gia Bảo trong điều kiện tốt nhất, rồi con lo mà đi chữa bệnh trầm cảm của con đi!”
Lời nói của mẹ đẻ như những nhát búa nện thẳng vào lòng tự trọng của Linh. Sự bất lực dâng lên nghẹn ứ ở cổ họng. Cô nhận ra, trong cuộc chiến này, cô hoàn toàn đơn độc. Những người xung quanh cô đều đã bị che mắt bởi vỏ bọc trí thức thượng lưu hoàn mỹ của Phong. Họ không thể và không muốn tin rằng một chuyên gia tâm lý xuất sắc lại là một kẻ săn mồi tàn nhẫn trong bóng tối.
“Mẹ về đi,” Linh nói, giọng cô nhỏ dần nhưng lạnh ngắt. “Con tự biết mình phải làm gì để bảo vệ con trai con.”
Bà Chi nhìn con gái bằng ánh mắt đầy thất vọng, bà thở dài thườn thượt, lẩm bẩm vài câu trách móc về sự bướng bỉnh ích kỷ của cô rồi quay lưng bước đi, tiếng bước chân nặng nề nện xuống cầu thang xi măng vang vọng một nỗi u uất.
Cả ngày hôm đó trôi qua trong một bầu không khí nặng nề như chì. Linh cố gắng tập trung dọn dẹp nhà cửa và chỉnh sửa bản thảo cuốn sách tranh 'Chiếc Lá Chữa Lành' để chuẩn bị nộp cho nhà xuất bản, nhưng tâm trí cô luôn bị phân tán bởi cuộc gọi của Phong và vết nứt kỳ lạ trên tường. Chiều muộn, bà vú em Trần Thị Nhài đến nhận việc. Bà Nhài là người phụ nữ trung niên có dáng người tròn trịa, gương mặt khắc khổ nhưng hiền hậu. Tuy nhiên, Linh nhận thấy bà Nhài luôn có những biểu hiện lấm lét, thỉnh thoảng lại lén lút nhìn điện thoại mỗi khi cô dọn dẹp phòng ngủ của con trai. Sự nghi ngờ nội bộ bắt đầu nhen nhóm, buộc Linh phải cảnh giác cao độ.
Đêm xuống. Cơn mưa rào ban ngày đã tạnh, chỉ còn lại cái oi bức ngột ngạt của mùa hè Hà Nội. Linh dỗ dành Gia Bảo ngủ thiếp đi trên giường. Thằng bé hôm nay ngoan hơn, nhưng đôi tay vẫn ôm chặt con gấu bông Bông như một chiếc khiên bảo vệ duy nhất.
Khoảng mười một giờ đêm, Linh cảm thấy mệt mỏi rã rời sau một ngày căng thẳng tột độ. Cô bước vào phòng tắm nhỏ hẹp sát phòng khách để tắm nước ấm, hy vọng dòng nước có thể gột rửa đi sự mệt mỏi thể chất và làm dịu đi hệ thần kinh đang căng như dây đàn của mình. Tiếng nước chảy rào rào từ vòi hoa sen cũ kỹ vang lên đều đặn, tạo thành một bức tường âm thanh tạm thời cách ly cô khỏi thế giới bên ngoài.
Đúng lúc đó, sự cố công nghệ ập đến không một lời cảnh báo.
Từ phía phòng khách, chiếc Loa thông minh Smart Speaker căn hộ 402 – thiết bị gia dụng thông minh do Linh tự mua để phát nhạc thiếu nhi cho Gia Bảo nghe ban ngày – đột ngột tự động bật nguồn. Chiếc vòng đèn LED màu xanh lam trên đỉnh loa nhấp nháy liên tục trong bóng tối, xoay tròn một cách ma mị.
*Rè... rè... rắc...*
Một tiếng rít kỹ thuật số chói tai vang lên, cắt ngang tiếng nước chảy trong phòng tắm. Ngay sau đó, chiếc loa tự động tăng âm lượng lên mức tối đa một trăm phần trăm.
*Hắc... hắc... hắc... ha...*
Một tiếng cười quái dị, bị bóp méo tần số đến mức khàn đặc, kéo dài và chậm rãi phát ra từ chiếc loa. Âm thanh ù ù tần số cực thấp cộng hưởng với những bức tường thạch cao cũ kỹ, tạo thành một thứ rung động ma quái, chạy dọc sàn nhà và nện thẳng vào màng nhĩ của bất kỳ ai trong căn hộ.
Linh đang đứng dưới vòi hoa sen, toàn thân đông cứng lại khi nghe thấy tiếng cười kinh dị phát ra từ phòng khách. Trái tim cô đập loạn xạ, mồ hôi lạnh vã ra hòa lẫn với dòng nước ấm. Bản năng làm mẹ hét lên cảnh báo nguy hiểm khẩn cấp. Cô vội vàng tắt vòi nước, quấn vội chiếc khăn tắm quanh người rồi lao ra ngoài.
Trong phòng ngủ, Gia Bảo đã bị đánh thức bởi âm thanh cực đại. Thằng bé ngồi bật dậy trên giường, hai tay bịt chặt lấy tai, gương mặt xanh xao méo mó vì sợ hãi tột độ. Thằng bé gào khóc thảm thiết, đôi vai gầy co giật mạnh mẽ hơn cả đêm qua.
“Mẹ ơi! Người bạn nổi giận rồi! Người bạn bảo mẹ sẽ giết con! Cứu con với!” Gia Bảo hét lên, tiếng khóc nghẹn ngào trong cổ họng, đôi mắt trợn trừng nhìn về phía phòng khách nơi chiếc loa đang phát ra những âm thanh kinh dị.
Linh lao đến bàn phòng khách, vồ lấy chiếc điện thoại di động của mình. Cô mở khóa màn hình bằng bàn tay run rẩy, ngón tay lướt nhanh để tìm ứng dụng điều khiển loa thông minh "SmartLife". Cô muốn tắt nó đi ngay lập tức.
Nhưng màn hình điện thoại đột ngột bị đóng băng. Biểu tượng vòng xoay tải dữ liệu cứ quay tròn vô tận trên nền màn hình xám xịt. Ứng dụng điều khiển hoàn toàn bị khóa từ xa, không phản hồi bất kỳ một thao tác chạm nào của cô.
*“Linh... Linh... em có nghe thấy không... em không bảo vệ được con đâu...”*
Từ chiếc loa thông minh, tiếng cười quái dị đột ngột chuyển thành một giọng nói thầm thì, trầm ấm nhưng đã bị hạ tông qua bộ lọc biến tần, mang một cấu trúc ngữ nghĩa quen thuộc đến rợn người. Đó là giọng nói của Trần Thế Phong đã được biến đổi kỹ thuật số.
Linh bàng hoàng nhìn chiếc loa thông minh đang nổi loạn. Kịch bản bạo hành công nghệ của Phong đã vượt qua ranh giới của bức tường phòng ngủ, gã đã hack vào hệ thống wifi bảo mật kém của căn hộ cũ để trực tiếp kiểm soát thiết bị thông minh trong nhà cô. Gã muốn kích hoạt cơn loạn thần của Gia Bảo ngay trong lúc cô vắng mặt vài phút để tạo dựng bằng chứng cô bỏ bê con cái.
“Không! Tránh ra!” Gia Bảo khóc thét, thằng bé bắt đầu tự cào cấu vào cánh tay mình, đôi mắt hoảng loạn tột độ.
Linh nhận ra cô không thể dựa vào công nghệ để giải quyết một cuộc tấn công công nghệ. Mọi ứng dụng điều khiển lúc này đều vô dụng trước sự can thiệp từ xa của Phong. Cô phải sử dụng những kết nối vật lý thô sơ nhất để tự vệ.
Bỏ qua chiếc điện thoại đang bị đơ màn hình, Linh lao thẳng về phía ổ cắm điện sát góc tường phòng khách, nơi phích cắm của chiếc loa thông minh đang cắm chặt. Cô quỳ rạp xuống sàn nhà ẩm ướt, bàn tay run rẩy nắm chặt lấy phần chuôi nhựa của phích cắm.
Một tia lửa điện nhỏ lóe lên kèm theo tiếng *tạch* sắc lẹm khi Linh dứt khoát dùng lực giật mạnh phích cắm ra khỏi ổ điện.
*Phụt.*
Chiếc vòng đèn LED màu xanh lam trên đỉnh loa vụt tắt. Tiếng cười quái dị và giọng nói thì thầm biến tần đột ngột biến mất, trả lại sự tĩnh lặng tuyệt đối cho căn hộ 402. Chỉ còn lại tiếng khóc nấc nghẹn ngào của Gia Bảo từ trong phòng ngủ vọng ra.
Linh quỳ sụp xuống sàn nhà, chiếc phích cắm điện vẫn nắm chặt trong bàn tay gầy guộc lạnh ngắt. Mồ hôi lạnh chảy dài trên má cô. Sự nghi ngờ về an toàn công nghệ bắt đầu nhen nhóm và bùng cháy mãnh liệt trong tâm trí cô. Căn hộ này, những thiết bị thông minh này, không còn là nơi trú ẩn an toàn nữa. Chúng đã bị biến thành những công cụ gián điệp, những chiếc lồng bẫy vô hình do chồng cũ thiết lập từ xa.
Linh đứng dậy, bước nhanh vào phòng ngủ, ôm chặt lấy cơ thể đang run rẩy của Gia Bảo vào lòng. Cô vuốt dọc sống lưng con, thầm thì những lời trấn an bằng giọng nói ấm áp nhất của mình, nhưng đôi mắt cô nhìn chằm chằm ra khoảng tối ngoài phòng khách, nơi chiếc loa thông minh đã tắt nguồn đang đứng im lìm như một bóng ma câm lặng.
Cô biết, cuộc chiến này mới chỉ bắt đầu, và kẻ thù của cô đang ẩn nấp sau những thiết bị thông minh trong chính ngôi nhà của mình.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!