Lá Bài Pháp Lý Ngược Dòng
Sương mù buổi sớm của ngày thứ Bảy bao phủ lấy khuôn viên cổ kính của Trường Trung học Tư thục Shuka, khiến những dãy hành lang lát đá cẩm thạch mang kiến trúc châu Âu trở nên mờ ảo và lạnh lẽo hơn thường lệ. Vào ngày nghỉ, ngôi trường hoàng gia vốn ồn ào này chìm vào một sự im lặng tịch mịch, chỉ có tiếng gió rít qua những kẽ lá anh đào xơ xác ngoài sân.
Trong góc tối của tòa nhà phía Tây, hai bóng người lặng lẽ lách qua cánh cửa hông. Shinohara Haru đi phía trước, bước chân vẫn thẳng tắp và uy nghiêm như một vị hoàng tử, nhưng bắp tay trái của cậu—nơi được quấn lớp băng gạc mỏng—khẽ giật nhẹ sau mỗi nhịp di chuyển. Đi ngay sát sau cậu là Nguyễn Mỹ Mei. Không có chiếc tai nghe chống ồn màu trắng bảo vệ, Mei phải liên tục hít thở sâu, vận dụng "Phương pháp Khóa Tiếng Lòng" để ngăn chặn những luồng sóng não vụn vặt của vài nhân viên vệ sinh từ xa dội vào đại não.
Cánh cửa gỗ sồi của phòng y tế khẽ mở ra với một tiếng "két" nhẹ.
"Vào đi, hai đứa trẻ nổi loạn," một giọng nói lười biếng nhưng vô cùng quyến rũ vang lên từ phía sau tấm rèm trắng.
Bác sĩ Hasegawa Yuri bước ra, mái tóc xoăn nhẹ màu hạt dẻ bồng bềnh xõa trên vai chiếc áo blouse trắng khoác ngoài chiếc váy hoa nhã nhặn. Yuri cầm trên tay một tách trà thảo mộc nghi ngút khói, ánh mắt thông minh của cô khẽ quét qua bắp tay trái hơi co rúm của Haru, rồi dừng lại trên gương mặt nhợt nhạt vì mệt mỏi của Mei. Cô khẽ mỉm cười, một nụ cười đầy sự thấu hiểu và bao dung.
"Em đã nói với cậu chủ Shinohara bao nhiêu lần rồi? Nếu muốn hẹn hò bí mật, phòng y tế của tôi luôn mở cửa. Nhưng mang theo một cánh tay rỉ máu thế kia đến đây thì thật là làm khó một bác sĩ lười biếng như tôi đấy," Yuri khẽ thở dài, nhưng động tác của cô lại vô cùng nhanh nhẹn khi kéo chiếc xe đẩy y tế lại gần giường bệnh.
Haru ngồi xuống mép giường, gương mặt góc cạnh vẫn duy trì "Thần Thái Băng Giá (Absolute Poker Face)" hoàn hảo đến đáng sợ. Cậu nhàn nhạt đáp: "Chỉ là vết rách nhỏ ngoài da hằng ngày. Tôi không muốn để tai mắt của trợ lý Kim phát hiện ở các bệnh viện bên ngoài."
Thế nhưng, ngay khi Mei bước lại gần trong bán kính năm mét, dị năng đọc tâm của cô lập tức bắt được tiếng lòng đang gào thét đau đớn và u mê của vị Hội trưởng:
*“Đau... đau muốn rụng rời cả bắp tay rồi! Thuốc tê hằng ngày đâu rồi? Bác sĩ Yuri ơi xin cô hãy nhẹ tay một chút! Nhưng không được, mình không được nhăn mặt! Mei đang nhìn mình bằng ánh mắt lo lắng đến thế kia. Nhìn miếng băng gạc hình gấu nhỏ em ấy tự tay dán cho mình hôm qua kìa... Ôi, em ấy chu đáo quá, đáng yêu quá! Mình phải thật ngầu, phải giữ vững cơ mặt lạnh lùng này để làm chỗ dựa cho thiên thần nhỏ của mình!”*
Mei khẽ mím môi, nén một tiếng cười ấm áp vào lồng ngực. Chàng trai ngốc nghếch này, ngoài mặt thì lạnh lùng xa cách như một vị thần, vậy mà nội tâm lại đang nhõng nhẽo đáng yêu đến mức khiến cô muốn ôm lấy cậu ngay lập tức. Cô khẽ bước đến bên cạnh, nhẹ nhàng đỡ lấy cánh tay trái của cậu để Yuri dễ dàng tháo lớp băng cũ.
Khi lớp gạc được gỡ ra, vết rách sâu do cạnh ghế gỗ mun gây ra hôm qua hiện rõ, bầm tím và vẫn còn rỉ máu nhẹ. Yuri nhíu mày, nhưng không hỏi thêm về nguyên nhân vụ xô xát. Cô nhanh chóng dùng cồn sát trùng, thoa một lớp thuốc mỡ thảo dược đặc chế rồi băng bó lại bằng một kỹ thuật vô cùng điêu luyện.
"Vết thương không nứt xương, nhưng cơ bắp bị tổn thương lực mạnh. Tôi đã kê một đơn thảo mộc giảm đau đặc biệt, em phải uống đúng giờ," Yuri vừa nói vừa lén nhét một lọ tinh dầu oải hương nhỏ vào tay Mei, khẽ nháy mắt. "Và dùng cái này để làm dịu những cơn đau đầu do 'tiếng ồn' xung quanh nhé, đóa hoa nhỏ của tôi."
Mei cảm kích cúi đầu: "Cháu cảm ơn bác sĩ Yuri."
Khi Yuri lách người ra ngoài để chuẩn bị thuốc bôi ngoài da, phòng y tế chỉ còn lại hai người dưới ánh sáng nhu hòa của ngọn đèn vàng. Mei khẽ chạm vào bắp tay đã được băng bó phẳng phiu của Haru, nhịp tim cô khẽ trật một nhịp khi nghe thấy giai điệu dương cầm trầm ấm, xoa dịu thần kinh từ sóng não của cậu lan tỏa sang cô. Sự im lặng kỳ lạ xung quanh Haru luôn là liều thuốc chữa lành tốt nhất cho đại não nhạy cảm của cô.
"Hội trưởng," Mei nhỏ giọng, ánh mắt cô nghiêm túc nhìn thẳng vào đôi mắt phượng của cậu. "Lúc Koji khống chế Trịnh Quốc Bảo hôm qua, cháu đã... cháu đã lén nghe thấy gã lẩm bẩm một mốc thời gian rất kỳ lạ. Gã nói rằng gã đã nhận năm triệu Yên tiền mặt từ luật sư Kurosawa vào đúng ba giờ chiều ngày thứ Năm, tại quán cà phê nhỏ cạnh bến cảng số 4."
Haru khẽ nheo mắt, Thần Thái Băng Giá của cậu hơi dao động: "Em chắc chắn chứ, Mei?"
"Cháu chắc chắn hằng ngày," Mei kiên định gật đầu, cố gắng ngụy trang thông tin đọc tâm được thành một sự quan sát nhạy bén. "Gã còn nói Kurosawa đã tự tay đưa cho gã bản hợp đồng giả nợ có chữ ký ngụy tạo của cha cháu. Nếu chúng ta có thể chứng minh mốc thời gian giao dịch tiền mặt này, bản hợp đồng nợ khống kia sẽ hoàn toàn vô hiệu trước pháp luật."
Trong đầu Haru, tiếng lòng của cậu lập tức bùng nổ một sự ngưỡng mộ và si tình tột đỉnh:
*“Trời đất ơi! Mei của mình không chỉ là một thiên thần nhân hậu, mà còn là một thám tử thiên tài! Em ấy có thể nhớ được cả mốc thời gian và địa điểm chi tiết đến thế sao?! Đôi mắt trong veo kia khi nghiêm túc trông thật quyến rũ làm sao! Mình phải bảo vệ sự thông minh này, phải nghiền nát gã luật sư bẩn thỉu Kurosawa để giữ lại nụ cười bình yên cho gia đình em ấy!”*
Haru khẽ ho khan một tiếng để che giấu sự bối rối, cậu rút chiếc điện thoại bảo mật ra, bật máy tính xách tay và kích hoạt đường truyền mã hóa tối cao của hệ thống Aegis. Cậu nhanh chóng kết nối cuộc gọi video với một nhân vật đặc biệt.
Trên màn hình laptop, gương mặt quắc thước, nghiêm nghị của một cụ già tóc bạc phơ xuất hiện. Đó chính là Trần Đình Chiểu—cựu luật sư tối cao của gia tộc Shinohara, người đã về hưu nhưng luôn giữ lòng trung thành tuyệt đối với di nguyện của ông nội Haru. Ông đeo chiếc kính lão dây xích vàng, phong thái lịch lãm trong bộ vest cổ điển dù đang ngồi tại thư phòng riêng.
"Thiếu gia Haru," giọng nói trầm ấm, đầy nội lực của luật sư Chiểu vang lên qua loa ngoài bảo mật. "Cậu gọi tôi vào giờ này, chắc chắn là có liên quan đến việc nổi loạn chống lại quyết định của gia chủ Kenji?"
"Bác Chiểu," Haru khẽ cúi đầu chào lịch thiệp. "Cháu cần sự trợ giúp pháp lý của bác để bảo vệ một gia đình học sinh học bổng vô tội trước thủ đoạn bách hại bẩn thỉu của luật sư Kurosawa nhà Shinjou."
Haru nhanh chóng truyền đạt toàn bộ thông tin về tờ giấy nợ ngụy tạo năm triệu Yên mà Koji đã thu hồi được hôm qua, cùng mốc thời gian giao dịch tiền mặt tại bến cảng số 4 mà Mei vừa cung cấp.
Luật sư Chiểu khẽ nheo mắt sau cặp kính lão. Ông yêu cầu Haru đưa tờ giấy nợ ngụy tạo lên trước camera quét của Aegis. Chỉ sau vài giây phân tích biểu cảm và nét bút, ông khẽ nhếch môi cười lạnh:
"Ngu ngốc. Nét bút ký tên 'Nguyễn Văn Minh' này có stroke order (thứ tự nét vẽ) hoàn toàn theo thói quen của người Nhật Bản khi cố gắng bắt chước chữ viết tiếng Việt. Hơn nữa, con dấu đỏ đóng trên giấy là loại mực dầu công nghiệp giá rẻ mới xuất hiện trên thị trường hai năm nay, hoàn toàn không khớp với mốc thời gian ghi trên giấy nợ là năm năm trước. Đây là một vụ ngụy tạo tài liệu cực kỳ cẩu thả hòng đe dọa tâm lý người lương thiện."
Nghe đến đây, Mei khẽ thở phào nhẹ nhõm. Sự thông thái của vị cựu luật sư gia tộc thực sự đã mang lại một lá chắn pháp lý vững chắc cho cha cô.
"Bác Chiểu," giọng Haru lạnh lùng như băng. "Cháu muốn bác soạn thảo một tối hậu thư pháp lý đanh thép nhất dưới danh nghĩa văn phòng luật sư Trần Đình Chiểu, cáo buộc Kurosawa tội ngụy tạo tài liệu, lừa đảo chiếm đoạt tài sản và thuê người hủy hoại tài sản tiệm cơm Bếp Ấm. Hãy gửi thẳng nó đến văn phòng của gã trước mười giờ sáng nay."
"Ý của thiếu gia là... dùng danh nghĩa của tôi để tạo sức ép tối cao?" Luật sư Chiểu khẽ mỉm cười đầy ẩn ý.
"Đúng vậy. Kurosawa là kẻ thực dụng, gã biết danh tiếng của bác trong giới tư pháp thượng lưu lớn thế nào. Gã sẽ hiểu rằng, nếu vụ này bước ra ánh sáng tòa án, gia tộc Shinjou sẽ lập tức bỏ rơi gã để bảo toàn danh dự, và gã sẽ phải đối mặt với án tù giam vĩnh viễn," Haru khẳng định, phong thái quyết đoán của một nhà lãnh đạo trẻ xuất chúng lộ rõ.
*“Ôi trời ơi, Hội trưởng của mình lúc ra lệnh ngầu quá! Khí chất vương giả này thực sự có thể đè bẹp mọi kẻ xấu! Mình phải đứng sát cạnh cậu ấy để tiếp thêm sức mạnh tinh thần!”* Mei thầm nghĩ, lòng cô dâng lên một niềm tự hào và rung động mãnh liệt.
Chưa đầy một tiếng sau, tại tòa cao ốc văn phòng sang trọng bậc nhất trung tâm Shibuya, luật sư Kurosawa đang ngồi thảnh thơi trên chiếc ghế da cá sấu đắt tiền. Gã khẽ vân vê chiếc cặp táp bằng da cá sấu của mình, nụ cười chuyên nghiệp vô cảm thường trực trên môi khi nghĩ đến việc gia đình Mei sắp phải quỳ gối xin chuyển trường.
"Rầm!"
Cánh cửa văn phòng gã bị đẩy mạnh từ bên ngoài. Trưởng nhóm vệ sĩ Koji bước vào với phong thái lạnh lùng như một hộ pháp, đặt mạnh một phong bì nilon chứa tờ giấy nợ ngụy tạo cùng một văn bản có đóng dấu sáp đỏ của văn phòng luật sư Trần Đình Chiểu ngay trước mặt gã.
Cùng lúc đó, chuông điện thoại bàn của Kurosawa vang lên chói tai. Gã run rẩy nhấc máy, giọng nói trầm ấm nhưng đầy uy lực của luật sư Chiểu truyền đến:
"Luật sư Kurosawa. Tôi là Trần Đình Chiểu. Tôi đề nghị gã nên đọc kỹ tối hậu thư pháp lý trước mặt. Toàn bộ lịch trình giao dịch tiền mặt năm triệu Yên của gã với Trịnh Quốc Bảo tại bến cảng số 4 vào chiều thứ Năm đã được chúng tôi ghi nhận hoàn chỉnh bằng siêu dữ liệu định vị IP và lời khai có chữ ký của Bảo. Nếu gã không ký vào bản cam kết rút lui toàn bộ yêu cầu đòi nợ khống và chấm dứt mọi hành vi quấy rối tiệm cơm Bếp Ấm trước mười hai giờ trưa nay, đơn khởi kiện hình sự sẽ được gửi thẳng đến Viện kiểm sát tối cao."
Kurosawa nhận được tối hậu thư có đóng dấu của văn phòng luật sư Trần Đình Chiểu, mặt gã tái mét khi nhận ra mọi bằng chứng giao dịch tiền mặt với Trịnh Quốc Bảo đã bị Haru nắm giữ hoàn toàn.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!