Nhạc nềnRetroRPG_Dungeon

Tiếng nói từ quá khứ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn đau nhói bên thái dương trái giật lên từng cơn theo nhịp đập của mạch máu, khiến Vũ Khánh Linh phải tì trán vào thành giường gỗ ép lạnh ngắt. Dưới ánh sáng lờ mờ của chiếc đèn ngủ màu vàng nhạt, đứa con trai năm tuổi của cô, Gia Bảo, đang ngủ say trong trạng thái mệt mỏi sau chuyến cấp cứu rửa ruột tại Bệnh viện Nhi Trung ương. Hơi thở của thằng bé nông và khẽ khàng, đôi mi mắt thỉnh thoảng lại khẽ rung lên như thể vẫn đang cố gắng trốn chạy khỏi một bóng ma vô hình nào đó trong giấc mơ. Linh khẽ miết ngón tay lên mu bàn tay gầy gò của con, lòng cô thắt lại trước sự tàn nhẫn vô hình mà gã chồng cũ – Trần Thế Phong – đang âm thầm gieo rắc lên cơ thể non nớt này.


Tối hậu thư ba ngày của bà Nguyễn Thị Hoa về việc phải nộp một giấy chứng nhận sức khỏe tâm thần sạch treo lơ lửng trên đầu cô như một bản án tử hình đối với quyền làm mẹ. Linh biết rõ, nếu cô bước chân vào bất kỳ bệnh viện hay phòng khám công lập nào trong phạm vi quận Thanh Xuân, mạng lưới quyền lực của Phong và kiểm sát viên Trần Thế Khang sẽ lập tức bủa vây. Bác sĩ Lê Thị Mai đã được Phong mua chuộc từ trước, chỉ chờ cô sơ hở để đóng dấu lên một bản kết luận hoang tưởng nặng, tước đoạt vĩnh viễn quyền nuôi con của cô.


*Điện thoại rung lên.*


Màn hình chiếc điện thoại cũ của vú em Nhài – vật chứng gián điệp mà Linh đang giữ bảo mật – sáng lên. Không phải là tin nhắn từ trợ lý Hải của Phong, mà là một dòng tin nhắn mã hóa từ em gái cô, Vũ Khánh Vân: *“Chị ơi, em đã tìm thấy dì Lành rồi. Dì không ở phố Hàng Bạc nữa. Dì đang trốn tại ngôi nhà cổ của gia đình ở rìa ngoại ô phía Đông Anh. Em đang đi taxi qua đón chị. Chúng ta phải đi ngay trong đêm nay.”*


Linh hít một hơi thật sâu, áp dụng kỹ thuật thở điều hòa nhịp tim 4-7-8 để nén chặt cơn đau đầu đang hành hạ. Cô bước ra phòng khách, khóa chặt ngăn kéo chứa lọ sữa bột nhiễm Melatonin liều cao và con chip nghe lén quấn giấy bạc. Chị Vy hàng xóm sát vách đã đồng ý sang trông Gia Bảo giúp cô trong vài tiếng đêm muộn. Bước ra khỏi tòa chung cư cũ Thanh Xuân giữa màn mưa phùn lạnh lẽo của mùa đông Hà Nội, Linh cảm thấy từng luồng khí ẩm ướt mơn trớn trên da thịt như một lời nhắc nhở về ranh giới sinh tử của cuộc chiến này.


***


Chiếc xe taxi cũ kỹ dừng lại trước một con ngõ tối tăm, sâu hút ở vùng ngoại ô Đông Anh. Ngôi nhà cổ của dì họ Vũ Thị Lành nằm khuất sau những rặng tre già và bức tường gạch mốc thếch bám đầy rêu xanh. Không gian xung quanh tĩnh lặng đến đáng sợ, chỉ có tiếng mưa rơi lộp bộp trên những tàu lá chuối và tiếng gió rít qua những khe cửa gỗ mục nát.


Khánh Vân kéo thấp chiếc mũ lưỡi trai, đeo kính cận gọng tròn lấm tấm nước mưa, khẽ thì thầm: “Dì Lành đã cắt đứt liên lạc với cả dòng họ từ ba năm trước, ngay sau khi chị Trịnh Khánh Vân – người vợ đầu của Phong – rơi vào trạng thái sống thực vật. Em phải dùng tài khoản học thuật để truy quét lịch sử đóng bảo hiểm y tế cũ của dì mới tìm ra địa chỉ này.”


Linh khẽ gật đầu. Mái tóc buộc vội bằng kẹp càng cua của cô đã thấm đẫm nước mưa, quầng thâm mắt hằn sâu dưới ánh sáng lờ mờ của chiếc đèn pin điện thoại. Hai chị em bước đến trước cánh cửa gỗ lim nặng nề, Linh khẽ gõ cửa theo nhịp ba ngắn một dài – ám hiệu riêng của gia đình họ Vũ.


*Cạch.*


Cánh cửa chớp khẽ hé mở một khe nhỏ. Một khuôn mặt gầy gò, hốc hác với đôi mắt đầy vẻ cảnh giác và sợ hãi hiện ra sau khe cửa. Đó là bà Vũ Thị Lành. Người đàn bà năm mươi lăm tuổi từng là một điều dưỡng viên lâu năm, giờ đây trông như một bóng ma co cụm trong chiếc áo bà ba màu xám sờn cũ.


“Ai... ai đấy?” Giọng bà Lành run rẩy, ánh mắt nhìn quanh quất ra con ngõ tối như sợ có kẻ bám đuôi.


“Dì Lành, là cháu, Linh đây. Và cả Vân nữa,” Linh nói, giọng cô trầm ấm nhưng kiên định. “Dì ơi, xin dì mở cửa. Cháu cần sự giúp đỡ của dì để cứu mạng Gia Bảo.”


Nhìn thấy khuôn mặt nhợt nhạt nhưng đầy khát vọng bảo vệ con của Linh, bà Lành khựng lại một nhịp. Tuy nhiên, nỗi sợ hãi vô hình từ quá khứ lập tức ập đến. Bà định đóng sập cửa lại:


“Không... các cháu đi đi! Dì không biết gì cả! Đừng tìm dì nữa! Thằng Phong... nó sẽ biết... nó sẽ giết dì mất!”


“Dì Lành!” Khánh Vân lập tức chen chân vào khe cửa, ngăn không cho cánh cửa khép lại. Cô rút từ trong ba lô ra một xấp tài liệu nghiên cứu học thuật quốc tế bị khóa của Phong mà cô đã dùng tài khoản thư viện số để tải về. “Dì nhìn đi! Đây là các bài nghiên cứu về 'Kỹ thuật ám thị thính giác tầm xa' và 'Thử nghiệm hành vi cưỡng chế' do Trần Thế Phong viết. Nó hoàn toàn trùng khớp với các triệu chứng của chị Khánh Vân ngày xưa và bé Gia Bảo bây giờ! Phong đang dùng chính phương pháp bạo lực lạnh bằng công nghệ này để hủy hoại tâm trí con trai cháu nhằm cướp quyền nuôi con!”


Bà Lành nhìn chằm chằm vào những trang giấy in chữ tiếng Anh chằng chịt và những biểu đồ sóng âm hình xoắn ốc màu đen. Đôi bàn tay thô ráp đầy vết chai sạn của người cựu điều dưỡng bắt đầu run lên bần bật. Nỗi sợ hãi xung đột trực diện với lương tâm nghề y và tình máu mủ trong lòng người đàn bà khốn khổ.


Linh quỳ sụp xuống trước bực thềm gạch ẩm ướt, nước mắt cô hòa lẫn với nước mưa lạnh ngắt trên gò má nhợt nhạt:


“Dì Lành, cháu van dì. Gia Bảo mới năm tuổi. Đêm qua thằng bé đã bị co giật và phải rửa ruột vì bị đầu độc Melatonin liều cao qua sữa. Phong đã lắp đặt loa Bluetooth ẩn trong tường phòng ngủ của hai mẹ con để phát tiếng thì thầm gieo rắc nỗi sợ hãi vào đầu thằng bé mỗi đêm. Thằng bé đã vẽ bức tranh một người đàn ông không mặt đứng sau bức tường đòi bắt nó đi. Nếu cháu không có chứng cứ về việc Phong đã từng áp dụng phương pháp này trong quá khứ, tòa án quận sẽ tước quyền nuôi con của cháu và giao Gia Bảo cho gã ái kỷ ác tính đó. Xin dì cứu lấy linh hồn của đứa trẻ!”


Linh rút từ trong túi áo khoác ra bức vẽ sáp màu nguệch ngoạc của Gia Bảo. Hình ảnh đứa trẻ trói chân khóc lóc bên cạnh bức tường đen xám xịt dưới nét vẽ ngây thơ nhưng đầy chấn thương của đứa trẻ năm tuổi như một nhát dao đâm xuyên qua lớp phòng thủ sợ hãi cuối cùng của bà Lành.


Bà Lành nhìn bức tranh, đôi môi run rẩy mím chặt, rồi đột ngột bật khóc nức nở. Bà mở rộng cánh cửa, kéo hai chị em Linh vào trong nhà:


“Vào đi... vào nhanh đi các cháu. Đóng cửa lại!”


***


Căn nhà cổ tối tăm, ngập tràn mùi gỗ mục và mùi nhang trầm ẩm ướt. Bà Lành run rẩy rót hai chén nước trà ấm, nhưng chính tay bà cũng không giữ nổi chén nước khiến trà tràn ra mặt bàn gỗ lim cũ kỹ.


“Dì đã cố gắng trốn chạy... dì đã nghĩ nếu mình im lặng thì tội ác của nó sẽ bị chôn vùi,” bà Lành khóc nghẹn ngào, giọng nói khàn đặc đầy sự dằn vặt. “Khánh Vân... người vợ đầu của Phong... cô ấy là một người phụ nữ tuyệt vời. Cô ấy sở hữu một chuỗi cửa hàng trang sức lớn và ba căn biệt thự ở Mỹ Đình. Nhưng ngay sau khi kết hôn, Phong bắt đầu thực hiện kịch bản thao túng tâm lý cực kỳ tinh vi.”


Linh nín thở, ngón tay cô siết chặt lấy Cuốn sổ tay màu xanh lá đặt trên đùi. Tư duy biên tập sắc bén của cô bắt đầu hoạt động, ghi nhận từng chi tiết lâm sàng trong lời kể của dì.


“Nó bắt đầu bằng việc cô lập Khánh Vân khỏi gia đình,” bà Lành tiếp tục, mắt nhìn đăm đăm vào khoảng không tối tăm như đang nhìn thấy bóng ma của quá khứ. “Nó lén lắp đặt các thiết bị phát sóng âm tần số cực thấp dưới 20Hz trong phòng ngủ của hai vợ chồng. Loại sóng này không thể nghe thấy bằng tai thường, nhưng nó tạo ra sự cộng hưởng màng nhĩ, gây ra ảo giác lo âu, nhức đầu dữ dội và ác mộng kinh hoàng cho người tiếp xúc lâu ngày. Khánh Vân bắt đầu mất ngủ, hoảng loạn và luôn nói nghe thấy tiếng thì thầm của ác quỷ đòi mạng.”


“Giống hệt những gì Gia Bảo đang trải qua...” Linh lẩm bẩm, lòng căm phẫn dâng lên tột cùng. “Và sau đó thì sao hả dì?”


“Sau đó, Phong đóng vai người chồng hoàn hảo, đưa cô ấy đến khám tại phòng khám của bác sĩ Lê Thị Mai. Lúc đó dì đang làm điều dưỡng tại khoa thần kinh lâm sàng nơi Mai làm việc. Phong đã mua chuộc Mai bằng những khoản tiền khổng lồ dưới danh nghĩa tài trợ nghiên cứu học thuật. Mai đã ký báo cáo chẩn đoán Khánh Vân bị rối loạn hoang tưởng nặng, tâm thần phân liệt.”


Bà Lành ôm lấy đầu, toàn thân co rúm lại vì sợ hãi:


“Họ bắt cô ấy nhập viện cưỡng chế. Trong quá trình điều trị, Phong và Mai đã ép dì phải tiêm một loại biệt dược hướng thần liều cao – một hỗn hợp chất an thần cực mạnh gây ức chế thần kinh trung ương liên tục suốt sáu tháng. Dì đã nghi ngờ đơn thuốc có vấn đề, nhưng Phong đe dọa sẽ hủy hoại sự nghiệp của dì và dùng nợ nần của con trai dì để khống chế. Cuối cùng... cô ấy bị co giật mạnh do ngộ độc hóa chất tích lũy, tổn thương não vĩnh viễn và rơi vào trạng thái sống thực vật tại dưỡng trí viện Đông Đô cho đến tận bây giờ. Toàn bộ tài sản, biệt thự của cô ấy đều được chuyển nhượng hợp pháp sang tên Phong dưới tư cách người giám hộ duy nhất.”


Một sự thật kinh hoàng được phơi bày dưới ánh sáng của ngọn đèn dầu chập chờn. Trần Thế Phong không chỉ là một kẻ ái kỷ cuồng kiểm soát; gã là một kẻ giết người không dao bằng khoa học tâm lý và công nghệ, một con quỷ dữ đội lốt chuyên gia mẫu mực.


“Dì Lành, dì có giữ lại bất kỳ tài liệu nào về đơn thuốc hay hồ sơ bệnh án của chị Vân ngày xưa không?” Linh hỏi, giọng cô đanh thép, lý trí tỉnh táo hoàn toàn lấn át nỗi sợ hãi.


Bà Lành nhìn Linh, ánh mắt bà thoáng qua một sự quyết tâm muộn màng. Bà đứng dậy, bước đến góc phòng khách, nơi đặt chiếc tủ thờ bằng gỗ gụ cũ kỹ bám đầy bụi. Từ dưới chân đế tủ thờ, bà lôi ra một chiếc hộp sắt nhỏ rỉ sét. Bà rút từ trong túi áo ra một chiếc chìa khóa rỉ sét nhỏ, cắm vào ổ khóa và xoay nhẹ.


*Cạch.*


Chiếc nắp hộp sắt mở ra. Bên trong là một xấp giấy tờ đã ố vàng, mép giấy bám đầy bụi than của thời gian. Bà Lành run rẩy cầm tập tài liệu giao tận tay Linh:


“Đây là bản sao đơn thuốc gốc và hồ sơ bệnh án lâm sàng của Trịnh Khánh Vân mà dì đã lén chụp lại và giữ lại trước khi Phong yêu cầu hệ thống điện tử của bệnh viện xóa sạch hoàn toàn để phi tang dấu vết. Dì đã giữ nó suốt ba năm qua như một bản án lương tâm treo trên đầu mình.”


Linh đón lấy tập hồ sơ, ngón tay cô run nhẹ vì xúc động. Cô lật từng trang giấy ố vàng. Đúng như những gì dì Lành nói, các hoạt chất được kê trong đơn thuốc bao gồm Alimemazin và Melatonin liều cao – tương tự như độc chất được tìm thấy trong ly sữa của Gia Bảo đêm qua. Đây chính là bằng chứng thép chứng minh hành vi phạm tội có hệ thống, lặp đi lặp lại của Phong từ cuộc hôn nhân trước.


Nhưng khi Linh lật đến trang cuối cùng của tập hồ sơ bệnh án – trang giấy chứa chữ ký đồng thuận cưỡng chế điều trị – cô đột ngột khựng lại. Đôi mắt cô giãn to ra, hơi thở nghẹn lại trong lồng ngực.


Ở góc dưới cùng của trang giấy, bên cạnh chữ ký ủy quyền của Trần Thế Phong dưới danh nghĩa người chồng giám hộ, là nét chữ ký xác nhận của bác sĩ điều trị chính lâm sàng có đóng dấu đỏ của bệnh viện.


Cái tên ký trên con dấu đỏ hiện rõ mồn một dưới ánh đèn dầu:


*“Trưởng khoa Lâm sàng: Bác sĩ Lê Thị Mai.”*


Linh cảm thấy một luồng điện lạnh chạy dọc sống lưng. Bức màn thông đồng y khoa giữa Phong và Mai đã được thiết lập từ ba năm trước trong vụ án sát hại tâm thần người vợ đầu Trịnh Khánh Vân. Đây chính là chiếc chìa khóa vạn năng giúp Linh đập tan hoàn toàn tối hậu thư của bà Hoa và báo cáo chẩn đoán hoang tưởng giả mạo sắp tới của Mai trước tòa quận.


“Dì Lành... dì có nhìn thấy nét chữ viết tay nhỏ bằng mực đỏ ở góc dưới chữ ký của bác sĩ Mai không?” Linh khẽ hỏi, ngón tay cô chỉ vào một vệt mực đỏ cực kỳ mảnh, gần như bị che khuất bởi con dấu đỏ.


Bà Lành ghé sát mắt nhìn, gương mặt bà chợt biến sắc, đôi môi run rẩy không thành tiếng.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!