Nhạc nềnShizima

Bản Kế Hoạch Đen Tối Của Royal Club

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng bước chân của Nguyễn Mỹ Mei dồn dập trên dãy hành lang lát đá cẩm thạch xám lạnh của tòa nhà phía Tây. Đã chín giờ sáng ngày thứ Hai, sương mù buổi sớm vẫn chưa tan hết, bảng lảng bám ngoài những ô cửa kính lớn của trường Trung học Tư thục Shuka. Mei ôm chặt cuốn sổ tay bìa da màu xanh navy vào lòng, cảm giác lớp da thuộc mát lạnh như đang tỏa ra một sức nóng vô hình thiêu đốt làn da cô. Đây chính là cuốn sổ ghi chép chương trình họp mật của hội đồng quản trị mà tiểu thư Tachibana Riko đã mạo hiểm trao cho cô tại thư viện chỉ vài phút trước.


Không có chiếc tai nghe chống ồn màu trắng bảo vệ—thứ đã bị nhóm của Sayaka dẫm nát hoàn toàn—đại não của Mei vô cùng nhạy cảm với những tiếng thì thầm sóng não xung quanh. Cô khẽ đưa tay vào túi áo đồng phục, chạm nhẹ vào lọ tinh dầu oải hương đặc chế của bác sĩ Yuri. Mùi hương thảo mộc dịu nhẹ tỏa ra, giúp cô tập trung tinh thần, dựng lên một bức tường kính vô hình trong tâm trí để ngăn chặn những luồng suy nghĩ tạp nham dọc đường đi. Cô phải nhanh lên. Cu cuộc họp hội đồng quản trị quyết định số phận học bổng của hàng chục học sinh nghèo sẽ diễn ra vào ngày mốt. Thời gian chuẩn bị của họ chỉ còn vỏn vẹn bốn mươi tám tiếng đồng hồ.


Mei đẩy nhẹ cánh cửa gỗ mun nặng nề của phòng Hội học sinh. Hương trà ấm áp và mùi gỗ trầm quen thuộc lập tức vỗ về khứu giác của cô. Phía sau chiếc bàn làm việc lớn, vị Hội trưởng Shinohara Haru đang ngồi thẳng tắp như một cây tùng vươn cao trong bão tuyết. Cánh tay trái của cậu, bọc dưới lớp áo đồng phục phẳng phiu, vẫn hơi nhô lên một chút do lớp băng gạc y tế bảo mật dán trên vết thương rách sâu—hậu quả của việc cậu gồng mình đỡ trọn cú đánh để bảo vệ cha cô tại tiệm cơm Bếp Ấm.


Nhìn thấy Mei bước vào với gương mặt thở dốc, hai má hồng rực vì chạy nhanh, đôi mắt phượng sắc sảo của Haru khẽ dao động. Ngoài mặt, cậu vẫn duy trì một ‘Thần Thái Băng Giá’ hoàn hảo, lạnh lùng và xa cách dường như không một chút cảm xúc. Thế nhưng, ngay khi Mei bước vào bán kính năm mét, tiếng lòng gào thét u mê và si tình của vị Hội trưởng lập tức bùng nổ, dội thẳng vào tâm trí cô đầy đáng yêu:


‘Aaaaa! Mei! Thiên thần của mình đến tìm mình kìa! Em ấy chạy đến mức thở dốc, hai má hồng hồng trông đáng yêu quá đi mất! Nhìn kìa, chiếc kẹp tóc cỏ bốn lá bằng bạc mình tặng vẫn lấp lánh trên mái tóc tết lệch của em ấy! Tim mình đập nhanh quá, chắc phải 120 nhịp mất! Mình muốn lau mồ hôi trên trán cho em ấy quá, muốn ôm em ấy vào lòng hỏi han quá! Nhưng không được, Haru ơi, giữ vững cơ mặt nào! Phải thật ngầu, thật lạnh lùng trước mặt trợ lý đặc biệt!’


Mei dở khóc dở cười, nước mắt chực trào ra vì sự tương phản đáng yêu này nhưng cô nhanh chóng nén lại. Cô bước đến bên bàn làm việc, đặt mạnh cuốn sổ tay màu xanh navy của Riko lên mặt bàn gỗ.


“Hội trưởng Shinohara, chúng ta gặp rắc rối lớn rồi,” Mei nhỏ giọng, phong thái khôi phục sự nghiêm túc của một trợ lý đặc biệt. “Tachibana-san vừa lén chuyển giao cho tôi tài liệu này tại thư viện. Ngày mốt, Lê Tuấn Kiệt và Trần Minh Triết sẽ chính thức trình lên Ban giám hiệu một dự án có tên là ‘Dự án cải cách học bổng’.”


Haru khẽ nheo mắt, đôi tay thon dài lật mở cuốn sổ tay. Khi đọc đến những dòng chữ ghi chi tiết các điều khoản, bàn tay phải của cậu khẽ siết chặt lại. Tiếng lòng của cậu đột ngột chuyển từ si tình sang một sự phẫn nộ tột độ:


‘Khốn kiếp! Dự án cải cách học bổng? Đây thực chất là một điều khoản bắt buộc học sinh học bổng phải thực hiện lao động công ích nặng nề để bù đắp chi phí học tập! Chúng muốn biến những học sinh nghèo vượt khó thành những kẻ quét dọn hành lang, rửa nhà vệ sinh, mang vác thiết bị nặng nhọc hằng ngày dưới sự chứng kiến của toàn trường! Đây không phải là cải cách, đây là sự sỉ nhục giai cấp tàn nhẫn nhất! Chúng muốn bẻ gãy lòng tự trọng của họ, ép họ phải tự nguyện rời trường Shuka!’


“Hội trưởng, chúng ta phải ngăn chặn việc này tại cuộc họp chung của Hội học sinh và Ban giám hiệu vào sáng thứ Tư,” Mei kiên định nói, đôi mắt sau cặp kính không độ rực cháy quyết tâm. “Tôi sẽ đứng cạnh hỗ trợ cậu.”


Sáng thứ Tư định mệnh nhanh chóng gõ cửa. Phòng họp chung của Hội học sinh và Ban giám hiệu trường Shuka chật kín người dưới ánh đèn chùm pha lê lộng lẫy nhưng ngột ngạt. Trên chiếc bàn tròn lớn bằng gỗ mun, Hiệu trưởng Ichinose ngồi ở vị trí chủ tọa với nụ cười giả tạo thường trực. Lê Tuấn Kiệt—con trai một chính khách quyền lực, đối thủ cạnh tranh chức Hội trưởng khóa tới—bước lên bục phát biểu với vẻ ngoài vô cùng đạo mạo, tóc chải gọn gàng, ngực áo đeo chiếc huy hiệu ứng viên bằng đồng lấp lánh. Đứng tựa lưng vào tường phía sau hắn là Trần Minh Triết, cựu Hội trưởng của Royal Club, đang mỉm cười đầy nham hiểm.


“Thưa thầy Hiệu trưởng và các thành viên ban ngành,” Kiệt lên tiếng, giọng nói trầm ấm đầy sức thuyết phục ngoại giao. “Để Shuka tiếp tục phát triển bền vững, chúng tôi trình lên dự án cải cách học bổng. Đây là cơ hội để các học sinh nhận học bổng rèn luyện kỹ năng thực tế, đóng góp giá trị lao động công ích cho nhà trường để xứng đáng với khoản kinh phí khổng lồ mà các cựu học sinh hoàng gia tài trợ hằng năm.”


Haru ngồi ở phía đối diện, tấm lưng thẳng tắp như cây tùng vươn cao, bắp tay trái hơi căng cứng dưới lớp áo vest đồng phục. Cậu đứng bật dậy, giọng nói trầm lạnh vang lên đầy uy lực cắt ngang lời Kiệt:


“Tôi kiên quyết phản đối dự án này! Điều khoản bắt buộc lao động công ích đối với một nhóm học sinh cụ thể vi phạm nghiêm trọng Điều 4, Khoản 2 của Hiến chương trường Shuka về quyền bình đẳng và tôn trọng nhân phẩm của mọi học sinh. Hội học sinh Shuka sẽ không bao giờ phê duyệt một văn bản mang tính phân biệt giai cấp tàn nhẫn như thế này!”


Lê Tuấn Kiệt không hề bối rối. Hắn khẽ mỉm cười, một nụ cười đầy sự nham hiểm và toan tính chính trị: “Hội trưởng Shinohara, cậu đang quá cảm tính rồi. Royal Club và các cựu học sinh hoàng gia hiện đang đóng góp đến 80% quỹ hoạt động ngoại khóa và ngân sách của tất cả các câu lạc bộ trong trường. Nếu cậu từ chối dự án cải cách này, các nhà tài trợ lớn của chúng tôi sẽ xem xét lại việc cắt giảm toàn bộ ngân sách tài trợ ngoại khóa ngay lập tức. Cậu có gánh vác nổi hậu quả tài chính đó không?”


Bầu không khí trong phòng họp lập tức đông cứng lại. Mei đứng cạnh Haru, cô khẽ tháo nhẹ lọ tinh dầu oải hương, tập trung tinh thần kích hoạt dị năng Đọc Vị Tâm Lý Đám Đông để phân tích luồng sóng não của các thành viên ban ngành đang ngồi quanh bàn tròn. Ngay lập tức, một cơn bão suy nghĩ đầy sợ hãi và dao động dội thẳng vào đại não cô:


*“Trời ơi, nếu Royal Club cắt ngân sách, câu lạc bộ bóng rổ của mình sẽ không có tiền mua thiết bị thi đấu liên trường nữa...”*

*“Mình không muốn đắc tội với nhà Lê của Tuấn Kiệt, cha hắn là chính khách lớn...”*

*“Hội trưởng dù có tài giỏi đến đâu cũng không thể tự mình gánh vác tài chính cho cả trăm câu lạc bộ được. Có lẽ chúng ta phải đồng ý thỏa hiệp thôi...”*


Mei khẽ nhíu mày trước luồng sóng não tiêu cực của đám đông. Cô nhanh chóng đưa tay lên bàn, khẽ gõ nhẹ ba nhịp ‘cộc... cộc cộc’ xuống mặt gỗ—mật mã giao tiếp ngầm mà cô và Haru đã thỏa thuận từ trước. Haru khẽ liếc nhìn Mei, nhận ra ánh mắt kiên định của cô đang hướng về phía các Trưởng ban Tài chính và Văn thể mỹ. Nhờ sự nhạy bén vi mô, cậu hiểu ngay rằng các thành viên ban ngành đang bị Royal Club dùng sức ép tài chính làm lung lay ý chí.


Hiệu trưởng Ichinose ho khan một tiếng, nụ cười giả tạo của ông ta lộ rõ sự thực dụng: “Hội trưởng Shinohara, trò Kiệt nói cũng có lý. Nhà trường bắt buộc phải cân nhắc đến nguồn tài trợ ngoại khóa của các cựu học sinh hoàng gia để duy trì hoạt động chung. Nếu Hội học sinh không thể đưa ra một giải pháp tài chính thay thế, thầy buộc phải ký phê duyệt dự án cải cách này vào chiều nay.”


Lê Tuấn Kiệt khẽ nhếch môi đầy đắc thắng. Tiếng lòng của hắn reo hò đầy ngạo nghễ trong đầu lọt vào tai Mei: *“Hahaha! Shinohara Haru, mày tiêu rồi! Mày lấy đâu ra hàng triệu Yên ngay lập tức để bảo chứng cho các câu lạc bộ chứ? Lần này mày buộc phải cúi đầu nhận thua chính trị trước tao!”*


Thế nhưng, Haru vẫn đứng thẳng, Thần Thái Băng Giá của cậu không hề lung lay một milimet. Cậu nhìn thẳng vào Hiệu trưởng Ichinose, giọng nói đanh thép vang lên, bẻ gãy hoàn toàn sự chủ quan của Kiệt:


“Tôi dùng quyền hạn tối cao của Hội trưởng Hội học sinh để chính thức yêu cầu hoãn phê duyệt dự án này trong vòng bốn mươi tám tiếng đồng hồ! Để bảo chứng cho sự hoạt động liên tục của các câu lạc bộ, Hội học sinh sẽ tạm thời đóng băng và sử dụng toàn bộ Quỹ hoạt động tự trị trị giá ba mươi triệu Yên của mình để làm tài sản bảo đảm tài chính!”


Cả phòng họp hoàn toàn chấn động. Lê Tuấn Kiệt đứng chết lặng trên bục phát biểu, nụ cười đắc thắng cứng đờ trên gương mặt đạo mạo. Trần Minh Triết phía sau cũng lập tức thẳng người dậy, ánh mắt đầy sự kinh ngạc.


Hiệu trưởng Ichinose sững sờ trước quyết định táo bạo và dũng cảm của Haru. Với danh nghĩa người thừa kế gia tộc Shinohara và số tiền bảo chứng khổng lồ từ Quỹ tự trị của Hội học sinh, nhà trường hoàn toàn không có bất kỳ lý do pháp lý nào để từ chối yêu cầu hoãn phê duyệt này.


“Được... Được rồi,” Hiệu trưởng Ichinose bất lực gật đầu, đóng mạnh con dấu tạm hoãn lên văn bản. “Hội học sinh có đúng bốn mươi tám tiếng đồng hồ. Nếu sau thời hạn này các trò không trình lên được phương án ngân sách tự trị thay thế hoàn toàn nguồn tài trợ của Royal Club, dự án cải cách học bổng sẽ chính thức có hiệu lực.”


Haru khẽ cúi đầu chào rồi dứt khoát quay lưng bước ra khỏi phòng họp, tà áo đồng phục khẽ bay trong gió. Mei nhanh chóng ôm lấy tài liệu bước sát bên cạnh cậu. Ngoài mặt, Haru vẫn lạnh lùng như một vị hoàng tử băng giá, xa cách và đầy uy nghiêm. Thế nhưng, ngay khi cánh cửa phòng họp khép lại, tiếng lòng gào thét u mê và si tình của cậu lại bùng nổ pháo hoa hạnh phúc dội thẳng vào tâm trí Mei:


‘Aaaaa! Mình vừa ngầu quá đúng không?! Mei ơi, em có nhìn thấy cú đập bàn quyết đoán của tôi không?! Tôi đã bảo vệ được em và các học sinh học bổng rồi! Nhưng trời ơi... ba mươi triệu Yên quỹ hoạt động bị đóng băng rồi, nếu trong 48 giờ tới mình không tìm ra bằng chứng tham nhũng của Hiệu trưởng Ichinose để ép lão hủy bỏ dự án, mình sẽ phải từ chức Hội trưởng mất! Nhưng không sao, chỉ cần thiên thần của mình được an toàn học tập, bắt mình làm gì mình cũng chịu được!’


Mei khẽ mỉm cười dưới mái tóc đen dài tết lệch bên vai, ngón tay khẽ chạm lên chiếc kẹp tóc cỏ bốn lá bằng bạc lấp lánh. Cô biết, cuộc chạy đua nghẹt thở bốn mươi tám tiếng đồng hồ để tìm kiếm cuốn sổ tay bí mật của Phó hiệu trưởng Kim chính thức bắt đầu từ giây phút này.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!