Nhạc nềnShizima

Lá Thư Cảnh Báo Từ Đóa Hồng Thượng Lưu

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương mù buổi sớm của ngày thứ Hai bao phủ lấy những tòa nhà mang kiến trúc châu Âu cổ kính của Trường Trung học Tư thục Shuka. Sau hai ngày nghỉ cuối tuần đầy biến động, ngôi trường hoàng gia này dường như vẫn chưa hoàn toàn tỉnh giấc, chỉ có tiếng lá anh đào xào xạc rơi trên những lối đi lát đá cẩm thạch xám lạnh.


Nguyễn Mỹ Mei bước đi chậm rãi dọc theo dãy hành lang dẫn đến tòa nhà phía Tây. Hôm nay, cô chọn lối đi biệt lập, cố gắng tránh xa sảnh chính nơi đám đông học sinh thường tụ tập bàn tán. Không có chiếc tai nghe chống ồn màu trắng bảo vệ—món quà vô giá của cha cô đã bị nhóm của Sayaka dẫm nát hoàn toàn ở phòng thay đồ—đại não của Mei trở nên vô cùng nhạy cảm. Cô khẽ đưa tay vào túi áo đồng phục, những ngón tay thon nhỏ chạm vào lọ tinh dầu oải hương đặc chế mà bác sĩ Hasegawa Yuri đã tặng hôm thứ Bảy. Mùi hương oải hương dịu nhẹ, thanh khiết thoang thoảng tỏa ra, kết hợp với "Phương pháp Khóa Tiếng Lòng" giúp cô dựng lên một bức tường kính vô hình trong tâm trí, tạm thời lọc đi những tiếng thì thầm sóng não vụn vặt hằng ngày của những người xung quanh.


Nhưng sâu thẳm trong lòng Mei, sự bất an vẫn nhen nhóm. Vết thương rách sâu ở bắp tay trái của Shinohara Haru—hậu quả của việc cậu gồng mình đỡ trọn cú đánh từ chiếc ghế gỗ mun để bảo vệ cha cô—vẫn là một bí mật phải giấu kín trước tai mắt rình rập của trợ lý Kim. Chàng trai ngốc nghếch ấy ngoài mặt thì lạnh lùng như băng tuyết, nhưng tiếng lòng gào thét lo lắng và si tình của cậu hằng ngày luôn là thứ duy nhất sưởi ấm trái tim cô độc của cô. Mei khẽ chạm tay lên mái tóc tết lệch bên vai, nơi chiếc kẹp tóc cỏ bốn lá bằng bạc lấp lánh như một lá bùa hộ mệnh thầm lặng.


Điểm đến của Mei sáng nay là Thư viện trường Shuka - Khu tự học. Đây là nơi yên tĩnh nhất trường, được tài trợ xây dựng bởi chính gia tộc Shinohara với hàng vạn đầu sách quý hiếm. Để vào được đây, học sinh phải xuất trình thẻ thư viện Shuka hợp lệ và tuân thủ nghiêm ngặt quy tắc giữ im lặng tuyệt đối. Đối với Mei, góc tự học biệt lập phía sau những giá sách gỗ mun cao ngút ngàn chính là một thánh đường bình yên, nơi cô có thể khóa chặt dị năng đọc tâm để tập trung tinh thần.


Khi Mei bước qua cánh cửa kính dày của thư viện, mùi hương của giấy cũ, mực in và gỗ thông nhẹ nhàng vỗ về khứu giác của cô. Phía sau quầy quản lý, Vũ Minh Thư—nữ sinh thủ thư trầm tính với mái tóc đen dài thẳng mượt—đang tỉ mỉ xếp lại những chiếc kẹp sách bằng đồng. Thư đeo chiếc tạp dề thủ thư màu xanh navy phẳng phiu, phong thái nhẹ nhàng như gió thoảng. Nhìn thấy Mei bước vào, đôi mắt sau cặp kính cận của Thư khẽ sáng lên. Cô không nói lời nào, chỉ khẽ gật đầu chào rồi lén chỉ tay về phía góc tự học biệt lập nhất ở dãy sách Văn học cổ điển—nơi Thư đã âm thầm giữ chỗ cho Mei.


Mei khẽ cúi đầu cảm ơn rồi bước nhanh về phía góc bàn khuất. Khi cô lướt qua Thư trong bán kính năm mét, dị năng đọc tâm sơ cấp của cô bắt được tiếng lòng yên bình, chu đáo của cô bạn thủ thư:


*“Mei đến rồi... Trông cậu ấy vẫn còn hơi mệt mỏi sau những sóng gió tuần trước. Mình đã khóa góc bàn tự học cuối dãy rồi, sẽ không có ai đến làm phiền cậu ấy đâu. Hy vọng cậu ấy sẽ tìm thấy sự bình yên ở đây.”*


Sự quan tâm thầm lặng, không vụ lợi của Thư khiến lòng Mei dâng lên một luồng ấm áp dễ chịu. Cô ngồi xuống chiếc ghế gỗ bọc nỉ ấm áp, mở cặp sách và bắt đầu lật giở những trang tài liệu ôn tập Toán nâng cao. Thế nhưng, sự yên bình ấy không kéo dài được lâu.


Khoảng ba mươi phút sau, tiếng bước chân thanh lịch, nhẹ nhàng nhưng vô cùng dứt khoát vang lên từ phía lối đi giữa các giá sách. Mei khẽ ngẩng đầu lên. Bước ra từ sau rặng sách cổ là Tachibana Riko—tiểu thư danh giá của lớp 11-B. Riko sở hữu mái tóc xoăn lọn dài màu hạt dẻ sang trọng bồng bềnh xõa trên vai áo đồng phục Shuka được cắt may vừa vặn hoàn hảo. Trên cổ tay cô là chiếc vòng tay khảm ngọc bích nhã nhặn, và tay phải khẽ cầm chiếc quạt ren lụa màu trắng—biểu tượng cho phong thái thanh lịch quý tộc của mình.


Riko luôn giữ thái độ trung lập quý tộc trong ngôi trường này. Cô không tham gia vào các trò bắt nạt nông cạn của nhóm Sayaka, cũng không công khai ủng hộ Hội học sinh của Haru. Sự xuất hiện đột ngột của cô tại góc tự học biệt lập này chắc chắn không phải là một sự tình cờ.


Thủ thư Vũ Minh Thư đứng ở đầu dãy sách khẽ nhíu mày khi thấy Riko tiến lại gần Mei. Tuy nhiên, nhận ra phong thái của Riko không mang theo ác ý, Thư lén đứng chắn ở lối vào dãy tự học, giả vờ kiểm tra các đầu sách trên kệ để ngăn chặn bất kỳ học sinh hiếu kỳ nào khác tiếp cận khu vực này.


Riko dừng bước trước bàn của Mei. Cô khẽ khép chiếc quạt ren lụa lại, nở một nụ cười ngoại giao tinh tế nhưng xa cách chuẩn mực của giới thượng lưu.


"Chào cậu, Nguyễn Mỹ Mei. Chỗ này còn trống chứ?" Riko nhỏ giọng hỏi, giọng nói thanh tao như tiếng nước chảy qua khe đá.


Mei giữ điềm tĩnh, cô khẽ đứng dậy cúi đầu chào theo đúng Quy tắc Ứng xử Shuka (Shuka Etiquette) mà cô đã tự học: "Chào cậu, Tachibana-san. Cậu cứ tự nhiên ngồi."


Riko khẽ gật đầu, kéo ghế ngồi xuống đối diện Mei. Cô đặt một cuốn sách văn học cổ điển dày cộp lên bàn dưới danh nghĩa mượn sách để ngụy trang, nhưng ánh mắt sắc sảo, nhạy bén của cô lại khóa chặt vào chiếc kẹp tóc cỏ bốn lá bằng bạc trên mái tóc của Mei.


"Chiếc kẹp tóc rất đẹp, rất hợp với phong thái kiên cường của cậu tại phòng họp tối cao hôm thứ Sáu vừa rồi," Riko mở lời, giọng điệu mang một sự ẩn ý sâu xa. "Tuy nhiên, một đóa hồng dại dù có gai nhọn đến đâu, cũng không nên cố chấp đối đầu với bão tuyết của cả một mùa đông lạnh giá."


Mei khẽ mím môi. Cô biết Riko đang ám chỉ điều gì. Cô tháo nhẹ chiếc kẹp tóc, khẽ vân vê lớp kim loại mát lạnh trong tay, đồng thời tập trung tinh thần kích hoạt dị năng Đọc Tâm Chủ Động để lắng nghe những suy nghĩ sâu kín của người đối diện. Ngay lập tức, luồng sóng não của Riko vang lên trong tâm trí Mei, đầy mâu thuẫn và lo âu:


*“Nhìn cô gái này xem... Trông em ấy thật nhỏ bé và mỏng manh, vậy mà lại dám vì sự công bằng của học sinh nghèo mà đối đầu với cả Royal Club. Trần Minh Triết và Lê Tuấn Kiệt đang điên cuồng chuẩn bị một cái bẫy khổng lồ tại cuộc họp hội đồng quản trị sắp tới để triệt hạ toàn bộ quỹ học bổng. Nếu mình không cảnh báo, em ấy và Hội trưởng Haru chắc chắn sẽ bị nghiền nát mất... Nhưng gia tộc Tachibana của mình bắt buộc phải giữ thế trung lập, mình không thể ra mặt giúp đỡ họ được...”*


Đọc được thiện chí thầm kín và sự lo lắng chân thành ẩn sau vẻ ngoài xa cách của Riko, lòng Mei khẽ chùng xuống. Cô hiểu rằng, trong thế giới thượng lưu ngột ngạt này, ngay cả những tiểu thư danh giá như Riko cũng phải mang một chiếc mặt nạ ngoại giao hoàn hảo để bảo vệ lợi ích gia tộc. Sự xuất hiện của Riko ở đây hôm nay đã là một sự mạo hiểm danh tiếng cực lớn đối với cô ấy.


Mei khẽ mỉm cười, ánh mắt sau cặp kính không độ trở nên nhu hòa và chân thành: "Cảm ơn lời khuyên của cậu, Tachibana-san. Đóa hồng dại có thể không ngăn được bão tuyết, nhưng nó biết cách bám rễ sâu vào lòng đất ấm áp để chờ đợi mùa xuân. Tôi biết cậu luôn trân trọng sự yên bình của trường Shuka, và tôi cũng vậy. Tôi sẽ không làm điều gì khiến những người trung lập tốt bụng phải khó xử."


Lời đáp trả lịch thiệp, thông tuệ và đầy sự thấu hiểu ranh giới của Mei khiến Riko khẽ khựng lại. Đôi mắt hạt dẻ của cô gái quý tộc dao động dữ dội. Cô không ngờ một cô gái bình dân như Mei lại có thể nhạy bén nhận ra sự mâu thuẫn trong lòng mình và tế nhị giải vây cho cô bằng ngôn từ ngoại giao chuẩn mực đến thế.


Mei khẽ nghiêng đầu, thử dò hỏi một bước: "Tachibana-san, cậu có biết... bão tuyết sắp tới sẽ thổi từ hướng nào không?"


Riko khẽ mím môi, chiếc quạt ren lụa trong tay cô khẽ siết chặt. Cô né tránh ánh mắt của Mei, nhàn nhạt đáp bằng ngôn từ ngoại giao: "Quy luật của tự nhiên là bão tuyết luôn bắt nguồn từ đỉnh núi cao nhất, nơi những người nắm giữ vận mệnh quyết định luật chơi. Một quân cờ nhỏ bé trên bàn cờ làm sao biết được nước đi tiếp theo của kỳ thủ?"


Tiếng lòng của Riko lúc này lại gào thét đầy căng thẳng:


*“Triết đã bắt tay với Kiệt rồi! Chúng đã hoàn thành xong bản 'Dự án cải cách học bổng' để ép Hiệu trưởng ký duyệt vào cuộc họp hội đồng quản trị ngày mốt. Chúng muốn biến tất cả học sinh học bổng thành lao động công ích nặng nề để bôi nhọ danh dự của họ, ép họ phải tự nguyện rời trường. Mình đã lén sao chép lại chương trình họp mật của hội đồng quản trị... Mình phải đưa nó cho Mei, nhưng bằng cách nào đây để không để lại dấu vết?”*


Biết được mốc thời gian khẩn cấp là ngày mốt, Mei nín thở. Thời gian chuẩn bị của Hội học sinh chỉ còn chưa đầy bốn mươi tám tiếng đồng hồ! Đây là một đòn tấn công tài chính và giai cấp cực kỳ tàn nhẫn nhắm thẳng vào huyết mạch sinh tồn của tất cả học sinh nghèo Shuka.


Mei khẽ cúi đầu, vờ như đang lật tìm một trang sách cổ. Cô nhẹ nhàng đẩy cuốn sách văn học của Riko lại gần phía mình hơn, tạo ra một khoảng trống che khuất tầm nhìn từ hành lang ngoài.


"Tôi hiểu rồi," Mei nhỏ giọng, giọng nói đầy sự kiên định và ấm áp. "Cảm ơn cậu đã ghé thăm góc tự học của tôi, Tachibana-san. Cuốn sách này thực sự rất có giá trị đối với tôi."


Riko khẽ mỉm cười đầy ẩn ý. Cô khéo léo dùng chiếc quạt ren che khuất cử động tay, lén lướt nhẹ một cuốn sổ tay nhỏ bìa da màu xanh navy từ trong túi áo vào kẹp giữa những trang sách văn học cổ điển của Mei.


"Chúc cậu tìm thấy câu trả lời mà mình tìm kiếm, Nguyễn-san," Riko đứng dậy, phong thái thanh lịch quý phái của cô lập tức khôi phục hoàn hảo hằng ngày. Cô khẽ gật đầu chào Mei rồi chậm rãi bước ra khỏi khu tự học dưới sự hộ tống thầm lặng của thủ thư Vũ Minh Thư.


Mei đứng lặng nhìn theo bóng lưng quý phái của Riko khuất dần sau những giá sách gỗ mun cổ kính. Cô khẽ tháo nhẹ lọ tinh dầu oải hương, hít một hơi thật sâu để giữ bình tĩnh trước áp lực khổng lồ vừa tiếp nhận. Khi cô lật mở trang sách văn học, cuốn sổ tay bìa da màu xanh navy hiện ra, chứa đựng toàn bộ lịch trình và chương trình họp mật của hội đồng quản trị trường Shuka vào ngày mốt.


Khi Riko bước ra đến cửa kính thư viện, cô khẽ dừng bước trong một giây, lén ngoảnh đầu nhìn lại góc tự học tối tăm nơi Mei đang ngồi. Mei tháo tai nghe và đọc được tiếng lòng đầy mâu thuẫn của cô ta: 'Mình ghét sự bất công này... nhưng mình không thể ra mặt giúp họ. Hy vọng cô gái kiên cường đó sẽ tìm ra cách.'

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!