Nhạc nềnShizima

Hương Vị Ấm Áp Và Những Kế Hoạch Đêm Khuya

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tokyo về đêm chìm trong màn sương mỏng và những hạt mưa lấm tấm bắt đầu rơi. Ánh đèn neon từ các tòa nhà cao tầng hắt xuống mặt đường nhựa ướt át, tạo nên những vệt sáng loang lổ, lạnh lẽo. Mei lê những bước chân mệt mỏi trên con phố nhỏ dẫn về khu ngoại ô nghèo. Cơn đau đầu âm ỉ từ dị năng "Đọc Tâm: Sơ Cấp" vẫn chưa hoàn toàn dứt hẳn. Chiếc tai nghe chống ồn màu trắng—lá chắn bảo mệnh duy nhất giúp cô khóa chặt những tiếng ồn nội tâm—giờ đây chỉ còn là những mảnh nhựa vỡ nát nằm im lìm trong túi áo khoác đồng phục. Không có nó, mỗi khi đi qua một trạm tàu hay một ngã tư đông đúc, Mei lại phải gồng mình chịu đựng những luồng sóng não hỗn loạn, những suy nghĩ ích kỷ, giả dối của dòng người lướt qua. Cô cảm giác như đại não mình sắp nứt ra vì quá tải cảm xúc.


Nhưng ngay khi Mei rẽ vào con ngõ nhỏ quen thuộc, bầu không khí ngột ngạt của Tokyo dường như lùi lại phía sau. Từ xa, biển hiệu bằng gỗ khắc ba chữ "Bếp Ấm" tỏa ra thứ ánh sáng màu vàng nhạt, nhu hòa và vô cùng ấm áp. Mùi thơm nồng nàn của thịt kho tộ caramelized, mùi tỏi phi vàng rụm và hương hành lá tươi mới hòa quyện trong làn sương đêm, nhẹ nhàng vỗ về khứu giác nhạy cảm của cô. Đây chính là "Tiệm cơm gia đình Bếp Ấm"—quán ăn bình dân nhỏ bé của cha cô, nơi duy nhất mang lại cảm giác bình yên thực sự giữa lòng thành phố xa hoa nhưng lạnh lùng này.


Mei đẩy nhẹ cánh cửa kéo bằng gỗ. Tiếng chuông gió bằng đồng phía trên khẽ vang lên những âm thanh lách cách giòn giã.


"Mei về rồi đấy à con?"


Một giọng nói trầm ấm, đầy vẻ sốt sắng vang lên từ phía sau quầy bếp khói nghi ngút. Bước ra là một người đàn ông trung niên có dáng người đậm đà, phúc hậu. Ông Nguyễn Văn Minh—cha của Mei—đang mặc chiếc tạp dề màu xanh navy đã bạc màu, ám đẫm mùi dầu mỡ và khói bếp. Trên tay ông vẫn cầm chiếc muôi xới cơm bằng gỗ đã mòn vẹt ở phần đầu—kỷ vật duy nhất từ người vợ quá cố mà ông luôn trân trọng giữ gìn. Nhìn thấy gương mặt nhợt nhạt và đôi mắt mệt mỏi của con gái, ông Minh vội vàng đặt chiếc muôi xuống, bước nhanh đến đỡ lấy chiếc ba lô nặng trĩu trên vai cô.


"Sao hôm nay con về muộn thế? Lại còn không đeo tai nghe nữa? Mặt mũi nhợt nhạt hết cả rồi kìa. Ở trường có chuyện gì xảy ra sao con?" Ánh mắt ông Minh tràn đầy sự lo lắng. Là một người cha bình dân, ông luôn mang một nỗi tự ti thầm kín vì không thể lo cho con gái một cuộc sống giàu sang, lại càng lo sợ tính cách nhút nhát của cô sẽ khiến cô bị bắt nạt tại ngôi trường quý tộc Shuka.


Mei cố nở một nụ cười nhẹ, lắc đầu để trấn an cha: "Dạ không có gì đâu cha. Hôm nay con ở lại thư viện ôn tập cho kỳ thi học kỳ hơi muộn thôi ạ. Chiếc tai nghe của con... vô tình bị rơi hỏng mất rồi. Cha đừng lo, con không sao đâu ạ."


Ông Minh thở dài một tiếng, khẽ xoa đầu con gái: "Hỏng thì thôi con ạ, để cuối tháng lãnh lương cha mua cho con cái mới tốt hơn. Giờ thì vào rửa mặt mũi rồi ăn cơm đi. Cha đã chuẩn bị sẵn phần ăn cho con rồi."


Mei bước vào gian phòng nhỏ phía sau quán. Trên chiếc kệ gỗ quen thuộc, chiếc "Hộp bento gỗ của cha Mei" bằng gỗ tuyết tùng tinh tế đang nằm im lìm. Chiếc hộp cơm đơn giản ấy chứa đựng tất cả tình yêu thương và sự chăm sóc tỉ mỉ của cha dành cho cô suốt những năm tháng học đường. Nhìn thấy nó, Mei cảm giác như một luồng năng lượng ấm áp đang lan tỏa khắp cơ thể, làm dịu đi hoàn toàn sự kiệt sức và đau đớn tinh thần sau bốn tiếng đồng hồ bị giam lỏng trong phòng kỷ luật chiều nay. Em gái nhỏ An Chi đã ngủ say trên gác, trên bàn học của cô bé vẫn còn để lại một bức tranh vẽ ba người nắm tay nhau kèm dòng chữ nắn nót: "Chúc chị Mei thi tốt!". Những điều bình dị, ấm áp này chính là mỏ neo tinh thần giúp Mei giữ vững sự lương thiện và kiên cường trước những trò bắt nạt tàn nhẫn của giới thượng lưu.


Mei ngồi xuống chiếc bàn nhỏ ở góc quán, chậm rãi thưởng thức bát canh cải nóng hổi và đĩa thịt kho tộ đậm đà do chính tay cha nấu. Từng thìa canh ấm nóng trôi xuống cổ họng như một phương thuốc thần kỳ xoa dịu đi cơn đau đầu bấy lâu nay.


Đồng hồ treo tường điểm 10 giờ 30 phút đêm. Cơn mưa ngoài trời bắt đầu nặng hạt hơn, đập liên tiếp vào mái tôn của tiệm cơm tạo nên những âm thanh rầm rì đều đặn. Ông Minh bắt đầu dọn dẹp các khay thức ăn để chuẩn bị đóng cửa quán. Mei cũng đứng dậy giúp cha lau dọn bàn ghế.


Đúng lúc đó, tiếng chuông gió ở cửa kéo đột ngột vang lên một tiếng "kính coong" dứt khoát.


Mei quay đầu lại theo bản năng. Dưới làn mưa bong bóng trắng xóa bên ngoài, một bóng người cao ráo đang chậm rãi bước vào tiệm cơm. Người đó mặc một chiếc măng tô dạ dáng dài màu đen sang trọng khoác ngoài bộ đồng phục Shuka phẳng phiu. Mái tóc đen hơi ướt nước mưa rủ xuống trán, che bớt đi đôi mắt sắc sảo phản chiếu ánh sáng lạnh lùng, xa cách.


Shinohara Haru.


Mei suýt nữa thì làm rơi chiếc khăn lau trên tay. Tại sao vị Hội trưởng hội học sinh lạnh lùng, người thừa kế tối cao của tập đoàn tài phiệt Shinohara, lại xuất hiện ở tiệm cơm bình dân nhỏ bé ở khu ngoại ô này vào lúc đêm muộn thế này? Gương mặt cậu vẫn giữ nguyên vẻ "Thần Thái Băng Giá" hoàn hảo—lạnh lùng, cao ngạo và đầy uy nghiêm, hoàn toàn xa lạ với không gian bình dị xung quanh.


"Chào cháu! Quán chuẩn bị đóng cửa rồi, nhưng nếu cháu không chê thì để chú làm cho cháu một phần cơm nóng nhé? Ngoài trời mưa to quá." Ông Minh niềm nở đón khách, hoàn toàn không nhận ra thân phận đặc biệt của chàng trai trước mặt.


Haru khẽ gật đầu xã giao, giọng nói lạnh lùng, trầm thấp vang lên: "Làm phiền chú ạ. Cho cháu một phần cơm đơn giản là được."


Cậu chọn một chiếc ghế ở góc khuất cạnh quầy bar, thong thả ngồi xuống. Mei nuốt nước bọt, cố gắng giữ cho nhịp tim mình không đập quá nhanh. Cô cầm chiếc bình trà ấm và một chiếc ly thủy tinh sạch, chậm rãi bước đến gần bàn của Haru. Vì không đeo tai nghe chống ồn, Mei vô cùng lo sợ đại não mình sẽ lại bị tấn công bởi những suy nghĩ hỗn loạn của cậu.


Nhưng ngay khi Mei bước vào phạm vi hai mét xung quanh Haru, một hiện tượng kỳ diệu đã xảy ra. "Sự im lặng kỳ lạ xung quanh Haru" lập tức bao bọc lấy cô. Sóng não của cậu không hề là những tạp âm ồn ào, dơ bẩn của đám đông ngoài kia. Nó tĩnh lặng, trong trẻo và êm dịu như một bản nhạc không lời trầm ấm vang lên giữa đêm đông lạnh giá, xua tan hoàn toàn chút đau nhức cuối cùng trong đầu Mei.


Thế nhưng, trái ngược hoàn toàn với gương mặt lạnh như tiền và phong thái quý tộc xa cách bên ngoài, tiếng lòng thực sự của Haru—kích hoạt bởi dị năng "Đọc Tâm: Trung Cấp" của Mei—lại đang bùng nổ pháo hoa gầm rú điên cuồng trong đầu cô:


*"Aaaaaaa! Mei! Là Mei bằng xương bằng thịt đang đứng trước mặt mình! Em ấy mặc chiếc tạp dề hoa nhỏ nhìn đáng yêu quá đi mất! Trời ơi, đáng yêu xỉu lên xỉu xuống, đáng yêu muốn xỉu ngang xỉu dọc! Gương mặt em ấy vẫn còn hơi nhợt nhạt, chắc chắn là do thằng già Ohara hành hạ chiều nay trong phòng kỷ luật. Đau lòng chết mất, bảo bối của tôi ơi! Nhưng em ấy đang rót nước cho mình kìa! Bàn tay nhỏ bé, trắng trẻo đó... Mình muốn nắm lấy quá! Không được, Haru, mày phải giữ bình tĩnh! Giữ vững Poker Face! Không được để em ấy nghĩ mình là kẻ bám đuôi biến thái lẻn đến tận nhà em ấy!”*


Mei suýt chút nữa thì sặc nước trà khi nghe thấy những lời gào thét u mê tột độ của cậu. Cô phải cố gắng cắn chặt môi trong, dùng hết sức bình sinh để giữ cho cơ mặt không bị co giật vì buồn cười. Vị Hội trưởng hội học sinh uy nghiêm, người khiến toàn trường Shuka phải khiếp sợ, hóa ra lại là một kẻ simp chúa cuồng nhiệt thầm lặng đến mức này sao?


Ông Minh nhanh chóng mang ra một đĩa cơm nóng hổi, bên cạnh là một phần thịt kho tộ thơm lừng và một bát canh cải nghi ngút khói.


"Của cháu đây. Chúc cháu ngon miệng nhé!" Ông Minh mỉm cười hiền hậu.


Haru nhìn đĩa cơm bình dân trước mặt, khẽ nuốt nước bọt. Cậu cầm đôi đũa tre lên, lịch thiệp nói: "Cháu xin phép ạ."


Cậu gắp một miếng thịt kho đưa vào miệng. Ngay lập tức, tiếng lòng của cậu lại tiếp tục vang lên, lần này chứa đựng một sự xúc động sâu sắc:


*"Ngon quá... Ngon đến mức muốn khóc luôn rồi đây này! Hương vị này ấm áp quá, đậm đà quá. Đây chính là hương vị của một gia đình thực sự sao? Khác hẳn với những bữa tiệc tối lạnh lẽo, đầy tính toán và ngột ngạt tại dinh thự Shinohara, nơi mọi người chỉ nhìn nhau bằng ánh mắt dò xét. Cha của Mei thật tuyệt vời, chú ấy nấu ăn ngon thế này bảo sao Mei lại lương thiện và đáng yêu như vậy. Mình muốn làm con rể của chú ấy quá! Muốn ngày nào cũng được ăn cơm chú nấu, muốn được bảo vệ gia đình ấm áp này suốt đời!"*


Mei đứng ở sau quầy, khẽ cúi đầu để che giấu gò má đã đỏ ửng từ lúc nào. Sự thấu cảm cảm xúc từ dị năng đọc tâm giúp cô cảm nhận được nỗi cô đơn sâu sắc và áp lực nghẹt thở mà Haru phải gánh chịu khi sống trong một gia tộc tài phiệt lạnh lẽo. Cô bỗng cảm thấy lòng mình mềm đi, một sự đồng cảm thầm lặng trỗi dậy trong tim.


Haru tiếp tục ăn đĩa cơm một cách ngon lành, nhưng suy nghĩ của cậu bỗng chốc chuyển sang một hướng nghiêm túc và căng thẳng hơn. Cậu đang phân tích vụ án oan của Mei:


*"Nhưng ngày mai làm sao để cứu Mei đây? Thằng già Ohara chắc chắn sẽ báo cáo lên Hiệu trưởng Ichinose để ký quyết định trục xuất khẩn cấp Mei vào sáng mai dưới sức ép của nhà Shinjou. Mình chỉ kéo dài thời gian được nhờ kẽ hở con dấu của phòng giáo vụ, nhưng đó chỉ là giải pháp tạm thời. Mình phải tìm được chứng cứ ngoại phạm vật lý không thể chối cãi trước khi phiên tòa kỷ luật diễn ra."*


*"Chiều nay mình đã kiểm tra lại sơ đồ hệ thống an ninh khu học xá Tây. Thằng nhóc Đặng Thế Anh bên CLB Tin học nói chiếc camera hành lang ở đó bị hỏng vào đúng đêm xảy ra vụ trộm đề thi. Không thể nào! Hệ thống camera đó là dòng cao cấp nhất do tập đoàn Shinohara lắp đặt, làm sao có thể hỏng trùng hợp một cách vô lý như thế được? Đúng rồi! Mình nhớ ra rồi! Chiếc camera đó không hề bị hỏng hệ thống phần cứng. Trong tài liệu kỹ thuật có ghi nhận nhật ký hoạt động bình thường vào đêm đó. Nhưng góc quay của nó hoàn toàn bị che khuất bởi một vật cản vật lý."*


Mei nín thở, cô tập trung toàn bộ tinh thần vào sóng não của Haru. Đây chính là manh mối mấu chốt!


*"Chậu cây cảnh! Đúng thế, có một chậu cây cảnh lớn bằng sứ đặt ở góc hành lang khu Tây. Ai đó đã lén di chuyển chậu cây cảnh đó để che khuất hoàn toàn góc máy camera vào đúng khung giờ Thùy Linh lén bỏ tệp đề thi vào cặp của Mei. Lũ cẩu thả đó nghĩ rằng che góc máy là xong, nhưng chúng không biết rằng camera dòng này có tính năng ghi đè phân vùng dữ liệu ẩn khi có vật cản đột ngột xuất hiện. Chỉ cần mình lẻn vào phòng lưu trữ camera an ninh hành lang, khôi phục lại file video gốc từ phân vùng bị ẩn đó... Mình sẽ nhìn thấy rõ ràng khuôn mặt của kẻ đã di chuyển chậu cây và kẻ đã gài bẫy Mei! Nhưng làm sao để lẻn vào phòng an ninh mà không đánh động bọn Ohara đây?"*


Trái tim Mei đập liên hồi trong lồng ngực. "Chậu cây cảnh che khuất camera"! Manh mối cứu mạng cô đây rồi! Chiếc camera hành lang không hề bị hỏng, nó chỉ bị che khuất góc quay bởi chậu cây cảnh do ai đó cố tình di chuyển. Chỉ cần khôi phục lại dữ liệu từ phân vùng bị ẩn của chiếc camera đó, sự trong sạch của cô sẽ được chứng minh hoàn toàn.


Haru đặt đũa xuống, đĩa cơm đã sạch bách từ lúc nào. Cậu lấy khăn giấy lau miệng một cách thanh lịch, khôi phục lại vẻ mặt lạnh lùng thường ngày. Cậu đứng dậy, rút từ trong túi quần ra chiếc ví da hiệu đắt tiền, lóng ngóng rút ra một tờ tiền mệnh giá 10.000 Yên (khoảng 2 triệu đồng) đặt lên bàn.


"Gửi chú tiền cơm ạ. Cháu xin phép." Haru nói ngắn gọn.


Ông Minh nhìn tờ tiền mệnh giá lớn, lúng túng gãi đầu: "Ôi cháu ơi, phần cơm này chỉ có 500 Yên thôi. Chú không có đủ tiền thối lại cho tờ tiền lớn thế này đâu."


Haru khựng lại, gương mặt băng giá bỗng chốc xuất hiện một vệt hồng nhạt ở mang tai. Tiếng lòng cậu lại gào thét hoảng hốt:


*"Chết tiệt! Mình quên mất là ví của mình chỉ toàn tiền mệnh giá lớn và thẻ đen! Làm sao đây? Chẳng lẽ lại bảo chú ấy không cần thối? Như thế trông hợm hĩnh và mất điểm trước mặt nhạc phụ đại nhân lắm! Haru ơi là Haru, sao mày lại ngốc thế này chứ!"*


Mei mỉm cười nhẹ nhàng, cô bước đến bên cạnh cha, lấy từ trong túi tạp dề ra tờ 500 Yên đặt vào khay tiền của quán, rồi đưa trả lại tờ 10.000 Yên cho Haru.


"Bạn học Shinohara, phần cơm này coi như tôi mời bạn để cảm ơn chuyện chiều nay ở phòng kỷ luật," Mei nhẹ nhàng nói, ánh mắt cô lấp lánh dưới mái tóc đen dài rũ nhẹ.


Haru sững sờ nhìn Mei. Tiếng lòng cậu bùng nổ một bản tình ca ngọt ngào đến mức Mei cảm giác như tai mình đang nghe thấy tiếng pháo hoa nổ giòn giã:


*"Em ấy... em ấy nhớ chuyện chiều nay! Em ấy mời mình ăn cơm! Em ấy vừa gọi tên mình nữa kìa! Trời ơi, giọng nói của em ấy ngọt ngào như kẹo bông gòn vậy! Mình muốn ngất xỉu mất! Được rồi, mình sẽ nhận phần cơm này, ngày mai mình nhất định sẽ dùng cả mạng sống này để bảo vệ em ấy!"*


Haru nhận lại tờ tiền, khẽ cúi đầu chào ông Minh rồi quay người bước nhanh ra khỏi quán, như thể sợ rằng nếu ở lại thêm một giây nào nữa, vẻ mặt lạnh lùng của cậu sẽ hoàn toàn sụp đổ trước nụ cười của cô.


Cánh cửa kéo khép lại. Tiếng chuông gió vang lên những âm thanh lách cách cuối cùng.


Mei đứng bên cửa sổ, nhìn theo bóng dáng cao lớn của Haru đang nhanh chóng biến mất dưới màn mưa đêm của Tokyo. Cô khẽ chạm vào vạt áo đồng phục của mình, nơi chiếc tai nghe bị hỏng vẫn đang nằm đó. Cô không còn cảm thấy sợ hãi hay cô độc nữa.


Cô đã có được manh mối mấu chốt về chiếc camera hành lang không phải bị hỏng mà chỉ bị che khuất bởi chậu cây cảnh. Mei nắm chặt hai bàn tay, ánh mắt cô trở nên kiên định hơn bao giờ hết dưới ánh đèn vàng ấm áp của tiệm cơm.


Ngày mai, cô quyết định phải tìm cách hành động, phối hợp cùng Haru để khôi phục lại công lý cho chính bản thân mình.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!