Nhạc nềnRetroRPG_Dungeon

Tần số chết chóc

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa phùn đêm muộn của Hà Nội rải một lớp sương ẩm ướt, lạnh lẽo lên những ô kính chớp gỗ đã mục ruỗng của khu tập thể cũ Thanh Xuân. Trong không gian ngột ngạt của căn hộ 402, tiếng máy nén của chiếc tủ lạnh Sanyo cũ kỹ thỉnh thoảng lại rít lên một hồi dài, rồi lịm đi, trả lại sự im lặng tịch mịch đến đáng sợ. Gió rít qua khe cửa, mang theo mùi vôi vữa ẩm mốc và mùi rêu phong ngai ngái từ khoảng sân chung cư vọng vào.


Vũ Khánh Linh ngồi bó gối trên chiếc ghế gỗ ép sờn cạnh sát giường ngủ của con trai. Cơn đau nửa đầu bên thái dương trái lại giật lên từng nhịp buốt nhói, nhịp nhàng và tàn nhẫn như tiếng gõ của một chiếc đồng hồ quả lắc. Cô đưa những ngón tay gầy guộc lên day mạnh vào hai bên thái dương, cố gắng kìm nén cơn buồn nôn chực trào. Gần một tháng qua, Hội chứng kiệt quệ do mất ngủ kéo dài đã bào mòn thể xác cô đến tận cùng. Quầng thâm dưới mắt hằn sâu như hai vệt mực loang trên nền da xám xịt, nhợt nhạt. Khuỷu tay trái của cô – nơi bị bầm tím nhẹ sau cú ngã dưới mưa đêm qua – vẫn còn âm ỉ đau mỗi khi cô co duỗi cánh tay.


Dưới ánh sáng lờ mờ hắt ra từ chiếc đèn ngủ màu vàng dịu đặt ở góc phòng, Gia Bảo đang nằm co quắp. Thằng bé năm tuổi gầy gò, làn da xanh xao lấm tấm những giọt mồ hôi lạnh dù nhiệt độ ban đêm khá thấp. Cơn sốt nhẹ từ chiều vẫn chưa dứt hẳn, khiến hai má thằng bé ửng hồng một cách bất thường. Đôi lông mày nhỏ nhắn của em nhíu chặt lại, hai bàn tay gầy guộc vẫn ôm khư khư lấy con gấu bông Teddy tên Bông đã được Linh khâu vá lại cẩn thận sau khi cô âm thầm vô hiệu hóa con chip nghe lén bên trong.


Đúng 2 giờ sáng.


Gia Bảo bắt đầu rên rỉ. Thằng bé tossing và turning liên tục, đầu ngoảnh qua ngoảnh lại trên chiếc gối bông sờn. Miệng em mím chặt, rồi đột ngột hé mở, phát ra những tiếng thì thầm đứt quãng trong cơn mê sảng:


“Không... Bạn đừng nói nữa... Bảo sợ lắm... Mẹ Linh không có điên... Mẹ Linh thương Bảo mà...”


Trái tim Linh thắt lại một nhịp đau đớn. Cô cúi xuống, khẽ vuốt mái tóc tơ đẫm mồ hôi của con, nhưng ngay lập tức, bản năng nhạy cảm cao (HSP) của cô bắt được một rung động lạ lùng trong không khí. Đó không phải là một âm thanh rõ ràng, mà là một tần số rung động cực thấp, ù ù như tiếng cánh quạt của một động cơ phản lực đang chạy ở khoảng cách rất xa. Rung động ấy xuyên qua màng nhĩ, len lỏi vào xương đá tai của Linh, tạo ra một cảm giác lo âu, bồn chồn vô cớ chạy dọc sống lưng.


*“Hạ âm. Chính là nó,”* Linh tự nhủ, ánh mắt cô chợt trở nên sắc lạnh, lý trí tỉnh táo của một biên tập viên lập tức lấn át cơn đau đầu dữ dội. Cô nhớ lại những lời phân tích lâm sàng của chuyên gia bảo mật Trần Thanh Bình về cách thức Phong sử dụng sóng âm dưới 20Hz để kích hoạt phản ứng hoảng loạn sinh học của đứa trẻ.


Linh thọc tay vào túi xách, lôi ra chiếc Máy quét sóng vô tuyến RF-300 mà Bình đã cho cô mượn mật. Thiết bị kim loại màu xám đen nằm gọn trong lòng bàn tay cô, lạnh ngắt và nặng trịch. Cô nhấn nút nguồn ở cạnh bên. Màn hình LED nhỏ của máy quét lập tức sáng lên một dải sáng màu xanh lam dịu nhẹ, hiển thị các thông số dải tần số vô tuyến xung quanh.


Theo hướng dẫn của Bình, Linh đã tắt chế độ phát tiếng bíp cảnh báo của máy quét, chuyển hoàn toàn sang chế độ rung và hiển thị vạch LED để tránh đánh động bất kỳ camera ẩn nào hay làm thức giấc bà vú em Trần Thị Nhài đang ngủ ở phòng bên cạnh. Cô nín thở, bắt đầu di chuyển chậm rãi đầu anten râu của chiếc máy quét dọc theo mép tường nứt phòng ngủ – nơi mảng xi măng trắng mới trám vẫn còn bám một lớp bụi xám mỏng mờ.


Màn hình máy quét ban đầu chỉ hiển thị những vạch sóng rác mờ nhạt của dải tần 2.4GHz từ các bộ phát wifi nhà hàng xóm. Nhưng khi Linh đưa thiết bị đến gần vết nứt kỹ thuật chạy dọc sát đầu giường của Gia Bảo, dải sóng trên màn hình đột ngột biến đổi.


Các vạch LED màu xanh lập tức chuyển sang màu cam, rồi đỏ rực. Máy quét trong tay Linh bắt đầu rung lên từng nhịp dồn dập, tê dại. Chỉ số cường độ tín hiệu (dBm) vọt lên mức tối đa: -35 dBm.


*“Có nguồn phát sóng Bluetooth BLE công suất cao hoạt động ngay sau bức tường này,”* Linh nín thở, ngón tay cô siết chặt lấy vỏ kim loại của chiếc máy quét.


Cô nhớ lại phát hiện của cậu ruột Vũ Thế Hùng về đường dây điện đi ngầm bất thường – sợi dây đôi màu đen cực kỳ thanh mảnh luồn qua hộp kỹ thuật chung chạy xuyên sang căn hộ 403 sát vách. Và cả mẩu dây đồng đôi vỏ nhựa đen mà cô đã nhặt được dọc hành lang kỹ thuật hôm trước. Tất cả những mảnh ghép vật lý ấy giờ đây đã khớp hoàn toàn vào một bức tranh tội ác hoàn hảo: Phong đã câu điện từ căn hộ 403 để nuôi liên tục một thiết bị phát sóng ẩn giấu ngay trong vết nứt tường phòng ngủ của hai mẹ con cô.


Linh tắt nguồn máy quét, áp sát tai vào mảng tường lạnh ngắt ngay vị trí vết nứt mới trám. Cô nhắm mắt lại, tập trung toàn bộ thính giác nhạy cảm của mình để lọc bỏ tiếng mưa phùn rả rích ngoài cửa sổ.


Xuyên qua lớp vữa mỏng, một âm thanh rùng rợn bắt đầu hiện hình.


Đó là một tiếng thì thầm đều đặn, đã được hạ tông trầm xuống bằng bộ lọc biến tần kỹ thuật số để giả giọng nói của một đứa trẻ hoặc một thực thể vô hình. Giọng nói ấy đều đều, lạnh lùng, lặp đi lặp lại một kịch bản ám thị tàn nhẫn:


“Bảo ơi... Bạn ở đây mà... Mẹ Linh sắp bỏ Bảo đi rồi... Mẹ Linh bị điên đấy... Bảo phải đẩy mẹ ra... Nếu không mẹ sẽ làm đau Bảo...”


Da gà Linh dựng đứng lên. Cơn giận dữ tột cùng dâng lên từ lồng ngực, nóng rực như muốn thiêu đốt cả cuống họng cô. Đó chính là giọng nói của Trần Thế Phong! Dù đã được biến đổi tần số để trở nên ma quái, nhưng cấu trúc ngữ điệu, cách ngắt nhịp lâm sàng hoàn hảo của gã chồng cũ ái kỷ không thể lẫn vào đâu được. Gã đang dùng chính đứa con ruột năm tuổi làm vật thí nghiệm, bẻ gãy nhận thức non nớt của thằng bé để biến cô thành một “người mẹ điên bạo hành” trong mắt tòa án.


Linh lôi chiếc điện thoại di động ra, bật tính năng ghi âm và áp sát micro vào vết nứt tường. Cô cố gắng ghi lại tiếng thì thầm ấy làm bằng chứng pháp lý. Nhưng khi cô nhìn vào cột sóng ghi âm trên màn hình điện thoại, dải tần số hầu như không dao động. Micro của điện thoại thông thường không thể thu được tần số hạ âm cực thấp và tiếng thì thầm quá nhỏ dưới bộ lọc nhiễu của thiết bị (Failed Attempt).


*“Không được. Điện thoại thường không thu được dải tần này. Mình cần phải bảo vệ chiếc máy quét và liên hệ với kỹ sư âm thanh Hoàng Anh để bóc tách file thô từ đám mây bảo mật,”* Linh tự nhủ, cô nhanh chóng đồng bộ hóa dữ liệu dải tần vừa quét được lên thư mục bảo mật “Dự án Cứu Bảo” trên đám mây mã hóa của Phương.


Đột ngột, dải sóng đỏ rực trên máy quét RF-300 biến mất. Màn hình trở về trạng thái trống rỗng.


Linh khựng lại. Trái tim cô đập thắt lại một nhịp đầy cảnh giác. Phong đã ngắt kết nối thiết bị từ xa? Hay hệ thống của gã đã phát hiện ra có sự rà quét sóng vô tuyến tầm gần? Bình từng cảnh báo cô rằng nếu Phong phát hiện gã bị lộ, gã sẽ lập tức ra lệnh cho thám tử Đạt đột nhập thực địa để tiêu hủy vật chứng vật lý khẩn cấp.


Ngay trong khoảnh khắc sự im lặng tịch mịch bao trùm lấy căn phòng, một âm thanh lạ từ phía cửa chính căn hộ vọng vào.


*Lách cách. Lách cách.*


Tiếng kim loại nhỏ sắc lẹm va chạm vào nhau, rụt roẹt, rất khẽ nhưng cực kỳ rõ ràng trong đêm tĩnh mịch.


Linh đóng băng toàn bộ cơ thể. Mồ hôi lạnh vã ra dọc hai bên thái dương. Cô nhìn chằm chằm ra phía hành lang tối tăm dẫn ra cửa chính.


*Lách cách... cạch.*


Đó là tiếng dụng cụ bẻ khóa chuyên nghiệp đang xoay ổ khóa xích sắt ngoài cửa chính căn hộ 402!


Kẻ đột nhập đang ở ngay ngoài cửa. Đúng 2 giờ 15 phút sáng.


Cơn hoảng loạn sinh học chực chờ bùng phát trong lồng ngực Linh. Cơn đau nửa đầu bên trái giật lên dữ dội như muốn nứt đôi đại não. Cô nhìn Gia Bảo đang sốt nhẹ rên rỉ trên giường, rồi nhìn chiếc máy quét RF-300 chứa đựng chứng cứ công nghệ quyết định trong tay. Nếu cô la hét, kẻ đột nhập có thể sẽ dùng bạo lực vật lý cưỡng chế để cướp đi chiếc máy quét và tiêu hủy chiếc loa ẩn trong tường trước khi cô kịp lập biên bản pháp lý.


Linh nhắm chặt mắt, áp dụng kỹ thuật thôi miên điều hòa nhịp thở 4-7-8 của yoga để kiểm soát nhịp tim đang đập điên cuồng. Hít vào bốn giây, giữ hơi bảy giây, thở ra từ từ trong tám giây. Khi luồng khí lạnh tràn ngập buồng phổi, lý trí sắc bén của người mẹ đơn thân lập tức đưa ra quyết định chiến thuật.


Cô nhẹ nhàng bước xuống giường không gây tiếng động, lách người đến chốt chặt cửa phòng ngủ từ bên trong. Cô lén dùng điện thoại nhắn tin khẩn cấp cho Tổ trưởng Vương Thế Hùng và gọi điện cho chốt bảo vệ ca đêm của chú Sáng.


Ngoài phòng khách, tiếng ổ khóa chính của căn hộ 402 khẽ khàng chuyển động, rồi một tiếng *rầm* nhỏ vang lên khi cánh cửa gỗ cũ kỹ bị đẩy mở từ từ vào bên trong.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!