Sự can thiệp đột xuất
Cánh cửa gỗ sờn của căn hộ 402 khép lại với một tiếng cạch khô khốc, ngăn dải ánh sáng xám xịt của buổi chiều muộn Hà Nội ngoài hành lang tập thể. Không gian bên trong căn hộ ngột ngạt mùi ẩm mốc của những bức tường cũ chưa kịp xử lý và mùi cồn y tế thoang thoảng bám trên vạt áo khoác của Vũ Khánh Linh.
Linh đặt nhẹ Gia Bảo xuống chiếc giường ngủ gỗ ép ở góc phòng. Đứa trẻ năm tuổi gầy gò, làn da xanh xao dưới ánh đèn ngủ màu vàng nhạt vẫn chưa lấy lại được sắc hồng tự nhiên. Sau quy trình rửa ruột khẩn cấp tại Bệnh viện Nhi Trung ương, thằng bé hoàn toàn kiệt sức, hơi thở nông và mệt mỏi, đôi mi mắt nhắm nghiền nhưng thỉnh thoảng vẫn giật nhẹ trong cơn mơ màng. Bàn tay nhỏ nhắn của Bảo vẫn vô thức co lại, bấu chặt lấy mép chiếc chăn mỏng như một phản xạ tự vệ bản năng.
Linh khẽ vuốt lại những sợi tóc tơ bết mồ hôi trên trán con. Ngay lập tức, một cơn đau nửa đầu dữ dội bên thái dương trái giật lên như kim châm, khiến cô phải nhắm chặt mắt, tay ép chặt vào màng tang để kìm nén tiếng rên rỉ. Hội chứng kiệt quệ do mất ngủ kéo dài đang tàn phá cơ thể cô một cách tàn nhẫn. Suốt ba tuần qua, mỗi đêm cô chỉ ngủ được hai đến ba tiếng, luôn trong trạng thái căng thẳng tột độ để canh chừng từng nhịp thở của con và rình rập những tiếng động lạ phát ra từ bức tường nứt.
Linh hít một hơi thật sâu, cố gắng điều hòa nhịp thở. Cô kéo khóa chiếc túi xách cá nhân đặt trên bàn làm việc, kiểm tra lại một lần nữa hai vật chứng sinh tử: lọ mẫu sữa bột pha sẵn bị nhiễm Melatonin liều cao đã được niêm phong dán kín màng bọc vô trùng, và bản in cứng phiếu kết quả xét nghiệm độc chất học có chữ ký số bảo mật của dược sĩ Trịnh Thu Hương. Đây là những lá chắn pháp lý duy nhất cô có lúc này để chống lại âm mưu của Trần Thế Phong. Cô khóa chặt ngăn kéo bàn, giấu chiếc túi vào sâu bên dưới xấp tài liệu biên tập.
*Cộc! Cộc! Cộc!*
Tiếng gõ cửa đột ngột vang lên, dồn dập và đanh thép, cắt ngang bầu không khí tĩnh lặng của căn hộ.
Trái tim Linh nảy lên một nhịp hỗn loạn. Cô liếc nhìn đồng hồ: năm giờ chiều. Bà vú em Nhài đã được cô cho phép nghỉ phép để dưỡng bệnh sau khi thú nhận tội lỗi, vậy ai có thể gõ cửa vào giờ này với một thái độ kiên quyết đến thế? Linh áp tai vào cánh cửa gỗ, bàn tay cô khẽ miết lên những vệt xước đồng mới tinh – dấu vết bẻ khóa của thám tử Đạt từ đêm trước vẫn chưa được sửa chữa.
Qua mắt mèo, Linh bàng hoàng nhận ra gương mặt nghiêm nghị, không chút nụ cười của bà Nguyễn Thị Hoa, cán bộ công tác xã hội chịu trách nhiệm giám sát vụ tranh chấp quyền nuôi con của cô. Đứng sau bà Hoa là hai người đàn ông mặc thường phục, tay cầm cặp tài liệu phẳng phiu.
Linh cảm thấy máu trong người mình như đông cứng lại. Phong đã ra tay. Gã biết vú em Nhài đã mất liên lạc và kế hoạch đầu độc sữa bị lộ, nên gã lập tức kích hoạt bẫy hành chính để cưỡng chế kiểm tra môi trường sống của cô.
Linh áp dụng kỹ thuật thôi miên điều hòa nhịp thở 4-7-8 để hạ nhịp tim đang đập điên cuồng. Cô hít vào trong bốn giây, giữ hơi bảy giây, và từ từ thở ra bằng miệng trong tám giây. Khi gương mặt đã khôi phục vẻ tĩnh lặng vô cảm theo đúng "Quy tắc 3 Không" trước mọi đòn tấn công của Phong, cô mở khóa cửa.
“Chào bà Hoa. Chào các anh,” Linh nói, giọng cô khàn đặc nhưng đều đặn, không hề có một sự run rẩy.
Bà Nguyễn Thị Hoa bước vào nhà không đợi lời mời, đôi mắt sắc sảo sau cặp kính gọng nhựa đen quét nhanh một lượt khắp phòng khách. Ánh mắt bà dừng lại ở chiếc loa thông minh Smart Speaker đã bị rút phích cắm nằm im lìm trên bàn, những tấm thạch cao chì cách âm mới lắp dọc hành lang phòng ngủ, và cả đống đồ chơi vương vãi của Gia Bảo chưa kịp dọn dẹp sau chuyến đi viện khẩn cấp.
“Chào chị Linh,” bà Hoa lên tiếng, giọng nói rập khuôn và lạnh lùng của một công chức lâu năm. “Tôi nhận được đơn phản ánh khẩn cấp từ phía ông Trần Thế Phong, kèm theo một số video ghi hình từ cư dân xung quanh về việc chị thường xuyên hoảng loạn, la hét vào ban đêm, có hành vi ngược đãi và bỏ mặc an toàn thể chất của trẻ nhỏ. Chúng tôi đến đây để tiến hành kiểm tra đột xuất điều kiện sống thực tế của cháu Vũ Gia Bảo.”
Một người đàn ông đi cùng bà Hoa lập tức rút máy ảnh ra, chụp lại cảnh tượng lộn xộn của căn bếp và phòng khách.
“Thưa bà Hoa, con trai tôi vừa mới từ viện về và đang cần nghỉ ngơi tĩnh lặng,” Linh nói, cô đứng chặn trước cửa phòng ngủ của con, hai tay buông thõng tự nhiên nhưng các ngón tay siết chặt vào gấu áo sơ mi linen. “Thông tin phản ánh từ phía chồng cũ của tôi là hoàn toàn bóp méo sự thật. Tôi không hề la hét vô cớ, cũng không ngược đãi con.”
Bà Hoa đẩy gọng kính, lật tập hồ sơ giám sát ra, ánh mắt đầy vẻ định kiến:
“Chị Linh, video chúng tôi nhận được cho thấy đêm qua chị đã ôm đứa trẻ lao ra khỏi nhà trong trạng thái kích động mạnh, gào khóc giữa trời mưa lớn. Hàng xóm xung quanh cũng xác nhận căn hộ của chị thường xuyên phát ra tiếng động lạ và tiếng khóc đêm của trẻ nhỏ. Chị giải thích thế nào về việc này? Có phải trạng thái trầm cảm sau ly hôn của chị đang có dấu hiệu chuyển biến thành rối loạn hoang tưởng, gây nguy hiểm cho nhận thức của cháu bé?”
Những câu hỏi bẫy liên tục được đưa ra, sắc lạnh và đầy tính quy chụp. Linh cảm thấy một luồng mồ hôi lạnh vã ra sau lưng. Cơn đau đầu bên thái dương trái giật mạnh như muốn nổ tung. Sự kiệt quệ thể chất tột độ đang cố kéo cô vào cái bẫy kích động cảm xúc của đối phương. Chỉ cần cô lớn tiếng, chỉ cần cô khóc lóc giải thích trong trạng thái mệt mỏi này, bà Hoa sẽ lập tức ghi vào biên bản: *“Đương sự có biểu hiện mất kiểm soát hành vi và hoang tưởng nặng.”*
Linh mím chặt môi, kìm nén bản năng muốn hét lên. Cô biết mình không thể nói về chiếc loa siêu nhỏ giấu trong bức tường nứt hay việc Phong dùng ứng dụng Bluetooth để phát tiếng thì thầm lúc này. Không có biên bản niêm phong của cơ quan chức năng, việc một người mẹ đơn thân đang bị dán nhãn trầm cảm đi tố cáo "chồng cũ dùng sóng âm xuyên tường đầu độc con" sẽ chỉ khiến bà Hoa tin chắc rằng cô đã hoàn toàn phát điên.
Linh hít một hơi thật sâu, giữ giọng nói ở tông nhịp chậm rãi và lạnh lùng nhất có thể:
“Bà Hoa, đêm qua con trai tôi bị sốt cao đột ngột và có biểu hiện co giật do ngộ độc thực phẩm nhẹ. Là một người mẹ, phản xạ tự nhiên của tôi là phải ôm con đi cấp cứu ngay lập tức. Việc tôi khẩn trương đưa con đến bệnh viện giữa đêm mưa không thể bị coi là hành vi hoảng loạn hoang tưởng.”
“Vậy còn tiếng la hét ban đêm? Và những tiếng động lạ trong tường mà hàng xóm phản ánh?” Bà Hoa tiếp tục chất vấn, ánh mắt không rời khỏi gương mặt nhợt nhạt của Linh.
“Đó là do hệ thống kỹ thuật điện nước của chung cư cũ này có vấn đề, gây ra những tiếng rung động tần số thấp xuyên qua vách tường. Con trai tôi nhạy cảm nên bị mất ngủ và quấy khóc. Để bảo vệ thính giác của con, tôi đã tự bỏ chi phí để lắp đặt các tấm mút chì cách âm dọc theo bức tường phòng ngủ này,” Linh trả lời, cô chỉ tay về phía những tấm thạch cao chì phẳng phiu, sạch sẽ vừa được lắp đặt.
Bà Hoa khẽ nhíu mày, dường như có chút bất ngờ trước câu trả lời vô cùng logic và chuẩn mực của Linh. Tuy nhiên, định kiến từ những báo cáo y khoa giả mạo của bác sĩ Lê Thị Mai gửi trước đó vẫn chưa dễ dàng bị xóa bỏ.
“Nhưng báo cáo từ phòng khám chuyên khoa của ông Phong cho thấy cháu Bảo có biểu hiện suy nhược thần kinh nghiêm trọng do sự chăm sóc bất ổn của chị,” bà Hoa nói, giọng vẫn cứng nhắc.
Linh không nói gì. Cô quay vào phòng làm việc, lấy ra "Cuốn sổ tay biên tập màu xanh" – mỏ neo lý trí duy nhất của cô. Cô mở cuốn sổ, đặt thẳng lên bàn trước mặt bà Hoa.
“Đây là nhật ký hành vi lâm sàng của con trai tôi do tôi tự ghi chép hàng ngày,” Linh nói, ngón tay cô chỉ vào những trang giấy chằng chịt chữ viết tay bằng mực đỏ chuẩn xác. “Tôi ghi chép chi tiết từng mốc thời gian: giờ giấc ăn uống, lượng sữa tiêu thụ, nhiệt độ cơ thể, tần suất giấc ngủ và cả nhịp tim của cháu mỗi khi thức giấc. Như bà có thể thấy, biểu đồ phát triển của cháu hoàn toàn ổn định cho đến khi xuất hiện những tác nhân kích thích từ bên ngoài. Tôi chăm sóc con bằng một quy trình khoa học, không phải bằng sự hoang tưởng.”
Bà Hoa đeo kính lão, lật từng trang của cuốn sổ tay màu xanh. Những ghi chép tỉ mỉ, đối chiếu mốc thời gian rõ ràng và các chỉ số sinh học chuẩn xác của Linh khiến vị cán bộ công tác xã hội dày dạn kinh nghiệm phải im lặng. Sự chuẩn bị khoa học này hoàn toàn đối lập với hình ảnh một người mẹ điên loạn, trầm cảm nặng mà Phong đã vẽ ra trong đơn tố cáo.
Đúng lúc này, Linh bước ra ban công, khẽ gọi chị Hà Thị Vy từ căn hộ 404 sát vách sang. Chị Vy bước vào nhà, nhìn thấy bà Hoa và hai người đàn ông liền chủ động lên tiếng bằng một giọng đầy kiên định:
“Chào các cán bộ. Tôi là Vy, hàng xóm sát vách của cô Linh. Tôi là mẹ đơn thân nuôi con tự kỷ, tôi hiểu thế nào là một người mẹ vất vả. Tôi xin cam đoan cô Linh là người mẹ tận tụy nhất mà tôi từng thấy. Đêm qua thằng bé Bảo bị sốt co giật, chính tôi là người đã khuyên cô Linh phải đưa cháu đi viện ngay lập tức. Cô Linh luôn chăm sóc con rất khoa học, căn hộ này có tiếng động lạ là do lỗi kết cấu của tòa nhà cũ, không liên quan gì đến trạng thái tinh thần của cô ấy cả.”
Lời chứng thực đanh thép của nhân chứng thực địa Vy như một gáo nước lạnh dội thẳng vào những cáo buộc bôi nhọ của phía Phong. Bà Hoa khép tập hồ sơ lại, gương mặt nghiêm nghị có phần dịu đi, nhưng sự cẩn trọng hành chính vẫn giữ bà ở thế trung lập.
“Những ghi chép của chị Linh rất chi tiết, và lời làm chứng của chị Vy cũng rất khách quan,” bà Hoa nói, giọng nói đã bớt đi phần sắc lạnh ban đầu. “Tuy nhiên, để đảm bảo tính pháp lý tuyệt đối trước khi tôi nộp báo cáo đánh giá môi trường sống lên tòa án quận... Chị Linh, chị phải cung cấp giấy chứng nhận sức khỏe tâm thần của chính mình từ một cơ sở y tế công lập cấp quận trở lên trong vòng ba ngày tới.”
Linh khựng lại. Tai cô ù đi. Cơn đau nửa đầu bên thái dương trái lại giật mạnh một nhịp đau đớn.
Giấy chứng nhận sức khỏe tâm thần sạch trong vòng ba ngày! Đây là một tối hậu thư chí mạng. Bệnh viện quận Thanh Xuân và hệ thống giám định y khoa tại địa phương đều nằm dưới sự kiểm soát ngầm của bác sĩ Lê Thị Mai – đồng phạm của Phong, và kiểm sát viên Trần Thế Khang. Nếu cô bước vào bất kỳ phòng khám công lập nào trong quận lúc này, Phong sẽ dễ dàng dùng mạng lưới của gã để ngụy tạo một kết quả chẩn đoán bất lợi, dán nhãn cô bị điên để tước quyền nuôi con vĩnh viễn.
Nhưng trước mặt bà Hoa, Linh không để lộ một giây hoang mang nào. Cô đứng thẳng lưng, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào vị cán bộ xã hội, khẽ gật đầu:
“Được. Tôi đồng ý. Tôi sẽ cung cấp giấy chứng nhận đúng hạn.”
Cánh cửa căn hộ 402 khép lại sau khi bà Hoa và đoàn giám sát rời đi. Linh tựa lưng vào cánh cửa gỗ, toàn thân cô rã rời, quỵ xuống sàn nhà lạnh ngắt. Cơn buồn ngủ và sự kiệt quệ sinh học ập đến như một làn sóng đen tối muốn nuốt chửng lấy cô. Nhưng trong đầu cô, một câu hỏi lớn, nghẹt thở đang treo lơ lửng: Làm thế nào để cô có được một giấy chứng nhận tâm thần sạch khi mọi ngõ ngách y tế trong quận đều đang bị Phong bủa vây?
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!