Nhạc nềnRetroRPG_Dungeon

Căn hộ sát vách

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng chuông điện thoại đổ dồn dập trong bóng tối tĩnh lặng của phòng khách căn hộ 402 như một luồng điện xẹt thẳng vào hệ thần kinh đang căng như dây đàn của Vũ Khánh Linh. Thằng bé Gia Bảo khẽ cựa mình trên giường, đôi môi nhỏ nhắn mím chặt lại, tay vẫn ôm khư khư con gấu bông Teddy tên Bông đã được khâu vá tạm thời. Linh nín thở, ngón tay cô run nhẹ khi đặt trên phím trượt nghe cuộc gọi từ số điện thoại lạ. Cô không lên tiếng trước, áp dụng quy tắc cảnh giác cao độ mà cô đã tự rèn luyện suốt những ngày qua.


“Chị Linh đúng không? Làm ơn đừng gác máy. Tôi là Phan Minh Trang...”


Giọng nói ở đầu dây bên kia là một giọng nữ rất trẻ, nhưng hơi thở dồn dập, lo âu và run rẩy tột độ. Linh siết chặt điện thoại, cơn đau nửa đầu bên thái dương trái lại giật lên một nhịp nhức nhối. Cô lướt nhanh ra ngoài phòng khách, khép hờ cửa phòng ngủ để tránh tiếng động làm thức giấc con trai.


“Phan Minh Trang? Cô là ai? Sao cô biết số của tôi?” Linh hỏi, giọng cô lạnh lùng và nén chặt sự nghi ngờ.


“Tôi... tôi là lập trình viên tự do. Tôi từng làm việc dưới quyền của Trần Thế Phong tại phòng khám Tâm An. Tôi là người đã viết mã nguồn cho ứng dụng phát tần số âm thanh tùy biến kết nối qua Bluetooth ẩn danh... dự án mà Phong gọi là 'WhisperSync'. Tôi vừa đọc được các bài viết bôi nhọ chị trên mạng, tôi nhận ra Phong đang dùng chính ứng dụng của tôi để hại con trai chị. Chị Linh, đừng tin vào những gì chị nghe thấy trong tường phòng ngủ. Nó không phải là ảo giác. Hãy kiểm tra căn hộ 403 sát vách nhà chị ngay lập tức. Phong đã thuê nó dưới một cái tên khác...”


Tiếng tút dài vang lên cắt ngang cuộc gọi. Trang đã chủ động dập máy. Linh đứng sững giữa phòng khách tối tăm, chiếc điện thoại lạnh ngắt áp sát vào tai. Lời nói của Trang như một tia chớp xé toạc màn sương mù mờ ảo bấy lâu nay. Căn hộ 403 sát vách. Nơi bấy lâu nay luôn khóa cửa im lìm, không một bóng người qua lại, nhưng thỉnh thoảng lại phát ra những tiếng động kỹ thuật rất khẽ vào ban đêm.


Linh lùi lại một bước, tựa lưng vào mép bàn ăn gỗ ép. Khuỷu tay trái bị bầm tím do cú ngã dưới mưa dạo trước nhói đau khi chạm vào cạnh bàn cứng. Cô rút cuốn sổ tay biên tập màu xanh lá từ trong túi xách ra, bật chiếc bút bi bấm màu đỏ. Dưới ánh sáng mờ ảo của đèn đường hắt qua khe cửa chớp, Linh lật nhanh đến trang ghi chép về mốc thời gian xuất hiện dòng điện rò rỉ 12V mà cô và cậu Hùng đã đo được dọc theo bức tường chung ngăn cách hai căn hộ.


*“Ngày thứ tư, 11h45: Đo được dòng điện rò rỉ 12V chạy xuyên từ vách tường 402 sang 403. Ngày thứ sáu, 21h30: Nhận cuộc gọi từ Phan Minh Trang xác nhận căn hộ 403 là nguồn phát.”*


Sự bàng hoàng ban đầu nhanh chóng nhường chỗ cho một tư duy logic sắc bén của một biên tập viên chuyên nghiệp. Phong không chỉ lắp đặt loa ẩn trong tường nhà cô, gã còn thuê hẳn căn hộ sát vách để làm căn cứ trung chuyển tín hiệu tầm gần. Đó là lý do vì sao chiếc điện thoại của Phong không cần kết nối trực tiếp với loa ẩn ở khoảng cách xa mà vẫn điều khiển được thiết bị thông qua một mạng ngang hàng ẩn danh.


Sáng hôm sau, Linh không đợi bà vú em Nhài đến làm việc. Cô chủ động đưa Gia Bảo sang nhà chị Vy hàng xóm gửi nhờ, rồi bước thẳng xuống phòng trực của Ban quản trị chung cư ở tầng 1 để tìm Tổ trưởng tổ dân phố Vương Thế Hùng.


Ông Vương Thế Hùng, một cựu chiến binh ngoài sáu mươi tuổi với dáng người cao lớn, nghiêm nghị, đang ngồi ghi chép sổ sách trực ca. Thấy Linh bước vào với gương mặt nhợt nhạt và quầng thâm hằn sâu dưới mắt, ông dừng bút, ánh mắt phúc hậu thoáng qua nét lo âu:


“Cháu Linh đấy à? Đêm qua thằng bé Bảo lại quấy khóc sao mà trông cháu phờ phạc thế này? Ổ khóa cửa chính cháu đã nhờ thợ sửa lại chắc chắn chưa?”


Linh khẽ gật đầu, cố gắng giữ giọng mình bình tĩnh và chuẩn xác nhất có thể: “Dạ, ổ khóa cháu đã sửa xong rồi chú Hùng ạ. Cháu sang đây là muốn nhờ chú một việc hành chính quan trọng. Đêm qua, sau sự cố có kẻ đột nhập bẻ khóa cửa nhà cháu, cháu phát hiện ra một số dấu hiệu bất thường từ phía căn hộ 403 sát vách. Cháu nghi ngờ kẻ đột nhập có liên quan đến người đang thuê căn hộ đó. Chú có thể giúp cháu kiểm tra hồ sơ đăng ký tạm trú của căn hộ 403 được không ạ?”


Ông Hùng nhíu mày, nét mặt trở nên nghiêm túc: “Căn hộ 403 của ông Trần Quốc Bảo đúng không? Căn hộ đó bấy lâu nay luôn bỏ trống mà cháu. Ông Bảo chuyển về quê sống với con trai từ năm ngoái, thỉnh thoảng mới có người đến dọn dẹp thôi.”


“Không đâu chú,” Linh lắc đầu, cô đưa ra chiếc điện thoại hiển thị video ghi lại vệt xước đồng mới tinh trên ổ khóa chính căn hộ 402 và mẩu dây đồng đôi vỏ nhựa đen nhặt được ở hành lang kỹ thuật. “Có người đã thuê lại căn hộ đó từ một tháng trước, ngay trước khi hai mẹ con cháu dọn đến đây. Cháu đã thấy có bóng người lảng vảng ra vào vào lúc hai giờ sáng. Cháu lo ngại cho sự an toàn của Gia Bảo.”


Nhắc đến sự an toàn của đứa trẻ, bản năng bảo vệ của người cựu chiến binh trong ông Hùng lập tức được kích hoạt. Ông đứng dậy, lấy chùm chìa khóa vạn năng của ban quản trị treo trên tường: “Được rồi, để chú tra cứu lại sổ đăng ký tạm trú của block B. Nếu có người thuê mới, bắt buộc họ phải nộp bản sao hợp đồng và giấy tờ tùy thân cho tổ dân phố.”


Linh đi theo ông Hùng vào phòng lưu trữ hồ sơ hành chính nhỏ hẹp, ngột ngạt mùi giấy cũ của ban quản trị. Ông Hùng lật tìm cuốn sổ bìa da đen ghi chép nhân khẩu của tầng 4. Ngón tay thô ráp của ông lướt dọc theo các dòng chữ viết tay, rồi dừng lại ở dòng ghi chú về căn hộ 403.


“Đây rồi,” ông Hùng nói, giọng trầm xuống. “Hợp đồng thuê nhà được ký từ ngày mùng 5 tháng trước. Chủ nhà Trần Quốc Bảo ủy quyền cho một người tên là Nguyễn Minh Hải thuê ngắn hạn trong vòng 6 tháng với giá 5 triệu một tháng. Nhưng lạ thật, người này đăng ký tạm trú dưới danh nghĩa là thợ sửa chữa cáp mạng tự do, nhưng lại rất ít khi xuất hiện vào ban ngày.”


Linh nín thở bước lại gần, mắt dán chặt vào bản sao chứng minh nhân dân đính kèm trong hồ sơ. Gương mặt trong ảnh là một gã thanh niên ngoài hai mươi tuổi, ánh mắt lấm lét sau cặp kính cận dày.


*Nguyễn Minh Hải. Trợ lý nghiên cứu khoa học của Trần Thế Phong tại phòng khám Tâm An.*


Trái tim Linh như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt. Mọi mảnh ghép của bức tranh thao túng đã khớp nhau một cách hoàn hảo đến rợn người. Phong đã dùng tên của trợ lý Hải để thuê căn hộ sát vách nhà cô. Gã đã biến căn hộ 403 thành một trạm phát sóng trung chuyển công suất cao, cấp nguồn điện lậu 12V chạy xuyên qua hộp kỹ thuật chung để nuôi chiếc loa ẩn sát giường ngủ của con trai cô.


“Cháu Linh, cháu có quen người này không?” Ông Hùng hỏi khi thấy Linh im lặng, gương mặt tái mét không còn một giọt máu.


Linh hít một hơi thật sâu, áp dụng kỹ thuật thở điều hòa để kìm nén cơn run rẩy đang dâng lên trong lồng ngực: “Dạ... cháu không quen trực tiếp, nhưng cháu biết người này là trợ lý của chồng cũ cháu. Chú Hùng, cháu có thể gọi điện cho chủ nhà Trần Quốc Bảo để xác minh thêm quy trình bàn giao chìa khóa được không ạ?”


“Được, để chú gọi trực tiếp cho ông Bảo. Ông ấy là bạn già với chú,” ông Hùng bấm số điện thoại trên máy bàn.


Cuộc gọi được kết nối. Linh nín thở lắng nghe giọng nói khàn đặc của ông Bảo từ loa ngoài. Tuy nhiên, khi ông Hùng vừa nhắc đến việc có người muốn hỏi về hợp đồng thuê nhà của Nguyễn Minh Hải và các hoạt động đục khoét tường kỹ thuật sát vách 402, giọng ông Bảo lập tức trở nên lúng túng, evasive và tìm cách né tránh:


“Ơ... cái đó... tôi đã ủy quyền hoàn toàn cho cậu Hải rồi. Cậu ấy muốn sửa chữa đường ống nước hay lắp mạng gì thì tùy cậu ấy chứ tôi ở quê xa xôi làm sao biết được. Thôi nhé, tôi đang bận chuẩn bị ăn giỗ...”


Tiếng tút dài vang lên. Ông Bảo đã vội vàng dập máy. Linh nhìn ông Hùng, hai người đều nhận ra sự bất thường rõ rệt.


“Ông Bảo bấy lâu nay rất sòng phẳng và cẩn thận, sao hôm nay lại có thái độ trốn tránh như vậy?” Ông Hùng lẩm bẩm, chân mày nhíu chặt lại.


Linh hiểu ngay vấn đề. Phong đã dùng tiền bồi dưỡng hậu hĩnh để mua chuộc sự im lặng của chủ nhà 403. Gã đã tính toán trước mọi kẽ hở pháp lý để ngăn chặn cô tiếp cận căn hộ từ phía chính diện.


“Chú Hùng, cháu nghĩ chúng ta không thể vào căn hộ 403 bằng cách thông thường được rồi,” Linh nói, ánh mắt cô rực lên quyết tâm sắt đá. “Nhưng cháu cần chứng minh bức tường chung ngăn cách giữa hai căn hộ đang bị can thiệp vật lý trái phép gây nguy hiểm cho kết cấu chịu lực của tòa nhà. Cháu muốn nhờ anh họ cháu, Vũ Hoàng Nam, là kỹ sư xây dựng, đến đo đạc đối chiếu kết cấu tường.”


Ông Hùng suy nghĩ một lát rồi khẽ gật đầu: “Được. Việc kiểm tra kết cấu an toàn chịu lực của tòa nhà thuộc thẩm quyền của ban quản trị khi có phản ánh của cư dân. Chú sẽ đi cùng cháu và cậu Nam để lập biên bản thực địa.”


Một tiếng sau, Vũ Hoàng Nam có mặt tại chung cư Thanh Xuân. Người đàn ông ba mươi lăm tuổi, dáng người cao lớn, vai rộng, mặc bộ quần áo bảo hộ lao động màu xanh thẫm sạm nắng gió bước vào căn hộ 402. Nam mang theo một chiếc túi vải canvas cỡ lớn chứa đầy dụng cụ chuyên dụng: máy đo khoảng cách laser, thước dây thép, búa gõ kỹ thuật và bản vẽ thiết kế gốc hệ thống điện nước chung cư do Thùy Dương trích lục từ kho lưu trữ quy hoạch.


“Linh, anh nghe cậu Hùng nói có kẻ đục tường câu điện lậu sát phòng ngủ của Gia Bảo đúng không?” Nam hỏi, giọng bộc trực, đầy vẻ lo lắng cho em gái.


“Dạ đúng anh Nam ạ. Em nghi ngờ họ đã đục khoét một khoảng rỗng lớn từ phía căn hộ 403 để giấu thiết bị phát sóng âm sát đầu giường của con. Anh giúp em đo đạc đối chiếu với sơ đồ kết cấu gốc xem có sự sai lệch diện tích thực tế nào không,” Linh bàn giao bản vẽ gốc cho anh họ.


Nam trải bản vẽ thiết kế kỹ thuật của Block B xuất bản năm 1995 lên mặt bàn ăn. Anh dùng chiếc bút chì kỹ thuật vạch dọc theo bức tường chung ngăn cách căn hộ 402 và 403.


“Theo sơ đồ gốc, bức tường ngăn cách này là tường gạch chịu lực dày 220mm, ở giữa có một hộp kỹ thuật chung rộng 300mm chứa đường ống thoát nước và dây cáp điện chạy dọc tòa nhà. Kết cấu này hoàn toàn là tường đặc, không có bất kỳ khoảng rỗng kỹ thuật nào chạy ngang sát đầu giường ngủ của Gia Bảo cả,” Nam phân tích, ngón tay chỉ vào các thông số kỹ thuật trên bản vẽ.


“Chúng ta bắt đầu đo đạc thực địa thôi,” Nam cầm chiếc máy đo khoảng cách laser có độ chính xác cao bước vào phòng ngủ của Gia Bảo.


Nam đặt máy đo laser sát vách tường đối diện, bấm nút phát tia sáng màu đỏ mảnh dẻ chiếu thẳng vào vết nứt tường trám xi măng trắng mới sát đầu giường ngủ của Gia Bảo. Chiếc máy phát ra tiếng bíp khẽ, hiển thị con số khoảng cách đo được trên màn hình kỹ thuật số.


Nam nhíu mày, anh ghi chép thông số vào sổ tay rồi di chuyển sang các góc khác của căn phòng để đo đạc diện tích thực tế của phòng ngủ 402. Sau khi hoàn thành việc đo đạc bên trong, Nam bước ra hành lang chung, đo chiều dài của bức tường chung từ phía bên ngoài kỹ thuật.


Linh nín thở đứng bên cạnh, ngón tay cô siết chặt lấy vạt áo khoác linen. Mồ hôi lạnh rịn ra trên trán cô dù thời tiết mùa mưa khá mát mẻ. Cơn đau nửa đầu giật lên từng hồi như muốn bóp nghẹt sự kiên nhẫn của cô.


Sau mười lăm phút tính toán và đối chiếu các thông số đo đạc thực tế với sơ đồ gốc, gương mặt Nam trở nên vô cùng nghiêm trọng. Anh quay sang nhìn Linh và Tổ trưởng Hùng, giọng đầy vẻ kinh ngạc:


“Có sự sai lệch diện tích thực tế rất lớn, Linh ạ. Chiều dày bức tường chung đo được tại vị trí sát giường ngủ của Gia Bảo chỉ còn khoảng 70mm, mỏng hơn sơ đồ gốc tới 150mm. Khoảng rỗng 15cm này chạy dọc theo chiều ngang bức tường chung dài khoảng 2 mét.”


“Mỏng đi 15cm sao?” Ông Hùng thốt lên, gương mặt nghiêm nghị biến sắc. “Bức tường gạch chịu lực 220mm mà bị đục khoét mỏng đi chỉ còn 7cm thì làm sao đảm bảo an toàn kết cấu chịu lực của tòa nhà?”


“Ai đó đã đục khoét khoang rỗng này từ phía căn hộ 403 sát vách,” Nam dùng búa gõ kỹ thuật gõ nhẹ dọc theo bức tường. Tiếng kêu phát ra từ vị trí vết nứt mới trám xi măng trắng đục có âm thanh vang, rỗng tuếch, hoàn toàn khác biệt với tiếng kêu đục, đặc của các vị trí tường gạch chịu lực xung quanh. “Họ đã đục khoét sâu vào kết cấu tường từ phía bên kia, chỉ để lại một lớp gạch mỏng mỏng khoảng 7cm sát phòng ngủ của Linh rồi trám lại rất khéo bằng xi măng mỏng để lắp đặt thiết bị ẩn bên trong khoang rỗng này.”


Linh cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Sự tàn nhẫn và xảo quyệt của Trần Thế Phong vượt qua mọi giới hạn mà cô có thể tưởng tượng. Để bẻ gãy tinh thần của cô và cướp quyền nuôi con, gã sẵn sàng đe dọa đến an toàn tính mạng của hai mẹ con bằng cách đục khoét phá hoại kết cấu chịu lực của bức tường chung cư cũ nát này.


“Anh Nam, anh có thể xác định được đường đi của sợi dây điện đôi màu đen câu lậu từ phía 403 không?” Linh hỏi, cô chỉ vào bảng điện chính của phòng ngủ đã được tháo dỡ bảng ốp kỹ thuật.


Nam đeo kính bảo hộ, dùng đèn pin chuyên dụng soi sâu vào khe rỗng kỹ thuật của hộp kỹ thuật chung nằm sát vách tường. Anh dùng một chiếc móc sắt nhỏ tự chế, khéo léo lách qua khe hở thạch cao kỹ thuật.


“Đây rồi!” Nam kêu lên.


Từ sâu trong khoảng tối của hộp kỹ thuật chung, Nam kéo ra một đường cáp tín hiệu màu đen cực kỳ thanh mảnh, vỏ nhựa dẻo còn mới tinh. Đường cáp này được đấu nối lậu trực tiếp từ hệ thống điện nguồn của căn hộ 403, chạy xuyên qua khoảng rỗng kỹ thuật 15cm vừa bị đục khoét, dẫn thẳng vào vách tường phòng ngủ của Gia Bảo.


“Đường cáp tín hiệu này chính là nguồn cấp điện liên tục 12V cho chiếc loa siêu nhỏ giấu trong tường,” Nam phân tích, anh dùng kìm chuyên dụng kẹp chặt đường cáp để đo dòng điện rò rỉ. “Chiếc máy vạn năng kế hiển thị chính xác dòng điện 12V đang hoạt động liên tục. Linh, đây là bằng chứng vật lý thép chứng minh có sự can thiệp thực thể xuyên tường từ phía căn hộ 403.”


Linh lập tức rút chiếc điện thoại thông minh ra, bật camera độ phân giải cao. Cô tiến hành chụp ảnh, quay phim chi tiết từng bước đo đạc của Nam: hình ảnh tia laser đỏ chiếu vào vết nứt tường rỗng, màn hình máy đo laser hiển thị thông số sai lệch diện tích thực tế mỏng đi 15cm, hình ảnh sợi dây cáp tín hiệu màu đen lậu bị kéo ra từ hộp kỹ thuật chung, và bản vẽ thiết kế gốc đối chiếu.


“Chú Hùng, chú giúp cháu ghi nhận toàn bộ những hình ảnh và thông số kỹ thuật này vào biên bản thực địa của tổ dân phố được không ạ?” Linh quay sang đề nghị với ông Hùng.


Ông Hùng gật đầu dứt khoát, ông lấy cuốn sổ công tác ra, tự tay ghi chép chi tiết các số đo sai lệch kết cấu chịu lực chịu ảnh hưởng bởi hành vi can thiệp trái phép từ phía căn hộ 403. Ông ký tên xác nhận và đóng dấu đỏ của Ban tự quản chung cư vào biên bản.


“Chú sẽ gửi biên bản này kèm theo đơn kiến nghị khẩn cấp của cư dân lên Công an phường Khương Trung yêu cầu kiểm tra hành chính khẩn cấp căn hộ 403 vì hành vi phá hoại kết cấu xây dựng gây nguy hiểm cho tòa nhà,” ông Hùng đanh thép nói. “Họ không thể trốn tránh được nữa khi có biên bản kỹ thuật rõ ràng thế này.”


Linh siết chặt tập hồ sơ bằng chứng trong tay, lòng cô tràn ngập một niềm tin sắt đá mới. Cô không còn là người mẹ đơn thân cô độc, hoang mang tự hoài nghi bản thân nữa. Với sự hỗ trợ kỹ thuật của Hoàng Nam và uy tín hành chính của Tổ trưởng Hùng, cô đã dựng lên một lá chắn chứng cứ khoa học vững chắc, đập tan màn sương mù gaslight của Phong.


Tuy nhiên, đúng lúc Linh chuẩn bị cất điện thoại đi, cô nghe thấy một tiếng động kỹ thuật rất khẽ phát ra từ phía bên kia vách tường căn hộ 403. Tiếng bước chân vội vã sột soạt, tiếng kéo lê đồ đạc kỹ thuật, và tiếng ngắt kết nối nguồn điện đột ngột khiến dòng điện 12V trên vạn năng kế của Nam lập tức tụt về mức không.


Trợ lý Hải đang ở trong căn hộ 403. Gã đã phát hiện ra cuộc đo đạc thực địa của Linh và đang ráo riết dọn dẹp hiện trường tiêu hủy thiết bị phát sóng trung chuyển trước khi lực lượng chức năng ập đến kiểm tra.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!