Nhạc nềnRetroRPG_Dungeon

Cuộc chiến của những câu chuyện kể

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa rào mùa hạ của Hà Nội trút xuống mái tôn gỉ sét của khu tập thể cũ Thanh Xuân, tạo nên những tiếng động rầm rập như một đội quân đang hành tiến trên đỉnh đầu. Trong căn hộ 402 ngột ngạt mùi vôi vữa ẩm mốc, Vũ Khánh Linh đang ngồi quỳ trên sàn gỗ ép sờn rách sát mép giường của con trai. Đầu cô giật lên từng cơn nhức nhối bên thái dương trái – di chứng của những đêm trắng ròng rã không một giấc ngủ tròn đầy. Khuỷu tay bị bầm tím do cú ngã dưới mưa dạo trước nhói lên mỗi khi cô co duỗi, nhưng Linh không bận tâm. Ánh mắt cô dán chặt vào khoảng trống kỹ thuật 15cm giữa bức tường căn hộ 402 và 403 mà anh họ Vũ Hoàng Nam vừa đo đạc chiều nay.


Trận đối chất hụt với trợ lý Nguyễn Minh Hải bên căn hộ 403 lúc trưa vẫn còn để lại dư âm căng thẳng. Khi Linh cùng Tổ trưởng Vương Thế Hùng sang gõ cửa, gã trợ lý xảo quyệt của Trần Thế Phong đã nhanh chân khóa chặt cửa ngoài và tẩu tán một phần thiết bị, chỉ để lại một căn phòng trống rỗng và những vệt bụi xi măng chưa kịp quét sạch. Dù gã đã tạm thời rút lui, Linh biết rõ Phong sẽ không bao giờ dừng lại. Lòng tự ái bệnh hoạn của một chuyên gia tâm lý ái kỷ không cho phép gã chấp nhận thất bại trước người vợ mà gã luôn dán nhãn là “kẻ hoang tưởng, trầm cảm nặng”.


Linh khẽ thở dài, bước sang căn hộ 404 sát vách để đón Gia Bảo từ nhà chị Hà Thị Vy. Chị Vy nhìn Linh bằng ánh mắt thấu cảm của một người mẹ cũng có con bị tổn thương tâm lý, khẽ nói:


“Thằng bé Bảo dạo này nhạy cảm quá Linh ạ. Lúc nãy nghe tiếng sấm, nó cứ ôm chặt lấy tai rồi lẩm bẩm cái gì đó về ‘người bạn’. Em phải cẩn thận, đừng để thằng bé bị kích động thêm.”


“Em cảm ơn chị Vy. May mà có chị giúp đỡ mẹ con em lúc ngặt nghèo,” Linh lí nhí đáp, lòng dâng lên một nỗi xót xa tột cùng khi nhìn thấy con trai mình.


Gia Bảo năm tuổi gầy gò, làn da xanh xao dưới ánh đèn tuýp chập chờn. Thằng bé ôm chặt con gấu bông Teddy cũ kỹ tên Bông – vật thế thân mà Linh đã lén rạch cổ để lấy ra chiếc microphone nghe lén của Phong rồi khâu lại cẩn thận. Đôi mắt Gia Bảo to tròn nhưng đờ đẫn, láo liên sợ hãi nhìn xung quanh như thể mỗi góc tối trong hành lang chung cư đều ẩn giấu một bóng ma.


Khi hai mẹ con trở về căn hộ 402, bóng tối nhanh chóng bao trùm lấy không gian nhỏ hẹp. Bà vú em Trần Thị Nhài đã xin phép về sớm từ chiều. Trước khi đi, bà Nhài đã lén cắm lại chiếc Loa thông minh Smart Speaker căn hộ 402 ở phòng khách vào ổ điện, viện cớ là “để bật nhạc thiếu nhi cho cháu Bảo dễ ăn cháo”. Linh bận rộn dỗ con nên đã không mảy may chú ý đến chi tiết nhỏ nhặt nhưng đầy cạm bẫy ấy.


Đúng 10 giờ tối. Cơn mưa ngoài trời bắt đầu nặng hạt hơn, gió rít qua khe cửa chớp gỗ tạo nên những tiếng hú dài lạnh gáy.


Gia Bảo nằm trên chiếc giường đơn sát bức tường chung ngăn cách với căn hộ 403. Đột ngột, thằng bé co rúm người lại. Đôi mắt em trợn ngược, hai bàn tay nhỏ bé bấu chặt lấy tai, tiếng thở dốc nghẹn ứ nơi cổ họng.


Linh lập tức áp tai vào bức tường nứt. Một luồng rung động cơ học cực nhẹ chạy thẳng qua xương đá tai cô. Đó không phải là một âm thanh rõ ràng, mà là một tần số siêu trầm (Infrasound) dưới 20Hz, tạo ra một áp lực nghẹt thở lên lồng ngực và màng nhĩ. Rồi, từ sâu trong lớp gạch vữa rỗng tuếch bị đục khoét, tiếng thì thầm nhân tạo được hạ tông bằng thuật toán bắt đầu phát ra, đều đặn và lạnh lùng:


“Bảo ơi... Bạn ở đây... Mẹ Linh bị điên rồi... Mẹ sẽ bỏ rơi Bảo... Bảo phải đẩy mẹ ra...”


“Không! Bạn đừng nói nữa! Bảo sợ lắm! Mẹ ơi, cứu con!” Gia Bảo hét lên một tiếng xé lòng, thằng bé điên cuồng giãy giụa, đôi tay gầy guộc đẩy mạnh Linh ra khi cô cố gắng ôm lấy con. Đứa trẻ đang rơi vào trạng thái phân ly nhận thức, nỗi sợ hãi bị cấy vào tiềm thức bấy lâu nay đang bộc phát thành một cơn loạn thần dữ dội.


Trong cơn hoảng loạn, Linh vội vàng lấy chiếc tai nghe chống ồn chuyên dụng định đeo vào tai con để cách ly âm thanh. Nhưng ngay khi lớp đệm tai nghe áp chặt vào tai, Gia Bảo lập tức gào khóc dữ dội hơn. Thằng bé cào cấu điên cuồng vào không khí, gương mặt đỏ gay, mồ hôi lạnh vã ra như tắm. Sự im lặng tuyệt đối từ chiếc tai nghe không làm biến mất luồng rung động hạ âm đang truyền qua xương sọ của em, ngược lại, nó tạo ra một cảm giác cô lập âm thanh tột độ, khiến đứa trẻ nghĩ rằng mình đã bị nhốt vào một chiếc quan tài tối tăm.


Nhận ra sai lầm, Linh lập tức tháo chiếc tai nghe ra. Cô hiểu rằng không thể dùng các biện pháp vật lý thông thường để ngăn chặn một đòn tấn công tiềm thức được lập trình hoàn hảo bằng công nghệ. Phong muốn dùng nỗi sợ hãi này để biến Gia Bảo thành một đứa trẻ tâm thần, từ đó chứng minh trước tòa rằng Linh không đủ năng lực nuôi dạy con. Cô không được phép hoảng loạn. Cô phải dùng chính vũ khí mạnh nhất của mình để chiến đấu: Tình mẫu tử và tri thức ngôn từ của một biên tập viên sách thiếu nhi.


Linh ngồi thẳng dậy trên giường, kéo Gia Bảo sát vào lòng mình. Cô dùng hai tay ôm chặt lấy bả vai gầy của con, ép sát lồng ngực nhỏ bé của em vào ngực cô để em cảm nhận được nhịp tim đều đặn của mẹ. Linh bắt đầu áp dụng kỹ thuật gõ nhịp luân phiên lên hai vai của Gia Bảo – một liệu pháp giải mẫn cảm bằng chuyển động nhãn cầu và thính giác (EMDR tự chế) mà bác sĩ Nguyễn Minh Đức đã hướng dẫn.


Cô rút từ trong túi xách ra Bản thảo truyện tranh 'Chiếc Lá Chữa Lành' – cuốn sách do chính cô viết và vẽ phác thảo. Dưới ánh đèn ngủ màu vàng ấm áp, Linh bắt đầu đọc bằng một giọng nói cực kỳ ấm áp, dịu dàng, nhịp điệu chậm rãi và đều đặn như một bài hát ru:


“Trong một khu rừng tối tăm và ẩm ướt, có một chú rùa nhỏ tên là Lu. Lu có một chiếc mai rất cứng, nhưng Lu lại rất sợ tiếng gió rít qua những tán lá khô. Mỗi đêm, Gió Độc lại thì thầm vào tai Lu những lời nói dối xấu xa: ‘Lu cô độc lắm, không ai yêu Lu cả...’ Gió Độc muốn Lu phải tự đập vỡ chiếc mai của chính mình.”


Giọng đọc của Linh vang lên, mềm mại nhưng kiên định, lấn át tiếng rì rầm ma mị phát ra từ bức tường nứt. Gia Bảo khẽ khựng lại, tiếng khóc của em nhỏ dần, đôi mắt đờ đẫn bắt đầu nhìn vào những nét vẽ phác thảo chú rùa nhỏ trên trang giấy.


“Nhưng chú rùa Lu không sợ hãi,” Linh tiếp tục đọc, tay cô gõ nhẹ, đều đặn theo nhịp thở 4-7-8 lên vai con. “Lu nhớ đến lời dạy của Thần Cây Sồi già. Lu nhắm mắt lại, ôm chặt lấy mẹ Rùa, và lẩm nhẩm câu thần chú giải độc: ‘Lá xanh ôm lấy thân mềm, bão giông ngoài cửa, mẹ bên cạnh con. Gió Độc chỉ là tiếng lá khô xào xạc. Gió Độc nói dối...’”


Đột nhiên, từ phía phòng khách ngoài kia, chiếc Loa thông minh Smart Speaker căn hộ 402 bỗng dưng tự động bật nguồn. Một tiếng cười quái dị, bị bóp méo dải tần thành những âm thanh the thé rợn người vang lên cắt ngang bầu không khí ấm áp trong phòng ngủ. Tiếng cười ấy cộng hưởng với tiếng thì thầm trong tường, tạo nên một thứ âm thanh hỗn loạn, ma quái, như muốn bóp nghẹt mọi nỗ lực chữa lành của Linh.


Gia Bảo giật nảy mình, thằng bé lại bắt đầu co giật nhẹ, đôi mắt trợn tròn đầy kinh hoàng: “Bạn trong tường... Bạn gọi đồng minh đến bắt Bảo rồi! Mẹ ơi! Nhà mình có quỷ!”


Linh cảm thấy một luồng giận dữ tột cùng dâng lên trong lồng ngực. Trần Thế Phong! Gã chồng cũ ái kỷ tàn nhẫn đang điều khiển thiết bị từ xa để quấy phá buổi trị liệu của cô. Linh không để sự giận dữ làm mất đi lý trí. Cô đặt Gia Bảo xuống giường một cách nhẹ nhàng, khẽ nói: “Bảo ngoan, đợi mẹ một giây. Chú rùa Lu sắp dùng lá chắn để tiêu diệt quỷ dữ rồi.”


Linh bước nhanh ra phòng khách. Dưới ánh sáng mờ tối, chiếc loa thông minh đang nhấp nháy vòng đèn xanh lục bảo, phát ra những tiếng rít chói tai. Linh không cố gắng tắt nó bằng ứng dụng điện thoại – vì cô biết Phong đã chiếm quyền kiểm soát firmware của thiết bị. Cô bước thẳng đến ổ cắm, dùng một lực dứt khoát *rút phăng* chiếc phích cắm vật lý ra khỏi nguồn điện.


Chiếc loa thông minh tắt ngấm. Phòng khách trở lại sự tĩnh lặng tuyệt đối.


Linh hít một hơi thật sâu để điều hòa nhịp tim, rồi quay trở lại phòng ngủ. Cô biết mình đang kiệt quệ, đầu cô đau như búa bổ, mắt hoa lên vì thiếu ngủ kéo dài. Nhưng khi nhìn thấy Gia Bảo đang nằm run rẩy trên giường, bản năng làm mẹ đã tiếp thêm cho cô một nguồn năng lượng phi thường. Cô leo lên giường, kéo con vào lòng một lần nữa, tiếp tục gõ nhịp vai và đọc bằng giọng nói ấm áp, tràn đầy tình yêu thương:


“Lu nhắm mắt lại, Lu ôm lấy mẹ Rùa. Chiếc mai của Lu rực sáng một màu xanh dịu mát, chặn đứng mọi lời nói dối của Gió Độc. Gió Độc càng rít gào, mai của Lu càng cứng cáp. Vì Lu biết, mẹ luôn ở bên cạnh Lu, không bao giờ bỏ rơi Lu...”


Linh đọc đi đọc lại câu thần chú, giọng cô khàn đặc nhưng nhịp điệu vẫn chuẩn xác như một chiếc đồng hồ cơ học. Cô dùng tình yêu thương bản năng để truyền dẫn cảm giác an toàn vào hệ thần kinh đang bị kích thích tột độ của đứa trẻ.


Và rồi, dưới ánh đèn ngủ mờ ảo, một phép màu đã xảy ra.


Gia Bảo không còn đẩy Linh ra nữa. Đôi bàn tay nhỏ nhắn của em từ từ nới lỏng, rồi chủ động ôm chặt lấy cổ mẹ. Đôi môi nhợt nhạt của thằng bé khẽ mấp máy. Trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê, em bắt đầu lẩm bẩm theo giọng đọc của Linh:


“Lá... lá xanh ôm lấy... thân mềm... bão giông ngoài cửa... mẹ... mẹ bên cạnh con...”


Thằng bé đang tự lặp lại mỏ neo an toàn! Xiềng xích ám thị của Phong cấy vào đầu đứa trẻ bấy lâu nay đã xuất hiện một vết nứt lớn trước sức mạnh của những câu chuyện kể đầy yêu thương của người mẹ. Tiếng thì thầm trong tường vẫn ù ù phát ra, nhưng Gia Bảo không còn hoảng loạn nữa. Thằng bé rúc đầu sâu vào ngực Linh, nhịp thở dần trở nên đều đặn, sâu lắng, rồi từ từ chìm vào một giấc ngủ bình yên không còn co giật.


Linh ngồi im lặng trong bóng tối, ôm chặt lấy đứa con trai đã ngủ say. Nước mắt cô lặng lẽ lăn dài trên má, hòa cùng mồ hôi lạnh. Cô đã thắng trận chiến đêm nay. Lần đầu tiên sau nhiều tuần, Gia Bảo vượt qua cơn hoảng loạn mà không cần dùng đến bất kỳ loại thuốc an thần nào. Mỏ neo an toàn đã bắt đầu hoạt động.


Nhưng Linh biết, đây mới chỉ là bước khởi đầu của một cuộc chiến sinh tử kéo dài. Khi Phong phát hiện ra liệu pháp câu chuyện kể của cô đang có hiệu quả, gã chắc chắn sẽ sử dụng những thủ đoạn bẩn thỉu và tàn nhẫn hơn trên mặt trận pháp lý và truyền thông để dồn cô vào chân tường.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!