Nhạc nềnRetroRPG_Dungeon

Tiếng khóc lúc hai giờ sáng

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa rào mùa hạ của Hà Nội trút xuống khu tập thể cũ Thanh Xuân những luồng nước xối xả, gột rửa đi cái nóng hầm hập của ban ngày nhưng lại để lại một bầu không khí ngột ngạt, ẩm ướt đến nghẹt thở. Căn hộ 402 nằm ở góc hành lang tầng bốn, nơi những mảng tường vàng ố đã bong tróc lộ ra lớp gạch đỏ bên trong, nồng nặc mùi vôi vữa ẩm mốc và dầu mỡ tích tụ qua nhiều thập kỷ.


Vũ Khánh Linh đứng giữa phòng khách nhỏ, mái tóc dài được buộc vội bằng chiếc kẹp càng cua màu đồi mồi, vài sợi tóc mai bết dính vào vầng trán lấm tấm mồ hôi. Đôi mắt cô hằn sâu những quầng thâm xám xịt – di chứng của những đêm dài mất ngủ triền miên kể từ ngày cuộc ly hôn đơn phương với Trần Thế Phong chính thức được tòa án phán quyết. Trên chiếc bàn ăn bằng gỗ ép đã xước cạnh, đống bản thảo truyện tranh thiếu nhi của Nhà xuất bản Nhật Quang nằm ngổn ngang bên cạnh chiếc bút bi bấm màu đỏ. Linh là một biên tập viên nhạy cảm, người luôn dùng ngôn từ để xoa dịu tâm hồn trẻ thơ, nhưng lúc này, chính tâm hồn cô lại đang rạn nứt trước những mảnh vỡ của thực tại.


“Gia Bảo, ngoan nào con, uống nốt hộp sữa rồi đi ngủ nhé,” Linh nói, giọng cô khàn đặc nhưng cố gắng giữ một tông nhịp ấm áp dịu dàng.


Ở góc phòng, cậu bé Gia Bảo năm tuổi gầy gò, làn da xanh xao dưới ánh đèn tuýp chập chờn, đang ngồi bó gối trên chiếc chiếu trúc. Bàn tay nhỏ nhắn của thằng bé ôm chặt lấy con gấu bông sứt một bên tai tên là 'Bông' – món đồ chơi cũ kỹ mà nó không bao giờ rời tay. Đôi mắt Gia Bảo to tròn nhưng luôn nhìn láo liên quanh quất, như thể có một bóng ma vô hình đang rình rập em từ những góc tối của căn hộ mới dọn đến này. Thằng bé không trả lời mẹ, chỉ khẽ gật đầu rồi hút một ngụm sữa nhỏ, đôi vai gầy run nhẹ khi một tiếng sấm rền vang từ phía ngoài khung cửa chớp gỗ cũ kỹ.


Linh thở dài, bước đến ngồi xuống cạnh con, nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc tơ mềm mại của thằng bé. Bản năng nhạy cảm cao (HSP) giúp cô nhận ra từng biến đổi nhỏ nhất trong nhịp thở của con trai, nhưng đồng thời, nó cũng là một lời nguyền. Mỗi khi nhìn thấy sự sợ hãi của Gia Bảo, trong đầu Linh lại vang lên giọng nói trầm ấm, đều đặn mang tính lâm sàng của Trần Thế Phong – người chồng cũ vốn là một chuyên gia tâm lý học lâm sàng nổi tiếng:


*“Linh à, em lại nhạy cảm quá đà rồi. Sự bất ổn thần kinh của em đang đầu độc đứa trẻ. Em có chắc mình đủ tỉnh táo để làm một người mẹ bình thường không?”*


Những lời nói ấy, suốt năm năm qua, đã được Phong cấy vào đầu cô một cách tinh vi, lặp đi lặp lại như một bản lập trình tiềm thức. Gã không bao giờ quát tháo, không bao giờ dùng bạo lực vật lý, nhưng gã bạo hành cô bằng sự lạnh lùng và những lời ám thị chuẩn xác của một bác sĩ tâm thần. Gã biến cô thành một kẻ luôn tự hoài nghi bản thân, luôn tin rằng mình là nguồn cơn của mọi sự bất ổn trong gia đình. Ngay cả khi đã dọn ra khỏi căn biệt thự Mỹ Đình sang trọng để đến trốn chạy tại căn hộ tập thể cũ nát này, Linh vẫn không thể thoát khỏi bóng ma của những lời gaslight ấy.


Đồng hồ treo tường chỉ mười một giờ đêm. Sau khi dỗ dành Gia Bảo ngủ thiếp đi trên chiếc giường đơn đặt sát bức tường ngăn cách với căn hộ 403 bên cạnh, Linh quay trở lại bàn làm việc. Cô cầm chiếc bút bi đỏ, cố gắng tập trung vào bản thảo cuốn sách tranh 'Chiếc Lá Chữa Lành'. Nhưng những con chữ cứ nhảy múa vô nghĩa trước mắt cô. Sự mệt mỏi thể chất đè nặng lên hai vai, đầu óc cô ong ong một thứ âm thanh ù ù mơ hồ. Linh tự nhủ đó chỉ là tiếng mưa xối xả ngoài kia, hoặc là do cô đã uống quá nhiều cà phê để duy trì sự tỉnh táo.


Đêm càng về khuya, tiếng mưa ngoài cửa sổ nhỏ dần, chỉ còn tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ mái tôn của hộ tầng trên xuống ban công nhà cô. Không gian tĩnh lặng đến đáng sợ.


Đúng hai giờ sáng.


Một tiếng thét xé lòng vang lên từ phòng ngủ.


Linh giật bắn người, chiếc bút bi đỏ rơi khỏi tay, lăn dài trên trang bản thảo màu xanh. Cô lao vào phòng ngủ như một bản năng sinh học mạnh mẽ nhất. Dưới ánh sáng lờ mờ hắt ra từ phòng khách, Gia Bảo đang ngồi bật dậy trên giường, hai tay thằng bé bịt chặt lấy tai, cả người co giật nhẹ như một cơn động kinh lâm sàng. Đôi mắt thằng bé trợn trừng, nhìn chằm chằm vào khoảng tối tăm của bức tường nứt sát đầu giường.


“Không muốn! Con không nghe đâu! Tránh ra đi!” Thằng bé gào lên, giọng nói khản đặc vì sợ hãi tột độ.


“Gia Bảo! Mẹ đây, mẹ đây con!” Linh nhào đến, ôm chặt lấy bả vai gầy guộc của con trai, cố gắng áp dụng kỹ thuật xoa dịu bằng cách vuốt dọc sống lưng thằng bé theo nhịp thở. Nhưng ngay khi chạm vào con, Linh bàng hoàng nhận ra cơ thể Gia Bảo nóng ran, mồ hôi lạnh vã ra như tắm, và thằng bé đang chống cự cô một cách điên cuồng.


“Tránh ra! Bạn bảo mẹ là người xấu! Bạn bảo mẹ sẽ bỏ rơi con! Bạn ở trong tường đang nói chuyện với con kìa!” Gia Bảo khóc thét, dùng cả hai tay đẩy mạnh vào ngực Linh, đôi mắt thằng bé không nhìn mẹ mà nhìn chằm chằm vào vách tường ẩm mốc.


Trái tim Linh thắt lại như bị một bàn tay đá bóp nghẹt. Sự giằng xé nội tâm tột cùng trỗi dậy. Lời nói của Phong lại vang lên bên tai cô như một chiếc neo độc hại: *“Em nhìn xem, ngay cả con cũng sợ em. Em không kiểm soát được cảm xúc của mình, làm sao nuôi nổi con?”* Có phải cô thực sự đang bị điên? Có phải sự căng thẳng của cô sau ly hôn đã tạo ra một bầu không khí độc hại khiến con trai cô bị hoang tưởng? Linh tự hỏi, lòng tự tin của cô sụp đổ hoàn toàn trước cơn hoảng loạn của đứa trẻ.


“Gia Bảo, nghe mẹ, không có ai trong tường cả. Chỉ là ác mộng thôi con,” Linh cố gắng bật đèn tuýp sáng trưng, căn phòng ngủ hiện lên rõ mồn một với những mảng vôi tường bong tróc. Cô cố gắng hát ru một giai điệu quen thuộc để trấn an con, nhưng Gia Bảo vẫn co giật nhẹ, hai tay bịt chặt tai, khóc ngằn ngặt không ngừng.


Linh run rẩy tiến sát lại bức tường nứt. Cô áp tai vào lớp vữa ẩm mốc lạnh ngắt, cố gắng lắng nghe bằng tất cả sự nhạy cảm thính giác của một người biên tập âm thanh lâu năm.


Không có tiếng người. Chỉ có tiếng mưa rơi rả rích bên ngoài và một tiếng ù ù tần số cực thấp, mơ hồ như tiếng động cơ chạy ngầm trong lòng đất, rung động nhẹ xuyên qua xương đá tai cô. Linh lắc đầu, tự trấn an bản thân: *“Chắc chắn chỉ là tiếng đường ống nước cũ của tòa nhà, hoặc tiếng quạt thông gió từ căn hộ bên cạnh. Mình phải tỉnh táo, mình không được điên.”* Cô tự đổ lỗi cho chứng mộng du của trẻ con và sự hoảng loạn thần kinh của chính mình.


Cô bế Gia Bảo vào lòng, giữ chặt lấy thằng bé dưới ánh đèn sáng trưng cho đến khi đứa trẻ kiệt sức, chỉ còn những tiếng nấc nghẹn ngào rồi ngủ lịm đi trong vòng tay cô. Linh mất ngủ trắng đêm, cơ thể rã rời, sự kiệt quệ thể chất bắt đầu bào mòn ranh giới lý trí của cô ngay ngày đầu tiên chuyển nhà.


Khi ánh bình minh xám xịt của ngày mới lọt qua khe cửa chớp, Linh nhẹ nhàng đặt Gia Bảo nằm xuống giường. Thằng bé vẫn ôm chặt con gấu bông Bông, đôi mi mắt sưng húp thỉnh thoảng khẽ giật.


Linh đứng dậy, định bước ra ngoài pha cho con ấm nước ấm. Nhưng khi cô vừa quay lưng, ánh sáng ban mai chiếu xiên góc qua cửa sổ đã làm nổi bật một chi tiết kỳ lạ trên bức tường sát đầu giường ngủ của con trai.


Linh khựng lại. Cô quỳ xuống bên mép giường, đưa tay vuốt nhẹ dọc theo vết nứt dài chạy từ trần nhà xuống sát sàn.


Ngay tại điểm vết nứt phình to nhất, sát vách đầu giường của Gia Bảo, có một mảng xi măng trắng mỏng rộng bằng bàn tay. Lớp xi măng này có màu sáng hơn hẳn mảng tường vàng ố xung quanh, bề mặt vẫn còn thô ráp và bám một lớp bụi mịn màu xám chưa kịp lau sạch.


Linh dùng ngón tay miết mạnh vào mảng xi măng trắng. Lớp bột mịn bám vào đầu ngón tay cô. Đây là loại xi măng trắng chuyên dụng dùng để trám khe hở xây dựng, và điều quan trọng nhất: nó mới được trám một cách vội vã, thậm chí còn chưa hoàn toàn khô thấu.


Căn hộ này vốn bỏ hoang nhiều tháng trước khi Linh thuê. Ai lại lén lút trám một vết nứt kỹ thuật sát giường ngủ của con trai cô một cách bất thường và mới tinh như thế này?


Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng Linh, thổi bay mọi cơn buồn ngủ và sự tự hoài nghi bản thân bấy lâu nay. Tiếng ù ù trầm đục ban đêm, tiếng khóc hoảng loạn của con trai, và mảng tường được trám mới một cách bí ẩn...


Mọi chi tiết bắt đầu liên kết lại trong đầu Linh bằng một logic biên tập sắc lạnh. Có một cái gì đó, hoặc một ai đó, đang thực sự tồn tại phía sau bức tường này.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!