Nhạc nềnShizima

Sổ Tay Bí Mật Của Phó Hiệu Trưởng

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ quả lắc treo tường trong phòng Hội học sinh vang lên giòn giã, mỗi một nhịp gõ như một cây búa vô hình nện thẳng vào lồng ngực của Nguyễn Mỹ Mei. Đã mười hai tiếng trôi qua kể từ khi Hiệu trưởng Ichinose ký quyết định tạm hoãn phê duyệt dự án cải cách học bổng bất công của Lê Tuấn Kiệt. Bốn mươi tám giờ khẩn cấp để lật ngược thế cờ đang trôi đi một cách tàn nhẫn. Chỉ còn lại ba mươi sáu tiếng đồng hồ ngắn ngủi để họ tìm ra bằng chứng tham nhũng của Ichinose, trước khi toàn bộ ba mươi triệu Yên Quỹ hoạt động tự trị của Hội học sinh bị tịch thu làm tài sản bảo chứng.


Trong không gian ngập tràn hương trà oài hương ấm áp, Mei khẽ vuốt ve miếng băng gạc hình gấu nhỏ dán trên bắp tay trái của mình. Vết trầy xước nhẹ do va chạm ở hậu trường kịch cũ hôm trước đã hoàn toàn khép miệng, nhưng bắp tay trái của Shinohara Haru—nơi bọc dưới lớp áo đồng phục phẳng phiu—chắc chắn vẫn còn đau âm ỉ. Vết rách sâu do đỡ đòn ghế gỗ cứu cha cô tại tiệm cơm Bếp Ấm vẫn là một bí mật mà cả hai phải giấu kín trước tai mắt rình rập của Trợ lý Kim.


Phía sau chiếc bàn làm việc bằng gỗ mun lớn, Haru đang ngồi thẳng tắp như một cây tùng vươn cao trong bão tuyết. Đôi mắt phượng sắc sảo của vị Hội trưởng khóa chặt vào sơ đồ kiến trúc tòa nhà ban giám hiệu hiển thị trên màn hình máy tính. Ngoài mặt, cậu vẫn duy trì một ‘Thần Thái Băng Giá’ hoàn hảo, lạnh lùng, xa cách và đầy uy nghiêm. Thế nhưng, ngay khi Mei bước lại gần trong bán kính năm mét, không có chiếc tai nghe chống ồn màu trắng bảo vệ, tiếng lòng gào thét u mê và si tình của cậu lại bùng nổ, dội thẳng vào đại não cô đầy đáng yêu:


‘Aaaaa! Mei lại nhìn bắp tay của mình kìa! Em ấy đang lo lắng cho vết thương của mình sao? Đáng yêu quá, ngọt ngào quá đi mất! Tim mình lại đập nhảy dựng lên rồi này, chắc chắn phải lên tới 130 nhịp! Không được nhăn mặt, Haru ơi! Phải giữ vững cơ mặt lạnh lùng! Phải ra dáng một Hội trưởng đáng tin cậy để em ấy không phải lo lắng!’


Mei khẽ cắn nhẹ môi dưới để ngăn bản thân không bật cười thành tiếng trước sự tương phản hài hước này. Cô khẽ bước đến, đặt tách trà ấm xuống cạnh tay phải của Haru, ngón tay khẽ chạm nhẹ vào lớp vải áo vest của cậu. Ngay lập tức, một sự im lặng kỳ lạ, nhã nhặn và êm dịu lan tỏa từ sóng não của Haru, xoa dịu hoàn toàn những tiếng thì thầm hỗn loạn hằng ngày của ngôi trường Shuka đang ong ong trong đại não cô. Cảm giác bình yên tuyệt đối này khiến Mei khẽ thở phào nhẹ nhõm.


“Hội trưởng, Tiến Đạt vừa gửi tín hiệu bảo mật từ phòng kỹ thuật,” Mei nhỏ giọng báo cáo, phong thái khôi phục sự nghiêm túc của một trợ lý đặc biệt. “Hệ thống AI Aegis đã sẵn sàng khởi động sự cố mạng giả lập tại văn phòng ban giám hiệu.”


Ryouta Kazama—Phó chủ tịch Hội học sinh—khẽ đẩy nhẹ chiếc kính gọng tròn trí thức, bước đến bên cạnh bàn làm việc. Trên tay cậu là cuốn sổ kế hoạch dày cộp, gương mặt ôn hòa nhưng ánh mắt lại vô cùng sắc bén và thấu đáo:


“Hội trưởng, chúng ta chỉ có một cơ hội duy nhất. Cuốn sổ tay ghi chép các sai phạm tài chính của Hiệu trưởng Ichinose qua nhiều năm đang nằm trong két sắt riêng tại văn phòng của Phó hiệu trưởng Kim. Ông ta luôn thầm lặng thu thập bằng chứng này để chờ cơ hội lật đổ Ichinose và leo lên chiếc ghế Hiệu trưởng. Kim là một kẻ vô cùng cơ hội và nham hiểm, ông ta sẽ không bao giờ tự nguyện giao nó ra.”


Haru gật đầu, giọng nói trầm lạnh vang lên đầy quyết đoán:


“Tôi biết. Kim muốn dùng cuốn sổ đó làm bàn đạp chính trị, còn chúng ta cần nó để buộc Ichinose phải hủy bỏ vĩnh viễn dự án cải cách học bổng của Lê Tuấn Kiệt ngay lập tức. Ryouta, cậu đã chuẩn bị xong vị trí cảnh giới chưa?”


“Đã xong,” Ryouta mỉm cười tinh tế, chỉ tay vào sơ đồ hành lang khu văn phòng ban giám hiệu. “Tôi sẽ đứng ở góc hành lang phía Tây dưới danh nghĩa kiểm tra hồ sơ ngân sách các câu lạc bộ. Nếu Phó hiệu trưởng Kim có dấu hiệu quay lại sớm, tôi sẽ dùng thủ tục hành chính để trì hoãn ông ta tối thiểu hai phút. Mei, cô sẽ đi cùng Kim chứ?”


Mei khẽ gật đầu, ngón tay bấu chặt vào chiếc băng tay đỏ trợ lý trên cánh tay trái:


“Tôi sẽ đi cùng ông ta dưới danh nghĩa trợ lý báo cáo hoạt động CLB kịch nghệ. Nếu có bất kỳ biến cố nào, tôi sẽ tìm cách báo hiệu cho hai người.”


‘Trời đất ơi! Không được! Nguy hiểm quá!’ Tiếng lòng của Haru lại đột ngột gầm rú lên trong đầu Mei, chứa đầy sự lo lắng phát điên và bản năng bảo vệ cuồng nhiệt. ‘Phó hiệu trưởng Kim là một con cáo già nham hiểm! Để Mei đi cạnh lão ta một mình, nhỡ lão ta phát hiện ra điều gì rồi làm tổn thương em ấy thì sao?! Tim mình đau như có hàng ngàn mũi kim châm khi nghĩ đến cảnh em ấy gặp nguy hiểm! Mình muốn tự mình đi gác cửa cho em ấy quá! Nhưng không được, mình phải là người trực tiếp đột nhập lấy cuốn sổ. Haru ơi, tỉnh táo lại! Phải tin tưởng vào năng lực của trợ lý đặc biệt!’


Haru khẽ hắng giọng, ánh mắt phượng sắc lạnh lướt qua Mei, giọng nói vẫn lạnh lùng như băng tuyết:


“Nguyễn trợ lý, cô phải chú ý an toàn. Nếu tình huống vượt quá tầm kiểm soát, lập tức rút lui. Nhiệm vụ của cô chỉ là hỗ trợ.”


“Tôi hiểu, Hội trưởng,” Mei mỉm cười nhẹ, ánh mắt cô lấp lánh sự kiên định. Cô khẽ chạm tay vào chiếc kẹp tóc cỏ bốn lá bằng bạc trên mái tóc tết lệch của mình—lá bùa hộ mệnh thầm lặng mà cậu đã tặng cô.


Năm phút sau, chiến dịch chính thức bắt đầu.


Tại phòng kỹ thuật, Tiến Đạt gõ phím thoăn thoắt, kích hoạt một thuật toán mã hóa đặc biệt chạy trên nền tảng của hệ thống AI Aegis. Một sự cố mạng giả lập, tinh vi và hoàn toàn không để lại dấu vết kỹ thuật số, được truyền thẳng đến thiết bị đầu cuối trong văn phòng của Phó hiệu trưởng Kim. Màn hình máy tính của Kim lập tức tối đen, hệ thống bảo mật nội bộ liên tục nhấp nháy đèn cảnh báo đỏ.


Đứng ở góc hành lang khu học xá Tây, Mei tháo nhẹ lọ tinh dầu oải hương đặc chế của bác sĩ Yuri, hít một hơi thật sâu để giữ bình tĩnh trước khi tháo hẳn chiếc tai nghe chống ồn màu trắng ra. Ngay lập tức, luồng sóng não từ các văn phòng xung quanh tràn vào tâm trí cô. Mei khẽ cắn răng, vận dụng ‘Phương pháp Khóa Tiếng Lòng’, dựng lên một bức tường kính vô hình để lọc đi các tạp âm dơ bẩn, chỉ tập trung vào cánh cửa gỗ mun của văn phòng Phó hiệu trưởng.


“Cạch!”


Cánh cửa văn phòng mở phăng ra. Phó hiệu trưởng Kim bước ra với dáng người gầy guộc trong bộ vest xám chỉnh tề. Gương mặt ông ta hằn học đầy sự bực bội sau cặp kính gọng đen dày. Sóng não của ông ta dội thẳng vào đại não Mei, nhức nhối và đầy sự toan tính:


*“Khốn kiếp! Tại sao hệ thống Aegis lại sập đúng lúc này? Mình đang chuyển giao tệp dữ liệu giao dịch tài chính mật của Ichinose cho cổ đông lớn. Nhỡ hệ thống bị hack và cuốn sổ tay bị lộ ra ngoài thì toàn bộ kế hoạch leo lên ghế Hiệu trưởng của mình sẽ tan thành mây khói! Mình phải xuống phòng kỹ thuật kiểm tra trực tiếp mới yên tâm được!”*


Kim bước nhanh dọc hành lang với phong thái vội vã. Đúng lúc đó, Ryouta Kazama từ góc cua bước ra, trên tay ôm xấp tài liệu dày cộp. Cậu mỉm cười ôn hòa, chặn hướng đi của Kim một cách vô cùng tự nhiên:


“Thưa Phó hiệu trưởng Kim, thật may mắn khi gặp thầy ở đây. Tôi đang có một số thắc mắc về biên bản quyết toán ngân sách ngoại khóa của khối 11 cần thầy ký duyệt gấp.”


Kim khựng bước chân, lông mày khẽ nhíu lại đầy khó chịu. Tiếng lòng của ông ta gào thét bực bội:


*“Thằng nhóc Kazama này thật phiền phức! Đúng lúc nước sôi lửa bỏng lại mang giấy tờ đến làm phiền! Nhưng hắn là Phó chủ tịch Hội học sinh, lại có mối quan hệ tốt với các cổ đông trung lưu, mình không thể thẳng thừng gạt đi để tránh chuốc lấy sự nghi ngờ.”*


“Trò Kazama, tôi đang có việc bận đột xuất tại phòng kỹ thuật,” Kim lạnh lùng đáp, giọng nói thâm trầm khó đoán. “Biên bản cứ để lại văn phòng, tôi sẽ ký sau.”


“Nhưng thưa thầy, thời hạn quyết toán của phòng đào tạo chỉ còn đúng hai tiếng nữa,” Ryouta vẫn giữ nụ cười lịch thiệp chuẩn mực Shuka Etiquette, khéo léo lật mở từng trang tài liệu để kéo dài thời gian. “Tôi cần thầy xác nhận trực tiếp một số khoản chi không rõ ràng từ phía các câu lạc bộ do Royal Club tài trợ.”


Trong lúc Ryouta đang xuất sắc thực hiện nhiệm vụ trì hoãn Kim ở đầu hành lang phía Đông, bóng dáng cao lớn của Shinohara Haru đã lặng lẽ xuất hiện trước cửa văn phòng Phó hiệu trưởng ở đầu hành lang phía Tây.


Haru đưa tay vào túi áo khoác, rút ra chiếc Chìa khóa vạn năng của Hội trưởng bằng đồng cổ kính. Chiếc chìa khóa mát lạnh trong lòng bàn tay mang theo quyền lực hành chính tối cao được truyền lại qua các thế hệ Hội trưởng Shuka. Cậu tra chìa khóa vào ổ khóa cơ của cánh cửa gỗ mun. Một tiếng “cạch” nhẹ nhàng vang lên, cánh cửa từ từ mở ra mà không hề kích hoạt bất kỳ hệ thống báo động nào của tòa nhà.


Haru lách người bước vào trong, nhanh chóng khép hờ cánh cửa lại.


Văn phòng của Phó hiệu trưởng Kim vô cùng sang trọng nhưng lại mang một bầu không khí lạnh lẽo, ngột ngạt. Căn phòng được bao phủ bởi mùi hương của tẩu thuốc đắt tiền và những tủ tài liệu bằng gỗ gụ sẫm màu xếp cao ngút ngàn. Haru bước nhanh đến phía sau bàn làm việc lớn, đôi mắt phượng sắc sảo quét qua toàn bộ căn phòng để tìm kiếm vị trí cất giấu két sắt.


‘Nhanh lên nào, Haru!’ Tiếng lòng của cậu lại tự động vang lên trong đầu Mei đang đứng từ xa quan sát Kim. ‘Mình phải tìm thấy cuốn sổ tay đó thật nhanh để bảo vệ Mei! Thiên thần của mình đang phải đối mặt với lão cáo già Kim ngoài kia, tim mình đang lo lắng đến mức muốn nhảy ra ngoài rồi này! Nếu mình không tìm thấy nó kịp thời, ba mươi triệu Yên quỹ hoạt động bị tịch thu không đáng sợ, đáng sợ là mình sẽ mất đi tư cách Hội trưởng để làm lá chắn bảo vệ em ấy khỏi những trò bắt nạt bẩn thỉu của Lê Tuấn Kiệt!’


Mei khẽ mím môi, lòng dâng lên một sự ấm áp dạt dào. Chàng trai ngốc nghếch này, ngay cả trong những khoảnh khắc khẩn cấp đối đầu với hiểm nguy thế này, điều duy nhất cậu nghĩ đến vẫn luôn là sự an toàn và nụ cười của cô.


Haru áp dụng kỹ năng quan sát biểu cảm vi mô và phân tích không gian hành vi. Cậu biết Kim là một kẻ vô cùng kiêu ngạo, tự phụ và tôn sùng bản thân. Những kẻ như vậy thường có xu hướng cất giấu những bí mật quan trọng nhất ngay sau những biểu tượng đại diện cho cái tôi của chúng. Ánh mắt Haru lập tức khóa chặt vào bức chân dung sơn dầu khổ lớn của chính Kim đang treo trang trọng trên bức tường đá phía sau bàn làm việc.


Cậu bước đến, đôi tay thon dài khẽ nâng nhẹ cạnh dưới của khung tranh mạ vàng. Đúng như dự đoán, bức tranh khẽ xoay động trên một bản lề ẩn, để lộ ra một chiếc két sắt âm tường màu đen thẫm vô cùng hiện đại.


Haru khẽ thở phào nhẹ nhõm, nhưng ngay khi nhìn thấy giao diện điều khiển của két sắt, chân mày cậu lập tức nhíu chặt lại.


Chiếc két sắt sử dụng hệ thống bảo mật kép tối tân. Ngoài bảng nhập mã số thông thường, màn hình holographic của két sắt đang nhấp nháy yêu cầu một câu hỏi bảo mật cá nhân cực kỳ bảo mật:


*“Tên con thú cưng đầu tiên của bạn là gì?”*


Haru lập tức kết nối thiết bị giải mã cầm tay của Aegis vào cổng dữ liệu của két sắt. Các dòng code màu xanh lam chạy liên tục trên màn hình laptop cầm tay của cậu, cố gắng bẻ khóa các thuật toán mã hóa của hệ thống bảo mật két. Thế nhưng, hệ thống két sắt này hoạt động hoàn toàn offline, không hề kết nối với mạng nội bộ trường Shuka, khiến thuật toán tự học của Aegis hoàn toàn bất lực.


“Tít... Tít... Cảnh báo: Mã khóa bảo mật cá nhân không thể giải mã từ xa. Số lần thử còn lại: 2. Nếu nhập sai, hệ thống báo động đỏ toàn trường sẽ lập tức kích hoạt.”


Giọng nói cơ học vô cảm của hệ thống Aegis vang lên trong tai nghe bảo mật của Haru. Mồ hôi lạnh khẽ rịn ra trên trán vị Hội trưởng. Thời gian hoãn bốn mươi tám tiếng đang trôi qua từng giây, nguy cơ bị phát hiện đột nhập văn phòng phó hiệu trưởng đang tăng cao theo từng tích tắc.


Haru siết chặt nắm tay, bắp tay trái bị chấn thương khẽ nhói lên một cơn đau buốt. Cậu biết mình không thể mạo hiểm nhập sai mã số để tránh kích hoạt báo động đỏ toàn trường. Cậu buộc phải dừng việc bẻ khóa bằng công nghệ.


Lách người đứng sát vào góc khuất của bức tường, Haru lén rút điện thoại ra, gõ nhanh một tin nhắn khẩn cấp gửi cho Mei—người lúc này đang đứng gần Phó hiệu trưởng Kim dọc hành lang:


“Két sắt yêu cầu câu hỏi bảo mật cá nhân: Tên con thú cưng đầu tiên của Kim. Aegis không thể bẻ khóa. Tôi cần câu trả lời ngay lập tức.”


Tiếng rung nhẹ của điện thoại trong túi áo đồng phục khiến Mei khẽ giật mình. Cô lén lướt nhanh qua nội dung tin nhắn, lòng lập tức dâng lên một sự căng thẳng tột độ.


Phía trước cô, Phó hiệu trưởng Kim đã bắt đầu mất kiên nhẫn với những câu hỏi thủ tục của Ryouta Kazama. Ông ta gạt phăng xấp tài liệu trên tay Ryouta xuống đất, ánh mắt sắc lạnh đầy sự nghi ngờ hiện rõ sau cặp kính gọng đen dày:


“Trò Kazama, tôi đã bảo biên bản cứ để lại văn phòng! Sự cẩu thả hành chính của Hội học sinh hằng ngày không phải là lý do để trò chặn đường tôi lúc này! Tránh ra, tôi phải quay lại văn phòng ngay lập tức!”


Kim dứt khoát quay lưng bước nhanh trở lại hành lang hướng về phía văn phòng riêng của mình, tiếng bước chân nện xuống nền đá cẩm thạch vang lên dồn dập đầy đe dọa. Ryouta Kazama bất lực đứng nhìn theo, ánh mắt lo lắng của cậu khẽ chạm vào Mei đang đứng ẩn mình sau cột đá.


Thời gian đã hết. Phó hiệu trưởng Kim đang trên đường quay trở lại phòng làm việc. Haru vẫn đang kẹt lại trước chiếc két sắt khóa mã bên trong phòng.


Mei khẽ siết chặt chiếc kẹp tóc cỏ bốn lá bằng bạc trên mái tóc, ánh mắt cô rực cháy quyết tâm. Cô biết mình buộc phải chủ động bước ra để chặn đứng bước chân của Kim, và dùng chính dị năng đọc tâm của mình để tìm ra câu trả lời cứu nguy cho Haru trong gang tấc.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!