Cơn Bão Confessions Và Lá Chắn Truyền Thông
Ánh bình minh ngày thứ Năm lướt qua những ô cửa kính màu của trường Trung học Tư thục Shuka, nhưng nó không mang lại sự ấm áp thường lệ mà chỉ phủ lên một bầu không khí ngột ngạt đến nghẹt thở. Nguyễn Mỹ Mei bước đi dọc hành lang khu học xá Tây với đôi vai khẽ khom lại. Chiếc tai nghe chống ồn màu trắng quen thuộc—lá chắn bảo mệnh duy nhất giúp cô khóa chặt dị năng đọc tâm—đã bị nhóm của Sayaka dẫm nát hoàn toàn từ chiều hôm trước. Không có nó, Mei cảm thấy mình như đang khỏa thân đứng trước một cơn bão táp.
"Rào... rào... rào..."
Hàng vạn luồng sóng não hỗn loạn, sắc nhọn và đầy ác ý từ đám đông xung quanh lập tức tràn vào đại não cô như nước lũ vỡ bờ.
*“Nhìn kìa, chính là con nhỏ học bổng lớp 11-A đó...”*
*“Trông hiền lành thế mà lén lút quyến rũ Hội trưởng Haru để lấy đề thi Toán.”*
*“Gia cảnh nghèo nàn, bố chỉ làm đầu bếp quèn ở cái tiệm cơm bình dân rách nát ngoại ô mà cũng bày đặt trèo cao.”*
*“Đúng là loại ăn bám xã hội, làm bẩn cả danh tiếng trường Shuka.”*
Cơn đau đầu dữ dội như có hàng ngàn chiếc kim châm dội thẳng vào thái dương khiến Mei loạng choạng, suýt chút nữa ngã khuỵu xuống nền gạch hành lang. Cô vội vàng đưa một bàn tay lên bấu chặt lấy trán, nhắm nghiền mắt lại để vận dụng “Phương pháp Khóa Tiếng Lòng” mà cô bác sĩ Yuri ở phòng y tế đã chỉ dẫn. Cô hít sâu ba nhịp, cố gắng tưởng tượng ra một bức tường kính dày bao quanh tâm trí để gạt bỏ những tạp âm dơ bẩn kia. Nhưng hôm nay, cơn bão dư luận quá lớn. Diễn đàn ẩn Shuka Confessions đã hoàn toàn bùng nổ từ đêm qua với hàng trăm bài viết bôi nhọ danh dự của cô.
Ngay giữa sân trường, một đám đông học sinh đang tụ tập chỉ trỏ vào màn hình điện thoại. Giữa vòng vây ấy, một tiếng loa cầm tay màu hồng chói tai đột ngột vang lên đầy đanh thép:
"Chúng mày câm hết miệng lại cho tao! Đứa nào dám hé răng nói xấu Mei một câu nữa, tao vả rụng răng đứa đó!"
Trần Minh Aoi—cô bạn thân nghĩa khí của Mei—đang đứng chắn ngang lối đi, hai tay chống nạnh, chiếc loa mini dí sát vào mặt mấy nữ sinh nhà giàu nhóm vệ tinh của Sayaka. Mái tóc ngắn cá tính nhuộm nâu sáng của Aoi như dựng ngược lên vì phẫn nộ, chiếc ba lô đính đầy huy hiệu hoạt hình lắc lư theo từng nhịp thở dốc của cô.
"Mấy đứa tiểu thư rảnh rỗi sinh nông nổi này!" Aoi hét lớn qua loa. "Không có chứng cứ mà dám lên mạng viết bài nặc danh bôi nhọ người khác à? Có giỏi thì ra mặt đối chất sòng phẳng với tao đây này! Đừng có núp bóng tài khoản ảo rồi phun chất độc ra ngoài!"
Một nữ sinh kiêu ngạo trong nhóm vệ tinh khinh khỉnh bĩu môi: "Ồ, Trần Minh Aoi, cậu cũng chỉ là hạng trung lưu thôi, bày đặt làm anh hùng bảo vệ con nhỏ nghèo hèn đó làm gì? Cả cái diễn đàn Shuka Confessions đều có ảnh chụp con nhỏ đó lén lút đi xe riêng của gia tộc Shinohara đấy nhé! Không dùng nhan sắc mồi chài Hội trưởng thì làm sao có được đặc quyền đó?"
"Cậu...!" Aoi tức đỏ mặt, định lao lên ăn thua đủ thì Mei đã kịp thời chạy đến, giữ chặt lấy cánh tay cô bạn thân.
"Aoi, đừng... tớ xin cậu, đừng tranh cãi vô ích nữa," Mei thì thầm, giọng nói run rẩy vì mệt mỏi nhưng ánh mắt lại ngập tràn sự kiên định. Cô lén tháo kính gọng đen dày ra một chút, nhìn thẳng vào mắt nữ sinh kiêu ngạo kia. Qua đọc tâm sơ cấp, cô nghe thấy rõ tiếng lòng đắc ý của cô ta: *“Hừ, Sayaka-sama đã hứa nếu lần này đuổi được con nhỏ này đi, mình sẽ được tặng chiếc túi hiệu giới hạn. Cứ chửi mạnh vào!”*
Mei khẽ siết chặt tay Aoi, kéo cô bạn thân lùi lại. Đúng lúc đó, Phạm Thảo Vy—Trưởng CLB Báo chí Shuka—bước nhanh đến từ phía hành lang hiệu bộ. Vy đeo chiếc máy ảnh cơ chuyên nghiệp trước ngực, phong thái năng nổ và sắc sảo. Cô ra hiệu cho hai người đi theo mình: "Mei, Aoi, đi theo chị vào phòng CLB Báo chí ngay. Chị có thứ này cho hai em xem."
Trong căn phòng tối sực mùi hóa chất rửa ảnh của CLB Báo chí, Thảo Vy lập tức mở chiếc laptop chuyên dụng của mình lên. Trên màn hình hiển thị hàng loạt dòng code và biểu đồ phân tích kỹ thuật số phức tạp.
"Vy đã lén nhờ Đỗ Hoàng Long, quản trị viên của diễn đàn ẩn Shuka Confessions, chạy một thuật toán truy vết IP ngược," Thảo Vy vừa gõ bàn phím vừa giải thích, ánh mắt cận sau cặp kính dày lóe lên tia sáng sắc sảo. "Và đoán xem chúng ta tìm được gì? Toàn bộ năm mươi tài khoản ảo liên tục đăng bài bôi nhọ, định hướng dư luận biến Mei thành kẻ trộm đề thi trong đêm qua... đều có chung một địa chỉ IP gốc. Và địa chỉ IP đó trùng khớp hoàn hảo với thiết bị di động cá nhân của Shinjou Sayaka."
Aoi đập mạnh tay xuống bàn, reo lên phấn khích: "Tuyệt vời quá chị Vy! Đây chính là bằng chứng thép! Chúng ta hãy đăng ngay cái này lên diễn đàn để vạch trần bộ mặt thật của con nhỏ Sayaka đó!"
"Chưa được," một giọng nói trầm thấp, lạnh lùng đột ngột vang lên từ phía cửa phòng tối.
Shinohara Haru bước vào, toàn thân mặc bộ đồng phục Shuka phẳng phiu, chiếc băng tay Hội trưởng thêu chỉ vàng lấp lánh trên cánh tay trái. Vẻ mặt cậu vẫn giữ nguyên Thần Thái Băng Giá hoàn hảo, đôi mắt phượng sắc sảo không một chút gợn sóng. Nhưng ngay khi cậu bước vào bán kính năm mét, Mei—người vẫn đang nắm chặt vạt áo của Aoi để giữ thăng bằng—lập tức nghe thấy tiếng lòng gào thét u mê, si tình và cuồng nhiệt của cậu dội thẳng vào tâm trí:
*"Aaaaa! Mei của tôi! Em ấy đang đứng kia kìa! Trông em ấy gầy đi thì phải, sắc mặt nhợt nhạt thế kia chắc là vì bão tin đồn đêm qua rồi! Đứa nào? Đứa nào dám đăng bài chửi bối bối của tao trên mạng? Tao sẽ dùng tiền đè chết cả nhà chúng nó! Sayaka, cô dám làm bảo bối của tôi khóc, tôi sẽ khiến tập đoàn nhà cô biến mất khỏi Tokyo này! Không được, Haru, mày phải bình tĩnh, giữ phong thái lạnh lùng của một Hội trưởng tối cao trước mặt em ấy..."*
Mei dở khóc dở cười, sống mũi khẽ cay cay trước sự tương phản cực kỳ đáng yêu này của Haru. Cô khẽ cúi đầu để giấu đi nụ cười nhẹ nhõm.
Haru bước đến cạnh bàn làm việc của Thảo Vy, khoanh tay trước ngực, giọng nói thực tế lạnh lùng cất lên: "Nếu chúng ta công bố bằng chứng IP lúc này, Sayaka hoàn toàn có thể lấp liếm rằng tài khoản của cô ta bị hack, hoặc đổ tội cho một tay sai nào đó làm thay. Hơn nữa, Hiệu trưởng Ichinose đang phải chịu một sức ép khổng lồ từ phía gia tộc Shinjou."
"Sức ép gì cơ?" Aoi nhíu mày hỏi.
Haru giải thích, ánh mắt tối sầm lại: "Chủ tịch Shinjou—cha của Sayaka—đã trực tiếp đến trường vào sáng sớm nay. Ông ta đang họp kín với Hiệu trưởng Ichinose tại phòng làm việc riêng. Ông ta đe dọa sẽ lập tức rút toàn bộ 20% nguồn ngân sách tài trợ xây dựng khu học xá mới của trường Shuka nếu con gái ông ta bị dính líu đến bất kỳ cuộc điều tra kỷ luật nào. Ông ta yêu cầu nhà trường phải ký quyết định trục xuất Mei ngay trong ngày hôm nay để dập tắt khủng hoảng truyền thông."
"Cái gì?!" Aoi hét lên đầy phẫn nộ. "Bọn họ cậy nhiều tiền mà dám chà đạp lên công lý như thế sao? Hiệu trưởng Ichinose là nhà giáo kiểu gì vậy chứ?"
Thảo Vy thở dài, lắc đầu: "Hiệu trưởng Ichinose nổi tiếng là kẻ bảo thủ và cơ hội. Đối với ông ta, danh tiếng ảo của trường và nguồn tài trợ tài chính khổng lồ của nhà Shinjou quan trọng hơn sự trong sạch của một học sinh học bổng rất nhiều."
Haru nhìn thẳng vào Mei, ánh mắt phượng khẽ dao động một chút trước khi khôi phục lại vẻ lạnh lùng: "Mei, em hãy ở lại phòng CLB Báo chí cùng Vy và Aoi. Tuyệt đối không được ra ngoài hành lang lúc này. Tôi sẽ trực tiếp đến văn phòng Hiệu trưởng để giải quyết việc này."
Trong đầu cậu, tiếng lòng lại tiếp tục bùng nổ ý chí chiến đấu bảo vệ cô:
*"Yên tâm đi Mei! Dù có phải lật tung cái trường Shuka này lên, dù có phải đối đầu với cha tôi hay cả cái tập đoàn Shinjou chết tiệt kia, tôi cũng sẽ bảo vệ em đến cùng! Em là người con gái duy nhất sưởi ấm trái tim tôi, tôi không cho phép bất kỳ ai làm vấy bẩn sự trong sạch của em!"*
Mei nhìn theo bóng lưng thẳng tắp, kiên định của Haru khi cậu bước ra khỏi phòng. Cô khẽ siết chặt nắm tay, thầm nghĩ: *"Haru... cảm ơn cậu. Tớ nhất định sẽ không để cậu phải chiến đấu một mình đâu."*
Tại phòng làm việc riêng của Hiệu trưởng Ichinose, bầu không khí ngột ngạt đến mức đông cứng. Hiệu trưởng Ichinose—một người đàn ông mập mạp, đầu hói nhẹ đang không ngừng lau mồ hôi trán bằng chiếc khăn tay lụa. Ngồi đối diện ông ta trên chiếc ghế sofa da cá sấu đắt tiền là Chủ tịch Shinjou. Ông ta diện bộ vest may đo cao cấp, tay cầm chiếc tẩu thuốc bằng ngọc thạch cổ vô giá, ánh mắt sắc lạnh đầy uy quyền và khinh miệt.
"Hiệu trưởng Ichinose," Chủ tịch Shinjou cất giọng trầm thấp nhưng đầy sức ép đe dọa. "Tôi không quan tâm con gái tôi có liên quan đến vụ trộm đề thi hay không. Danh tiếng của tập đoàn Shinjou không thể bị vấy bẩn bởi một con nhỏ học sinh nghèo hèn. Nếu ngày hôm nay tôi không nhìn thấy quyết định trục xuất Nguyễn Mỹ Mei được ký duyệt, khoản tài trợ 20% ngân sách khu học xá mới sẽ lập tức bị hủy bỏ. Và ông biết rõ, Hội đồng quản trị sẽ phản ứng thế nào nếu dự án đó bị đình trệ chứ?"
Hiệu trưởng Ichinose run rẩy cúi đầu: "Chủ tịch Shinjou, tôi hiểu... tôi hoàn toàn hiểu. Tôi đã cho soạn thảo quyết định đình chỉ học tập khẩn cấp đối với em Mei rồi. Chỉ cần ký duyệt là..."
"Rầm!"
Cánh cửa phòng làm việc đột ngột bị đẩy phăng ra. Shinohara Haru bước vào với thần thái băng giá tột đỉnh, chiếc băng tay Hội trưởng rực sáng dưới ánh đèn chùm. Cậu đứng thẳng tắp trước bàn làm việc của Hiệu trưởng, cất giọng đanh thép:
"Thưa Hiệu trưởng, tôi phản đối quyết định đình chỉ học tập khẩn cấp đối với em Nguyễn Mỹ Mei!"
Chủ tịch Shinjou nheo mắt nhìn Haru, khẽ hừ lạnh một tiếng: "Ồ, hóa ra là thiếu gia Haru của nhà Shinohara. Cậu quên mất thân phận người thừa kế của mình rồi sao? Vì một đứa con gái bình dân mà dám xông vào đây vô lễ với người lớn thế này à?"
Haru không thèm liếc nhìn Shinjou lấy một cái, đôi mắt phượng sắc sảo khóa chặt vào Hiệu trưởng Ichinose: "Thưa Hiệu trưởng, theo hiến chương tự trị của trường Shuka, mọi quyết định kỷ luật học sinh phải dựa trên biên bản điều tra chính thức của Hội đồng kỷ luật chung, không phải dựa trên ý muốn cá nhân hay độ dày của ví tiền nhà tài trợ. Nếu ông ký quyết định trục xuất em Mei lúc này khi chưa có phiên điều trần đối chất, Hội học sinh sẽ lập tức công bố toàn bộ quy trình sai phạm này lên Bộ Giáo dục và Đào tạo."
Hiệu trưởng Ichinose biến sắc, lắp bắp: "Hội... Hội trưởng Shinohara! Em đừng có hồ đồ! Khoản tài trợ của tập đoàn Shinjou quyết định tương lai cơ sở vật chất của toàn trường đấy!"
Haru khẽ nhếch môi, nụ cười lạnh lùng tỏa ra sát khí băng giá: "Nếu tập đoàn Shinjou rút vốn, tôi—với tư cách là người thừa kế chính thức của gia tộc Shinohara—tuyên bố gia tộc tôi sẵn sàng bù đắp toàn bộ 20% khoản trống ngân sách đó ngay lập tức. Danh dự học thuật của Shuka không phải là thứ có thể mua bán bằng tiền của nhà Shinjou!"
Chủ tịch Shinjou đập mạnh chiếc tẩu thuốc xuống bàn, đứng bật dậy đầy giận dữ: "Cậu... cậu dám nhân danh gia tộc Shinohara để tuyên chiến với chúng tôi sao? Cậu đã hỏi ý kiến của cha cậu chưa hả?"
Ngay lúc cuộc đối đầu đang ở đỉnh điểm căng thẳng, cánh cửa phòng làm việc một lần nữa khẽ mở. Trợ lý Kim—kẻ giám sát đáng sợ do cha của Haru cử đến trường—lặng lẽ bước vào. Gã mặc bộ vest đen phẳng phiu, đeo kính râm che khuất ánh mắt lạnh lùng, phong thái im lặng như một cái bóng.
Kim bước đến cạnh Haru, cúi đầu nhẹ rồi ghé sát tai cậu truyền đạt lời cảnh cáo nghiêm khắc từ Chủ tịch Shinohara Kenji:
"Thiếu gia Haru, Chủ tịch Kenji gửi lời nhắn: Cậu không được phép vì một đứa con gái nghèo hèn mà làm tổn hại đến liên minh ngoại giao thương mại trị giá hàng tỷ Yên giữa gia tộc Shinohara và tập đoàn Shinjou. Hãy lùi lại và để nhà trường đuổi học cô ta. Nếu không, toàn bộ thẻ tín dụng và đặc quyền tài chính cá nhân của cậu sẽ bị khóa vĩnh viễn ngay trong ngày hôm nay."
Haru siết chặt nắm tay đến mức các khớp xương kêu răng rắc dưới lớp da trắng bệch. Nhưng vẻ ngoài của cậu vẫn giữ được Thần Thái Băng Giá hoàn hảo, không để lộ một chút dao động nào trước mặt đối thủ.
Trong đầu cậu, tiếng lòng bùng nổ một sự phẫn nộ tột cùng, sẵn sàng từ bỏ tất cả:
*"Khóa thẻ? Từ bỏ quyền thừa kế? Ông nghĩ tôi sợ mấy thứ đó sao, cha? Nếu tôi không thể bảo vệ được người con gái mình yêu, thì cái danh hào nhoáng này cũng chỉ là một đống rác rưởi vô giá trị! Tôi sẵn sàng bước ra khỏi cái vương quốc lạnh giá của ông ngay ngày hôm nay!"*
Haru quay sang nhìn thẳng vào Trợ lý Kim, ánh mắt sắc lẹm như dao cạo: "Về bảo với ông ấy, đây là trường học của tôi, nơi tôi thực thi công lý dưới danh nghĩa Hội trưởng. Nó không phải là bàn cờ thương mại của ông ấy. Tôi tự có cách giải quyết bằng tài chính cá nhân của mình."
Nói rồi, Haru quay lưng bước thẳng ra khỏi phòng làm việc, để lại Chủ tịch Shinjou và Hiệu trưởng Ichinose trong sự ngỡ ngàng và phẫn nộ tột độ.
Nhìn bóng lưng quyết liệt của Haru khuất sau cánh cửa, Hiệu trưởng Ichinose run rẩy ngồi sụp xuống ghế. Sức ép từ hai gã khổng lồ tài phiệt Shinohara và Shinjou đè nặng khiến ông ta cảm thấy mình như đang đứng trước miệng hố tử thần. Ông ta biết, nếu để Haru có thời gian liên lạc với Lão phu nhân Chiyo hay ban quản trị tối cao của Shinohara, ông ta sẽ hoàn toàn mất quyền kiểm soát.
Ánh mắt Ichinose lóe lên một tia nham hiểm, thực dụng đầy tàn nhẫn. Ông ta quay sang nhìn Chủ tịch Shinjou, giọng nói run rẩy nhưng đầy sự quyết đoán khẩn cấp:
"Chủ tịch Shinjou... chúng ta không thể chờ đợi thêm nữa. Nếu để Hội học sinh chuẩn bị chứng cứ, vụ việc sẽ vượt ra ngoài tầm kiểm soát. Tôi quyết định... sẽ đẩy nhanh tiến độ. Phiên điều trần kỷ luật đặc biệt đối với em Nguyễn Mỹ Mei sẽ chính thức diễn ra vào đúng 8 giờ sáng ngày mai tại Phòng họp tối cao của Ban giám hiệu! Chúng ta sẽ nhanh chóng kết án trục xuất cô ta trước khi Hội trưởng kịp chính thức huy động sự can thiệp từ gia tộc!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!