Nhạc nềnRetroRPG_Dungeon

Cảm hóa bóng tối

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng mưa rào xối xả ngoài kia dường như muốn nhấn chìm cả khu tập thể cũ Thanh Xuân vào một khối nước xám xịt. Vũ Khánh Linh khẽ khép cánh cửa gỗ ép đã sờn rách của căn hộ 402, cố gắng không tạo ra bất kỳ tiếng động lớn nào. Cơn đau nửa đầu bên thái dương trái lại giật lên từng nhịp buốt nhói, lan xuống tận hốc mắt khiến cô phải nhắm nghiền mi mắt trong vài giây để trấn tĩnh. Khuỷu tay trái của cô – vết bầm tím do cú ngã dưới cơn mưa tầm tã ngoài cổng Nhà xuất bản Nhật Quang sáng nay – vẫn âm ỉ nhức nhối mỗi khi cô co duỗi cánh tay để ôm chặt lấy tập bản thảo thô của cuốn truyện tranh "Chiếc Lá Chữa Lành" trước ngực.


Cô đã bị đình chỉ công tác ba mươi ngày. Lương cứng bị đóng băng. Cả thế giới ngoài kia, dưới sự dắt mũi của gã chồng cũ ái kỷ Trần Thế Phong và đồng bọn, đang gán cho cô cái nhãn "người mẹ điên loạn bạo hành con". Nhưng khi bước qua ngưỡng cửa này, Linh biết mình không được phép gục ngã. Cô phải là một pháo đài tỉnh táo nhất để bảo vệ đứa con trai năm tuổi của mình.


Căn hộ yên ắng đến lạ thường. Không có tiếng chổi quét nhà lạch cạch của bà vú em Trần Thị Nhài, cũng không có tiếng bước chân quen thuộc. Thường ngày, vào giờ này, bà Nhài phải đang dọn dẹp phòng khách hoặc chuẩn bị bữa trưa. Linh khẽ đặt tập bản thảo quý giá lên nóc tủ giày bằng gỗ ép, bước nhẹ chân trên nền sàn gỗ đã phồng rộp.


"Chị Nhài?" Linh khẽ gọi, giọng cô khàn đặc vì dầm mưa.


Không có tiếng trả lời. Linh bước qua phòng khách nhỏ, hướng về phía gian bếp và căn phòng tiện ích nhỏ – nơi đặt chiếc giường gấp mà bà Nhài thường nằm nghỉ trưa. Khi đẩy nhẹ cánh cửa chớp gỗ, Linh khựng lại.


Bà Nhài đang nằm co quắp trên chiếc chiếu cói đơn sơ, tấm chăn mỏng đắp ngang ngực run lên bần bật theo từng nhịp thở đứt quãng. Gương mặt khắc khổ của người đàn bà năm mươi tuổi đỏ ửng một cách bất thường, môi khô nứt nẻ và hơi thở nóng hầm hập phả ra trong không gian chật hẹp. Bà đang sốt rất cao.


Bản năng nhạy cảm cao (HSP) của Linh lập tức hoạt động. Cô nhận ra dưới lớp gối bông ố vàng của bà Nhài, một góc của chiếc điện thoại thông minh giá rẻ – thứ vật phẩm gián điệp mà Phong đã mua tặng riêng cho bà – đang lấp ló. Bàn tay gầy guộc, đầy vết chai sạn của bà Nhài vẫn đặt hờ trên mép gối, như thể ngay cả trong cơn mê sảng, bà vẫn cố gắng bảo vệ chiếc điện thoại ấy khỏi tầm mắt của Linh.


Linh đứng sững ở cửa phòng. Trong đầu cô, một cuộc chiến nội tâm dữ dội bùng lên. Đây chính là người đàn bà đã nhận hai mươi triệu đồng mỗi tháng từ công ty sân sau của Phong để làm gián điệp trong nhà cô. Đây là kẻ đã lén lút chụp ảnh từng trang nhật ký của cô, quay lại những khoảnh khắc hoảng loạn của Gia Bảo để gửi cho trợ lý Hải, trực tiếp tiếp tay cho gã chồng cũ tàn nhẫn bôi nhọ cô trên mạng xã hội, đẩy cô vào cảnh kiệt quệ tài chính và suýt mất quyền nuôi con.


Cơn đau nửa đầu giật mạnh như một nhát búa bổ. Một giọng nói phẫn nộ vang lên trong đầu Linh: *Đuổi bà ta đi! Hãy lục soát chiếc điện thoại đó, vạch trần bà ta trước tổ dân phố rồi tống cổ kẻ phản bội này ra khỏi nhà ngay lập tức!*


Nhưng Linh hít một hơi thật sâu, áp dụng kỹ thuật thở điều hòa nhịp tim 4-7-8 để chặn đứng cơn bốc đồng. Cô giữ hơi thở lại trong bảy giây, rồi từ từ thở ra. Cô nhớ lại lời khuyên của bác sĩ Đức: *"Kẻ ái kỷ kiểm soát người khác bằng nỗi sợ và tiền bạc. Để bẻ gãy mạng lưới của chúng, em không thể dùng sự giận dữ, vì sự giận dữ của em chính là thức ăn cho chúng. Em phải dùng sự thật và sự thấu cảm."*


Đuổi bà Nhài lúc này chỉ khiến Phong lập tức cài cắm một kẻ khác nguy hiểm hơn, tinh vi hơn vào cuộc sống của hai mẹ con. Ngược lại, cảm hóa bà Nhài – người duy nhất tiếp cận được Gia Bảo hàng ngày – thành đồng minh mới là nước cờ chiến lược tối ưu nhất để kiểm soát nguồn tin rò rỉ.


Linh quay người bước vào bếp. Cô đặt chiếc túi xách xuống, xắn tay áo sơ mi linen lên. Trong tủ lạnh vẫn còn một ít xương ống và bó hành lá, tía tô cô mua từ hôm qua. Linh nhóm bếp, đặt nồi nước lên. Cô tỉ mỉ rửa sạch từng lá tía tô, thái nhỏ, băm thêm một ít gừng tươi. Tiếng dao thớt lạch cạch đều đặn vang lên giữa tiếng mưa rơi ngoài cửa sổ. Linh nấu một nồi cháo hành tía tô nóng hổi – món ăn giải cảm truyền thống mà mẹ cô, bà Chi, vẫn thường nấu cho cô mỗi khi cô bị ốm thời thơ ấu.


Khi bát cháo nóng nghi ngút khói, thơm nồng mùi hành, tía tô và gừng được bưng vào phòng, bà Nhài khẽ rên rỉ rồi mở mắt. Đôi mắt đục ngầu, mệt mỏi của bà nhìn thấy Linh đang bưng bát cháo đứng bên giường thì lập tức co rúm người lại theo bản năng. Bà vội vàng rụt tay lại, đẩy chiếc điện thoại lún sâu hơn dưới gối.


"Cô... cô Linh... cô về lúc nào thế? Tôi... tôi xin lỗi, hôm nay tôi mệt quá, chưa kịp nấu cơm trưa cho cháu Bảo..." Giọng bà Nhài run rẩy, lạc đi vì sốt và sợ hãi.


Linh không hề tỏ ra giận dữ. Gương mặt cô dịu dàng, ánh mắt ấm áp đầy sự thấu hiểu. Cô đặt bát cháo lên chiếc ghế đẩu cạnh giường, khẽ ngồi xuống mép chiếu, đỡ bà Nhài ngồi dậy.


"Chị Nhài, chị đang sốt trên ba mươi chín độ đấy. Đừng lo chuyện cơm nước nữa, hôm nay Bảo ăn bán trú ở trường mầm non rồi. Chị gượng dậy ăn bát cháo nóng này đi rồi uống thuốc giải cảm."


Bà Nhài sững sờ nhìn bát cháo, rồi nhìn Linh. Sự chân thành không một chút giả tạo trong đôi mắt của Linh khiến người đàn bà khắc khổ bỗng cảm thấy nghẹn họng. Bà Nhài run rẩy cầm lấy thìa cháo, đưa lên miệng. Vị ngọt của nước xương, vị cay nồng của gừng và mùi thơm của tía tô xông lên tận đỉnh đầu, khiến cơ thể đang lạnh toát của bà dần ấm trở lại.


"Cô Linh... tôi... tôi làm vú em nhà cô, đáng lẽ phải chăm sóc mẹ con cô... thế mà lại để cô phải nấu cháo cho thế này..." Nước mắt bà Nhài bỗng ứa ra, lăn dài trên những nếp nhăn sâu hoắm.


Linh khẽ vỗ nhẹ lên đôi bàn tay thô ráp của bà Nhài, giọng cô từ tốn, ấm áp nhưng mang sức nặng của tình mẫu tử:


"Chị Nhài à, cùng là những người mẹ, em hiểu mà. Khi mình ốm đau, không có người thân bên cạnh thì tủi thân lắm. Chị chăm sóc Gia Bảo từ nhỏ, em luôn coi chị như người nhà. Em biết chị đang phải gánh vác rất nhiều áp lực từ gia đình, từ khoản nợ cờ bạc của con trai chị dưới quê..."


Từ "khoản nợ" vừa thốt ra từ miệng Linh giống như một tia sét đánh thẳng vào tâm trí bà Nhài. Chiếc thìa trên tay bà rơi cạch xuống bát cháo, nước cháo nóng bắn cả ra tay. Bà Nhài ngẩng đầu nhìn Linh, gương mặt tái mét đi vì kinh hoàng.


"Cô... cô biết rồi sao?" Bà Nhài lắp bắp, toàn thân run rẩy dữ dội hơn cả cơn sốt.


Linh lặng lẽ rút từ trong túi xách ra chiếc máy tính bảng cá nhân. Cô mở ứng dụng đám mây bảo mật được mã hóa đầu cuối do Mai Phương quản lý. Trên màn hình hiển thị một đoạn video ngắn được trích xuất từ chiếc camera ngụy trang siêu nhỏ hình đầu đinh ốc mà kỹ thuật viên Lâm đã lắp đặt kín trong phòng khách. Đoạn video ghi lại rõ nét cảnh bà Nhài lén lút chụp ảnh tập bản thảo "Chiếc Lá Chữa Lành" và các tài liệu pháp lý của Linh bằng chiếc điện thoại cũ vào lúc nửa đêm.


"Em không trách chị, chị Nhài," Linh nói, giọng cô dịu dàng nhưng cực kỳ kiên định. "Em biết chị không phải là người xấu. Chị làm vậy vì bị Phong khống chế bằng khoản nợ cờ bạc ba trăm triệu của con trai chị dưới quê đúng không? Gã đã hứa sẽ trả nợ cho con trai chị, đổi lại chị phải làm tai mắt cho gã trong ngôi nhà này."


Bà Nhài quỳ sụp xuống chiếc chiếu cói, hai tay ôm lấy mặt khóc nức nở. Tiếng khóc nghẹn ngào của người đàn bà trung niên hòa lẫn vào tiếng mưa xối xả ngoài kia, đầy sự nhục nhã, dằn vặt và sợ hãi.


"Tôi xin lỗi cô Linh! Tôi ngàn lần xin lỗi cô! Tôi là kẻ vô ơn, tôi vì đồng tiền mà đi hại mẹ con cô... Nhưng thằng con trai tôi dưới quê bị bọn cho vay nặng lãi dọa chặt tay, tôi không còn cách nào khác... Ông Phong gã... gã là con quỷ... Gã bảo nếu tôi không làm theo, gã sẽ báo công an bắt con tôi, rồi gã sẽ đuổi tôi khỏi Hà Nội..."


Linh cúi xuống, ôm lấy bờ vai đang rung lên bần bật của bà Nhài. Bản năng thấu cảm cao giúp cô cảm nhận được nỗi đau tột cùng của một người mẹ đang bị dồn vào đường cùng. Cô không hề có một chút khinh miệt, chỉ có sự bao dung và che chở:


"Chị Nhài, đứng dậy đi chị. Em hiểu nỗi lòng của một người mẹ. Chị vì con trai chị, cũng giống như em đang dùng tính mạng này để bảo vệ Gia Bảo khỏi sự thao túng của Phong. Nhưng chị có bao giờ nghĩ, một kẻ tàn nhẫn đến mức dùng chính con ruột của mình làm công cụ trả thù như Phong, liệu gã có thực sự giữ lời hứa giúp con trai chị không? Hay gã sẽ vứt bỏ chị ngay khi gã đạt được mục đích cướp quyền nuôi con từ tay em?"


Lời phân tích sắc sảo của Linh như một gáo nước lạnh dội thẳng vào ảo tưởng cuối cùng của bà Nhài. Bà ngẩng khuôn mặt đẫm nước mắt lên nhìn Linh, đôi mắt đục ngầu hiện lên sự hoang mang tột độ.


"Ý... ý cô là sao?"


"Phong là một kẻ ái kỷ ác tính," Linh nói, giọng cô lạnh lùng và chuẩn xác như một nhà lâm sàng. "Gã không hề yêu thương Gia Bảo, gã chỉ coi thằng bé là một vật sở hữu để chứng minh gã luôn đúng và em luôn sai. Khi gã giành được quyền nuôi con, chị sẽ không còn giá trị lợi dụng nữa. Lúc đó, gã sẽ vứt bỏ chị, và khoản nợ của con trai chị vẫn sẽ còn nguyên. Chị chỉ đang tự biến mình thành đồng phạm bạo hành trẻ em trước pháp luật mà thôi."


Bà Nhài bàng hoàng, toàn thân run rẩy. Bà nhìn bát cháo hành tía tô ấm áp của Linh, nhìn đoạn video bằng chứng trên màn hình, rồi nghĩ đến sự lạnh lùng, uy quyền đáng sợ của Phong mỗi khi gã ra lệnh cho bà qua điện thoại. Sự tương phản giữa tình thương chân thành của Linh và sự lợi dụng tàn nhẫn của Phong đã hoàn toàn đánh gục lòng trung thành gượng ép cuối cùng của người đàn bà khắc khổ.


Bà Nhài run rẩy thò tay xuống dưới gối, lôi ra chiếc điện thoại thông minh cũ nát giá rẻ. Bà áp hai tay vào chiếc điện thoại, quỳ gối dâng lên trước mặt Linh.


"Cô Linh... đây là chiếc điện thoại ông Phong đưa cho tôi... Mọi tin nhắn chỉ đạo, mọi cuộc gọi đều nằm trong này. Cậu Hải – trợ lý của ông Phong – là người trực tiếp nhắn tin bảo tôi phải làm gì hàng ngày... Tôi giao lại cho cô. Tôi không muốn làm hại cháu Bảo nữa. Tôi xin thề trước vong linh tổ tiên, từ nay tôi sẽ nghe theo cô, cô bảo tôi làm gì tôi cũng làm!"


Linh đỡ chiếc điện thoại từ tay bà Nhài. Khoảnh khắc những ngón tay cô chạm vào lớp vỏ nhựa rẻ tiền của vật chứng, cô cảm thấy tim mình đập mạnh liên hồi. Đây chính là bằng chứng kỹ thuật số trực tiếp đầu tiên liên kết hành vi gián điệp và xâm phạm riêng tư với văn phòng của Phong.


"Cảm ơn chị đã tin tưởng em, chị Nhài," Linh khẽ nói, cô đỡ bà Nhài ngồi lại giường. "Chị hãy ăn nốt bát cháo rồi nghỉ ngơi cho khỏe. Chuyện của con trai chị, em và luật sư Tuấn sẽ tìm cách giải quyết hợp pháp. Từ bây giờ, chị vẫn sẽ nhận tin nhắn của Hải, nhưng mọi câu trả lời của chị sẽ do em kiểm soát. Chúng ta sẽ cho Phong thấy những gì gã muốn thấy."


Bà Nhài gật đầu lia lịa, gương mặt đã bớt đi vẻ sợ hãi, thay vào đó là sự nhẹ nhõm tột cùng của một kẻ vừa được giải thoát khỏi bóng tối tội lỗi.


Linh bước ra phòng khách, khép hờ cửa phòng bà Nhài. Cô ngồi xuống chiếc bàn gỗ ép xước cạnh bậu cửa sổ, ánh sáng xám xịt của buổi trưa mưa gió hắt lên gương mặt nhợt nhạt của cô. Linh bật màn hình chiếc điện thoại của bà Nhài lên. Chiếc điện thoại không cài mật mã bảo mật phức tạp, giao diện Zalo lập tức hiện ra.


Đầu ngón tay Linh run nhẹ khi cô lướt qua danh sách tin nhắn. Đúng như bà Nhài khai, tài khoản gửi tin nhắn đến có tên là "Minh Hải". Linh nhấn vào hộp thoại, lướt ngược thời gian truy cập. Hàng chục tin nhắn chỉ đạo chi tiết hiện ra trước mắt cô:


*"Báo cáo lịch trình của con mẹ nó ngay khi nó ra khỏi nhà."*

*"Chụp ảnh tập bản thảo mới trên bàn làm việc gửi qua đây."*

*"Hôm nay con mẹ nó có gặp ai lạ không?"*


Những dòng chữ lạnh lùng, chứa đầy sự kiểm soát và dòm ngó bẩn thỉu khiến Linh cảm thấy buồn nôn. Nhưng khi cô lướt đến tin nhắn được gửi vào lúc mười hai giờ đêm hai ngày trước, đồng tử của cô đột ngột co rút lại. Cơn đau nửa đầu bên thái dương trái như nổ tung.


Tin nhắn của Hải viết:


*"Hôm nay bắt đầu liệu trình đặc biệt cho sữa của thằng bé. Nhỏ đúng ba giọt dung dịch trong lọ thủy tinh không nhãn vào hộp sữa bột pha sẵn của nó trước khi đi ngủ. Đừng để con mẹ nó phát hiện."*


Linh bàng hoàng, chiếc điện thoại suýt nữa rơi khỏi bàn tay đang run rẩy của cô.


"Liệu trình đặc biệt... ba giọt dung dịch... vào sữa bột pha sẵn..."


Linh lẩm bẩm những từ khóa ấy trong trạng thái kinh hoàng tột độ. Đầu óc cô xoay cuồng khi xâu chuỗi lại những biểu hiện bất thường của Gia Bảo bấy lâu nay: những cơn lờ đờ mệt mỏi vào buổi tối, những cơn hoảng loạn co giật nhẹ lúc nửa đêm khi nghe thấy tiếng thì thầm, và cơn sốt cao đột ngột của con trai.


Con trai cô không hề bị bệnh tự nhiên. Gia Bảo bấy lâu nay đang bị đầu độc một cách có hệ thống ngay trong chính ngôi nhà của mình, bằng bàn tay của người vú em mà cô tin tưởng, dưới sự chỉ đạo tàn độc của chính bố ruột gã.


Bên ngoài, tiếng sấm rền vang xé toạc bầu trời xám xịt của Hà Nội, dội vào bức tường nứt của căn hộ 402 như một lời cảnh báo rùng rợn về một loại độc dược vô hình đang ẩn giấu trong ly sữa của con trai cô.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!