Nhạc nềnRetroRPG_Dungeon

Bẫy truyền thông bỉm sữa

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn bão số năm quét qua Hà Nội bằng những dải mưa rát mặt, nhưng không có cơn bão nào dữ dội bằng cơn bão vô hình đang bủa vây lấy căn hộ 402 của Vũ Khánh Linh. Sáng thứ Hai, khi ánh bình minh xám xịt còn chưa kịp xua tan màn sương mù ẩm ướt trên những mái tôn gỉ sét của khu tập thể cũ Thanh Xuân, tiếng chuông điện thoại của Linh đã đổ dồn dập. Trên màn hình, cái tên "Mai Phương" nhấp nháy liên tục kèm theo một loạt tin nhắn khẩn cấp.


Linh khẽ nheo mắt, cơn đau nửa đầu bên thái dương trái giật lên từng nhịp buốt nhói. Cánh tay trái của cô, nơi vết bầm tím do cú ngã dưới mưa dạo trước vẫn chưa tan hết, khẽ run nhẹ khi cô nhấc máy. Bên cạnh cô, bé Gia Bảo vẫn đang ngủ say, hơi thở đều đặn, hai tay ôm chặt con gấu bông Teddy cũ kỹ tên Bông – vật thế thân mà cô đã lén rạch cổ để lấy ra chiếc microphone nghe lén của Phong rồi khâu lại cẩn thận.


"Linh à! Cậu tuyệt đối không được mở Facebook hay vào bất kỳ hội nhóm nào nghe chưa!" Giọng Mai Phương vang lên qua loa thoại, dồn dập và hoảng loạn đến mức lạc đi. "Thằng Phong... không, là con Mỹ và mụ Trần Thị Thu đang phát động một chiến dịch bẩn thỉu nhắm vào cậu trên nhóm bỉm sữa lớn nhất cả nước rồi!"


Trái tim Linh thắt lại một nhịp, lồng ngực nghẹn đắng. Cô hít một hơi thật sâu, áp dụng kỹ thuật tự thôi miên điều hòa nhịp thở 4-7-8 để giữ cho nhịp tim không đột ngột tăng vọt. "Phương, bình tĩnh nói tớ nghe. Có chuyện gì?"


"Mụ Trần Thị Thu – con mụ admin của nhóm 'Hội Làm Mẹ Văn Minh' vừa đăng một bài viết giật gân gán nhãn cậu bạo hành con. Họ cắt ghép đoạn video từ sự cố gấu bông hôm trước. Trong clip, Gia Bảo gào khóc điên cuồng, cầm kéo cắt nát con gấu và đẩy cậu ra ngoài. Nhưng bọn chúng đã cắt bỏ phần cậu ôm con xoa dịu, chỉ giữ lại cảnh thằng bé hoảng loạn gào thét: 'Mẹ ơi cứu con, đừng giết con!' rồi ghép thêm dòng chữ: 'Người mẹ hoang tưởng, trầm cảm nặng giam cầm và tra tấn tinh thần con trai năm tuổi trong căn hộ tập thể rách nát'. Bài viết đã có hơn mười ngàn lượt chia sẻ, hàng trăm ngàn bình luận chửi rủa cậu là con quỷ, là kẻ tâm thần!"


Linh cảm thấy một luồng điện lạnh ngắt chạy dọc sống lưng. Cô siết chặt nắm tay, móng tay găm sâu vào lòng bàn tay đau nhói. Đây chính là đòn phản công của Trần Thế Phong sau khi tiếng thì thầm trong tường bị cô dùng câu chuyện kể vô hiệu hóa. Gã chồng cũ ái kỷ tàn nhẫn không thể chấp nhận việc cô lấy lại sự tỉnh táo. Gã muốn dùng áp lực dư luận xã hội để đè bẹp cô, ép tòa án phải ra quyết định cách ly khẩn cấp Gia Bảo khỏi cô trước khi phiên điều trần diễn ra.


"Cậu có vào bình luận giải thích không, Linh? Đừng làm thế!" Phương hét lên.


"Không, tớ không điên," Linh nói, giọng cô lạnh lùng đến đáng sợ. Bản năng nhạy cảm cao (HSP) và tư duy sắc bén của một biên tập viên giúp cô lập tức nhìn ra chiếc bẫy ẩn giấu. "Phong đang giăng một cái bẫy kích động cảm xúc. Nếu tớ vào bình luận giải thích, tớ sẽ bị hàng vạn bà mẹ bỉm sữa đang phẫn nộ nhảy vào công kích. Tớ sẽ mất bình tĩnh, tớ sẽ viết ra những lời giận dữ trong trạng thái kiệt quệ. Và Phong chỉ chờ có thế. Gã sẽ chụp màn hình những bình luận đó, nộp lên tòa án để chứng minh tớ là kẻ điên loạn, mất kiểm soát hành vi."


Linh hít một hơi thật sâu, đưa ra một quyết định dứt khoát. Cô áp dụng quy tắc chặn tuyệt đối nguồn độc hại kỹ thuật số mà cô đã tự đặt ra để bảo vệ năng lượng tinh thần ít ỏi của mình.


"Phương, nghe tớ nói này. Tớ sẽ xóa toàn bộ ứng dụng Facebook, Messenger và Zalo trên điện thoại cá nhân ngay bây giờ. Tớ giao quyền quản lý tài khoản cá nhân của tớ cho cậu. Cậu hãy chụp màn hình lại toàn bộ các bài viết bôi nhọ, các tài khoản đăng tải, đặc biệt là tài khoản của Trần Thị Thu và các tài khoản clone chuyên seeding bẩn. Đó sẽ là bằng chứng vu khống trước tòa. Nhưng tuyệt đối không được trả lời bất kỳ ai."


"Được, tớ hiểu rồi. Tớ sẽ làm ngay. Nhưng cậu phải cẩn thận, bọn họ có thể sẽ tìm đến tận nhà xuất bản đấy!" Phương lo lắng dặn dò trước khi tắt máy.


Linh nhìn chiếc điện thoại trên tay, ngón tay cô không run rẩy khi nhấn nút xóa ứng dụng. Cô biết, lá chắn lớn nhất của cô lúc này không phải là những lời đôi co trên mạng ảo, mà là sự tỉnh táo lý trí ngoài đời thực. Cô quay sang nhìn Gia Bảo, khẽ vuốt ve mái tóc tơ mềm mại của con. Thằng bé đã bớt sốt, gương mặt hồng hào hơn nhờ mỏ neo an toàn từ câu chuyện kể đêm qua.


"Bảo ngoan, hôm nay mẹ phải lên cơ quan giải quyết một số việc. Con ở nhà với bà vú Nhài nhé. Nhớ câu thần chú của chú rùa Lu chưa con?"


Gia Bảo khẽ mở mắt, dụi đầu vào lòng mẹ, lí nhí: "Lá xanh ôm lấy thân mềm, bão giông ngoài cửa, mẹ bên cạnh con... Gió Độc nói dối."


Nước mắt Linh suýt trào ra, nhưng cô gạt đi. Tình mẫu tử thiêng liêng đã giúp con cô xây dựng được rào cản nhận thức đầu tiên. Bây giờ, đến lượt cô phải bảo vệ nguồn sống duy nhất để nuôi dưỡng mỏ neo ấy: công việc của cô tại Nhà xuất bản Nhật Quang.


***


8 giờ 30 phút sáng, Linh bước vào văn phòng Nhà xuất bản Nhật Quang tại quận Đống Đa. Bầu không khí vốn dĩ ồn ào của ngày đầu tuần bỗng chốc im bặt khi cô xuất hiện. Những tiếng xì xầm, những ánh mắt dò xét, ái ngại và cả kỳ thị ném về phía cô từ các dãy bàn làm việc. Linh giữ thẳng lưng, gương mặt không một chút cảm xúc biểu lộ, cô bước đi từ tốn qua hành lang ngập tràn mùi giấy mực quen thuộc.


Ngay khi cô vừa đặt túi xách xuống bàn làm việc, Trần Minh Hải – gã biên tập viên đối thủ cùng ban sách thiếu nhi – đã bước đến với vẻ mặt đắc thắng không giấu giếm. Trên tay gã là xấp giấy A4 in sẵn những ảnh chụp màn hình bài viết bôi nhọ Linh trên nhóm bỉm sữa của Thu.


"Chị Linh này," Hải lên tiếng, giọng gã oang oang cố tình để cả văn phòng cùng nghe thấy. "Tôi không ngờ một biên tập viên kỳ cựu chuyên viết sách giáo dục nhân cách cho trẻ em như chị lại có đời tư... phong phú và kinh dị đến thế này. Clip bạo hành con trai của chị đang làm loạn cả mạng xã hội rồi kìa. Fanpage của nhà xuất bản chúng ta đang bị hàng ngàn phụ huynh vào đánh giá một sao, đòi tẩy chay toàn bộ sách do chị biên tập. Chị nghĩ thế nào về trách nhiệm đạo đức nghề nghiệp ở đây?"


Linh không ngẩng đầu lên, cô mở máy tính, giọng nói bình thản đến cực điểm: "Anh Hải, nếu anh có thời gian đi in ấn những tài liệu rác rưởi không được kiểm chứng này, tôi khuyên anh nên tập trung hoàn thành nốt bản thảo sách tranh của anh đang bị trễ hạn hai tuần đi. Đừng để năng lực chuyên môn của mình bị kéo thấp xuống bằng những trò thị phi rẻ tiền."


"Chị...!" Gương mặt Hải đỏ gay vì bị chạm vào lòng tự ái. Gã định quát lên thì tiếng cửa phòng Trưởng phòng Biên tập mở ra.


Bà Lê Thị Tuyết bước ra với gương mặt mệt mỏi hằn sâu những nếp nhăn lo âu. Ánh mắt bà nhìn Linh đầy phức tạp: "Linh, em vào phòng gặp chị một lát."


Hải khẽ cười khẩy, ghé sát tai Linh thì thầm đầy độc địa: "Để xem chị còn giữ được cái ghế biên tập viên này được bao lâu với cái mác người mẹ điên bạo hành con."


Linh phớt lờ gã, cô cầm theo tập hồ sơ dự án "Chiếc Lá Chữa Lành" và bước vào phòng làm việc của bà Tuyết. Cánh cửa gỗ đóng lại, cách ly hoàn toàn những tiếng xầm xì ngoài kia.


Bà Tuyết thở dài, tháo chiếc kính lão đặt lên bàn, chỉ tay vào chiếc ghế đối diện: "Linh, ngồi đi em. Chị nghĩ em biết chị định nói gì rồi."


"Vâng, em biết về chiến dịch bôi nhọ truyền thông bỉm sữa nhắm vào em từ sáng nay," Linh chủ động lên tiếng, giọng cô ấm áp nhưng đanh thép, thể hiện sự tỉnh táo tuyệt đối. "Nhưng thưa chị Tuyết, đó hoàn toàn là những hình ảnh cắt ghép ác ý do chồng cũ của em – Trần Thế Phong – thuê KOL Trần Thị Thu thực hiện nhằm bôi nhọ danh dự của em trước phiên tòa giành quyền nuôi con. Em có đầy đủ bằng chứng y khoa chứng minh con trai em hoàn toàn khỏe mạnh và em hoàn toàn tỉnh táo."


Bà Tuyết lắc đầu, vẻ mặt đầy bất lực: "Linh à, chị tin em. Chị đã làm việc với em bảy năm, chị biết em là người thế nào. Nhưng ban giám đốc nhà xuất bản thì không quan tâm đến sự thật đời tư của em. Họ chỉ nhìn vào những con số và danh tiếng thương hiệu. Sáng nay, fanpage của Nhật Quang đã nhận hơn năm ngàn tin nhắn công kích. Các đối tác phát hành lớn đang đe dọa sẽ trả lại toàn bộ đầu sách thiếu nhi sắp tới nếu chúng ta không có biện pháp xử lý nhân sự gây bê bối."


Linh hiểu rõ quy luật tàn nhẫn của thương trường xuất bản. Cô không khóc lóc, không đóng vai nạn nhân yếu đuối để cầu xin sự thương hại. Cô mở tập hồ sơ dự án "Chiếc Lá Chữa Lành" đặt lên bàn trước mặt bà Tuyết.


"Chị Tuyết, đây là bản thảo hoàn chỉnh 90% của dự án 'Chiếc Lá Chữa Lành' mà em đã thức trắng đêm để hoàn thành," Linh trình bày một cách chuyên nghiệp, ngón tay cô chỉ vào những trang sách tranh rực rỡ sắc màu nhưng mang thông điệp trị liệu tâm lý sâu sắc. "Cuốn sách này kể về hành trình vượt qua nỗi sợ hãi tiếng gió của chú rùa nhỏ Lu. Đây không chỉ là một cuốn truyện tranh thông thường, mà là một liệu pháp nhận thức hành vi thực tế dành cho trẻ em bị tổn thương tâm lý, bị bạo hành lạnh hoặc gặp hội chứng ám thị thính giác. Em đã lồng ghép các kỹ thuật trị liệu chuẩn quốc tế do bác sĩ Nguyễn Minh Đức cố vấn."


Bà Tuyết khẽ cúi xuống, lật mở từng trang bản thảo. Đôi mắt già nua của người trưởng phòng biên tập kỳ cựu dần sáng lên khi đọc những dòng ngôn từ ấm áp, giàu tính nhân văn và đầy thấu cảm của Linh. Bản năng nghề nghiệp của một người làm sách lâu năm báo cho bà biết đây là một tác phẩm xuất chúng, có khả năng tạo ra một tiếng vang lớn trên thị trường.


"Linh... bản thảo này thực sự rất xuất sắc," bà Tuyết khẽ thốt lên. "Nó vượt xa những gì chị kỳ vọng."


"Em cảm ơn chị," Linh tiếp tục thuyết phục bằng tư duy chiến lược sắc bén. "Nếu chúng ta xuất bản 'Chiếc Lá Chữa Lành' đúng tiến độ, đây sẽ là câu trả lời đanh thép nhất đập tan mọi tin đồn bôi nhọ. Khi công chúng nhìn thấy một tác phẩm chữa lành vĩ đại được viết ra từ chính trái tim của một người mẹ, mọi lời vu khống của Trần Thị Thu sẽ tự sụp đổ. Nhà xuất bản Nhật Quang không những không bị ảnh hưởng, ngược lại sẽ giành được vị thế độc tôn trong mảng sách giáo dục tâm lý nhi khoa."


Bà Tuyết im lặng nhìn bản thảo, nội tâm bà đang đấu tranh dữ dội giữa sự công nhận tài năng của Linh và áp lực hành chính từ cấp trên. Đúng lúc đó, chiếc điện thoại nội bộ trên bàn làm việc của bà Tuyết reo vang dội.


Màn hình hiển thị số điện thoại của Giám đốc điều hành Nguyễn Nhật Quang.


Bà Tuyết nhấc máy nghe, gương mặt bà dần trở nên nghiêm nghị, rồi chuyển sang tái nhợt. Bà chỉ biết vâng dạ liên tục dưới những mệnh lệnh sắc lạnh từ đầu dây bên kia. Khi bà đặt máy xuống, một khoảng im lặng ngột ngạt bao trùm lấy căn phòng.


Linh nhìn thẳng vào mắt bà Tuyết, cô đã đoán trước được kết quả. "Ban giám đốc yêu cầu đình chỉ công tác của em phải không, thưa chị?"


Bà Tuyết tránh né cái nhìn của Linh, giọng bà run lên vì tiếc nuối và bất bình: "Linh à, chị rất tiếc... Giám đốc Quang vừa gọi điện trực tiếp. Do áp lực từ các cổ đông và làn sóng tẩy chay của phụ huynh trên mạng xã hội quá lớn, ban giám đốc đã đưa ra quyết định chính thức. Em sẽ bị đình chỉ công tác tạm thời trong vòng ba mươi ngày kể từ hôm nay để giải quyết việc gia đình. Trong thời gian này, em sẽ bị đình chỉ nhận lương cứng để đảm bảo tính minh bạch trước công chúng."


Tai Linh ù đi một nhịp. Đình chỉ công tác ba mươi ngày. Đình chỉ nhận lương cứng.


Đây chính là đòn chí mạng của Trần Thế Phong nhắm vào cô. Gã biết cô vừa dọn nhà, phải chi trả tiền thuê căn hộ mới, tiền học phí trường Ánh Dương của Gia Bảo và đặc biệt là chi phí thuê luật sư trẻ Quốc Tuấn để chuẩn bị cho vụ kiện giành quyền nuôi con tạm thời. Bằng cách cắt đứt nguồn thu nhập ổn định duy nhất của cô ngay trước thềm phiên điều trần, Phong muốn dồn cô vào cảnh kiệt quệ tài chính hoàn toàn, buộc cô phải đầu hàng và tự tay giao con cho gã.


"Chị Tuyết, còn dự án 'Chiếc Lá Chữa Lành' thì sao?" Linh hỏi, giọng cô vẫn giữ được sự bình tĩnh lạnh lùng đáng kinh ngạc dù lồng ngực cô đang thắt lại vì phẫn nộ.


"Giám đốc yêu cầu... chuyển giao toàn bộ dự án này cho Trần Minh Hải tiếp quản để kịp tiến độ xuất bản dưới tên biên tập viên khác," bà Tuyết lí nhí nói, gương mặt bà hằn lên sự hổ thẹn.


Linh siết chặt hai tay dưới gầm bàn. Phong không chỉ muốn cướp con cô, gã còn muốn cướp đi cả đứa con tinh thần, công cụ trị liệu duy nhất mà cô đã vắt kiệt những giọt năng lượng cuối cùng để viết nên. Nếu dự án rơi vào tay Hải, gã sẽ biến nó thành một cuốn truyện tranh thương mại vô hồn, và Gia Bảo sẽ vĩnh viễn mất đi lá chắn nhận thức an toàn.


Linh đứng thẳng dậy, cô cầm lấy tập bản thảo "Chiếc Lá Chữa Lành" ôm chặt trước ngực, ánh mắt cô rực lên một niềm tin sắt đá không gì lay chuyển nổi.


"Em tôn trọng quyết định của ban giám đốc, thưa chị Tuyết. Nhưng bản thảo này là tài sản sở hữu trí tuệ cá nhân của em, em chưa ký hợp đồng chuyển nhượng bản quyền cho nhà xuất bản. Vì vậy, em sẽ mang nó về. Không ai có quyền biên tập hay xuất bản nó dưới tên người khác khi chưa có sự đồng ý bằng văn bản của em."


Bà Tuyết bàng hoàng nhìn Linh, bà nhận ra người mẹ đơn thân gầy gò trước mặt không còn là một biên tập viên nhút nhát chịu đựng bạo hành lạnh như trước đây nữa. Cô đã biến chuyển thành một chiến binh tỉnh táo, sắc sảo và kiên định vô cùng.


Linh khẽ cúi đầu chào bà Tuyết rồi bước ra khỏi phòng. Cô đi qua văn phòng trong sự im lặng tuyệt đối của đồng nghiệp, lướt qua gương mặt đờ đẫn vì hụt hẫng của Trần Minh Hải khi thấy cô ôm chặt tập bản thảo mang đi.


Bước ra khỏi tòa nhà Nhật Quang, dầm mình dưới làn mưa lạnh buốt của Hà Nội, Linh đứng bên vỉa hè nhìn dòng người hối hả qua lại. Cô đã bị đình chỉ công tác, không còn lương cứng, tài khoản tiết kiệm đã cạn kiệt cho chi phí dọn nhà. Trong khi đó, thám tử của Phong vẫn đang rình rập ngoài kia, và phiên điều trần tạm thời chỉ còn tính bằng ngày.


Làm thế nào để cô có thể tiếp tục trang trải chi phí pháp lý và bảo vệ Gia Bảo khi nguồn tài chính duy nhất đã bị đóng băng hoàn toàn?

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!