Nhạc nềnShizima

Mặt Nạ Vô Hại Và Lời Thú Nhận Vô Tình

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sáng thứ Tư, bầu trời Tokyo sau cơn mưa đêm qua không hề trở nên quang đãng hơn, mà trái lại, nó bị bao phủ bởi một lớp mây xám xịt, nặng nề và đặc quánh như chì. Những hạt nước mưa còn sót lại trên những kẽ lá anh đào cổ thụ trước cổng Trường Trung học Tư thục Shuka khẽ rơi rụng mỗi khi có cơn gió lạnh buốt lướt qua, tạo nên những tiếng động lách tách mơ hồ trên nền sân gạch đá hoa cương sang trọng.


Mei bước qua cánh cổng sắt uốn nghệ thuật kiểu châu Âu của ngôi trường hoàng gia danh giá này với một nhịp tim không hề bình ổn. Hôm nay, cô không đeo chiếc tai nghe chống ồn màu trắng quen thuộc nữa. Chiếc tai nghe—lá chắn bảo mệnh duy nhất giúp cô khóa chặt những tiếng ồn nội tâm suốt bao năm qua—giờ đây chỉ còn là những mảnh nhựa vỡ nát nằm im lìm trong góc sâu của chiếc ba lô cũ. Thiếu đi nó, Mei cảm thấy bản thân như một kẻ trần trụi bước đi giữa một chiến trường đầy rẫy những mũi tên vô hình. Ngay khi vừa bước vào đại sảnh tòa nhà phía Tây, một luồng âm thanh hỗn loạn, sắc nhọn từ sóng não của hàng trăm học sinh xung quanh lập tức tràn vào đại não cô như bão lũ.


*“Nhìn kìa, con nhỏ học bổng gian lận hôm qua vẫn dám vác mặt đi học kìa...”*

*“Nghe nói thầy Ohara sắp trình quyết định đuổi học nó lên Hiệu trưởng rồi. Đáng đời loại nghèo hèn mà còn bày đặt trèo cao.”*

*“Sayaka-sama quả là chính nghĩa, vạch trần được bộ mặt thật của nó...”*


Mei khẽ nhíu mày, cơn đau đầu âm ỉ quen thuộc bắt đầu nhen nhóm sau thái dương. Cô hít một hơi thật sâu, nhắm chặt mắt trong một giây để vận dụng “Phương pháp Khóa Tiếng Lòng” mà bác sĩ Yuri đã chỉ dẫn. Cô tự tưởng tượng ra một bức tường kính dày ba phân, trong suốt nhưng kiên cố, bao bọc lấy tâm trí mình, gạt bỏ những suy nghĩ bề nổi vụn vặt và độc hại kia ra ngoài. Dù bức tường kính liên tục xuất hiện những vết nứt dưới áp lực của đám đông, Mei vẫn cố gắng giữ vững bước đi điềm tĩnh, hướng thẳng về phía hành lang lớp 11-A.


Cô không đến lớp để chịu đựng sự cô lập. Cô đến đây vì một mục tiêu duy nhất: Nguyễn Thùy Linh.


Thùy Linh là mắt xích yếu nhất trong liên minh của Shinjou Sayaka. Cô ta hám lợi, nhát gan nhưng lại thích dựa dẫm vào quyền lực của Sayaka để bắt nạt người khác. Đêm qua, qua tiếng lòng của Haru tại tiệm cơm Bếp Ấm, Mei đã biết được một chân tướng chấn động: chiếc camera an ninh hành lang khu Tây không hề bị hỏng hệ thống phần cứng, mà chỉ bị che khuất góc quay bởi một chậu cây cảnh bằng sứ lớn do ai đó cố tình di chuyển vào đêm xảy ra vụ trộm đề thi. Và kẻ thực hiện hành vi lén lút đó, không ai khác, chính là Thùy Linh theo lệnh của Sayaka.


Mei dừng bước ở góc hành lang khu Tây, nép mình sau một cây cột đá lớn để quan sát. Đúng như cô dự đoán, Thùy Linh đang đứng buôn chuyện cùng ba nữ sinh khác trong nhóm vệ tinh của Sayaka ngay cạnh tủ đồ cá nhân. Linh mặc bộ đồng phục Shuka được biến tấu ngắn hơn quy định, gương mặt trang điểm khá đậm, tay cầm chiếc điện thoại thông minh đắt tiền do Sayaka tặng—vật phẩm mà cô ta luôn nâng niu như một biểu tượng của sự thượng lưu giả tạo.


Mei khẽ điều chỉnh chiếc kính gọng đen dày trên mũi. Cặp kính không độ này chính là lớp ngụy trang hoàn hảo giúp cô che giấu ánh mắt dao động khi đang đọc tâm người khác. Cô kéo rộng chiếc áo khoác đồng phục rộng thùng thình, hơi cúi đầu xuống, tạo cho bản thân một vẻ ngoài rụt rè, nhút nhát và hoàn toàn vô hại. Đây chính là kỹ năng “Biểu Cảm Vô Hại (Innocent Disguise)” mà cô đã rèn luyện để sinh tồn tại ngôi trường đầy định kiến này.


Mei chậm rãi bước ra khỏi góc khuất, giả vờ như đang tìm kiếm thứ gì đó trong hộc bàn của mình, rồi lờ đờ tiến lại gần nhóm của Thùy Linh.


Nhìn thấy bóng dáng mờ nhạt của Mei tiến lại gần, nụ cười trên môi Thùy Linh lập tức biến thành một cái bĩu môi khinh miệt. Cô ta khoanh tay trước ngực, hất cằm nhìn Mei bằng ánh mắt sắc lẹm:


“Ồ, xem ai đang lết xác đến đây kìa? Kẻ trộm đề thi vĩ đại của khối 11. Sao thế bạn học Mei? Hôm nay không đeo cái tai nghe rác rưởi của cậu nữa à? Hay là bị Ban kỷ luật tịch thu làm tang vật rồi?”


Ba nữ sinh bên cạnh lập tức hùa theo bằng những tiếng cười khúc khích đầy chế giễu. Những luồng suy nghĩ đố kỵ và khinh thường từ đầu chúng bay thẳng vào tâm trí Mei, nhưng cô không hề bận tâm. Cô đứng lại cách Thùy Linh khoảng một mét rưỡi—phạm vi hoàn hảo để kích hoạt dị năng đọc tâm mà không bị quá tải.


Mei bấu chặt hai tay vào vạt áo đồng phục, bờ vai nhỏ khẽ run lên như thể đang vô cùng sợ hãi và sắp khóc đến nơi. Cô lí nhí bằng giọng run rẩy:


“Linh... Linh ơi... Tớ không có trộm đề thi thật mà. Xin các cậu đừng nói như vậy... Cha tớ ở nhà đang lo lắng lắm...”


Nhìn thấy vẻ yếu đuối, tội nghiệp của Mei, Thùy Linh càng trở nên đắc ý. Sự kiêu ngạo lấn lướt hoàn toàn chút cảnh giác cuối cùng của cô ta. Linh bước lên một bước, dí sát ngón tay sơn đỏ vào trán Mei, đẩy nhẹ một cái khiến cô hơi lùi lại:


“Mày không trộm thì ai trộm? Đề thi gốc nằm ngay trong cặp của mày cơ mà! Thầy Ohara đã nói rồi, loại học sinh học bổng nghèo hèn như mày thì chỉ có dùng thủ đoạn bẩn thỉu mới mong đạt điểm cao để giữ học bổng thôi. Khôn hồn thì tự viết đơn xin chuyển trường đi, đừng để đến lúc bị trục xuất nhục nhã!”


Trong lúc Thùy Linh đang thao thao bất tuyệt những lời lăng mạ, Mei vẫn giữ nguyên biểu cảm rụt rè bên ngoài. Nhưng sâu bên trong cặp kính gọng đen dày kia, đôi mắt cô lại đang sáng lên một tia sáng sắc sảo, lạnh lùng của một nhà phân tích tâm lý thực thụ. Cô bắt đầu vận dụng “Phân tích Biểu cảm Vi mô” để quan sát đối thủ.


Khi Linh nói đến cụm từ “đề thi gốc”, Mei nhận thấy đồng tử của cô ta khẽ co rút lại trong một phần mười giây, hai vai hơi nhô lên và cánh tay phải bỗng chốc siết chặt lấy chiếc điện thoại. Đó là phản xạ tự nhiên của một kẻ đang nói dối và mang một nỗi sợ hãi thầm kín.


Đồng thời, khứu giác nhạy cảm của Mei khẽ lay động. Ở khoảng cách gần này, cô ngửi thấy một mùi hương oải hương đắt tiền, nồng nàn bám trên người Thùy Linh. Đó không phải là mùi nước hoa rẻ tiền của Linh hằng ngày, mà chính là mùi hương oải hương đặc trưng của Shinjou Sayaka—mùi hương mà Mei đã ngửi thấy bám trên tệp đề thi bị bỏ lại trong cặp của cô ngày hôm qua. Sự kết nối vật lý này khẳng định một chân tướng: Linh chính là kẻ đã trực tiếp cầm tệp đề thi đẫm mùi nước hoa của Sayaka để nhét vào cặp của cô.


Đã đến lúc tung đòn quyết định.


Mei khẽ ngước đầu lên, đôi mắt cô qua tròng kính phản quang bỗng chốc trở nên sâu thẳm và kiên định kỳ lạ. Cô lén tháo nhẹ gọng kính đen xuống một chút, nhìn thẳng vào mắt Thùy Linh trong vòng ba giây.


Kích hoạt: “Đọc Tâm Chủ Động (Active Focus)”.


Mọi âm thanh ồn ào của hành lang trường học bỗng chốc như bị một bàn tay vô hình vặn nhỏ volume xuống tối đa. Không gian xung quanh Mei tĩnh lặng đến mức cô có thể nghe thấy cả tiếng nhịp tim dồn dập của chính mình. Và rồi, một sợi chỉ đỏ vô hình trong tâm trí cô kết nối thẳng vào đại não của Thùy Linh.


Tiếng lòng thực sự của Thùy Linh—đối lập hoàn toàn với vẻ kiêu ngạo bên ngoài—bỗng chốc vang lên rõ mồn một, dồn dập và hoảng loạn như tiếng trống dồn dập bên tai Mei:


*“Trời ơi, sao con nhỏ này tự dưng lại nhìn mình bằng ánh mắt đáng sợ thế kia? Nó bị điên à? Không đeo tai nghe nhìn nó quái dị thật sự! Nhưng... nhưng làm sao nó biết được chuyện hôm qua? Không thể nào! Sayaka-sama đã bảo kế hoạch hoàn hảo rồi cơ mà. Chiếc camera hành lang khu Tây đã bị mình tự tay di chuyển chậu cây cảnh bằng sứ lớn che khuất góc máy hoàn toàn từ đêm thứ Ba rồi. Thầy Ohara cũng đã hứa sẽ xóa sạch log ghi đè dữ liệu ẩn trên máy chủ của trường. Không ai có thể nhìn thấy mình đã lẻn vào phòng giáo vụ lấy đề thi rồi dời chậu cây cả!”*


Mei nín thở. Từng câu chữ trong đầu Thùy Linh chạy qua đại não cô như những dòng mật mã phát sáng. Cô đã định vị được toàn bộ quá trình phạm tội! Nhưng tiếng lòng của Linh vẫn chưa dừng lại, cô ta tiếp tục gào thét trong sự lo sợ tột độ:


*“Chỉ có điều... hôm qua lúc nhét tệp đề thi vào cặp của nó, mình vội quá nên quên chưa đeo găng tay lụa mà Sayaka đưa! Chết tiệt, dấu vân tay của mình vẫn còn bám ở góc mép tệp đề thi gốc đang để trong phòng kỷ luật của Ohara! Nếu bọn Hội học sinh của tên Haru lạnh lùng đó đòi kiểm tra vân tay... Không, không được nghĩ đến chuyện đó! Thầy Ohara sẽ bảo kê cho mình, nhà Shinjou sẽ bảo kê cho mình! Con nhỏ nghèo hèn này làm sao biết được chuyện dấu vân tay chứ!”*


Dấu vân tay trên tệp đề thi gốc! Đây chính là bằng chứng ngoại phạm vật lý tối thượng mà Haru đang tìm kiếm!


Sự im lặng kỳ lạ của Mei kéo dài quá ba giây khiến Thùy Linh bắt đầu cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Ánh mắt sâu thẳm, không chút dao động của Mei như đang nhìn thấu qua lớp mặt nạ kiêu ngạo để bóc trần mọi tội lỗi đen tối nhất trong tim cô ta. Linh khẽ nuốt nước bọt, bước lùi lại nửa bước, giọng nói bắt đầu mất đi sự tự tin ban đầu, trở nên lắp bắp:


“Mày... mày nhìn cái gì? Câm rồi à? Tao đang hỏi mày sao không tự viết đơn chuyển trường đi đấy!”


Mei khẽ cong khóe môi dưới mái tóc đen dài rủ xuống. Cô đeo lại kính gọng đen dày, khôi phục lại vẻ mặt rụt rè sắp khóc, nhưng lời nói đưa ra lại như một mũi kim châm thẳng vào huyệt hiểm của đối phương:


“Linh ơi... Hôm qua lúc muộn... tớ lỡ đi ngang qua hành lang khu Tây... Tớ thấy cậu đứng di chuyển chậu cây cảnh bằng sứ lớn ở góc tường... Cậu làm rơi cái gì ở sau chậu cây đó à? Hay là... cậu đang che giấu cái gì thế?”


Câu hỏi nhẹ nhàng, ngây thơ của Mei vang lên giữa hành lang như một tiếng sét đánh ngang tai Thùy Linh.


Gương mặt Linh bỗng chốc biến đổi một cách kinh hoàng. Đôi mắt cô ta trợn trừng lên, nháy liên tục, môi khẽ run rẩy và làn da dưới lớp phấn trang điểm dày bỗng chốc tái mét không còn một giọt máu. Phản ứng sinh lý cực độ này hoàn toàn khớp với những cử chỉ nói dối mà Mei đã phân tích được.


“Mày... mày nói cái gì cơ? Tao... tao di chuyển chậu cây nào? Mày điên rồi! Tao không có dời cái gì hết!” Linh hét lên một tiếng chói tai để khỏa lấp sự hoảng loạn của mình.


Nhưng Mei vẫn đứng im, ánh mắt cô xoáy sâu vào tâm trí Linh, khẽ thì thầm bằng một giọng nói chỉ đủ cho hai người nghe:


“Thật vậy sao cậu? Tớ nghe nói tệp đề thi gốc đang để ở phòng kỷ luật... vẫn còn lưu giữ dấu vân tay của kẻ trộm đề thi đấy. Nếu Hội học sinh mang đi xét nghiệm...”


“Tao... tao không có di chuyển chậu cây đó để che camera! Tao chỉ dời nó ra để... Á!”


Thùy Linh gào lên nửa câu thì đột ngột khựng lại. Cô ta trợn tròn mắt, hai tay bịt chặt lấy miệng khi nhận ra bản thân vừa lỡ miệng nói ra cụm từ “che camera”—một chi tiết mà ngoài cô ta, Sayaka và Ohara ra, không một học sinh nào trong trường được biết vào thời điểm này. Lời thú nhận vô tình đó đã bóc trần hoàn toàn hành vi phạm tội của cô ta trước mặt Mei.


Tiếng lòng của Thùy Linh bùng nổ một sự hoảng sợ điên cuồng, sóng não gào thét chói tai làm Mei khẽ nhói đầu:


*“Chết rồi! Mình vừa nói cái gì thế này?! Mình tự thừa nhận việc dời chậu cây che camera rồi! Con nhỏ này... con nhỏ này là quỷ dữ à? Sao nó lại biết chuyện chiếc camera bị che?! Mình phải chạy đi báo cho Sayaka-sama ngay lập tức! Mình phải tiêu hủy tệp đề thi đó!”*


Không kịp suy nghĩ thêm một giây nào, Thùy Linh thở dốc một hơi đầy kinh hoàng. Cô ta xô mạnh vào vai Mei khiến cô lảo đảo suýt ngã, rồi cắm đầu bỏ chạy trối chết dọc hành lang khu Tây, bỏ lại những tiếng xì xào bàn tán đầy kinh ngạc của nhóm nữ sinh đi cùng.


Mei đứng tựa vào cây cột đá, tay khẽ bấu chặt lấy bả vai vừa bị xô đau. Một cơn đau đầu nhẹ xuất hiện do cô đã tập trung đọc tâm chủ động quá lâu giữa hành lang ồn ào không có tai nghe bảo vệ. Nhưng dưới mái tóc đen dài tết lệch, một nụ cười kiên định và rạng rỡ đã xuất hiện trên gương mặt cô gái học bổng “vô hình”.


Cô đã giành chiến thắng trong cuộc đối đầu tâm lý đầu tiên. Cô đã có được bằng chứng thép về chậu cây cảnh bị di chuyển và dấu vân tay của Thùy Linh trên tệp đề thi gốc.


Bây giờ, áp lực lớn nhất của cô là phải tìm cách báo cho Haru biết về những thông tin mấu chốt này trước khi Ohara kịp báo cáo lên Hiệu trưởng để ký quyết định trục xuất cô vào sáng mai. Nhưng làm thế nào để truyền đạt cho vị Hội trưởng lạnh lùng ấy mà không làm lộ ra dị năng đọc tâm kỳ dị của mình?

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!