Bóng Đêm Máy Chủ Và Tiếng Bước Chân Đến Gần
Đêm muộn ngày thứ Tư, khoảng mười một giờ đêm.
Ngôi trường trung học tư thục danh giá Shuka chìm vào bóng tối tịch mịch. Những tòa nhà mang kiến trúc châu Âu cổ kính vốn ban ngày lộng lẫy là thế, giờ đây dưới màn sương đêm lạnh buốt lại hiện lên như những khối đá khổng lồ, xám xịt và đầy áp lực. Gió rít qua những tán cây anh đào trụi lá, tạo nên những âm thanh xào xạc cô độc dọc theo các dãy hành lang vắng lặng.
Nguyễn Mỹ Mei khẽ rùng mình, kéo sát chiếc áo khoác đồng phục rộng thùng thình để cản lại cái lạnh đang thấm vào da thịt. Cánh tay trái của cô, nơi chiếc băng tay đỏ của Trợ lý Hội học sinh được đeo phẳng phiu, khẽ siết nhẹ vào hông. Chiếc tai nghe chống ồn màu trắng thân thương đã bị nhóm của Sayaka dẫm nát từ hôm qua, hiện tại nằm im lìm trong góc ba lô như một phế tích. Không có lá chắn bảo mệnh ấy, Mei phải căng thẳng vận dụng "Phương pháp Khóa Tiếng Lòng" để ngăn không cho những tiếng thì thầm vô hình ngoài phố lọt vào đại não. Đầu cô hơi ong ong, nhưng cô vẫn cố chịu đựng.
Bỗng nhiên, một bàn tay ấm áp, thon dài khẽ chạm nhẹ vào vai cô từ phía sau. Mei giật nảy mình định quay lại, nhưng một giọng nói trầm thấp, quen thuộc đã ghé sát tai cô, mang theo hơi thở ấm áp xua tan cái lạnh:
"Là tôi. Đừng sợ."
Shinohara Haru đứng đó, toàn thân mặc bộ đồng phục sẫm màu gọn gàng, mái tóc đen hơi rối nhẹ dưới gió đêm. Đôi mắt phượng sắc sảo của vị Hội trưởng khẽ quét qua xung quanh để đảm bảo không có tai mắt nào bám theo. Ngay khi Haru bước vào bán kính năm mét, một phép màu quen thuộc lại xảy ra. Tất cả những tiếng ồn nhiễu loạn từ thế giới bên ngoài bỗng chốc bị đẩy lùi, nhường chỗ cho một tần số sóng não vô cùng đặc biệt—êm dịu, nhã nhặn như một bản nhạc dương cầm trầm ấm dưới mưa. Cơn đau đầu của Mei dịu đi trong tích tắc.
Ngoài mặt, Haru vẫn giữ nguyên "Thần Thái Băng Giá" lạnh lùng như thường lệ. Cậu khẽ gật đầu, ra hiệu cho cô đi theo mình. Thế nhưng, trong đầu vị Hội trưởng, tiếng lòng của cậu lại đang bùng nổ một sự hoảng loạn ngọt ngào và lo lắng tột độ:
*"Trời đất ơi! Thiên thần của tôi đúng là đã đợi tôi thật này! Em ấy mặc phong phanh thế kia giữa đêm lạnh, nếu bị ốm thì tôi biết làm thế nào? Nhìn đôi môi khẽ run vì lạnh của em ấy kìa, xót xa quá đi mất! Tôi có nên cởi áo khoác cho em ấy không? Nhưng như thế có đột ngột quá không, em ấy có nghĩ tôi là kẻ tùy tiện không? Kiềm chế lại, Haru! Mày đang đi thực hiện nhiệm vụ bí mật, phải thật ngầu, thật đáng tin cậy để em ấy dựa vào!"*
Mei khẽ mím chặt môi để không bật cười thành tiếng. Sự tương phản đáng yêu giữa vẻ ngoài nghiêm nghị của vị hoàng tử băng giá và tiếng lòng cuồng nhiệt bên trong cậu luôn là thứ khiến cô cảm thấy an tâm nhất.
Hai bóng người lặng lẽ tiến về phía cuối hành lang tòa nhà phía Tây, nơi đặt Phòng lưu trữ camera an ninh hành lang. Từ góc tối, bóng dáng hơi gù của bác bảo vệ già Nguyễn Văn Hùng chậm rãi bước ra. Bác Hùng mặc bộ đồng phục bảo vệ sẫm màu, tay cầm chiếc đèn pin nhưng không bật sáng. Nhìn thấy Mei và Haru, khuôn mặt đồi mồi của bác giãn ra, lộ ra nụ cười hiền hậu mất vài chiếc răng.
"Hai cháu đến rồi đấy à?" Bác Hùng thì thầm, giọng nói chất phác mang theo sự lo lắng. "Bác đã lách giờ tuần tra của đội an ninh vòng ngoài rồi. Nhưng các cháu phải nhanh lên nhé. Tên Phan Hoàng Nam bên Ban kỷ luật cũ đang lảng vảng gần khu này đấy. Thầy Ohara đã ra lệnh cho nó phải canh phòng nghiêm ngặt các lối vào phòng máy chủ."
Mei khẽ cúi đầu, lễ phép nói: "Cháu cảm ơn bác Hùng nhiều ạ. Bác đã giúp cháu một ơn lớn thế này, cháu thực sự không biết lấy gì đền đáp."
Bác Hùng khẽ xua tay: "Ơn huệ gì chứ con bé này. Bác làm việc ở đây mười năm, đứa nào lễ phép, đứa nào chăm chỉ bác đều biết rõ. Con bé ngoan ngoãn như cháu làm sao có chuyện đi trộm đề thi được. Bác tin cháu vô tội. Mau vào đi, Hội trưởng Shinohara có chìa khóa rồi đúng không?"
Haru bước lên trước, cúi đầu chào bác Hùng một cách chuẩn mực: "Cháu cảm ơn bác. Chúng cháu sẽ hoàn thành trong vòng mười lăm phút."
Nói rồi, Haru rút từ trong túi áo khoác ra chiếc Chìa khóa vạn năng của Hội trưởng bằng đồng cổ kính. Cậu tra chìa vào ổ khóa cơ của cánh cửa phòng kỹ thuật an ninh. Một tiếng "lách cách" nhỏ vang lên, cánh cửa gỗ nặng nề khẽ mở ra một khe hẹp. Haru nhanh chóng dắt Mei lách vào trong, cánh cửa khép lại êm ru, trả lại sự im lặng cho hành lang tối tăm.
Bên trong phòng lưu trữ, không gian rộng rãi nhưng ngột ngạt bởi mùi kim loại và tiếng rì rầm đều đặn của hàng chục thùng máy chủ khổng lồ. Những dải đèn LED màu xanh lam và xanh lá cây nhấp nháy liên tục trên các bo mạch, hắt lên tường những vệt sáng ma mị. Nhiệt độ trong phòng rất thấp để bảo vệ hệ thống máy tính, khiến Mei khẽ rùng mình một cái.
Haru lập tức nhận ra. Cậu không nói một lời, chỉ im lặng bước đến trước bàn điều khiển trung tâm, nhưng tiếng lòng cậu lại đang gào thét đầy xót xa:
*"Lạnh quá! Phòng máy chủ này lạnh thế này, thiên thần của tôi làm sao chịu nổi! Tôi phải nhanh lên, khôi phục cái video chết tiệt kia thật nhanh để đưa em ấy ra ngoài! Đứa nào dám di chuyển chậu cây cảnh để che camera hại em ấy, tôi nhất định sẽ khiến kẻ đó phải trả giá đắt!"*
Haru đặt chiếc laptop chuyên dụng của mình lên bàn, kết nối cáp dữ liệu vào cổng máy chủ an ninh hành lang khu Tây. Cậu nhanh chóng gõ phím, những dòng lệnh màu trắng chạy thoăn thoắt trên màn hình tối. Cậu đang truy cập vào phân vùng ẩn của chiếc Thẻ nhớ MicroSD 32GB lắp bên trong chiếc camera bị chậu cây cảnh che khuất.
"Bạn học Mei," Haru nói, giọng cậu lạnh lùng và chuyên nghiệp trong bóng tối. "Đúng như cậu dự đoán từ manh mối chậu cây cảnh. Chiếc camera không hề bị hỏng phần cứng. Dữ liệu ghi hình của đêm thứ Ba vẫn tồn tại dưới dạng file tạm thời chưa được đồng bộ lên hệ thống chính. Tôi đang tiến hành khôi phục lại phân đoạn từ mười giờ đến mười một giờ đêm."
Mei đứng sát bên cạnh cậu, chăm chú nhìn vào thanh tiến trình đang chạy từ 10% lên 20%. Cô khẽ thì thầm: "Cậu có thể khôi phục được thật sao, Haru?"
"Tôi tự tay viết thuật toán khôi phục này," Haru trả lời, khóe môi khẽ nhếch lên một vệt tự tin kiêu hãnh của một thiên tài lập trình. "Không có dữ liệu nào có thể biến mất hoàn toàn dưới tay tôi."
Thế nhưng, tiếng lòng của cậu lại hoàn toàn phản bội vẻ ngạo nghễ ấy:
*"Ôi trời ơi!!! Em ấy vừa gọi tên tôi trực tiếp kìa! 'Haru'... Em ấy gọi tôi là Haru chứ không phải Hội trưởng nữa! Tai tôi có nghe nhầm không? Ngọt ngào quá, hạnh phúc quá đi mất! Mình muốn nghe em ấy gọi tên mình thêm mười lần, măm măm trăm lần nữa! Bình tĩnh lại, Haru! Mặt phải lạnh, phải ngầu! Nhưng mà tim tôi đập nhanh quá, em ấy đứng gần thế này có nghe thấy tiếng tim tôi đập không nhỉ?"*
Mei khẽ cắn môi để ngăn nụ cười bộc phát. Cảm giác ấm áp từ tiếng lòng của Haru khiến cô hoàn toàn quên đi cái lạnh buốt của phòng máy chủ. Thanh tiến trình trên màn hình đã đạt đến 65%.
Nhưng đúng lúc hai người tưởng chừng như sắp chạm tay vào chiến thắng, một sự cố ngoài ý muốn ập đến.
"Phựt!"
Toàn bộ hệ thống đèn LED nhấp nháy trên các thùng máy chủ đột ngột tắt ngấm. Màn hình laptop của Haru cũng mất kết nối tín hiệu máy chủ, hiển thị thông báo lỗi màu đỏ chói. Tiếng rì rầm đều đặn của hệ thống quạt tản nhiệt lịm dần rồi tắt hẳn. Căn phòng máy chủ rơi vào một khoảng không tối đen như mực, lạnh lẽo và im lìm đến đáng sợ.
Mei giật mình, theo bản năng xích lại gần Haru hơn: "Mất điện rồi sao?"
Haru nhanh chóng gõ phím trong bóng tối, sắc mặt cậu trở nên vô cùng nghiêm nghị: "Không phải mất điện toàn trường. Chỉ có nguồn điện của khu vực máy chủ an ninh này bị cắt đột ngột. Có kẻ đã can thiệp vật lý vào cầu dao tổng của phân khu Tây."
Đúng như vậy. Đây chính là vụ "Mất điện phòng Máy chủ" do kẻ phản bội công nghệ Đặng Thế Anh thực hiện theo lệnh của Ohara để tiêu hủy chứng cứ. Thế Anh đã lén ngắt cầu dao tổng để ngăn chặn bất kỳ nỗ lực truy cập dữ liệu nào từ phía Hội học sinh.
Haru cố gắng khởi động lại nguồn điện dự phòng thông qua hệ thống lệnh từ laptop, nhưng màn hình chỉ hiển thị thông báo lỗi khóa bảo mật từ xa. Cậu khẽ tặc lưỡi, tiếng lòng cậu bùng nổ sự phẫn nộ tột độ:
*"Chết tiệt! Bọn chúng dám cắt điện ngay lúc này! Chắc chắn có kẻ trong CLB Tin học đã bị Ohara mua chuộc để tiếp tay! Bọn chúng dám làm gián đoạn việc minh oan cho thiên thần của tôi! Tôi nhất định sẽ truy lùng ra kẻ đứng sau và trục xuất gã khỏi cái trường này! Nhưng quan trọng hơn... bây giờ tối đen thế này, Mei có sợ bóng tối không? Em ấy có bị giật mình không? Tôi muốn ôm em ấy để che chở quá!"*
Trong lúc Haru đang đấu tranh nội tâm dữ dội, tai của Mei chợt giật mạnh một cái.
Không có tai nghe chống ồn, khứu giác và thính giác của cô trở nên nhạy bén hơn bao giờ hết. Giữa không gian im lìm của phòng máy chủ mất điện, cô loáng thoáng nghe thấy một âm thanh rất nhẹ từ phía hành lang bên ngoài.
"Cộp... cộp... cộp..."
Đó là tiếng bước chân nện đều đặn trên nền gạch men. Tiếng bước chân rất nặng, dứt khoát và đang tiến lại gần phòng lưu trữ an ninh.
Mei lập tức tháo hoàn toàn sự phòng thủ của "Phương pháp Khóa Tiếng Lòng", tập trung sóng não đọc tâm sơ cấp ra hành lang bên ngoài. Ngay lập tức, cô bắt được một luồng suy nghĩ sắc lạnh, đầy sự toan tính và hống hách đang đến gần:
*"Thầy Ohara nói đúng, chắc chắn có kẻ đang lén lút ở phòng máy chủ đêm nay. Đặng Thế Anh đã cắt điện rồi, giờ mình chỉ cần vào bắt quả tang xem đứa nào dám to gan đột nhập. Nếu là con nhỏ học bổng Mei và thằng ranh Hội trưởng kia... mình sẽ lập biên bản trục xuất cả lũ vĩnh viễn!"*
Mei biến sắc, khẽ giật gấu áo của Haru, thì thầm đầy khẩn trương: "Haru! Có người đang đến! Là Phan Hoàng Nam bên Ban kỷ luật cũ! Anh ta đang cầm đèn pin đi tuần trực tiếp về phía căn phòng này!"
Haru không hề hỏi vì sao Mei biết được điều đó. Cậu tin tưởng tuyệt đối vào sự nhạy bén của cô. Cậu nhanh chóng rút thiết bị bảo mật dữ liệu và chiếc laptop của mình ra khỏi cổng kết nối, bảo toàn chiếc Thẻ nhớ MicroSD 32GB đang khôi phục dở dang.
Ánh sáng từ chiếc đèn pin của Phan Hoàng Nam bắt đầu quét qua khe hở dưới cánh cửa phòng máy chủ, hắt lên những vệt sáng loang loáng đáng sợ trong bóng tối.
"Cạch!"
Tiếng khóa cửa phòng máy chủ bị vặn mạnh từ bên ngoài. Cửa đã bị khóa bằng chìa vạn năng của Haru từ trong, nhưng Nam đang có thẻ từ quản lý ra vào phòng hồ sơ kỷ luật, gã đang cố gắng quẹt thẻ để mở khóa cưỡng chế.
Không còn đường lui. Nếu chạy ra hành lang lúc này, bọn họ chắc chắn sẽ chạm trán trực tiếp với Nam và bị cáo buộc đột nhập trái phép.
Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Haru hành động cực nhanh. Cậu nắm lấy bàn tay nhỏ bé, lạnh ngắt của Mei, lôi kéo cô lách nhanh vào khoảng trống cực kỳ chật hẹp giữa hai thùng máy chủ khổng lồ ở góc phòng.
Khoảng trống này chỉ rộng chưa đầy năm mươi phân, xung quanh là những vách sắt lạnh ngắt của các kệ máy chủ đã ngừng hoạt động. Để che chắn hoàn toàn cho Mei khỏi tầm quét của đèn pin, Haru lách người vào sau, ép sát cơ thể mình vào cơ thể cô.
"Rầm!"
Cánh cửa phòng máy chủ bị Phan Hoàng Nam đẩy mạnh ra. Ánh đèn pin sáng rực của gã lập tức rọi thẳng vào phòng, quét qua quét lại khắp các bàn làm việc và các kệ máy chủ.
Trong góc tối chật hẹp, Mei bị ép chặt lưng vào vách sắt của kệ máy chủ. Phía trước cô, lồng ngực rộng lớn, ấm áp của Haru đang tì sát vào người cô, bao bọc và che chở cô hoàn toàn. Khoảng cách gần đến mức Mei có thể cảm nhận rõ ràng từng nhịp tim đập dồn dập của Haru dội vào lồng ngực mình, và hơi thở ấm nóng của cậu khẽ phả lên trán cô.
Chính sự tiếp xúc vật lý trực tiếp và thân mật ngoài ý muốn này đã kích hoạt một dị biến mạnh mẽ trong hệ năng lực của Mei.
"Oong..."
Một luồng sáng ấm áp đột ngột bùng phát trong tâm trí Mei, phá vỡ mọi ranh giới đọc tâm thông thường. Đây chính là trạng thái đột phá "Đọc Tâm: Đỉnh Phong (Memory Unlocking)".
Trong đầu Mei không còn là những tiếng thì thầm vụn vặt nữa, mà là một loạt các hình ảnh ký ức sống động của Haru lướt qua tâm trí cô như một cuốn phim tua nhanh. Cô nhìn thấy hình ảnh một cậu bé Haru cô độc ngồi trong thư viện rộng lớn của dinh thự Shinohara, bị cha mắng mỏ tàn nhẫn vì chỉ đạt 99 điểm thi; cô nhìn thấy hình ảnh Haru đứng dưới mưa một năm trước, lặng lẽ nhìn Mei nhường chiếc ô duy nhất của mình cho một đứa trẻ lạc dưới công viên, ánh mắt cậu lúc đó ngập tràn sự sưởi ấm và ngưỡng mộ...
Và trên hết, tiếng lòng hiện tại của Haru bùng nổ trong đầu Mei như một tiếng sấm rền vang đầy sự si tình và quyết tâm hy sinh bảo vệ cô:
*"Ôi trời ơi!!! Tôi đang ôm Mei! Tôi đang ôm thiên thần của mình trong vòng tay! Em ấy nhỏ bé quá, mềm mại quá, mùi hương hoa bách hợp của em ấy đang bao vây lấy tôi! Tim tôi sắp nổ tung mất thôi! Nhưng không... Haru, mày phải tỉnh táo! Phan Hoàng Nam đang ở ngoài kia! Nếu gã phát hiện ra, mình sẽ lập tức đẩy Mei ra phía sau lối thoát hiểm bí mật, một mình mình đứng ra nhận hết trách nhiệm đột nhập! Mình là Hội trưởng, gã không dám làm gì mình, nhưng Mei thì khác! Mình tuyệt đối không để bất kỳ ai làm tổn thương hay bôi nhọ em ấy nữa! Mình sẵn sàng từ bỏ tất cả để giữ cho em ấy được bình yên!"*
Mei đứng chết lặng trong vòng ôm chặt cứng của Haru. Những giọt nước mắt ấm nóng khẽ dâng lên khóe mắt cô sau cặp kính gọng đen dày. Người con trai này... vị Hội trưởng lạnh lùng đứng đầu toàn trường này, hóa ra lại trân trọng cô, yêu thương cô sâu sắc và sẵn sàng hy sinh cả tương lai của mình để bảo vệ cô đến mức này.
"Cộp... cộp... cộp..."
Tiếng bước chân của Phan Hoàng Nam đang tiến sát về phía góc phòng đặt các kệ máy chủ. Ánh đèn pin quét sát mép thùng máy nơi hai người đang ẩn nấp.
Haru càng siết chặt vòng tay ôm lấy eo Mei, kéo sát cô vào lồng ngực mình hơn nữa như muốn khảm cô vào cơ thể cậu để bảo vệ. Cậu nín thở, đôi mắt phượng sắc lạnh nhìn đăm đăm ra phía ngoài khe hở, sẵn sàng hành động phản kháng nếu Nam bước tới.
Tiếng khóa cửa phòng máy chủ bỗng vang lên một tiếng "cạch" khô khốc từ phía cửa ra vào hành lang, như có ai đó đang lén lút vặn tay nắm cửa từ bên ngoài...
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!