Nhạc nềnShizima

Tiếng Lòng Gầm Rú Và Bản Lĩnh Quân Tử

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng gỗ mun vỡ vụn giòn giã vang lên giữa không gian ngột ngạt của tiệm cơm Bếp Ấm. Những mảnh dăm gỗ bắn tung tóe dưới ánh đèn vàng nhạt, rơi lả tả trên nền gạch ẩm ướt.


Shinohara Haru vẫn đứng đó, sừng sững như một bức tượng tạc từ băng đá cổ xưa. Gương mặt góc cạnh của vị Hội trưởng không hề suy chuyển, đôi mắt phượng sắc sảo vẫn khóa chặt lấy Trịnh Quốc Bảo với một vẻ lạnh lùng đến tột cùng. Thế nhưng, vạt áo sơ mi trắng bên cánh tay trái của cậu đã bị rách toạc một đường dài, để lộ bắp tay đang sưng đỏ và những vệt máu tươi bắt đầu rỉ ra, chảy thành dòng dọc theo khuỷu tay, nhỏ xuống sàn nhà thành những giọt đỏ thẫm.


Nhìn thấy vệt máu rực lòng ấy, lồng ngực Mei thắt lại, nhịp tim cô đập dồn dập như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cô tiến lên một bước, đôi bàn tay run rẩy định chạm vào bả vai cậu, nhưng lại rụt lại vì sợ làm cậu đau hơn. Không có chiếc tai nghe chống ồn bảo vệ, đại não cô lập tức bị oanh tạc bởi tiếng lòng gào thét hoảng loạn, đau đớn nhưng lại ngập tràn sự si tình cuồng nhiệt của Haru dội thẳng vào tâm trí:


*“Đau... đau phát điên mất! Cánh tay trái của mình... chắc chắn nứt xương rồi! Đau đến mức mình muốn rụng rời tay chân, muốn quỳ xuống đất khóc nức nở quá! Nhưng không được! Tuyệt đối không được nhăn mặt! Cơ mặt phải giữ vững! Thần Thái Băng Giá không được sụp đổ! Mei đang đứng ngay phía sau, em ấy đang nhìn mình bằng ánh mắt hoảng sợ như thế. Nếu mình tỏ ra yếu đuối hay rên rỉ một tiếng, thiên thần của mình sẽ khóc mất. Mình phải chịu đựng! Mình phải thật ngầu, phải là chỗ dựa vững chắc nhất cho em ấy hằng ngày!”*


Mei dở khóc dở cười, nước mắt chực trào ra nơi khóe mắt nhưng lòng cô lại dâng lên một sự cảm động dạt dào. Chàng trai ngốc nghếch này, bắp tay đã sưng vù rỉ máu đến thế kia, nội tâm đang khóc ròng rã vì đau đớn, vậy mà ngoài mặt vẫn cố gồng mình lên để làm một “hoàng tử băng giá” che chở cho cô và cha cô.


Trịnh Quốc Bảo cầm nửa chiếc chân ghế gỗ mun gãy đôi trong tay, nhìn vệt máu trên tay Haru mà gương mặt bặm trợn bỗng chốc thoáng qua một tia dao động. Hắn là kẻ giang hồ chuyên đòi nợ thuê, nhưng nhìn phong thái quý phái, khí chất vương giả và bộ đồng phục Shuka may đo đắt tiền của Haru, hắn thừa biết mình vừa đụng vào một nhân vật tầm cỡ không thể trêu vào.


"Mày... mày là thằng ranh con nào?! Dám xen vào chuyện của tao sao?!" Quốc Bảo cố lấy giọng hung hãn để che giấu sự run rẩy trong lòng.


Chưa kịp để Haru lên tiếng đáp trả, tiếng lốp xe rít mạnh trên mặt đường nhựa ẩm ướt ngoài đầu ngõ vang lên chói tai. Ánh đèn pha cực sáng của chiếc xe sang trọng quét qua cửa kính tiệm cơm, xé toạc màn đêm u tối.


"RẦM!"


Cánh cửa tiệm cơm một lần nữa bị đẩy mạnh từ bên ngoài. Trưởng nhóm vệ sĩ Koji bước vào đầu tiên. Thân hình vạm vỡ như hộ pháp khoác bộ vest đen bảo vệ chuyên nghiệp, khuôn mặt lạnh lùng có vết sẹo nhỏ ở chân mày của anh lập tức mang đến một luồng sát khí áp đảo hoàn toàn đám côn đồ. Theo sau anh là tài xế Suzuki với phong thái trung niên lịch lãm nhưng bước đi vô cùng dứt khoát, cùng bốn nhân viên bảo an cao cấp khác nhanh chóng phong tỏa toàn bộ lối ra vào của tiệm cơm.


"Thiếu gia! Chúng tôi đã đến muộn!" Koji cúi đầu cung kính trước Haru, ánh mắt anh lập tức sa sầm lại khi nhìn thấy vết thương rỉ máu trên cánh tay trái của cậu chủ.


Nhìn thấy lực lượng bảo an hùng hậu xuất hiện, đám tay chân của Trịnh Quốc Bảo lập tức run rẩy, chiếc gậy sắt trên tay chúng rơi xuống đất tạo nên những tiếng “keng keng” chói tai. Chúng vội vã lùi lại phía sau, không còn chút hung hãn nào của vài phút trước.


"Koji. Suzuki." Giọng nói của Haru vang lên, trầm ấm, lạnh lùng và xa cách, hoàn toàn không để lộ một chút dao động thể chất nào. "Dọn dẹp hiện trường. Đưa gã cầm đầu này đi thẩm vấn riêng. Tôi muốn biết chính xác kẻ nào đứng sau giao dịch này."


"Rõ!" Koji gầm nhẹ một tiếng, chỉ bằng một động tác khóa tay chuyên nghiệp và tàn nhẫn, anh đã khống chế hoàn toàn Trịnh Quốc Bảo, ép gã quỳ rạp xuống đất. Suzuki và các bảo an khác cũng nhanh chóng áp giải đám đàn em bặm trợn ra ngoài chiếc xe đang chờ sẵn.


Trong khoảnh khắc Trịnh Quốc Bảo bị Koji đè xuống sát nền gạch, Mei bước đến gần. Không có tai nghe cản trở, cô tập trung tinh thần, sử dụng Đọc Tâm Sơ Cấp để lắng nghe luồng sóng não hoảng sợ tột độ của gã:


*“Chết tiệt! Thằng nhóc này là thiếu gia nhà Shinohara sao?! Sao gã luật sư Kurosawa lại bảo con nhỏ học bổng này cô thế không có ai chống lưng chứ?! Gã lừa mình rồi! Giao dịch năm triệu Yên này coi như mất trắng, có khi mình còn phải ngồi tù mục xương mất! Kurosawa... gã luật sư biến chất của nhà Shinjou... gã đã hại chết mình rồi!”*


Mei mím chặt môi. Sóng não của Quốc Bảo đã xác nhận hoàn toàn suy nghĩ ban nãy. Kẻ đứng sau giật dây toàn bộ vụ bách hại bẩn thỉu này chính là luật sư Kurosawa—gã đại diện pháp lý nham hiểm của gia tộc Shinjou, kẻ luôn tìm cách dùng các điều khoản pháp lý mơ hồ để ép gia đình cô phải tự nguyện chuyển trường hòng dập tắt scandal của Sayaka.


Khi đám côn đồ đã bị giải đi hoàn toàn, tiệm cơm Bếp Ấm trở lại bầu không khí yên tĩnh nhưng đầy hỗn loạn với những chiếc bàn ghế nhựa gãy đổ. Ông Minh run rẩy gượng đứng dậy từ nền gạch, gương mặt sạm nắng đầy những vết nhăn chân chim lộ rõ vẻ bàng hoàng và biết ơn tột cùng. Ông vội vàng bước đến trước mặt Haru, cúi đầu thật thấp:


"Cậu... cậu học sinh... không, vị thiếu gia này. Cảm ơn cậu đã cứu mạng cha con tôi! Nhưng cánh tay của cậu... máu chảy nhiều quá! Để tôi đưa cậu đến bệnh viện ngay lập tức!"


"Bác không cần phải khách sáo, cháu không sao. Đây chỉ là vết thương nhỏ ngoài da hằng ngày." Haru khẽ nghiêng đầu, giữ vững Thần Thái Băng Giá hoàn hảo ngoài mặt, giọng điệu vô cùng nhã nhặn nhưng khoảng cách quý tộc vẫn rất rõ ràng. Thế nhưng, tiếng lòng của cậu lại đang gào thét nháo nhào trong đầu Mei:


*“Aaaaa! Không được đến bệnh viện công! Bố của Mei ơi, xin bác đừng đưa cháu đến bệnh viện! Trợ lý Kim và tai mắt của cha mình đang rình rập khắp các bệnh viện lớn ở Tokyo. Nếu cha biết mình nổi loạn, dùng lực lượng bảo an riêng để đánh nhau ngoài phố vì một cô gái nghèo, ông ấy sẽ lập tức đóng băng toàn bộ tài khoản của mình, tịch thu quyền Hội trưởng và trục xuất Mei khỏi trường Shuka ngay ngày mai! Mình phải giấu kín vết thương này bằng mọi giá! Nhưng... nhưng đau quá, bắp tay bầm tím hết rồi, máu vẫn đang chảy kìa... Có ai cứu tôi với không!”*


Mei nhìn vệt máu đỏ thẫm vẫn đang thấm qua lớp áo sơ mi của Haru, lòng cô thắt lại vì xót xa. Cô biết rõ nỗi lo sợ thực tế của cậu hằng ngày trước người cha độc đoán Shinohara Kenji. Cô bước lên, khẽ nắm lấy vạt áo sơ mi của Haru, giọng nói nhỏ nhẹ nhưng vô cùng kiên quyết:


"Hội trưởng, cậu không thể đến bệnh viện, cháu hiểu. Nhưng vết thương này rất sâu, nếu không sát trùng và băng bó ngay sẽ bị nhiễm trùng. Xin cậu... hãy vào phòng trong của tiệm cơm, cháu sẽ tự tay sát trùng và băng bó cho cậu."


Haru khẽ khựng lại. Đôi mắt phượng sắc sảo của cậu nhìn thẳng vào gương mặt nhỏ nhắn của Mei. Ngoài mặt, cậu khẽ gật đầu nhã nhặn: "Vậy làm phiền trợ lý Nguyễn."


Thế nhưng, tiếng lòng cậu lại bùng nổ pháo hoa ngọt ngào làm nhịp tim Mei tăng nhanh liên tục:


*“Mẹ ơi! Thiên thần bảo mình vào phòng trong kìa! Em ấy muốn tự tay băng bó vết thương cho mình! Ôi trời đất ơi, hạnh phúc quá! Cánh tay này có gãy luôn mình cũng chịu được! Cảm ơn thằng chó Trịnh Quốc Bảo đã đánh mình một ghế nhé! Không, mình vẫn phải giết nó, nhưng hiện tại mình hạnh phúc phát điên mất rồi!”*


Mei đỏ bừng hai má, cô vội vàng quay mặt đi để tránh ánh nhìn sắc sảo của Haru, rồi lách người dẫn cậu vào căn phòng nhỏ ấm cúng phía sau tiệm cơm—nơi gia đình cô thường dùng để nghỉ ngơi hằng ngày.


Ông Minh vô cùng cảm kích, vội vã đi chuẩn bị một chậu nước ấm sạch và bông băng y tế. Cô em gái nhỏ An Chi cũng rụt rè ôm chiếc hộp bút màu đứng ở cửa phòng, đôi mắt tròn xoe sáng ngời nhìn vị “anh hùng” vừa cứu gia đình mình với vẻ sùng bái tuyệt đối.


Trong căn phòng nhỏ chật hẹp nhưng ngập tràn hơi ấm gia đình, Haru ngồi trên chiếc ghế gỗ đơn sơ. Mei đặt chậu nước ấm lên bàn, khẽ kéo chiếc ghế nhỏ ngồi đối diện cậu. Khoảng cách giữa hai người lúc này chưa đầy nửa mét, hơi thở ấm áp của Haru thoang thoảng mùi hương oải hương nhã nhặn quen thuộc, xoa dịu đi sự căng thẳng trong đại não Mei.


Mei đưa tay lên, khẽ tháo cặp kính gọng đen dày cộp hằng ngày ra đặt lên bàn để nhìn rõ vết thương hơn. Khi cô ngẩng đầu lên, đôi mắt trong veo, dạt dào cảm xúc không còn lớp kính che khuất nhìn thẳng vào mắt Haru dưới ánh đèn mờ của căn phòng.


Khoảnh khắc ấy, Mei nghe thấy tiếng lòng của Haru đột ngột dừng lại trong một giây, rồi bùng nổ một sự u mê tột đỉnh:


*“Ôi... thiên thần tháo kính rồi! Em ấy đẹp quá... Đôi mắt em ấy trong veo như nước hồ thu, hàng mi dài khẽ cong lên kìa. Em ấy đang khóc vì lo lắng cho mình sao? Nước mắt em ấy sắp rơi rồi kìa... Tim mình đau quá, mình muốn ôm lấy em ấy, muốn lau nước mắt cho em ấy quá! Đừng khóc mà Mei, tôi không đau chút nào cả, thật đấy! Được ở gần em thế này, bắp tay có nát ra tôi cũng thấy ngọt ngào hằng ngày...”*


Mei khẽ cắn môi để ngăn một tiếng nấc nghẹn ngào. Cô nhẹ nhàng dùng bông gòn thấm nước ấm, khẽ lau đi những vệt máu khô xung quanh vết thương trên bắp tay trái của Haru. Mỗi lần đầu ngón tay cô vô tình chạm nhẹ vào làn da ấm áp của cậu, cơ thể Haru lại khẽ căng cứng lên để kiềm chế sự bối rối, trong khi tiếng lòng cậu khóc nấc lên vì hạnh phúc:


*“Thiên thần đang chạm vào mình... Đau thế này chứ đau nữa mình cũng chịu được! Đôi tay em ấy mềm mại quá, ấm áp quá... Cứ như đang được một dòng nước ấm xoa dịu vết thương vậy. Đừng buông tay ra nhé Mei, cứ băng bó cho tôi cả đời thế này cũng được!”*


Mei khéo léo đổ nước sát trùng lên vết thương. Haru khẽ nhíu mày, bả vai run nhẹ vì rát, nhưng Thần Thái Băng Giá ngoài mặt vẫn duy trì hoàn hảo không một tiếng rên rỉ. Mei nhanh chóng dùng băng gạc sạch, nhẹ nhàng quấn nhiều vòng quanh bắp tay cậu, cố định vết thương một cách tỉ mỉ và chu đáo.


Đúng lúc cô vừa thắt nút dải băng gạc xong, tiếng chuông điện thoại bảo mật của Haru trong túi áo khẽ rung lên. Cậu dùng tay phải rút điện thoại ra, nhấn nút kết nối loa ngoài bảo mật. Giọng nói trầm thấp, nghiêm nghị của vệ sĩ Koji vang lên từ đầu dây bên kia:


"Thiếu gia, Trịnh Quốc Bảo đã khai nhận hoàn toàn. Đúng như suy đoán của cậu hằng ngày, gã được thuê bởi luật sư Kurosawa của nhà Shinjou với khoản tiền mặt năm triệu Yên để ngụy tạo giấy nợ khống, nhằm bách hại kinh tế gia đình cô Nguyễn Mỹ Mei, ép cô ấy phải tự nguyện ký đơn chuyển trường cút khỏi Tokyo."


Ánh mắt phượng của Haru lập tức tối sầm lại, sát khí lạnh người tỏa ra bao trùm khắp căn phòng nhỏ. Cậu khẽ siết chặt bàn tay phải, giọng nói lạnh lùng như băng tuyết vang lên:


"Tôi biết rồi. Giữ chặt gã và tờ giấy nợ ngụy tạo đó lại. Kurosawa... ngày mai gã sẽ phải trả giá đắt cho hành vi bẩn thỉu này."

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!