Nhạc nềnShizima

Mật Mã Trên Sân Thượng Lộng Gió

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng bước chân của Mei vang lên đều đặn nhưng mệt mỏi trên những bậc thang dẫn lên tầng thượng của tòa nhà phía Tây. Không còn chiếc tai nghe chống ồn màu trắng làm lá chắn bảo vệ, đại não cô như một máy thu sóng bị hỏng, liên tục bị nhồi nhét bởi những tiếng thì thầm dơ bẩn, những lời phán xét đầy định kiến từ đám đông học sinh dưới hành lang. Đầu cô đau như búa bổ, hai bên thái dương giật mạnh liên hồi. Mỗi bước đi lúc này đối với một nữ sinh học bổng vốn luôn muốn sống "vô hình" như cô đều là một sự tra tấn thể xác tột cùng.


Để duy trì sự tỉnh táo, Mei nhắm chặt mắt, hít một hơi thật sâu để vận dụng "Phương pháp Khóa Tiếng Lòng". Cô tưởng tượng ra một bức tường kính dày trong suốt bao bọc lấy tâm trí mình, cố gắng đẩy lùi những luồng sóng não hỗn loạn ngoài kia. Thế nhưng, bức tường kính ấy quá mỏng manh trước cơn bão ác ý của cả trường Shuka. Cô khẽ cắn môi, bấu chặt lấy vạt áo đồng phục rộng thùng thình, cố sức đẩy cánh cửa sắt nặng nề của sân thượng.


"Két..."


Cánh cửa mở ra, đón cô bằng một luồng gió lạnh buốt của buổi sớm mùa đông thổi thốc vào mặt. Gió rít qua những khe sắt, làm tung bay mái tóc đen dài tết lệch một bên vai của Mei. Và ngay khi cô vừa bước chân ra khoảng không gian lộng gió ấy, một phép màu đã xảy ra.


Tất cả những tiếng thì thầm hỗn loạn, những luồng sóng não tiêu cực bám đuổi cô suốt từ dọc hành lang bỗng chốc bị cắt đứt hoàn toàn. Một sự im lặng kỳ lạ, nhã nhặn và êm dịu bao trùm lấy tâm trí Mei. Cơn đau đầu dữ dội của cô dịu đi trong nháy mắt, thay vào đó là một tần số sóng não vô cùng đặc biệt—nó không hề ồn ào hay sắc nhọn, mà dịu dàng, trầm ấm như một bản nhạc không lời chơi bằng dương cầm dưới cơn mưa nhỏ.


Mei mở to mắt. Cô biết tần số này. Nó chỉ thuộc về một người duy nhất.


Phía trước cô, bên cạnh lan can sắt hoen gỉ của sân thượng tòa nhà phía Tây, vị Hội trưởng hội học sinh Shinohara Haru đang đứng đó. Cậu mặc bộ đồng phục Shuka phẳng phiu không một nếp nhăn, chiếc áo khoác vest màu xanh navy tôn lên dáng người cao ráo, thẳng tắp như cây tùng. Mái tóc đen của cậu khẽ bay trong gió, che khuất một phần góc nghiêng hoàn hảo, lạnh lùng như tượng tạc. Nghe thấy tiếng động, Haru chậm rãi quay đầu lại. Đôi mắt phượng sắc sảo, lạnh lẽo không một gợn sóng của cậu khóa chặt lấy hình bóng nhỏ bé của Mei.


Ngoài mặt, Haru vẫn giữ nguyên "Thần Thái Băng Giá" đặc trưng của mình. Cậu khẽ nhíu mày, giọng nói trầm thấp, xa cách vang lên:


"Bạn học Mei? Cậu hẹn gặp tôi ở đây có việc gì? Sân thượng hiện đang là khu vực hạn chế của học sinh thường."


Thế nhưng, ngay khi Mei bước vào bán kính năm mét xung quanh cậu, dị năng đọc tâm trung cấp của cô lập tức bắt được tiếng lòng thực sự của vị Hội trưởng. Và giống như mọi lần, tiếng lòng của cậu bùng nổ như một màn pháo hoa cuồng nhiệt, gào thét u mê trái ngược hoàn toàn với vẻ ngoài lạnh lùng:


*"Trời đất ơi!!! Thiên thần của tôi đến tìm tôi kìa! Em ấy chủ động hẹn gặp mình trên sân thượng! Hôm nay gió lạnh thế này, em ấy mặc phong phanh thế kia có bị cảm lạnh không? Nhìn đôi má hồng hồng vì lạnh của em ấy kìa, đáng yêu quá đi mất! Mình muốn cởi áo khoác vest cho em ấy mặc quá, nhưng làm vậy có thô lỗ quá không? Em ấy có nghĩ mình là kẻ biến thái không nhỉ? Kiềm chế lại, Haru! Mày là Hội trưởng Hội học sinh, phải thật ngầu, thật bình tĩnh trước mặt thiên thần!"*


Mei khẽ mím môi để ngăn bản thân không bật cười thành tiếng. Sự tương phản cực độ giữa vẻ mặt nghiêm nghị như chuẩn bị phán quyết tội phạm của Haru và tiếng lòng đang nhảy múa, gào khóc vì sự đáng yêu của cô luôn là thứ thuốc chữa lành tốt nhất cho tâm hồn mệt mỏi của cô.


Cô khẽ điều chỉnh chiếc kính gọng đen dày trên mũi, hơi cúi đầu xuống để duy trì vẻ ngoài rụt rè, vô hại của mình. Cô lí nhí nói:


"Hội trưởng... Tớ xin lỗi vì đã làm phiền cậu vào giờ này. Nhưng tớ... tớ có một số chuyện vô tình biết được về vụ án oan của tớ, nên muốn báo cáo với cậu."


Haru khoanh tay trước ngực, hơi nghiêng đầu, vẻ mặt lạnh lùng không chút dao động:


"Nói đi. Hội học sinh luôn lắng nghe những phản hồi chính đáng."


Trong đầu cậu lại tiếp tục gào thét:


*"Em ấy nói chuyện với mình kìa! Giọng nói của em ấy ngọt ngào như kẹo bông gòn vậy! Ôi trời ơi, em ấy gọi mình là 'Hội trưởng' nghe dễ thương quá! Nhưng mà em ấy đang lo lắng sao? Đừng sợ, có tôi ở đây, tôi sẽ bảo vệ em đến cùng, dù có phải đối đầu với cả cái trường này hay gia tộc Shinohara!"*


Mei hít một hơi thật sâu, bắt đầu triển khai kế hoạch truyền đạt manh mối mà cô đã chuẩn bị kỹ lưỡng từ trước. Để bảo mật dị năng đọc tâm, cô không thể nói rằng cô nghe thấy suy nghĩ của Thùy Linh. Cô phải mượn danh nghĩa của một người khác.


"Hội trưởng... Hôm qua tớ có nghe thầy Ohara nói rằng chiếc camera an ninh ở hành lang khu học xá Tây đã bị hỏng hoàn toàn vào đêm thứ Ba nên không có dữ liệu ngoại phạm của tớ. Nhưng sáng nay, tớ vô tình gặp bà Tư—bà lao công dọn dẹp hành lang lớp học. Bà Tư có kể với tớ một chi tiết rất lạ."


Đôi mắt phượng của Haru khẽ nheo lại: "Chi tiết gì?"


Mei bước lên một bước, cố ý hạ thấp giọng, vẻ mặt đầy sự nghiêm túc:


"Bà Tư nói tối thứ Ba lúc bà dọn dẹp muộn, bà vô tình nhìn thấy một người lạ mặt lén lút di chuyển chậu cây cảnh bằng sứ rất lớn ở góc hành lang khu Tây. Chậu cây đó vốn dĩ nằm ở góc khuất, nhưng người đó lại dời nó ra ngay sát mép tường, hướng thẳng về phía mắt camera giám sát. Tớ chợt nghĩ... liệu chiếc camera đó không phải bị hỏng hệ thống, mà chỉ bị chậu cây cảnh che khuất góc quay hay không?"


Khi Mei vừa dứt lời, cô thấy cơ thể Haru khẽ cứng đờ trong một tích tắc.


Sâu trong đại não của vị Hội trưởng, tiếng lòng của cậu bỗng chốc bùng nổ như một cơn địa chấn của sự kinh ngạc và ngưỡng mộ tột độ:


*"Cái gì?! Chậu cây cảnh che khuất camera?! Trời đất ơi, thiên thần của tôi sao lại thông minh và nhạy bén đến thế này! Em ấy không chỉ là một thiên thần, em ấy là một thiên tài thực sự! Đúng rồi! Camera an ninh hành lang khu Tây hoạt động theo cảm biến hồng ngoại, nếu bị một vật thể lớn như chậu cây sứ che khuất trực tiếp, hệ thống sẽ báo lỗi mất tín hiệu tạm thời chứ không phải hỏng phần cứng! Ohara và phe cánh của gã đã lợi dụng điều này để tuyên bố camera bị hỏng hòng lấp liếm chứng cứ! Em ấy tuyệt vời quá, mình muốn ôm em ấy vào lòng ngay lập tức! Gào thét!!!"*


Haru khẽ hắng giọng, cố gắng kìm nén nhịp tim đang đập liên hồi của mình. Cậu đưa tay lên chỉnh lại cổ áo vest, ngoài mặt vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, lạnh lùng phân tích:


"Ý kiến của bạn học Mei rất đáng lưu ý. Nếu quả thực camera chỉ bị che khuất góc quay, dữ liệu ghi hình gốc của đêm thứ Ba vẫn sẽ được lưu trữ tự động trong phân vùng ẩn của máy chủ an ninh trường Shuka. Chỉ cần tiếp cận được phòng lưu trữ camera, tôi có thể khôi phục lại đoạn video đó."


Mei khẽ gật đầu, trong lòng thầm thở phào nhẹ nhõm vì Haru đã hoàn toàn cắn câu kế hoạch của cô. Nhưng cô vẫn chưa dừng lại ở đó. Cô cần phải đưa ra manh mối thứ hai—dấu vân tay của Thùy Linh trên tệp đề thi gốc.


"Với lại... Hội trưởng... tớ nghe nói tệp đề thi gốc bị mất hiện đang được thầy Ohara giữ làm vật chứng ở phòng kỷ luật. Nếu kẻ trộm thực sự đã lấy nó và lén bỏ vào cặp của tớ trong giờ ra chơi... trên tệp giấy đó chắc chắn phải có dấu vân tay của kẻ đó đúng không? Tại sao thầy Ohara lại không mang đi xét nghiệm vân tay mà chỉ khăng khăng ép tớ ký bản tự kiểm điểm nhận tội?"


Haru đứng im lặng trong vài giây. Ánh mắt cậu nhìn Mei bỗng chốc trở nên sâu thẳm, chứa đựng một sự kiên định và bảo hộ tối cao.


*"Đúng thế! Dấu vân tay trên tệp đề thi gốc! Ohara cố tình ép cung Mei nhanh chóng vì gã biết nếu Hội học sinh can thiệp và yêu cầu giám định vân tay pháp lý, kẻ gài bẫy sẽ lập tức lộ diện! Bọn chúng nghĩ Mei là học sinh học bổng cô thế nên dễ dàng bắt nạt, nhưng bọn chúng đã nhầm to rồi! Có Shinohara Haru này ở đây, không ai được phép chà đạp lên công lý và làm tổn thương em ấy!"*


Haru bước lại gần Mei hơn một chút. Khoảng cách thu hẹp khiến Mei cảm nhận rõ ràng hơn sự ấm áp tỏa ra từ cơ thể cậu, làm dịu hoàn toàn cái lạnh buốt của gió sân thượng. Haru mở chiếc cặp táp bằng da cao cấp của mình, lấy ra một văn bản có đóng dấu đỏ và một chiếc băng tay bằng vải màu đỏ thêu logo hoàng gia của trường Shuka.


"Bạn học Mei. Cuộc điều tra này đang đi vào vùng nhạy cảm và có thể gây nguy hiểm cho cậu nếu cậu tự ý hành động một mình. Để bảo vệ cậu về mặt pháp lý học đường trước sự dòm ngó của Ohara, tôi quyết định bổ nhiệm cậu làm Trợ lý đặc biệt của Hội trưởng Hội học sinh."


Mei hơi sững sờ: "Trợ lý đặc biệt? Nhưng tớ chỉ là học sinh học bổng..."


"Quy chế tự trị của Hội học sinh cho phép Hội trưởng có quyền bổ nhiệm trợ lý khẩn cấp trong các vụ án đặc biệt," Haru cắt lời cô bằng một giọng nói đanh thép, không chấp nhận sự từ chối. Cậu đưa văn bản ra trước mặt cô. "Đây là Cam kết Bảo mật Hội học sinh (NDA). Cậu ký vào đây, mọi thông tin cậu điều tra sẽ được bảo vệ dưới danh nghĩa bảo mật tối cao của Hội học sinh. Ohara hay bất kỳ ai cũng không có quyền tự ý thẩm vấn cậu mà không có sự đồng ý của tôi."


Mei nhìn bản cam kết bảo mật NDA được soạn thảo vô cùng chặt chẽ và chuyên nghiệp. Cô hiểu rằng chiếc băng tay trợ lý và bản NDA này chính là tấm khiên pháp lý mạnh mẽ nhất giúp cô danh chính ngôn thuận đồng hành cùng cậu mà không bị coi là kẻ rình rập trái phép. Cô cầm bút ký nhanh vào văn bản.


Ngay khi cô vừa ký xong, Haru cầm lấy chiếc băng tay đỏ của Trợ lý Hội học sinh. Cậu bước sát lại gần cô, khoảng cách lúc này gần đến mức Mei có thể ngửi thấy mùi hương gỗ thông nhạt, thanh khiết từ cơ thể cậu.


Haru hơi cúi người xuống, hai tay cậu nhẹ nhàng vòng qua cánh tay trái của Mei để tự tay đeo chiếc băng tay đỏ lên cho cô. Ngón tay cậu khẽ chạm vào lớp áo đồng phục của cô, run lên một cách vô cùng nhẹ nhàng mà nếu không quan sát kỹ sẽ không thể nhận ra.


Đồng thời, tiếng lòng của vị Hội trưởng lạnh lùng bùng nổ một sự hoảng loạn ngọt ngào đến mức Mei muốn nổ tung đại não vì buồn cười:


*"Aaaa!!! Mình đang chạm vào em ấy! Tay mình run quá, đừng để em ấy phát hiện ra chứ! Da em ấy qua lớp áo mềm mại quá, mùi hương hoa bách hợp dịu nhẹ trên tóc em ấy thật dễ chịu! Tim mình sắp nhảy ra khỏi lồng ngực rồi! Haru, mày phải giữ vững thần thái băng giá! Đừng đỏ mặt, tuyệt đối không được đỏ mặt! Nhưng mà nhìn gần thế này em ấy đáng yêu muốn xỉu! Đôi mắt sau cặp kính gọng đen dày kia sao lại đẹp và trong sáng đến thế này chứ! Mình nguyện đeo chiếc băng tay này cho em ấy, bảo vệ em ấy suốt cuộc đời này!"*


Mei đứng im, hai má cô khẽ ửng hồng không chỉ vì gió lạnh sân thượng mà còn vì sự si tình cuồng nhiệt, ấm áp đang truyền thẳng từ sóng não của Haru vào tâm trí cô. Cô khẽ mím môi, cảm giác ấm áp lạ lùng lan tỏa khắp lồng ngực. Người con trai này... ngoài mặt thì lạnh lùng như một tảng băng trôi, xa cách và đầy uy nghiêm, nhưng sâu bên trong lại là một tâm hồn ấm áp, đáng yêu và trân trọng cô đến từng chi tiết nhỏ nhặt nhất.


Sau khi đeo xong chiếc băng tay đỏ phẳng phiu lên tay Mei, Haru lùi lại một bước, khôi phục lại vẻ mặt nghiêm nghị hoàn hảo của mình. Cậu lấy từ trong túi áo khoác ra một chiếc chìa khóa bằng đồng cổ kính, chạm khắc hoa văn tinh xảo của gia tộc Shinohara.


"Đây là Chìa khóa vạn năng của Hội trưởng. Nó có quyền mở tất cả các phòng chức năng và khu vực hạn chế trong khu học xá Shuka, bao gồm cả phòng lưu trữ an ninh."


Haru nhìn thẳng vào mắt Mei, ánh mắt cậu kiên định dưới ánh nắng nhạt của buổi sớm:


"Đêm nay, lúc 11 giờ đêm, khi đội bảo an tuần tra đổi ca, tôi sẽ dùng chiếc chìa khóa này để đưa cậu lẻn vào Phòng lưu trữ camera an ninh hành lang. Chúng ta sẽ trực tiếp khôi phục lại dữ liệu video gốc của đêm thứ Ba để tìm ra sự thật."


Mei nhìn chiếc chìa khóa đồng cổ kính trên tay Haru, rồi nhìn vào ánh mắt kiên định của cậu. Cô biết, hành động đột nhập đêm nay của Haru là một sự mạo hiểm cực kỳ lớn đối với vị thế Hội trưởng và tương lai của cậu tại gia tộc Shinohara. Nhưng cậu vẫn quyết định làm vì cô.


Cô khẽ nắm chặt cánh tay trái có đeo chiếc băng tay đỏ trợ lý, ngẩng đầu lên đối diện với cậu, mỉm cười nhẹ nhàng:


"Được. Tớ tin cậu, Hội trưởng. Đêm nay tớ sẽ đợi cậu."


Ánh hoàng hôn nhạt của ngày đông khẽ buông xuống sân thượng tòa nhà phía Tây, kéo dài bóng của hai người trên nền gạch đá hoa cương cổ kính. Gió vẫn thổi lộng, nhưng trong tim Mei lúc này, sự ấm áp đã hoàn toàn xua tan đi cái lạnh giá của định kiến học đường, chuẩn bị cho cuộc đột nhập đầy kịch tính vào bóng tối đêm nay.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!