Bắt Quả Tang Kẻ Phản Bội Công Nghệ
Trong khoảng không gian chật hẹp chưa đầy năm mươi phân giữa hai thùng máy chủ khổng lồ, bóng tối như một tấm màn nhung dày đặc bao phủ lấy Nguyễn Mỹ Mei và Shinohara Haru. Tiếng quạt tản nhiệt đã tắt ngấm sau sự cố sập nguồn đột ngột, trả lại cho căn phòng một sự im lặng đến mức có thể nghe thấy cả tiếng hạt sương đêm khẽ chạm vào mặt kính cửa sổ.
Mei cảm nhận được vách sắt lạnh ngắt của kệ máy sau lưng đang ép chặt vào bả vai mình, nhưng cái lạnh ấy nhanh chóng bị lấn át bởi lồng ngực rộng lớn, ấm áp của Haru đang tì sát phía trước. Cậu đứng sừng sững như một bức tường thành vững chãi, hai cánh tay thon dài chống mạnh vào mép tủ sắt hai bên, che chắn hoàn toàn cho cô khỏi tầm quét của ánh đèn pin bên ngoài. Khoảng cách quá gần khiến hơi thở nóng hổi của vị Hội trưởng khẽ phả lên đỉnh đầu Mei, mang theo mùi hương bạc hà thanh mát xen lẫn chút ấm áp dịu nhẹ.
Nhịp tim của Haru đập thình thịch liên hồi, mạnh mẽ và dồn dập dội thẳng vào lồng ngực Mei. Chính sự tiếp xúc vật lý trực tiếp và chặt chẽ này đã khiến dị năng của Mei bùng nổ vượt qua mọi giới hạn thông thường. Luồng sóng não của cô không còn là những âm thanh rè rè nhiễu loạn của đài radio hỏng nữa, mà đột ngột mở rộng, kết nối trực tiếp với sâu thẳm ký ức của người con trai trước mặt.
Trong tâm trí Mei, một bức tranh ký ức sống động hiện lên. Cô nhìn thấy bóng dáng cô độc của Haru lúc tám tuổi, đứng khóc thầm trong căn phòng đọc sách xa hoa của dinh thự Shinohara sau khi bị cha mắng mỏ tàn nhẫn chỉ vì một bài kiểm tra đạt 99 điểm. Cô nhìn thấy hình ảnh cậu đứng dưới cơn mưa tầm tã của một năm trước tại công viên Shibuya, lặng lẽ nhìn cô nhường chiếc ô duy nhất của mình cho một đứa trẻ lạc đường rồi tự mình chạy ướt sũng dưới mưa. Ánh mắt cậu lúc đó không hề lạnh lùng, mà ngập tràn sự sưởi ấm, ngưỡng mộ và một thứ tình cảm thầm lặng nhen nhóm.
Ngay sau đó, tiếng lòng hiện tại của Haru vang lên trong đầu cô, gầm rú như một cơn bão si tình và quyết tâm hy sinh tột độ:
*"Trời đất ơi... tôi đang ôm em ấy thật này... Mei nhỏ bé quá, mềm mại quá... mùi hương hoa bách hợp trên tóc em ấy đang làm tôi phát điên mất! Tim tôi sắp nhảy ra khỏi lồng ngực rồi, em ấy có nghe thấy không? Không được, Haru! Mày phải tỉnh táo! Phan Hoàng Nam đang ở ngay ngoài kia. Nếu gã phát hiện ra, mình sẽ lập tức đẩy Mei ra phía sau lối thoát hiểm bí mật, một mình mình đứng ra nhận hết trách nhiệm đột nhập phòng máy chủ! Mình là Hội trưởng, cùng lắm chỉ bị kỷ luật cảnh cáo, nhưng Mei là học sinh học bổng, em ấy không thể chịu thêm bất kỳ vết nhơ nào nữa! Mình sẵn sàng từ bỏ tất cả, kể cả cái danh hào nhoáng của gia tộc này, chỉ cần em ấy được an toàn..."*
Những lời thì thầm chân thành, cuồng nhiệt ấy vang vọng bên tai khiến sống mũi Mei cay cay. Nước mắt cô khẽ dâng lên sau cặp kính gọng đen dày. Hóa ra, đằng sau vẻ ngoài hoàng tử băng giá luôn xa cách và nghiêm nghị kia, cậu lại yêu cô sâu sắc và sẵn sàng gánh chịu mọi giông bão thay cô đến thế. Sự tự ti về gia thế nghèo khó bấy lâu nay trong lòng Mei như bị một ngọn lửa ấm áp thiêu rụi, nhường chỗ cho một niềm tin tuyệt đối và dũng khí vô biên.
"Cộp... cộp... cộp..."
Tiếng bước chân nặng nề của Phan Hoàng Nam vang lên ngay sát kệ máy chủ bên cạnh. Ánh đèn pin quét một đường sắc lẹm qua khe hở giữa hai thùng máy, chỉ cách mũi giày của Haru chưa đầy mười phân. Mei nín thở, hai tay khẽ bấu chặt lấy vạt áo đồng phục của Haru. Haru khẽ cúi đầu thấp hơn, dùng cả thân hình lớn của mình bao bọc lấy cô, cơ thể cậu căng cứng như một chiếc cung tên sẵn sàng bắn đi.
"Cạch!"
Đột ngột, tiếng vặn tay nắm cửa chính vang lên khô khốc từ phía hành lang ngoài. Phan Hoàng Nam giật mình, lập tức quay ngoắt ánh đèn pin về phía cửa chính. Gã lẩm bẩm trong miệng đầy nghi ngờ: "Ai đó? Ai đang ở ngoài hành lang?"
Từ phía ngoài cửa, giọng nói chất phác, oang oang quen thuộc của bác bảo vệ già Nguyễn Văn Hùng cất lên đầy chủ động: "Ủa, cậu Nam Ban kỷ luật làm gì ở đây giờ này thế? Bác đang đi tuần tra đêm, thấy cửa phòng máy chủ không khóa nên định vào kiểm tra đây. Cậu lén lút trong đó làm gì thế hả?"
Phan Hoàng Nam biến sắc. Gã biết việc mình lén lút đột nhập theo lệnh của Ohara để kiểm tra việc xóa dữ liệu là không hoàn toàn hợp lệ nếu không có biên bản chính thức. Gã vội vàng tắt đèn pin, bước nhanh ra phía cửa chính để đối phó với bác Hùng: "À, bác Hùng đấy à? Cháu chỉ đi tuần tra theo lệnh của thầy Ohara thôi. Cửa phòng máy chủ hỏng khóa hay sao ấy, để cháu ra xem nào..."
Tiếng bước chân của Nam xa dần rồi khuất hẳn sau cánh cửa gỗ nặng nề.
"Đi thôi, Mei," Haru thì thầm sát tai cô, giọng nói đã khôi phục lại sự lạnh lùng hoàn hảo ngoài mặt, nhưng tiếng lòng cậu lại đang thở phào nhẹ nhõm: *"May quá! Bác Hùng đúng là cứu tinh! Thiên thần của tôi không sao rồi, tay em ấy lạnh quá, tôi phải nắm chặt để sưởi ấm cho em ấy mới được!"*
Haru nắm lấy bàn tay nhỏ bé của Mei, kéo cô lách nhanh ra khỏi góc khuất chật hẹp. Nhờ sự tiếp xúc vật lý liên tục này, dị năng Đọc Tâm Đỉnh Phong của Mei vẫn đang hoạt động ở mức tối đa. Khi hai người vừa bước ra hành lang dịch vụ nhỏ phía sau phòng máy chủ, một luồng sóng não hoảng loạn, sợ hãi và đầy tội lỗi từ căn phòng kỹ thuật phụ cách đó mười mét đột ngột dội thẳng vào tâm trí Mei.
Đó là tiếng lòng của Đặng Thế Anh—kẻ phản bội công nghệ của CLB Tin học:
*"Xong rồi... log xóa dữ liệu camera hành lang đã được nạp hoàn toàn vào chiếc USB này... Chỉ cần mình chạy thoát ra cổng sau... Em gái ơi, anh sắp có tiền phẫu thuật tim cho em rồi! Thầy Ohara và người của nhà Shinjou đã hứa sẽ chuyển khoản ngay khi mình giao chiếc USB chứa mã độc xóa log này... Nhưng mình vừa phản bội anh Đạt, phản bội cả Hội học sinh... Mình là kẻ hèn hạ..."*
Mei khựng lại, kéo nhẹ tay Haru. Cô nhìn thẳng vào mắt cậu, ánh mắt kiên định không chút do dự: "Haru, kẻ cắt điện không chạy ra ngoài. Cậu ta đang ở trong phòng kỹ thuật phụ ngay lối rẽ hành lang Tây. Cậu ta đang giữ chiếc USB chứa log xóa dữ liệu gốc của camera."
Haru sững sờ trong một giây. Cậu nhìn sâu vào mắt Mei, không hề hỏi vì sao cô biết được điều đó. Sự tin tưởng tuyệt đối giữa hai người lúc này đã vượt qua mọi lời giải thích.
"Tôi hiểu rồi. Đi thôi," Haru nói, ánh mắt phượng sắc sảo lập tức trở nên lạnh lùng như băng tuyết.
Hai người rảo bước thật nhanh, bước đi không tiếng động trên nền gạch tối. Trước cánh cửa gỗ nhỏ của phòng kỹ thuật phụ, ánh sáng le lói từ màn hình laptop của Thế Anh hắt ra qua khe cửa hé mở.
Haru không chần chừ, cậu dùng một lực chân mạnh mẽ đẩy phăng cánh cửa phòng kỹ thuật.
"Rầm!"
Đặng Thế Anh giật nảy mình, suýt chút nữa làm rơi chiếc laptop trên đùi. Gã gầy gộc, đeo kính cận dày cộp, toàn thân mặc bộ hoodie đen rộng thùng thình đang run rẩy bần bật. Nhìn thấy Haru và Mei xuất hiện như hai bóng ma dưới ánh sáng yếu ớt của phòng kỹ thuật, khuôn mặt Thế Anh cắt không còn giọt máu.
"Hội... Hội trưởng... Bạn học Mei... Sao hai người lại ở đây?" Thế Anh lắp bắp, tay gã lén lút thọc sâu vào túi áo khoác, cố gắng giấu đi chiếc USB màu đen.
Haru bước vào phòng, phong thái hoàng tử băng giá lấn át hoàn toàn không gian chật hẹp đầy dây cáp và máy móc cũ. Cậu đứng khoanh tay, giữ vững Thần Thái Băng Giá hoàn hảo, cất giọng lạnh lùng như sương muối:
"Đặng Thế Anh, thành viên ban kỹ thuật CLB Tin học. Cậu giải thích thế nào về việc tài khoản quản trị của cậu đăng nhập vào máy chủ camera hành lang khu Tây đúng vào thời điểm dữ liệu mười lăm phút đêm thứ Ba bị xóa? Và tại sao cậu lại có mặt ở đây, ngắt cầu dao tổng của phòng máy chủ ngay khi chúng tôi tiến hành khôi phục dữ liệu?"
Thế Anh nuốt nước bọt cái ực, gã cố gắng lấy lại sự bình tĩnh giả tạo, lùi dần về phía cửa sổ thông gió phía sau: "Tôi... tôi không biết cậu đang nói gì cả! Tôi chỉ vào đây kiểm tra cầu dao bị sập theo lịch bảo trì thôi! Cậu không có quyền giữ tôi ở đây! Tránh ra để tôi đi!"
Nói rồi, Thế Anh bất ngờ lao mạnh về phía trước định lách qua người Haru. Nhưng gã đã đánh giá thấp bản lĩnh của một kiếm sĩ Kendo đỉnh cao. Haru chỉ cần nghiêng nhẹ người, một cánh tay đưa ra khóa chặt bả vai của Thế Anh, dồn gã mạnh vào góc bàn kỹ thuật.
"Buông tôi ra!" Thế Anh hét lên đầy bất lực. Trong cơn hoảng loạn, gã lén rút chiếc USB chứa mã độc xóa log ra khỏi túi áo, định vung tay ném thẳng qua khe cửa sổ thông gió đang mở để tiêu hủy chứng cứ.
"Đừng hòng!"
Haru nhanh như cắt, bàn tay thon dài của cậu chộp lấy cổ tay của Thế Anh ngay giữa không trung, siết chặt đến mức gã phải rên rỉ đau đớn, chiếc USB rơi khỏi tay gã, nằm im lìm trên bàn kỹ thuật.
Trong đầu Haru, tiếng lòng cậu đang gào thét đầy giận dữ:
*"Thằng khốn này! Dám vì mấy đồng tiền bẩn thỉu của nhà Shinjou mà bán đứng cả lương tâm, suýt nữa thì làm hại Mei bị đuổi học! Tao phải băm vằm mày ra, đưa mày lên Ban giám hiệu để trục xuất ngay lập tức! Nhưng khoan đã... Mei đang nắm tay mình... em ấy đang lo lắng... mình không được bạo lực trước mặt em ấy, phải giữ hình ảnh thật ngầu, thật chính trực..."*
Mei đứng cạnh, bàn tay cô vẫn đang nắm chặt tay kia của Haru. Qua sự tiếp xúc ấy, cô không chỉ nghe thấy tiếng lòng của Haru, mà còn đọc được toàn bộ ký ức đau đớn đang gào thét trong đầu của Đặng Thế Anh lúc này. Cô nhìn thấy hình ảnh một bé gái nhỏ nhắn, xanh xao đang nằm trên giường bệnh với đống dây truyền chằng chịt, tiếng máy đo nhịp tim kêu tít tít đều đặn đầy áp lực, và khuôn mặt tuyệt vọng của Thế Anh khi nhìn tờ hóa đơn viện phí phẫu thuật tim trị giá hàng triệu Yên. Cô nghe thấy tiếng gã khóc nghẹn trong đêm tối: *"Nếu không có tiền mổ... em gái mình sẽ chết... Mình phải làm mọi cách, kể cả phải làm kẻ phản bội..."*
Mei khẽ siết chặt tay Haru. Cô ghé sát tai cậu, thì thầm bằng giọng nói dịu dàng nhưng đầy sức nặng: "Haru... em gái cậu ấy đang nằm viện chờ phẫu thuật tim khẩn cấp. Cậu ấy cần một khoản tiền khổng lồ ngay lập tức. Nhà Shinjou đã dùng khoản viện phí đó để mua chuộc và ép cậu ấy phải xóa log dữ liệu camera hành lang để đổ tội cho tớ."
Haru khựng lại. Đôi mắt phượng sắc sảo của cậu khẽ dao động. Cậu quay sang nhìn Mei, ngỡ ngàng trước sự nhạy cảm và thấu thấu tâm lý đáng kinh ngạc của cô. Cậu không ngờ đằng sau hành vi phá hoại lạnh lùng kia lại là một bi kịch gia đình đáng thương đến thế.
Sự phẫn nộ trong lòng Haru dịu đi, nhường chỗ cho bản lĩnh quân tử và phong cách giải quyết vấn đề nhân văn của một nhà lãnh đạo trẻ xuất chúng. Cậu từ từ nới lỏng lực siết ở cổ tay Thế Anh, nhưng vẫn giữ gã đứng yên trong tầm khống chế.
"Đặng Thế Anh," Haru cất giọng, không còn sự đe dọa lạnh lùng nữa, mà là một sự uy nghiêm, điềm tĩnh đầy sức thuyết phục. "Tôi biết em gái cậu đang cần tiền phẫu thuật tim. Và tôi cũng biết nhà Shinjou đã dùng khoản tiền đó làm mồi nhử để ép cậu thực hiện hành vi phi pháp này."
Thế Anh hoàn toàn sụp đổ. Gã mở to mắt nhìn Haru, đôi môi run rẩy không thốt nên lời: "Cậu... sao cậu lại biết? Cậu định báo cảnh sát bắt tôi đúng không? Đừng... tôi cầu xin cậu! Nếu tôi đi tù, ai sẽ chăm sóc cho em gái tôi đây? Con bé sẽ chết mất! Cháu xin cậu, Hội trưởng!"
Thế Anh quỳ sụp xuống sàn phòng kỹ thuật lạnh ngắt, hai tay ôm lấy chân Haru, khóc nức nở trong sự tuyệt vọng tột cùng. Lòng tự trọng của một thiên tài lập trình hoàn toàn biến mất trước ranh giới sinh tử của người thân duy nhất.
Mei khẽ bước lên, cúi người đặt một bàn tay nhẹ nhàng lên vai Thế Anh: "Thế Anh, bọn tớ không muốn đẩy cậu vào đường cùng. Nhưng cậu có nghĩ rằng, nếu cậu tiếp tay cho kẻ xấu để hại một người vô tội khác, em gái cậu khi biết được có thực sự hạnh phúc với sự sống được mua bằng danh dự của anh trai mình không?"
Lời nói của Mei như một gáo nước lạnh dội thẳng vào lương tâm đang dằn vặt của Thế Anh, khiến gã khóc càng to hơn.
Haru nhìn Mei, trong lòng cậu bùng nổ một sự ngưỡng mộ và u mê tột độ:
*"Trời đất ơi! Thiên thần của tôi sao lại lương thiện, ấm áp và thông tuệ đến thế này! Em ấy không hề oán giận kẻ đã hại mình, ngược lại còn tìm cách cảm hóa cậu ta! Tôi đúng là đã yêu đúng người rồi! Mei ơi, em chính là ngọn hải đăng của đời tôi! Tôi nhất định phải giải quyết việc này thật hoàn hảo để em không phải bận lòng!"*
Haru hít một hơi thật sâu, cậu cúi xuống nhìn Thế Anh, giọng nói đanh thép nhưng ngập tràn sự bảo hộ:
"Đặng Thế Anh, nghe cho rõ đây. Tôi sẽ dùng quỹ cá nhân của gia tộc Shinohara—hoàn toàn độc lập với tập đoàn và không chịu sự kiểm soát của cha tôi—để chi trả toàn bộ viện phí phẫu thuật và chăm sóc y tế tốt nhất cho em gái cậu tại bệnh viện trung ương ngay ngày mai."
Thế Anh khựng lại tiếng khóc, ngước khuôn mặt đầy nước mắt lên nhìn Haru như nhìn một vị thần cứu thế: "Cậu... cậu nói thật sao? Cậu sẽ cứu em gái tôi?"
"Lời nói của Shinohara Haru này chưa bao giờ là lời nói suông," Haru khẳng định, khí chất vương giả tỏa ra mạnh mẽ. "Nhưng đổi lại, cậu phải làm hai việc cho tôi. Thứ nhất, dùng kỹ năng của cậu khôi phục lại hoàn toàn đoạn video bị xóa gốc trên chiếc Thẻ nhớ MicroSD 32GB này ngay lập tức. Thứ hai, đứng ra làm nhân chứng sống vạch trần hành vi mua chuộc, ngụy tạo chứng cứ của Ohara và nhà Shinjou tại phiên điều trần sắp tới."
Thế Anh nhìn chiếc USB đen trên bàn, rồi nhìn vào ánh mắt kiên định của Haru và nụ cười ấm áp đầy bao dung của Mei. Gã biết, đây không chỉ là một lối thoát, mà là cơ hội duy nhất để gã cứu lấy em gái mình và gột rửa phần linh hồn đã bị hoen ố vì tiền bạc.
"Tôi... tôi đồng ý!" Thế Anh khóc nấc lên, gục đầu xuống sàn. "Tôi sẽ làm tất cả những gì cậu yêu cầu! Cảm ơn cậu, Hội trưởng! Cảm ơn bạn học Mei! Tôi xin giao nộp chiếc USB chứa mã độc xóa log này. Tôi sẽ khôi phục lại đoạn video gốc ngay lập tức!"
Thế Anh run rẩy cầm lấy chiếc USB, cắm vào laptop của mình và gõ phím thoăn thoắt. Chỉ trong vòng năm phút, dưới sự hỗ trợ kỹ thuật của Nguyễn Tiến Đạt qua kênh bảo mật từ xa, thanh tiến trình khôi phục dữ liệu trên màn hình đã đạt đến 100%.
Hình ảnh rõ nét của camera hành lang khu Tây đêm thứ Ba hiện ra trên màn hình. Trong video, Nguyễn Thùy Linh lén lút nhìn quanh rồi bỏ tệp đề thi Toán học kỳ vào ngăn khóa kéo sâu nhất của cặp sách Mei hiện rõ mồn một không thể chối cãi.
Bằng chứng ngoại phạm của Mei chính thức được hoàn thiện hoàn hảo.
Haru khẽ mỉm cười nhẹ nhõm, cậu lén nắm lấy tay Mei, siết nhẹ như một lời tuyên bố chiến thắng thầm lặng. Thế nhưng, đúng lúc bầu không khí vừa dịu xuống, điện thoại của Haru đột ngột rung lên liên hồi. Màn hình hiển thị hàng chục thông báo khẩn cấp từ diễn đàn ẩn Shuka Confessions.
Haru mở máy, sắc mặt cậu lập tức đóng băng.
Sayaka đã phát hiện ra sự biến mất bất thường của Đặng Thế Anh. Để đón đầu và tiêu hủy uy tín của Mei trước giờ điều trần, cô ta đã điên cuồng đẩy mạnh bão truyền thông, tung hàng loạt bài viết nặc danh bôi nhọ gia cảnh nghèo khó của Mei và cáo buộc cô dùng nhan sắc để quyến rũ Hội trưởng hòng trộm đề thi.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!