Kẻ gõ cửa lúc nửa đêm
Cánh cửa gỗ mục ruỗng của căn hộ 402 khẽ rên rỉ một tiếng dài khi luồng gió lạnh từ hành lang lùa vào phòng khách. Bóng tối trong nhà sâu thẳm và đặc quánh, chỉ có ánh sáng vàng vọt, tù mù từ cây đèn đường ngoài ngõ hắt qua ô cửa chớp, vẽ lên nền nhà gỗ ép những vệt sáng méo mó như những cánh tay khẳng khiu.
Vũ Khánh Linh đứng tựa lưng sát vào cánh cửa phòng ngủ đã chốt chặt. Toàn bộ cơ thể cô căng cứng, nhịp tim dập dồn dập vào lồng ngực mạnh đến mức cô có cảm giác lồng ngực mình sắp rách ra. Cơn đau nửa đầu bên thái dương trái giật lên từng nhịp buốt nhói, nhịp nhàng và tàn nhẫn như tiếng gõ của một chiếc đồng hồ quả lắc. Khuỷu tay trái – nơi bầm tím nhẹ sau cú ngã dưới mưa đêm qua – nhói lên đau đớn khi cô siết chặt chiếc Máy quét sóng vô tuyến RF-300 trước ngực. Thiết bị kim loại xám đen lạnh ngắt, góc cạnh của nó cắm vào da thịt cô như một lời nhắc nhở lạnh lùng về thực tại điên rồ mà cô đang đối mặt.
*Sột soạt. Sột soạt.*
Tiếng bước chân rất khẽ vang lên ngoài phòng khách. Kẻ đột nhập di chuyển cực kỳ chuyên nghiệp, hắn đi những bước ngắn, cố tình dồn trọng lượng vào gót chân để giảm thiểu tiếng cọt kẹt của sàn gỗ cũ sờn. Nhưng đối với một người có bản năng nhạy cảm cao (HSP) như Linh, âm thanh ấy rõ ràng như tiếng sấm. Hắn đã vượt qua cửa chính. Hắn đang ở trong phòng khách của hai mẹ con cô.
Trong bóng tối của phòng ngủ, Gia Bảo khẽ cựa mình trên giường. Thằng bé năm tuổi gầy gò, làn da xanh xao dưới ánh đèn ngủ màu vàng dịu lấm tấm những giọt mồ hôi lạnh do cơn sốt nhẹ từ chiều chưa dứt hẳn. Đôi lông mày nhỏ nhắn của em nhíu chặt lại, hai bàn tay nhỏ bé vẫn ôm khư khư lấy con gấu bông Teddy tên Bông. Thằng bé bắt đầu rên rỉ trong cơn mê sảng, tiếng thì thầm đứt quãng:
“Không... Bạn đừng nói nữa... Bảo sợ... Mẹ ơi...”
Nỗi kinh hoàng tột độ bóp nghẹt cuống họng Linh. Nếu Gia Bảo thức giấc và gào khóc lúc này, kẻ ngoài phòng khách sẽ biết chính xác vị trí của hai mẹ con. Linh biết mình không thể đối đầu vật lý với gã đàn ông lực lưỡng phía sau cánh cửa kia. Cô là một người mẹ đơn thân kiệt quệ, một biên tập viên sách thiếu nhi đang bị đình chỉ công tác, không có vũ khí, không có sức mạnh thể chất. Vũ khí duy nhất của cô lúc này là sự tỉnh táo và chiếc máy quét sóng đang lưu giữ dữ liệu dải tần nhảy BLE – bằng chứng thép duy nhất liên kết Phong với chiếc loa ẩn trong tường.
Linh nhắm chặt mắt, áp dụng kỹ thuật thôi miên điều hòa nhịp thở 4-7-8 của yoga để kiểm soát cơn hoảng loạn sinh học đang chực chờ bùng phát. Cô hít vào bằng mũi chậm rãi trong bốn giây, giữ hơi thở lại trong lồng ngực suốt bảy giây, rồi từ từ thở ra bằng miệng trong tám giây. Khi luồng khí lạnh lấp đầy buồng phổi, nhịp tim đang điên cuồng của cô bắt đầu hạ xuống, trả lại cho đại nã một sự minh mẫn sắc lạnh.
Cô phải hành động ngay lập tức.
Linh cúi người, di chuyển không tiếng động đến bên giường. Cô nhẹ nhàng luồn tay dưới gáy Gia Bảo, kéo thằng bé vào lòng, một tay bịt nhẹ lên khuôn miệng nhỏ nhắn của con để chặn đứng mọi tiếng rên rỉ mê sảng. Thằng bé run lên một nhịp trong vòng tay mẹ, nhưng hơi ấm bản năng của Linh và nhịp thở đều đặn cô cố tình truyền sang đã xoa dịu hệ thần kinh đang bị ám thị thính giác của đứa trẻ. Gia Bảo lịm dần đi, đầu gục vào hõm vai Linh, hơi thở nóng hổi rít nhẹ.
Bên ngoài phòng khách, tiếng bước chân đã dừng lại sát cửa phòng ngủ.
*Lách cách. Lách cách.*
Tiếng kim loại nhỏ sắc lẹm va chạm vào nhau vang lên ngay tay nắm cửa gỗ. Kẻ đột nhập đang thử bẻ khóa phòng ngủ. Ổ khóa phòng trong này mỏng manh hơn cửa chính rất nhiều, chỉ cần một lực tác động mạnh hoặc một chiếc chìa vạn năng thông thường là có thể mở tung.
Linh nén chặt hơi thở, mắt cô dán chặt vào tay nắm cửa tròn bằng đồng đang xoay nhẹ từng chút một trong bóng tối. Hắn đang cố bẻ khóa phòng trong.
*“Hắn muốn tiêu hủy chiếc máy quét. Phong đã biết mình phát hiện ra chiếc loa ẩn nên ra lệnh cho thám tử Đạt đột nhập khẩn cấp,”* Linh suy luận nhanh trong đầu. Cô hiểu rằng nếu cô để mất chiếc máy quét RF-300 này, toàn bộ nỗ lực chứng minh sự can thiệp công nghệ của Phong trước phiên điều trần tạm thời sẽ hoàn toàn sụp đổ. Cô sẽ lại bị dán nhãn là một “người mẹ hoang tưởng tự vẽ ra bệnh của con” để tước quyền nuôi dạy Gia Bảo.
Cô không được để cửa phòng ngủ bị mở.
Linh nhẹ nhàng đặt Gia Bảo nằm xuống giường, kéo tấm chăn mỏng đắp kín người con. Cô lách mình đến bên chiếc tủ gỗ nhỏ đựng sách thiếu nhi đặt sát cạnh cửa phòng ngủ. Chiếc tủ cao khoảng một mét, làm bằng gỗ xoan đào cũ, khá nặng. Linh biết nếu cô kéo lê chiếc tủ trên sàn nhà, tiếng động sẽ lập tức đánh động kẻ ngoài kia.
Cô cởi chiếc áo sơ mi linen rộng màu trung tính đang mặc ngoài ra, chỉ còn lại chiếc áo hai dây mỏng manh chịu lạnh. Linh quỳ xuống, khéo léo lót chiếc áo linen dưới hai chân trước của tủ gỗ. Bằng cách tì toàn bộ trọng lượng cơ thể vào hông tủ và đẩy nhẹ, cô di chuyển chiếc tủ gỗ tịnh tiến inch từng inch một để chặn ngang cánh cửa phòng ngủ. Lớp vải linen mềm mại đã triệt tiêu hoàn toàn tiếng ma sát giữa chân gỗ và sàn nhà (Tactical Reasoning). Khi chiếc tủ đã nằm chắn vững chắc trước cánh cửa, Linh thở phào nhẹ nhõm, nhưng mồ hôi lạnh đã đẫm đìa dọc sống lưng.
*Cạch. Cạch.*
Tay nắm cửa phòng ngủ đột ngột giật mạnh. Kẻ đột nhập nhận ra ổ khóa đã bị bẻ khóa thành công nhưng cánh cửa vẫn bị chặn đứng từ bên trong bởi một vật cản nặng. Hắn bắt đầu dùng vai đẩy mạnh vào cửa. Tiếng gỗ rên rỉ, chiếc tủ gỗ xoan đào khẽ dịch chuyển một vài milimet.
Linh run rẩy rút chiếc điện thoại di động trong túi quần ra. Ánh sáng màn hình được cô giảm xuống mức tối thiểu. Ngón tay cô lướt nhanh trên bàn phím ảo, gửi một tin nhắn khẩn cấp cho Tổ trưởng Vương Thế Hùng:
*“Bác Hùng ơi, cứu cháu! Có trộm bẻ khóa đột nhập vào căn hộ 402 của cháu. Cháu đang chốt chặt cửa phòng ngủ cố thủ cùng Gia Bảo. Xin bác gọi bảo vệ lên gấp!”*
Ngay sau đó, cô bấm số gọi trực tiếp cho chốt trực bảo vệ ca đêm của chú Nguyễn Văn Sáng. Linh không dám áp điện thoại lên tai để nói, cô bật chế độ loa ngoài ở mức âm lượng nhỏ nhất, đặt điện thoại sát bậu cửa phòng ngủ để chú Sáng có thể nghe thấy tiếng đập cửa rầm rầm từ phòng khách.
“Alo? Cô Linh 402 đấy à? Có chuyện gì thế?” Giọng chú Sáng khàn đặc, ngái ngủ vang lên từ đầu dây bên kia.
Linh ghé sát miệng vào micro điện thoại, thì thầm bằng giọng run rẩy nhưng đanh thép:
“Chú Sáng cứu cháu! Có kẻ đang phá cửa phòng ngủ của cháu trong căn hộ 402. Cháu đang cố thủ bên trong. Chú lên ngay đi, gã có công cụ bẻ khóa!”
Tiếng đập cửa ngoài phòng khách đột ngột tăng cường độ. Kẻ đột nhập dường như đã nghe thấy tiếng thì thầm của Linh. Hắn nhận ra thời gian của mình không còn nhiều. Một cú huých vai cực mạnh khiến cánh cửa phòng ngủ cong vênh đi, chiếc tủ gỗ bị đẩy lùi lại vài centimet, để lộ một khe hở nhỏ ở mép cửa.
Xuyên qua khe hở ấy, Linh ngửi thấy một mùi mồ hôi chua nồng xen lẫn mùi dầu máy công nghiệp – thứ mùi đặc trưng của thám tử tư Lê Văn Đạt, kẻ đã liên tục bám đuôi hai mẹ con cô suốt một tuần qua dưới danh nghĩa thợ sửa cáp. Hắn thọc một cánh tay lực lưỡng đeo găng tay đen qua khe hở, cố gắng với tay vào bên trong để đẩy chiếc tủ gỗ ra xa.
Linh kinh hoàng nhìn cánh tay đen đúa đang quờ quạng trong bóng tối. Bản năng làm mẹ trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết, cô không chạy trốn. Cô vớ lấy chiếc bút bi bấm màu đỏ chuyên dùng để sửa bản thảo đặt trên bàn làm việc gần đó, lao đến và đâm mạnh đầu bút nhọn vào mu bàn tay đeo găng của hắn.
“Á!” Kẻ đột nhập rít lên một tiếng đau đớn qua kẽ răng, lập tức rụt tay lại ngoài khe cửa.
Cùng lúc đó, tiếng bước chân rầm rập từ cầu thang bộ của block chung cư cũ vang lên dồn dập. Tiếng chú Sáng bảo vệ hét lớn ngoài hành lang:
“Ai đó?! Trộm à?! Đứng lại ngay!”
Ánh sáng cực mạnh từ chiếc đèn pin tuần tra của chú Sáng quét qua ô cửa sổ kính chớp phòng khách, xua tan bóng tối ngột ngạt trong căn hộ. Kẻ đột nhập ngoài phòng khách hoảng hốt. Linh nghe thấy tiếng bước chân của hắn cuống cuồng tháo chạy ra phía cửa chính, rồi tiếng rầm lớn khi hắn lao ra hành lang kỹ thuật, cố gắng trốn chạy xuống gầm cầu thang tầng 1 trước khi chú Sáng kịp áp sát.
Linh quỵ xuống sàn nhà gỗ ép lạnh ngắt. Toàn bộ cơ thể cô run lên bần bật như một chiếc lá trước gió. Chiếc điện thoại trên tay cô vẫn đang mở cuộc gọi với chú Sáng, phát ra những tiếng rè rè vô cảm. Gia Bảo trên giường bị giật mình bởi tiếng hét của chú Sáng, thằng bé tỉnh giấc, gào khóc nấc lên vì căng thẳng tột độ:
“Mẹ ơi! Bạn trong tường... Bạn ấy bảo có người đến bắt con... Mẹ ơi cứu Bảo!”
Linh bò vội lên giường, ôm chặt lấy tấm thân bé bỏng đang run rẩy của con trai vào lòng. Cô gục đầu vào vai con, những giọt nước mắt kìm nén bấy lâu nay cuối cùng cũng lã chã tuôn rơi, hòa lẫn với mồ hôi lạnh trên trán đứa trẻ.
“Mẹ đây... Mẹ luôn ở đây với Bảo... Không có ai bắt con đi cả... Ngôi nhà an toàn rồi con ơi...”
Khoảng mười phút sau, tiếng gõ cửa dồn dập nhưng quen thuộc vang lên ngoài cửa chính căn hộ 402. Giọng nói sang sảng của Tổ trưởng Vương Thế Hùng cắt ngang tiếng khóc của hai mẹ con:
“Linh ơi! Bác Hùng đây. Cháu mở cửa ra đi, an toàn rồi!”
Linh gạt nước mắt, dỗ dành Gia Bảo nằm yên trên giường rồi bước ra phòng khách. Cánh cửa chính của căn hộ đang mở toang, ánh đèn neon ngoài hành lang chiếu vào, làm rõ khung cảnh hỗn loạn bên trong. Chiếc ổ khóa xích sắt đắt tiền mà cô mới lắp đặt đã bị phá hỏng hoàn toàn, những mảnh kim loại nhỏ rụng vỡ rơi vãi trên nền đất.
Tổ trưởng Hùng bước vào nhà với vẻ mặt nghiêm nghị, đi sau ông là chú Sáng bảo vệ vẫn còn thở hổn hển, tay cầm chiếc đèn pin tuần tra cỡ lớn.
“Cháu có sao không Linh? Thằng bé Bảo đâu?” Ông Hùng lo lắng hỏi, ánh mắt ông rà quét khắp căn phòng khách tối tăm.
“Cháu không sao, bác Hùng. Gia Bảo đang ở trong phòng ngủ, thằng bé bị sốt nhẹ và đang rất sợ hãi,” Linh khàn giọng trả lời, cô cố gắng kéo vạt áo thun che đi bả vai đang run rẩy vì lạnh.
Chú Sáng bảo vệ lau mồ hôi trên trán, giọng bực dọc:
“Tiếc quá bác Hùng ạ! Tôi vừa lên đến đầu cầu thang tầng 4 thì thấy một bóng đen lao vút xuống lối thoát hiểm phía sau. Hành lang chung cư mình tối quá, đèn cảm ứng lại bị hỏng từ tuần trước nên tôi không nhìn rõ mặt gã. Chỉ kịp thấy gã mặc áo khoác tối màu, đội mũ lưỡi trai sụp kín mặt. Gã chạy nhanh như một con báo, lao thẳng xuống gầm cầu thang tầng 1 rồi biến mất vào con ngõ tối.”
Ông Hùng nhíu mày, bước đến gần chiếc cửa chính bị phá khóa, cúi xuống nhặt một mảnh kim loại nhỏ lên quan sát:
“Ổ khóa này bị bẻ bằng công cụ chuyên dụng chứ không phải búa hay xà beng thông thường. Đây là hành vi có tổ chức chứ không phải trộm cắp vặt. Chung cư Thanh Xuân mình xưa nay an ninh rất tốt, chưa bao giờ có chuyện trộm bẻ khóa tinh vi thế này giữa đêm.”
Linh im lặng. Cô biết rõ kẻ đột nhập là ai, và gã muốn tìm kiếm thứ gì. Nhưng cô chọn không tiết lộ chiếc Máy quét sóng RF-300 đang giấu dưới gối phòng ngủ cho ông Hùng và chú Sáng biết lúc này. Cô hiểu rằng nếu cô nói về thiết bị quét sóng và chiếc loa ẩn trong tường ngay bây giờ, khi chưa có kỹ sư âm thanh Hoàng Anh bóc tách dải tần số và lập biên bản niêm phong hợp pháp, Phong và luật sư Nam sẽ lập tức dùng các mối quan hệ y khoa để dán nhãn cô là người hoang tưởng tự đục tường dàn dựng chứng cứ. Cô phải giữ kín bài tẩy này cho đến thời điểm quyết định tại phiên điều trần tạm thời.
“Cháu cảm ơn bác Hùng và chú Sáng đã cứu hai mẹ con cháu kịp thời,” Linh nói, giọng cô đã lấy lại được sự điềm tĩnh của một biên tập viên chuyên nghiệp. “Chắc gã trộm chỉ định vào lấy đồ điện tử nhưng thấy cháu chốt cửa phòng ngủ gọi điện nên hoảng sợ bỏ chạy.”
Ông Hùng thở dài, vỗ nhẹ vào vai Linh đầy cảm thông:
“Khổ thân hai mẹ con cháu, mới dọn đến mà đã gặp bao nhiêu chuyện. Mai bác sẽ bảo thợ điện nước tòa nhà lên sửa lại ổ khóa thật chắc chắn cho cháu. Đêm nay cháu cứ chốt chặt cửa phòng ngủ ngủ tạm đi. Chú Sáng sẽ tăng cường tuần tra ca đêm quanh tầng 4 này.”
Sau khi ông Hùng và chú Sáng rời đi, Linh đóng hờ cánh cửa chính bị hỏng khóa, dùng chiếc tủ gỗ nhỏ chặn chặt lại phòng ngoài rồi trở vào phòng ngủ với con. Cô nằm xuống giường, ôm chặt lấy tấm thân nóng hổi của Gia Bảo. Thằng bé đã ngủ thiếp đi vì kiệt sức, nhưng hai bàn tay vẫn bấu chặt lấy vạt áo của mẹ như sợ hãi chỉ cần buông tay là mẹ sẽ biến mất vĩnh viễn.
Suốt đêm đó, Linh không thể chợp mắt nổi một giây. Cơn đau nửa đầu bên trái vẫn giật lên từng hồi nhức nhối, nhưng tâm trí cô lại đang hoạt động với công suất tối đa.
*“Làm thế nào gã thám tử Đạt biết chính xác thời điểm mình đang quét sóng để ra tay đột nhập khẩn cấp?”* Câu hỏi ấy lặp đi lặp lại trong đầu Linh như một vũng lầy không đáy.
Linh nhớ lại dải sóng đỏ rực trên máy quét RF-300 đột ngột biến mất ngay trước khi tiếng bẻ khóa vang lên ngoài cửa chính. Điều đó chứng minh Phong đã ngắt kết nối thiết bị từ xa ngay khi gã nhận được cảnh báo tự động từ máy chủ. Nhưng làm sao Phong biết cô đang cầm máy quét trong tay? Cô đã tắt chế độ phát tiếng bíp cảnh báo của thiết bị, chuyển hoàn toàn sang chế độ rung, phòng ngủ tối tăm không có ánh sáng lạ.
*“Có gián điệp chỉ điểm trong nhà.”*
Một luồng điện lạnh ngắt chạy dọc sống lưng Linh. Chân tướng sự thật bắt đầu hiện hình rõ ràng hơn bao giờ hết. Có một kẻ trong căn hộ này đang âm thầm báo cáo lịch trình sinh hoạt và mọi hành động của cô cho Phong. Kẻ đó có chìa khóa căn hộ, có quyền tự do ra vào phòng ngủ của hai mẹ con, và luôn lấm lét nhìn điện thoại mỗi khi cô dọn dẹp nhà cửa.
*“Bà vú em Trần Thị Nhài.”*
Linh siết chặt hai nắm tay dưới tấm chăn mỏng. Người vú em lâu năm mà cô từng tin tưởng, người đã chăm sóc Gia Bảo từ khi gã còn đỏ hỏn, hóa ra lại là tai mắt được Phong cài cắm vào nhà cô để làm gián điệp nội bộ. Sự phản bội tàn nhẫn ấy đau đớn hơn bất kỳ đòn tấn công công nghệ nào của Phong. Nhưng Linh biết cô không được phép bộc lộ sự tức giận hay đuổi việc bà Nhài ngay lập tức. Nếu cô làm thế, Phong sẽ lập tức biết gã đã bị lộ và gã sẽ rút lui, xóa sạch mọi dấu vết của chiếc loa ẩn trong tường trước khi cô kịp thu thập chứng cứ pháp lý. Cô phải đóng kịch. Cô phải biến bà vú em gián điệp này thành một kênh truyền thông tin giả để đánh lạc hướng Phong.
Sáng hôm sau.
Những tia nắng đầu ngày của mùa mưa Hà Nội rải một lớp ánh sáng xám xịt, ẩm ướt lên những bức tường bong tróc của khu tập thể cũ Thanh Xuân. Linh bước ra phòng khách khi Gia Bảo vẫn còn ngủ say trên giường. Cô bước đến bên chiếc cửa chính bị hỏng khóa, cúi xuống sát ổ khóa đồng cũ kỹ để kiểm tra thực địa.
Dưới ánh sáng ban ngày rực rỡ, Linh bàng hoàng phát hiện dọc theo mép ổ khóa tròn có những vết xước kim loại sâu hoắm, sắc lẹm và hoàn toàn mới tinh. Những vết xước này hằn sâu vào lớp đồng mạ, tạo thành những đường rạch song song hoàn hảo – dấu vết không thể chối cãi của một dụng cụ bẻ khóa chuyên nghiệp (Professional Lockpicking Tool).
Linh đưa ngón tay gầy guộc miết nhẹ lên vệt xước lạnh ngắt. Những mảnh vụn đồng nhỏ li ti bám vào đầu ngón tay cô, lấp lánh dưới ánh nắng sớm.
Nỗi sợ hãi thực thể bấy lâu nay tan biến, nhường chỗ cho một niềm tin sắt đá, lạnh lùng chạy dọc huyết quản. Những vết xước này là bằng chứng vật lý đanh thép chứng minh mối đe dọa bấy lâu nay không phải là ảo giác hoang tưởng do trầm cảm sau ly hôn của cô, mà là một âm mưu ám hại bằng xương bằng thịt được lập trình hoàn hảo bởi gã chồng cũ ái kỷ.
*“Mày đã sai lầm khi cho người đột nhập đêm qua, Phong ạ,”* Linh thầm nghĩ, đôi mắt cô rực lên một tia sáng kiên định chưa từng có. *“Mày nghĩ mày có thể cướp đi chiếc máy quét, cướp đi chứng cứ và bẻ gãy tinh thần của tao. Nhưng vết xước trên ổ khóa này chính là chữ ký tội ác đầu tiên của mày để lại trong ngôi nhà của tao. Trò chơi tâm lý này, tao sẽ đi đến tận cùng để bảo vệ con trai tao.”*
Linh đứng thẳng dậy, cất cuốn sổ tay biên tập màu xanh lá vào túi xách, chuẩn bị bước vào một ngày chiến đấu mới. Cô nhìn về phía cửa bếp – nơi bà vú em Trần Thị Nhài chuẩn bị gõ cửa bước vào căn hộ để bắt đầu ca làm việc của mình. Một kế hoạch phản gián ngầm bắt đầu định hình trong đầu người mẹ đơn thân.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!