Gián điệp trong nhà
Ánh sáng ban mai xám xịt của mùa mưa Hà Nội lách qua những khe hở của ô cửa chớp gỗ mục nát, rải một lớp bụi sáng mờ ảo lên nền gạch hoa cũ kỹ của căn hộ 402. Vũ Khánh Linh đứng lặng người bên cánh cửa chính, ngón tay gầy guộc miết nhẹ lên vệt xước đồng mới tinh, sâu hoắm dính bụi đồng còn chưa kịp quét dọn. Đó là dấu vết của một chiếc gá bẻ khóa chuyên nghiệp để lại từ đêm qua.
Lồng ngực Linh thắt lại. Cơn đau nửa đầu bên trái giật lên từng nhịp buốt nhói như có ai dùng kim châm thẳng vào thái dương. Cả đêm thức trắng cố thủ trong phòng ngủ cùng con trai Gia Bảo đã vắt kiệt chút sức lực thể chất cuối cùng của cô. Khuỷu tay trái – vết bầm tím từ cú ngã dưới mưa dầm dề hôm trước – bắt đầu sưng tấy âm ỉ đau mỗi khi cô co duỗi cánh tay.
*“Làm thế nào kẻ đột nhập biết chính xác thời điểm mình vừa quét dải sóng BLE để ra tay?”*
Câu hỏi đó như một lưỡi dao cứa sâu vào tâm trí Linh. Phong – gã chồng cũ ái kỷ ác tính – không thể tự mình biết rõ từng hành động của cô trong căn hộ này nếu không có một kẻ chỉ điểm trực tiếp từ bên trong. Một kẻ có chìa khóa, có thể tự do ra vào mọi ngóc ngách, và hiểu rõ lịch trình sinh hoạt của hai mẹ con cô.
*Cạch.*
Tiếng ổ khóa xoay nhẹ cắt ngang dòng suy nghĩ lạnh người của Linh. Cô vội vàng rụt tay lại, cất chiếc Máy quét sóng vô tuyến RF-300 sâu vào túi áo khoác linen rộng màu trung tính, cố gắng điều hòa nhịp thở dồn dập của mình bằng kỹ thuật thở 4-7-8. Hít vào chậm rãi bốn giây, giữ hơi thở lại bảy giây, rồi từ từ thở ra trong tám giây. Khi nhịp tim vừa hạ xuống, cánh cửa chính hé mở.
Bà vú em Trần Thị Nhài bước vào, tay xách một túi nilon đựng mớ rau muống héo và mấy quả trứng. Gương mặt bà Nhài hằn sâu những nếp nhăn khắc khổ, mái tóc muối tiêu búi vội sau gáy bằng chiếc kẹp tăm rỉ sét. Bà mặc bộ quần áo bà ba sờn màu xám xịt, tỏa ra mùi dầu gió quen thuộc. Vừa nhìn thấy Linh đứng sững bên cửa, bà Nhài giật mình nhẹ, đôi mắt lấm lét đảo quanh bậu cửa rồi vội vàng cúi xuống tránh cái nhìn của Linh.
“Ơ... cô Linh thức sớm thế? Thằng bé Bảo đỡ sốt chưa cô để tôi vào nấu cháo?” Giọng bà Nhài run run, lí nhí.
Linh không trả lời ngay. Cô cúi người ngang tầm mắt, áp dụng kỹ thuật đọc vị biểu biểu cảm vi mô (Micro-expression) mà cô đã dày công nghiên cứu từ các tài liệu trị liệu của bác sĩ Đức. Cô quan sát thấy đồng tử của bà Nhài giãn ra trong tích tắc khi nhìn thấy vệt xước đồng trên ổ khóa cửa chính. Hai ngón tay cái của bà bấu chặt lấy quai túi nilon đến mức các đầu ngón tay trắng bợt – một phản xạ sinh học tự nhiên của sự lo sợ và phòng thủ khi đối mặt với hiện trường vụ án.
“Đêm qua có trộm bẻ khóa vào nhà cháu, bác Nhài ạ,” Linh lên tiếng, giọng cô phẳng lặng, lạnh lùng đến đáng sợ. Cô cố tình kéo dài âm điệu để tạo áp lực tâm lý. “Chú Sáng bảo vệ đã đuổi kịp nhưng gã chạy thoát xuống ngầm cầu thang. Bác nhìn vết xước này xem, gã dùng công cụ bẻ khóa chuyên nghiệp đấy.”
Bà Nhài giật nảy mình, túi nilon trên tay suýt rơi xuống đất. Micro-expression trên gương mặt bà Nhài lập tức bộc lộ: khóe miệng giật nhẹ về phía sau, hai vai co rúm lại. Bà vội vàng kêu lên bằng giọng hốt hoảng quá mức cần thiết:
“Trời đất ơi! Chung cư này xưa nay an toàn lắm mà cô? Thế... thế có mất mát gì không cô? Cháu Bảo có sao không?”
“Không mất đồ đạc gì cả,” Linh bước lại gần bà Nhài một bước, mắt cô dán chặt vào túi quần bên phải của bà – nơi một góc chiếc điện thoại cũ giá rẻ đang lồi lên. “Chỉ là cháu nghĩ gã trộm không tìm đồ tiền bạc. Gã muốn tìm một thứ khác. Bác Nhài này, cháu nghĩ trong nhà mình có máy nghe lén. Và cháu sắp tìm ra nó rồi.”
Đòn feint tâm lý của Linh lập tức có hiệu quả. Ngón tay bà Nhài run rẩy dữ dội hơn, bà vội vàng giấu hai tay ra sau lưng, lập bập nói:
“Nghe... nghe lén gì cơ cô? Cô lại đọc mấy cuốn sách thiếu nhi rồi tưởng tượng rồi. Làm gì có chuyện đó...”
“Cháu không tưởng tượng,” Linh mỉm cười nhẹ, một nụ cười không chạm tới ánh mắt lạnh ngắt của cô. “Cháu có máy quét sóng chuyên dụng. Chỉ cần bật lên là định vị được chính xác vị trí thiết bị phát sóng BLE trong bức tường phòng ngủ kia. Đêm nay cháu sẽ tháo dỡ nó trước sự chứng kiến của Tổ trưởng Hùng.”
Linh quan sát thấy bà Nhài khẽ nuốt nước bọt, ánh mắt vô thức liếc về phía phòng ngủ của Gia Bảo, nơi chiếc loa ẩn trong tường vẫn đang nằm im lìm dưới lớp xi măng trắng mới trám.
*“Quả nhiên là bà ta.”* Linh thầm nghĩ, lòng cô đau nhói như bị xát muối. Người phụ nữ khắc khổ này, người đã bế ẵm con trai cô từ lúc lọt lòng, hóa ra lại chấp nhận bán đứng linh hồn của một đứa trẻ năm tuổi cho con quỷ ái kỷ Trần Thế Phong chỉ vì tiền.
Linh quay lưng bước vào phòng bếp, giả vờ chuẩn bị nước ấm cho con trai. Cô cần phải thu thập bằng chứng thép về hành vi gián điệp của bà Nhài trước khi tiến hành vạch trần. Nếu không có chứng cứ kỹ thuật số rõ ràng, Phong sẽ dễ dàng tẩy trắng và đổ tội ngược lại cho cô là hoang tưởng bạo hành vú em.
Đến giờ nghỉ trưa, khi bà Nhài đang dọn dẹp phòng khách, Linh lén quan sát bà qua tấm gương phản chiếu của tủ kính. Bà Nhài liên tục lấm lét nhìn về phía phòng ngủ của Gia Bảo, rồi lén lút rút chiếc điện thoại cũ ra, ngón tay gõ liên tục lên màn hình với vẻ mặt vô cùng căng thẳng.
Chờ lúc bà Nhài bước vào nhà vệ sinh, Linh lướt nhanh đến bên chiếc tạp dề sờn màu của bà treo trên móc bếp. Chiếc điện thoại cũ giá rẻ nằm gọn trong túi tạp dề. Linh nín thở rút điện thoại ra, cố gắng mở khóa màn hình để kiểm tra lịch sử tin nhắn. Nhưng màn hình lập tức hiện lên yêu cầu vẽ mật mã bảo mật hai lớp. Cô thử vẽ vài hình vẽ thông thường nhưng đều thất bại. Tiếng nước xả trong nhà vệ sinh vang lên, Linh vội vàng nhét chiếc điện thoại trở lại túi tạp dề, tim đập loạn nhịp.
*“Không thể tiếp cận bằng cách thông thường. Mình cần một cái bẫy giám sát công nghệ chuyên nghiệp hơn.”*
Chiều hôm đó, Linh lén liên hệ với Đỗ Văn Lâm – kỹ thuật viên camera an ninh trẻ tuổi, bạn thân của anh họ Nam. Lâm đến căn hộ 402 dưới danh nghĩa nhân viên sửa chữa ổ khóa cửa chính do Tổ trưởng Hùng cử đến để tránh sự nghi ngờ của bà Nhài.
Lâm đeo một chiếc túi đồ nghề lớn, phong thái nhanh nhẹn, chuyên nghiệp. Trong lúc giả vờ khoan đục ổ khóa chính, Lâm lén ra hiệu cho Linh bước ra góc khuất hành lang. Anh rút từ trong hộp dụng cụ ra một thiết bị siêu nhỏ, chỉ bằng đầu một chiếc đinh ốc màu đen sần.
“Chị Linh, đây là camera ngụy trang siêu nhỏ hình đầu đinh ốc, độ phân giải 2K, có hồng ngoại quay đêm,” Lâm thì thầm, giọng nhỏ chỉ đủ hai người nghe. “Nó sử dụng pin dung lượng cao chạy liên tục được 5 ngày, kết nối trực tiếp với mạng wifi bảo mật ẩn danh của chị và tự động đồng bộ hóa lên thư mục đám mây ‘Dự án Cứu Bảo’ mà chị Phương đã thiết lập. Em sẽ lắp nó ngay trên ổ cắm điện đối diện với tủ thuốc và bàn làm việc của chị ở phòng khách. Góc quay sẽ bao trọn toàn bộ khu vực sinh hoạt chung.”
“Cảm ơn em, Lâm. Việc này có an toàn trước các thiết bị dò tìm của Phong không?” Linh lo lắng hỏi.
“Chị yên tâm, camera này chạy ở chế độ ẩn danh IP, không phát sóng BLE tầm gần nên các máy quét thông thường của thám tử Đạt sẽ không phát hiện ra. Chỉ có tài khoản đám mây của chị và chị Phương mới có quyền truy cập xem thời gian thực,” Lâm khẳng định chắc chắn.
Trong vòng mười lăm phút, Lâm đã lắp đặt thành công chiếc camera ngụy trang vào hốc ổ cắm điện phòng khách, ngụy trang hoàn hảo dưới dạng một chiếc đinh ốc cố định bảng điện. Trước khi ra về, Lâm còn khéo léo sửa lại ổ khóa cửa chính thật chắc chắn, trao cho Linh chiếc chìa khóa mới.
Khi bà Nhài từ phòng ngủ của Gia Bảo bước ra, Lâm đã thu dọn xong đồ nghề. Linh thanh toán tiền mặt cho Lâm từ nguồn tiền tiết kiệm ít ỏi còn lại của mình. Lòng cô thắt lại khi nhìn số dư tài khoản đang cạn kiệt dần, nhưng cô biết đây là cái giá bắt buộc phải trả để xây dựng lá chắn pháp lý bảo vệ con.
Đêm hôm đó, Linh quyết định giăng bẫy.
Cô bế Gia Bảo vào phòng tắm để chuẩn bị tắm nước ấm cho con. Thằng bé vẫn còn lờ đờ, đôi mắt to tròn mệt mỏi nhìn mẹ. Linh cúi người ngang tầm mắt con, khẽ thì thầm câu thần chú an toàn trong cuốn bản thảo 'Chiếc Lá Chữa Lành':
“Bảo ngoan của mẹ, chú rùa nhỏ luôn có chiếc mai cứng cáp để bảo vệ mình khỏi những tiếng gió đáng sợ. Mẹ luôn ở đây ôm chặt con, không ai có thể làm đau Bảo được.”
Gia Bảo khẽ gật đầu, hai bàn tay nhỏ bé bấu chặt lấy vai Linh. Nhìn thấy con dần bình tĩnh lại, Linh khẽ mỉm cười, nhưng lòng cô tràn ngập sự căm phẫn đối với kẻ đang đầu độc tâm trí con mình.
Trước khi bước vào phòng tắm, Linh cố tình để mở cánh cửa tủ thuốc gia đình đặt ngay cạnh bàn làm việc ở phòng khách – nơi cô cất giữ tập hồ sơ bệnh án cũ và các đơn thuốc điều trị trầm cảm sau ly hôn từ hai năm trước. Cô biết Phong đang ráo riết tìm kiếm những tài liệu này để củng cố cho báo cáo chẩn đoán trầm cảm hoang tưởng nặng của bác sĩ Mai gửi lên tòa án.
“Bác Nhài ơi, cháu tắm cho Gia Bảo hơi lâu một chút. Bác canh chừng bếp gas hộ cháu nhé,” Linh nói vọng ra phòng khách.
“Vâng, cô cứ tắm cho cháu đi, tôi trông bếp cho,” giọng bà Nhài đáp lại từ phía bếp.
Tiếng nước chảy rào rào trong phòng tắm vang lên. Linh đóng chặt cửa phòng tắm, nhưng tay cô vẫn nắm chặt chiếc điện thoại thông minh đã được kết nối trực tiếp với ứng dụng camera ngụy trang của Lâm.
Màn hình điện thoại hiển thị góc quay sắc nét từ ổ cắm điện phòng khách. Phòng khách hoàn toàn tĩnh lặng dưới ánh đèn neon mờ tối.
Khoảng năm phút sau, bóng dáng bà Nhài xuất hiện trong khung hình. Bà lén lút bước ra từ phía bếp, ánh mắt liên tục nhìn về phía cửa phòng tắm đang đóng chặt. Bước chân bà nhẹ nhàng, không tiếng động, tiến thẳng về phía bàn làm việc của Linh.
Linh nín thở, mắt dán chặt vào màn hình điện thoại.
Bà Nhài dừng lại trước tủ thuốc mở hé. Gương mặt khắc khổ của bà hiện rõ dưới góc quay cận cảnh của camera ngụy trang. Đôi môi bà mím chặt, hai bàn tay run rẩy đưa vào trong tủ, lục lọi tìm kiếm. Bà kéo ra tập hồ sơ y tế cũ của Linh, lật nhanh từng trang.
Bà Nhài rút chiếc điện thoại cũ giá rẻ từ trong túi quần ra. Bà bật đèn flash, đưa camera điện thoại sát vào các đơn thuốc điều trị trầm cảm cũ của Linh, bấm chụp liên tục. Góc quay của camera ngụy trang hoàn hảo đến mức ghi lại trọn vẹn dải số điện thoại người nhận hiển thị trên màn hình điện thoại của bà Nhài khi bà gửi ảnh qua ứng dụng tin nhắn ẩn danh.
Đó chính là số điện thoại của Nguyễn Minh Hải – trợ lý nghiên cứu khoa học của Phong.
Linh siết chặt chiếc điện thoại trong tay đến mức các khớp ngón tay nhức nhối. Một luồng adrenaline nóng rực phóng thẳng lên não cô, biến nỗi đau nửa đầu thành một sự phẫn nộ tột cùng.
*“Bà ta thực sự đã phản bội mình. Bà ta đang bán đứng hồ sơ y tế của mình cho Phong để họ dán nhãn điên loạn cho mình trước tòa.”*
Nước mắt Linh chực trào ra, nhưng cô cắn chặt môi để không phát ra tiếng khóc. Cô hít một hơi thật sâu, áp dụng nhịp thở điều hòa để giữ vững sự tỉnh táo lý trí. Cô không được phép lao ra đối chất lúc này. Cuộc chiến này lớn hơn một vụ cãi vã gia đình; cô cần giữ nguyên trạng bẫy camera để thu thập thêm bằng chứng về việc bà Nhài lén bỏ chất độc vào sữa của Gia Bảo.
Trên màn hình, bà Nhài vội vàng cất tập hồ sơ y tế trở lại vị trí cũ, đóng hé cửa tủ thuốc rồi nhanh chóng lui về phía bếp như chưa hề có chuyện gì xảy ra.
Linh tắt màn hình điện thoại, ôm chặt lấy Gia Bảo đang ngâm mình trong làn nước ấm. Hơi ấm của con trai xoa dịu đi sự lạnh lẽo trong lòng cô.
*“Mẹ đã có bằng chứng rồi, Bảo ơi. Mẹ sẽ không để họ dùng quá khứ của mẹ để cướp con đi đâu.”*
Khi Linh bế Gia Bảo bước ra khỏi phòng tắm, bà Nhài đang đứng lau dọn bàn ăn với vẻ mặt khắc khổ, tội nghiệp như thường lệ. Bà cười hiền hậu nhìn thằng bé:
“Cháu Bảo tắm xong thơm tho quá, để bà bế vào giường ngủ nhé cô Linh?”
Linh nhìn thẳng vào mắt bà Nhài, bắt được sự dao động nhỏ của đồng tử bà. Cô mỉm cười nhẹ nhàng, giữ giọng mình đều đặn bình thản:
“Dạ thôi, để cháu tự bế con vào phòng ngủ. Bác Nhài dọn dẹp xong thì cứ về sớm nghỉ ngơi nhé. Hôm nay bác vất vả nhiều rồi.”
Bà Nhài vội vàng gật đầu, thu dọn đồ đạc rồi xin phép ra về. Cánh cửa chính căn hộ 402 đóng lại, trả lại không gian tĩnh lặng, ngột ngạt cho hai mẹ con.
Linh đặt Gia Bảo nằm xuống giường ngủ. Cô rút chiếc Máy quét sóng RF-300 giấu dưới gối ra, kiểm tra lại dữ liệu dải tần nhảy BLE đã được lưu trữ an toàn. Cô mở điện thoại, truy cập vào thư mục bảo mật đám mây ‘Dự án Cứu Bảo’, nhìn đoạn video ghi lại trọn vẹn hành vi chụp trộm tài liệu của bà Nhài vẫn đang chạy lặp đi lặp lại.
Lòng tin của Linh vào người vú em lâu năm bị đổ vỡ hoàn toàn. Ngôi nhà mới dọn đến này giờ đây không còn là nơi trú ẩn an toàn, mà đã biến thành một chiến trường đầy rẫy những cạm bẫy vô hình do chính những người thân cận nhất giăng sẵn. Cô phải sống trong cảnh đề phòng từng hơi thở, từng ly sữa, từng bước chân ngay tại nhà mình.
Linh ngồi sát mép giường con, tay miết nhẹ lên bìa da xanh lá của cuốn sổ tay biên tập. Cô bật chiếc bút bi bấm màu đỏ, ghi chép lại mốc thời gian chi tiết của sự việc đêm nay:
*“Ngày thứ sáu, 21h15: Bắt quả tang bà Nhài chụp ảnh hồ sơ bệnh án cũ gửi cho trợ lý Hải. Thiết bị camera ngụy trang hoạt động hoàn hảo. Cần bảo mật mẫu sữa ngày mai.”*
Nỗi đau nửa đầu bên trái vẫn âm ỉ giật lên từng hồi, nhưng ánh mắt Linh rực lên một quyết tâm sắt đá. Cô đã nắm giữ thế thượng phong trong ván bài gián điệp này. Cô chọn không vạch trần bà Nhài ngay lúc này, mà sẽ biến bà ta thành một kênh truyền thông tin giả để đánh lạc hướng thám tử Đạt và Phong, chuẩn bị cho một đòn phản công quyết định trước phiên tòa.
Nhưng ngay lúc Linh vừa khép cuốn sổ tay lại, tiếng chuông điện thoại của cô đột ngột đổ dồn dập trong bóng tối tĩnh lặng của phòng khách. Màn hình hiển thị một số điện thoại lạ không có trong danh bạ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!