Độc dược trong ly sữa
Linh đứng bật dậy, đôi chân cô bước nhanh về phía tủ bếp – nơi hộp sữa bột pha sẵn của Gia Bảo đang nằm im lìm như một chiếc bẫy chết người.
Căn bếp nhỏ hẹp của căn hộ 402 vương vất mùi dầu mỡ cũ và hơi ẩm mốc của bức tường thạch cao chưa kịp sửa. Trên mặt bàn bếp bằng đá nhân tạo đã ố vàng, lon sữa bột ngoại nhập loại dành cho trẻ từ ba đến sáu tuổi đứng sừng sững dưới ánh sáng nhợt nhạt của buổi trưa Hà Nội mưa dầm dề. Cạnh đó là chiếc bình sữa nhựa PP màu xanh lam dịu mát – màu sắc mà Gia Bảo yêu thích nhất. Nhìn chiếc bình sữa vốn là biểu tượng của sự chăm sóc, nuôi nấng ngọt ngào, lồng ngực Linh thắt lại một nhịp đau đớn như bị ai đó dùng dao rạch một đường dứt khoát.
Cô bước ngược trở lại căn phòng tiện ích nhỏ sát lối ra vào. Bà vú em Trần Thị Nhài vẫn đang nằm co quắp trên chiếc giường gấp, trán đắp chiếc khăn ấm đã bắt đầu nguội. Cơn sốt cao từ sáng đã tạm thời hạ xuống nhờ bát cháo hành tía tô nóng hổi mà Linh tự tay nấu, nhưng gương mặt khắc khổ của người đàn bà năm mươi tuổi vẫn tái nhợt, đôi mắt đục ngầu đầy vẻ dằn vặt và hoảng sợ.
Linh đứng ở đầu giường, hai tay cô siết chặt chiếc điện thoại cũ của bà Nhài – vật chứng gián điệp vừa thu giữ được. Giọng cô trầm xuống, lạnh lùng nhưng vô cùng chuẩn xác:
“Chị Nhài. Tin nhắn của trợ lý Hải bảo chị nhỏ thứ dung dịch không nhãn vào sữa của Bảo. Lọ thuốc đó hiện giờ đang ở đâu?”
Bà Nhài giật nảy mình, toàn thân run lên bần bật như bị điện giật. Bà nhìn Linh bằng ánh mắt cầu khẩn, nước mắt lại ứa ra trên những nếp nhăn sâu hoắm:
“Cô Linh... tôi... tôi biết tội rồi. Tôi không dám giấu cô nữa. Lọ thuốc đó... ông Phong đưa cho tôi lúc gã gặp tôi ở gầm cầu thang tầng một. Gã bảo đó chỉ là thuốc bổ thần kinh, giúp thằng bé ngủ ngon để không quấy phá cô... Gã dọa nếu tôi không cho uống, gã sẽ báo công an bắt con trai tôi vì tội quỵt nợ cờ bạc dưới quê...”
“Tôi hỏi lọ thuốc đó ở đâu?” Linh lặp lại câu hỏi, từng từ thốt ra sắc lạnh như lưỡi dao biên tập cắt phăng những lời ngụy biện dài dòng.
“Trong... trong ngăn dưới cùng của tủ quần áo gỗ ép ngoài phòng khách... dưới xấp khăn trải bàn cũ màu đỏ...” Bà Nhài lí nhí, hai tay ôm lấy mặt khóc không thành tiếng.
Linh quay người bước nhanh ra phòng khách. Cô quỳ xuống bên cạnh chiếc tủ gỗ ép rẻ tiền, kéo ngăn hộc tủ dưới cùng ra. Dưới xấp khăn trải bàn bám đầy bụi vải và mùi ẩm mốc, ngón tay Linh chạm phải một vật thể thủy tinh nhỏ, lạnh ngắt. Cô lôi nó ra ngoài ánh sáng.
Đó là một lọ thuốc nhỏ giọt bằng thủy tinh màu nâu hổ phách, dung tích khoảng mười mililit, hoàn toàn không có nhãn mác, không có hạn sử dụng hay bất kỳ chữ viết nào. Linh mở nắp, đưa lên mũi ngửi thử. Hoàn toàn không có mùi. Cô nhỏ thử một giọt lên đầu ngón tay trỏ. Chất lỏng không màu, hơi sệt nhẹ, không hề có mùi vị đặc trưng khi cô khẽ chạm đầu lưỡi vào.
Bản năng nhạy cảm cao (HSP) và tư duy logic của một biên tập viên sách thiếu nhi nhiều năm giúp Linh xâu chuỗi mọi thứ. Phong là một chuyên gia tâm lý học lâm sàng sành sỏi. Gã thừa hiểu nếu dùng các loại thuốc độc bảng A hay chất cấm cực mạnh, các xét nghiệm y khoa thông thường tại bệnh viện sẽ lập tức phát hiện ra và gã sẽ đối mặt với án tù hình sự. Gã cần một loại độc chất tinh vi hơn: một chất hướng thần liều nhẹ, có khả năng tích lũy sinh học, dùng để bào mòn hệ thần kinh của Gia Bảo từ từ, tạo ra trạng thái lờ đờ, mệt mỏi vào ban ngày và dễ bị ám thị thôi miên vào ban đêm. Khi đứa trẻ rơi vào trạng thái nửa tỉnh nửa mê, tiếng thì thầm phát ra từ bức tường nứt mới thực sự phát huy tối đa sức mạnh thao túng, cấy sâu nỗi sợ hãi "người mẹ điên" vào đầu óc non nớt của thằng bé.
“Thằng khốn nạn...”
Linh rít qua kẽ răng, hai hàm răng cô nghiến chặt đến mức quai hàm đau nhức. Sự căm phẫn tột cùng bùng lên như một ngọn lửa thiêu đốt tâm can cô. Người đàn ông cô từng gọi là chồng, người bố của đứa con trai năm tuổi của cô, lại có thể dùng khoa học hành vi và hóa chất để hủy hoại chính máu mủ của mình chỉ để giành chiến thắng trong một cuộc tranh chấp quyền nuôi con đầy ái kỷ.
Nhưng Linh không được phép gào thét hay khóc lóc. Cô biết Phong và thám tử Đạt vẫn đang rình rập ngoài kia, chờ đợi một phản ứng mất kiểm soát của cô để quay phim làm bằng chứng nộp tòa. Cô phải tỉnh táo. Cô phải thu thập chứng cứ y khoa sạch.
Linh bước vào bếp, lấy chiếc bình sữa nhựa PP của Gia Bảo. Trong bình vẫn còn khoảng năm mươi mililit sữa bột pha sẵn từ đêm qua mà thằng bé chưa uống hết. Linh lấy từ trong tủ thuốc gia đình một chiếc lọ thủy tinh vô trùng nhỏ – loại chuyên dùng để đựng mẫu xét nghiệm mà cô đã chuẩn bị sẵn từ trước. Với bàn tay run rẩy nhưng vô cùng cẩn trọng, Linh lén niêm phong mẫu sữa pha sẵn vào lọ thủy tinh vô trùng, vặn chặt nắp và bọc ngoài bằng một lớp màng bọc thực phẩm để tránh rò rỉ. Cô cất lọ mẫu sữa và lọ thủy tinh màu nâu hổ phách vào sâu trong ngăn kéo bí mật của chiếc túi xách cá nhân.
***
13h30 chiều thứ Hai.
Cơn mưa Hà Nội vẫn dầm dề không dứt, biến những con ngõ nhỏ của quận Thanh Xuân thành những vũng nước loang loáng ánh đèn xe máy. Linh khoác chiếc áo khoác kaki tối màu, che kín chiếc túi xách chứa vật chứng, vội vã bắt taxi đến Bệnh viện Đa khoa Quận Thanh Xuân. Cô muốn thực hiện một cuộc xét nghiệm độc chất chính quy để có bằng chứng pháp lý nhanh nhất.
Nhưng cuộc chiến thực tế chưa bao giờ dễ dàng như cô tưởng.
Tại phòng tiếp nhận mẫu giám định y khoa của bệnh viện quận, Linh phải đối mặt với chuyên viên giám định Phạm Văn Thành. Người đàn ông trung niên mặc comple xám rộng thùng thình, đeo kính lão gọng nhựa dày cộp nhìn Linh bằng ánh mắt lạnh lùng, quan liêu sau quầy kính.
“Xét nghiệm độc chất trong sữa á?” Thành lật giật tập hồ sơ của Linh, giọng nói chậm rãi đầy vẻ trốn tránh trách nhiệm. “Chị có giấy trưng cầu giám định của cơ quan điều tra công an quận không? Hay có quyết định của tòa án?”
“Thưa anh, đây là mẫu sữa của con trai tôi nghi ngờ bị pha chất hướng thần gây hại sức khỏe trẻ em. Tôi là mẹ ruột, là người giám hộ hợp pháp, tôi có quyền yêu cầu xét nghiệm tự nguyện chứ?” Linh cố gắng giữ giọng mình từ tốn, giải thích bằng ngôn từ chuẩn mực pháp lý.
Thành đẩy gọng kính, khẽ hắng giọng, ánh mắt lóe lên một tia sáng mờ ám khó nhận biết:
“Quy trình ở đây không đơn giản thế đâu chị. Xét nghiệm độc chất hướng thần tự nguyện đối với mẫu thực phẩm gia đình yêu cầu phải có biên bản niêm phong của công an phường sở tại chứng kiến thu thập mẫu để tránh tranh chấp dân sự sau này. Hơn nữa, máy móc của viện quận hiện đang bảo dưỡng định kỳ, nếu tiếp nhận mẫu thì phải gửi lên tuyến trên, mất ít nhất ba tuần mới có kết quả.”
Ba tuần!
Linh thắt tim lại. Ba tuần nữa thì phiên điều trần tạm thời đã diễn ra xong, và Gia Bảo đã bị Phong cưỡng chế cách ly khỏi cô từ lâu. Bản năng HSP của Linh lập tức hoạt động, cô nhận thấy sự thờ ơ của Thành không phải là do quy trình cứng nhắc thông thường. Cách ông ta nhìn vào chiếc điện thoại đang đặt ngửa trên bàn, nơi hiển thị một cuộc gọi nhỡ từ một số điện thoại có đuôi số rất quen – số của Trần Thế Khang, kiểm sát viên quận, bác họ của Phong.
Mạng lưới bảo kê của Phong đã vươn vòi bạch tuộc đến tận đây để chặn đứng mọi nỗ lực thu thập chứng cứ chính quy của cô.
Linh không đôi co, cô hiểu rằng tiếp tục tranh cãi ở đây chỉ làm mất thời gian quý báu và có nguy cơ bị Thành lập biên bản giữ mẫu sữa để tiêu hủy dưới danh nghĩa “quy trình kiểm dịch”. Cô giật lại lọ mẫu sữa từ tay Thành, lạnh lùng quay lưng bước ra khỏi bệnh viện quận giữa cơn mưa tầm tã.
***
15h00 chiều.
Ngồi trong chiếc xe taxi chạy dọc đường Nguyễn Trãi, Linh run rẩy rút điện thoại gọi cho bạn thân Mai Phương. Giọng cô lạc đi vì kiệt sức và đau đầu dữ dội:
“Phương ơi... bệnh viện quận từ chối xét nghiệm. Họ tìm cách trì hoãn để tiêu hủy mẫu sữa của tớ. Tớ phải làm sao đây?”
“Linh, bình tĩnh nghe tớ nói!” Giọng Mai Phương vang lên đầy dứt khoát qua loa thoại. “Tớ đã liên hệ với Trịnh Thu Hương rồi. Hương là dược sĩ lâm sàng xuất sắc, hiện đang vận hành một phòng thí nghiệm hóa lý tư nhân độc lập ở quận Cầu Giấy. Phòng lab của cậu ấy có trang bị máy sắc ký lỏng hiệu năng cao HPLC, hoàn toàn có thể định lượng độc chất độc lập mà không cần qua quy trình hành chính của bọn chúng. Tớ đã gửi định vị cho cậu rồi, đến thẳng đó đi, tớ sẽ đợi cậu ở phòng lab!”
Tia hy vọng cuối cùng bùng lên trong lòng Linh. Cô bảo tài xế taxi đổi lộ trình, lao thẳng về phía quận Cầu Giấy.
Phòng thí nghiệm của dược sĩ Trịnh Thu Hương nằm sâu trong một con ngõ yên tĩnh trên đường Trần Thái Tông. Khác với vẻ ồn ào, ngột ngạt của bệnh viện công, nơi đây toát lên vẻ lạnh lùng, vô trùng của khoa học thực chứng. Mùi cồn sát trùng, mùi hóa chất và tiếng o o đều đặn của hệ thống lọc khí tạo nên một bầu không khí tĩnh lặng đến nghẹt thở.
Trịnh Thu Hương bước ra đón Linh trong bộ áo khoác phòng thí nghiệm màu trắng Flat phẳng phiu, gương mặt thanh tú không trang điểm nhưng toát lên phong thái của một nhà khoa học chính xác tuyệt đối. Đằng sau lớp khẩu trang y tế, ánh mắt Hương nghiêm nghị nhưng đầy sự thấu cảm khi nhìn thấy dáng vẻ kiệt quệ, ướt sũng nước mưa của Linh.
“Cậu là Linh đúng không? Phương đã nói qua với tớ rồi. Đưa mẫu sữa và lọ dung dịch cho tớ nhanh lên,” Hương nói nhanh, giọng dứt khoát.
Linh run rẩy mở túi xách, lấy ra lọ mẫu sữa bột pha sẵn dính bẩn và lọ thủy tinh màu nâu hổ phách đặt lên chiếc khay inox vô trùng.
“Hương... làm ơn giúp tớ. Con trai tớ... thằng bé mới năm tuổi. Tớ nghi ngờ gã chồng cũ đã ép vú em nhỏ chất hướng thần vào sữa của con hàng đêm...” Giọng Linh nghẹn ngào, nước mắt cô suýt rơi nhưng cô đã kịp cắn chặt môi để giữ vững sự tỉnh táo lý trí.
Hương khẽ gật đầu, cô cầm lấy hai lọ mẫu bằng chiếc găng tay cao su màu xanh, ánh mắt dán chặt vào chất lỏng không màu trong lọ hổ phách:
“Không mùi, không màu, hơi sệt nhẹ... Rất giống với các chế phẩm Melatonin dạng lỏng nồng độ cao kết hợp với một nhóm chất kháng histamin thế hệ cũ để gây buồn ngủ sâu. Tớ sẽ tiến hành chạy sắc ký lỏng hiệu năng cao (HPLC) để bóc tách phổ phổ quang học của mẫu sữa này.”
Linh đứng tựa lưng vào bức tường kính của phòng lab, mắt không rời khỏi từng cử động của Hương. Cô được chứng kiến một quy trình kiểm nghiệm hóa học vô cùng chính xác để tăng tính thực tế cho hồ sơ chứng cứ sau này.
Hương bắt đầu chuẩn bị pha động (mobile phase) bằng cách trộn dung dịch Acetonitrile và nước cất siêu lọc theo tỷ lệ chuẩn, sau đó tiến hành lọc qua màng lọc 0.45 micromet để loại bỏ hoàn toàn các tạp chất rác. Tiếp theo, cô lấy mẫu sữa pha sẵn của Gia Bảo, thực hiện quy trình xử lý mẫu phức tạp: ly tâm tốc độ cao để kết tủa protein sữa, sau đó lọc lấy phần dịch trong suốt phía trên để tiêm vào cột sắc ký.
“Hệ thống HPLC này sử dụng cột pha đảo C18 và đầu dò UV-Vis ở bước sóng 220 nanomet,” Hương vừa thao tác trên bàn phím máy tính điều khiển vừa giải thích cho Linh bằng giọng đều đặn, chính xác. “Melatonin và các chất hướng thần nhóm kháng histamin có đỉnh hấp thụ cực đại rất đặc trưng ở dải bước sóng này. Nếu có sự xuất hiện của chúng, biểu đồ sắc ký đồ sẽ lập tức hiển thị một đỉnh sóng sắc nét tại thời gian lưu (retention time) tương ứng.”
Khoảnh khắc Hương dùng ống tiêm siêu nhỏ hút mẫu dịch sữa đã lọc, tiêm dứt khoát vào cổng nạp của máy HPLC, tim Linh như ngừng đập.
Chiếc máy sắc ký lỏng bắt đầu hoạt động. Tiếng bơm cao áp o o đẩy dung môi qua cột thép không gỉ vang lên đều đặn. Trên màn hình máy tính, một đường thẳng màu xanh lam bắt đầu chạy ngang – đó là đường nền (baseline) biểu thị hệ thống đang ổn định.
Thời gian chờ đợi trôi đi trong sự lo âu tột cùng. Linh ngồi bệt xuống chiếc ghế nhựa ở góc phòng chờ, hai tay cô ôm lấy đầu. Cơn đau nửa đầu bên thái dương trái giật lên từng cơn dữ dội như muốn bóp nát ý chí của cô. Cô nhớ đến Gia Bảo, giờ này thằng bé đang học bán trú tại trường mầm non Ánh Dương. Liệu ở trường con có bị lờ đờ mệt mỏi không? Liệu độc chất tích lũy trong cơ thể con suốt nhiều tuần qua có để lại di chứng thần kinh vĩnh viễn nào không?
“Linh, ra đây xem biểu đồ này!”
Tiếng gọi của Hương cắt ngang dòng suy nghĩ đen tối của Linh. Cô bật dậy như một chiếc lò xo, lao đến bên bàn máy tính.
Trên màn hình, đường nền màu xanh lam không còn phẳng lặng nữa. Tại mốc thời gian lưu khoảng 4.5 phút, một đỉnh sóng (peak) khổng lồ, dốc đứng và sắc nét vọt thẳng lên cao, phá vỡ hoàn toàn sự bình yên của biểu đồ sắc ký đồ.
Hương chỉ ngón tay vào đỉnh sóng dốc đứng ấy, gương mặt cô trở nên cực kỳ nghiêm trọng, giọng nói lạnh lùng chứa đựng sự phẫn nộ tột cùng của một dược sĩ lâm sàng:
“Kết quả định lượng đã rõ ràng. Đỉnh sóng này trùng khớp hoàn toàn với chất chuẩn Melatonin nồng độ cao. Hàm lượng Melatonin được tìm thấy trong mẫu sữa của con trai cậu là 15 miligam trên một trăm mililit sữa. Linh có biết con số này nghĩa là gì không?”
Hương quay sang nhìn thẳng vào mắt Linh, giọng cô đanh lại:
“Liều dùng Melatonin an toàn tối đa cho một đứa trẻ năm tuổi chỉ là từ 1 đến 3 miligam trước khi đi ngủ. Hàm lượng trong ly sữa này vượt quá giới hạn an toàn cho phép của trẻ em đến hơn năm lần! Chưa kể, tớ còn phát hiện ra dư lượng của Alimemazin – một loại thuốc kháng histamin có tác dụng an thần mạnh vốn bị cấm chỉ định cho trẻ em dưới hai tuổi và cực kỳ hạn chế dùng cho trẻ dưới sáu tuổi vì nguy cơ gây ức chế hô hấp và co giật.”
Linh nhìn chằm chằm vào phiếu kết quả xét nghiệm độc chất vừa được máy in chạy ra lạch cạch. Những con số, những biểu đồ cột, những đỉnh sóng sắc nét màu đen hiển thị trên trang giấy trắng toát dường như biến thành những vết roi quất thẳng vào lòng tự trọng và tình mẫu tử của cô.
Sự căm phẫn tột cùng, một luồng điện lạnh ngắt chạy dọc sống lưng khiến toàn thân Linh run rẩy. Cô nắm chặt tờ phiếu xét nghiệm trong tay, những đầu ngón tay siết mạnh đến mức móng tay bấm sâu vào lòng bàn tay đau nhói. Phong đã đầu độc con trai cô. Gã đã dùng chính kiến thức y khoa chuyên môn của mình để lập trình một kịch bản hủy hoại thể chất và tâm trí của Gia Bảo, biến đứa trẻ thành một công cụ câm lặng để gã giành chiến thắng trước tòa.
“Phong... mày không phải là con người. Mày là một con quỷ ái kỷ tàn ác...” Linh lẩm bẩm, nước mắt cô không rơi mà bốc hơi thành một sự kiên định sắt đá, một niềm tin mẫu tử không gì có thể lay chuyển.
Phiếu xét nghiệm độc chất học này chính là vũ khí y khoa thép không thể chối cãi. Nó sẽ đập tan hoàn toàn báo cáo sức khỏe giả mạo của phòng khám Tâm An và cáo buộc cô bỏ bê con cái của Phong tại phiên điều trần sắp tới. Cô đã có bằng chứng.
***
16h30 chiều.
Linh vội vã bắt xe taxi từ phòng lab của Hương quay trở lại trường mầm non tư thục Ánh Dương để đón Gia Bảo. Cơn mưa Hà Nội vào giờ tan tầm khiến đường phố kẹt cứng, những tiếng còi xe inh ỏi va đập vào màng nhĩ Linh càng làm tăng thêm sự lo âu nghẹt thở trong lòng cô.
Khi Linh bước đến cổng trường mầm non, cô giáo chủ nhiệm Trịnh Mai Hương dắt Gia Bảo bước ra. Nhìn thấy con trai, tim Linh thắt lại.
Gia Bảo năm tuổi gầy gò, làn da xanh xao xám xịt dưới ánh chiều tà ẩm ướt. Đôi mắt to tròn của thằng bé đờ đẫn, thiếu đi sự linh hoạt thường ngày. Em bước những bước đi loạng choạng, đầu hơi nghiêng sang một bên như thể không giữ được thăng bằng. Thằng bé ôm chặt con gấu bông sứt tai tên Bông trước ngực, đôi môi khô nứt nẻ khẽ mím chặt.
“Chị Linh à, chiều nay cháu Bảo mệt lắm, không chịu ăn bữa phụ và cứ đòi nằm ngủ một góc,” cô giáo Hương lo lắng dặn dò. “Chị về nhớ theo dõi sức khỏe của cháu nhé.”
“Em cảm ơn cô giáo. Em sẽ đưa cháu về nghỉ ngơi ngay,” Linh lí nhí đáp, cô cúi xuống bế xốc Gia Bảo vào lòng.
Cơ thể thằng bé nóng hầm hập như một hòn than. Linh áp má vào trán con, cảm nhận một luồng nhiệt độ cao bất thường đang tỏa ra. Gia Bảo khẽ rên rỉ, đầu em gục vào vai mẹ, bàn tay nhỏ nhắn run rẩy bấu chặt lấy vạt áo sơ mi linen của Linh.
Trở về căn hộ 402, chung cư cũ Thanh Xuân.
Căn hộ chìm trong bóng tối ẩm ướt của buổi tối mùa mưa. Bà vú em Nhài đã tỉnh táo hơn sau cơn sốt, đang ngồi ở góc phòng khách với vẻ mặt đầy lo âu, tội lỗi. Linh khẽ đặt Gia Bảo nằm xuống chiếc giường ngủ gỗ ép trong phòng ngủ, cô nhanh chóng lấy nhiệt kế đo nhiệt độ cho con.
Màn hình điện tử hiển thị con số đỏ rực đáng sợ: 39.8 độ C.
“Bảo ơi... Bảo của mẹ... Con có nghe thấy mẹ nói không?” Linh run rẩy lay nhẹ vai con, giọng cô lạc đi vì hoảng loạn.
Gia Bảo không trả lời. Đột ngột, toàn thân đứa trẻ năm tuổi co rúm lại. Đôi mắt em trợn ngược lên, hai bàn tay nắm chặt lại cứng đờ. Thằng bé bắt đầu nôn mửa dữ dội. Chất nôn là dòng dịch vị màu xanh vàng lợn cợn bọt trắng, nồng nặc mùi chua của sữa bột chưa tiêu hóa hết. Thằng bé nôn liên tục, nôn khan trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê, hơi thở đứt quãng, rít lên từng hồi nghẹn ngào.
“Chị Nhài! Chuẩn bị khăn ấm và nước ấm nhanh lên!” Linh hét lên, bản năng của người mẹ lấn át mọi sự mệt mỏi thể chất.
Cô đỡ nghiêng đầu Gia Bảo sang một bên để tránh chất nôn tràn vào đường thở gây ngạt thở. Toàn thân thằng bé co giật nhẹ, những giọt mồ hôi lạnh đẫm trán hòa lẫn với nước mắt sinh học chảy dài trên má. Đây chính là phản ứng phụ cực kỳ nguy hiểm của việc ngộ độc Melatonin tích lũy kết hợp với Alimemazin liều cao suốt nhiều tuần – một tai biến y tế khẩn cấp đe dọa trực tiếp đến tính mạng của con trai cô.
“Mẹ ơi... cứu con... Người bạn trong tường... gã bảo con phải ngủ... gã bảo nếu con không ngủ... mẹ sẽ điên... mẹ sẽ bỏ con...” Gia Bảo thều thào trong cơn sảng sốt cao, hai bàn tay gầy guộc của em vẫn cố bấu chặt lấy cổ áo Linh như muốn tìm kiếm một mỏ neo sinh tồn cuối cùng.
“Mẹ đây! Mẹ luôn ở đây với Bảo! Bức tường nói dối con đấy, không có người bạn nào cả!” Linh khóc nghẹn ngào, cô ôm chặt lấy cơ thể nóng hổi, đang co giật của con vào lòng, truyền cho con tất cả hơi ấm và năng lượng mẫu tử ít ỏi còn lại của mình.
Nước mắt Linh rơi lã chã trên gương mặt xanh xao của con trai. Cô biết mình không thể chần chừ thêm một giây nào nữa. Độc chất trong cơ thể Gia Bảo đã vượt ngưỡng chịu đựng của một đứa trẻ năm tuổi. Thằng bé đang rơi vào trạng thái nguy kịch.
Linh dứt khoát bọc Gia Bảo vào chiếc chăn mỏng, một tay ôm chặt con trước ngực, một tay giật phăng chiếc túi xách chứa lọ mẫu sữa độc và phiếu kết quả xét nghiệm độc chất của Hương. Cô lao ra khỏi cửa phòng ngủ, hét lớn với bà Nhài đang đứng chết lặng ngoài phòng khách:
“Chị Nhài! Gọi taxi ngay lập tức! Chúng ta phải đưa Bảo đi cấp cứu ở Bệnh viện Nhi Trung ương ngay bây giờ!”
Cánh cửa chính căn hộ 402 bị đẩy mở rầm một tiếng dứt khoát. Linh ôm con lao nhanh xuống những bậc cầu thang thạch cao tối tăm, ẩm ướt của khu tập thể cũ nát Thanh Xuân giữa màn đêm Hà Nội ngập tràn sấm chớp và mưa gió dập dề.
Trong tay cô là cơ thể đang co giật của đứa con trai yêu quý, và trong túi xách của cô là vũ khí y khoa thép để tiêu diệt kẻ ái kỷ ác tính đứng sau bóng tối. Cuộc chiến sinh tử giành lại linh hồn và thể chất của con trai cô chính thức bước vào giai đoạn khốc liệt nhất.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!