Nhạc nềnShizima

Sóng Gió Gõ Cửa Tiệm Cơm Bình Dân

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa xuân của ngày thứ Năm đã dứt, nhưng bầu không khí của ngày thứ Sáu tại khu ngoại ô Tokyo vẫn mang theo cái se lạnh ẩm ướt đặc trưng. Tránh xa sự xa hoa, ngột ngạt của ngôi trường hoàng gia Shuka, Tiệm cơm gia đình Bếp Ấm của cha Mei nằm lọt thỏm trong một con ngõ nhỏ, tỏa ra thứ ánh sáng vàng ấm áp và mùi hương quen thuộc của thịt kho tộ, tỏi phi vàng rụm cùng làn khói nghi ngút từ nồi canh sườn hầm sả.


Mei khẽ kéo cao tay áo đồng phục rộng thùng thình của mình, để lộ miếng băng gạc hình gấu nhỏ đáng yêu vẫn còn dán ngay ngắn trên vết xước ở bắp tay trái. Vết thương không còn đau nữa, nhưng mỗi khi nhìn thấy hình chú gấu ngốc nghếch ấy, lồng ngực Mei lại dâng lên một luồng nhiệt ấm áp đến lạ kỳ. Cô nhớ lại hơi ấm từ những ngón tay thon dài của Haru, nhớ cả tiếng lòng gào thét u mê, lo lắng đến phát điên của vị Hội trưởng lạnh lùng dưới cơn mưa hoa anh đào chiều hôm trước. Khóe môi cô khẽ cong lên một nụ cười dịu dàng.


"Chị Mei ơi! Vẽ tranh với em đi!"


Cô em gái nhỏ Nguyễn An Chi, mới học lớp ba, đang líu lo gọi chị từ chiếc bàn gỗ nhỏ đặt ở góc quán. Cô bé đang dùng bút màu vẽ một bức tranh gia đình ba người đầy ngộ nghĩnh, má phúng phính phụng phịu vì chờ đợi.


"An Chi ngoan, đợi chị một chút nhé. Chị lau xong dãy bàn này rồi sẽ ra chơi với em ngay," Mei dịu dàng đáp, giọng nói trong trẻo như tiếng chuông gió xóa tan đi cái lạnh đầu mùa.


Phía sau quầy bếp, ông Nguyễn Văn Minh—cha của Mei—đang mặc chiếc tạp dề màu xanh navy sờn cũ, đôi tay đầy vết chai sần thoăn thoắt xốc chiếc chảo gang lớn. Tiếng xèo xèo của thức ăn kết hợp với tiếng cười nói của vài người lao động nghèo ghé ăn tối tạo nên một bản nhạc bình dị nhưng ngập tràn hạnh phúc.


Không có chiếc tai nghe chống ồn màu trắng bảo vệ—thứ đã bị nhóm của Sayaka dẫm nát hoàn toàn ở phòng thay đồ—đại não của Mei hằng ngày vốn rất nhạy cảm với dị năng "Đọc Tâm: Sơ Cấp". Thế nhưng, khi ở trong tiệm cơm này, cô chỉ nghe thấy những suy nghĩ vô cùng ấm áp, vụn vặt của những vị khách quen: *“Món thịt kho của bác Minh hôm nay ngon quá, xua tan cả mệt mỏi cả ngày làm việc”*, *“Tháng này phải cố làm thêm để gửi tiền về quê cho mẹ”*. Những luồng sóng não nhẹ nhàng, lương thiện ấy không hề làm cô đau đầu, ngược lại còn mang đến một cảm giác thực tế đầy dễ chịu của tầng lớp Cấp 1: Vô Hình (Commoner).


Thế nhưng, sự yên bình bình dị ấy bỗng chốc bị xé toạc một cách tàn nhẫn.


"RẦM!!!"


Cánh cửa kéo bằng gỗ của tiệm cơm bị một lực đạp cực mạnh từ bên ngoài đá văng, va đập vào vách tường tạo nên một tiếng động chói tai. Chiếc chuông gió bằng đồng phía trên rơi xuống đất, vỡ vụn.


Một nhóm đàn ông xăm trổ bặm trợn, dẫn đầu là Trịnh Quốc Bảo, nghênh ngang bước vào. Quốc Bảo ngậm một điếu thuốc lá rẻ tiền cháy dở, gương mặt bặm trợn đầy những vết sẹo nông sâu, ánh mắt ti hí lướt qua không gian tiệm cơm với vẻ khinh miệt tột cùng. Hắn thô bạo dùng chân đá văng một chiếc bàn nhựa gần cửa, khiến những bát đĩa trên bàn rơi xuống đất, vỡ tan tành.


"Đứa nào là chủ cái tiệm rách này?! Bước ra đây cho tao!" Quốc Bảo oang oang quát lớn, giọng nói thô lỗ dội thẳng vào màng nhĩ của mọi người.


Những vị khách nghèo đang ăn tối hoảng sợ, vội vã đứng bật dậy, không kịp trả tiền liền lục tục kéo nhau chạy trốn ra ngoài con ngõ tối. Không gian tiệm cơm ấm áp phút chốc trở nên hỗn loạn và lạnh lẽo.


Ông Minh vội vàng buông chiếc muôi xới cơm bằng gỗ xuống, sắc mặt nhợt nhạt nhưng vẫn kiên quyết bước ra từ quầy bếp, dang rộng hai cánh tay chắn trước mặt Mei và An Chi hòng bảo vệ các con: "Các vị... các vị là ai? Tiệm cơm của chúng tôi chỉ là quán nhỏ bán cho người lao động, không biết đã đắc tội gì với các vị?"


"Đắc tội?" Trịnh Quốc Bảo nhếch mép cười khẩy, phả ra một ngụm khói thuốc nồng nặc thẳng vào mặt ông Minh. Hắn rút từ trong túi áo khoác bụi bặm ra một tờ giấy nhăn nhúm, đập mạnh lên chiếc bàn gỗ trước mặt. "Bố mày không cần biết đắc tội gì. Nhìn cho kỹ đi! Đây là giấy nợ năm triệu Yên có chữ ký và dấu tay của mày! Hôm nay là hạn chót, nếu không nộp đủ tiền, tao sẽ dỡ cái tiệm này và bẻ gãy tay chân của cả nhà mày!"


Ông Minh run rẩy cầm tờ giấy lên, đôi mắt mờ đục co rút lại vì kinh hoàng: "Năm... năm triệu Yên?! Vô lý! Tôi chưa từng vay mượn ai số tiền lớn thế này! Đây... đây là chữ ký giả mạo! Các người đang ngụy tạo chứng cứ!"


"Giả mạo cái con mẹ mày!" Một tên đàn em đứng sau Quốc Bảo định lao lên túm lấy cổ áo ông Minh.


"Dừng tay lại!" Mei hét lên, cô bước lên từ phía sau cha mình, ánh mắt kiên định đối mặt với đám côn đồ. Cô lén rút chiếc điện thoại di động cũ trong túi ra, bật chế độ ghi âm khẩn cấp để thu thập bằng chứng hành vi đe dọa tống tiền.


Thế nhưng, Trịnh Quốc Bảo là kẻ vô cùng ranh ma. Hắn lập tức phát hiện ra cử động của cô. Với sải tay dài và tốc độ cực nhanh của một kẻ chuyên đòi nợ thuê, hắn chộp lấy cổ tay của Mei, thô bạo giật phăng chiếc điện thoại và ném thẳng xuống nền gạch. Chiếc điện thoại vỡ tan thành nhiều mảnh, dập tắt hoàn toàn nỗ lực ghi âm của cô.


"A!" Mei khẽ kêu lên một tiếng đau đớn khi cổ tay bị siết chặt đến đỏ ửng.


Trong khoảnh khắc tiếp xúc vật lý ấy, không có chiếc tai nghe chống ồn cản trở, dị năng "Đọc Tâm: Sơ Cấp" của Mei lập tức kích hoạt, dội thẳng vào não cô những luồng sóng não dơ bẩn, đầy ác ý của Trịnh Quốc Bảo:


*“Hừ, con nhóc học bổng ranh ma. Thằng luật sư Kurosawa của nhà Shinjou đã dặn kỹ rồi, chỉ cần ngụy tạo khoản nợ này để dồn gia đình nó vào đường cùng, buộc nó phải tự nguyện ký đơn chuyển trường cút khỏi Tokyo là mình có thêm mười triệu Yên nữa bỏ túi. Phải làm cho thật nhanh, đập phá cái tiệm này cho nó biết thế nào là lễ độ!”*


Mei bàng hoàng, đại não ong lên một tiếng đau nhức dữ dội. Hóa ra là luật sư Kurosawa! Là gã luật sư biến chất đại diện cho gia tộc Shinjou đứng sau Sayaka! Chúng không thể dùng luật lệ học đường để đuổi cô sau khi cô được minh oan, nên giờ đây chúng dùng đến thủ đoạn bẩn thỉu của giới giang hồ ngoài xã hội để triệt hạ con đường sống của gia đình cô!


"Các người... các người là do luật sư Kurosawa thuê đến đúng không?!" Mei phẫn nộ quát lớn, vạch trần cái tên đang ẩn giấu trong đầu gã.


Trịnh Quốc Bảo sững sờ trong một giây, điếu thuốc trên môi khẽ rơi xuống đất. Hắn không hiểu tại sao một con nhỏ học bổng nghèo hèn lại có thể biết được danh tính của gã luật sư tối mật đứng sau giao dịch này. Sự ngạc nhiên nhanh chóng chuyển thành sự tức giận điên cuồng và sát khí bộc phát.


"Con ranh này... mày biết quá nhiều rồi đấy!" Quốc Bảo gầm lên, sự kiên nhẫn cuối cùng của hắn hoàn toàn biến mất. Hắn vung tay gạt mạnh ông Minh ngã nhào xuống đất, rồi thô bạo chộp lấy một chiếc ghế gỗ mun nặng nề gần đó, nâng cao quá đầu.


"Bố!" Mei hét lên trong tuyệt vọng, cô lao đến định dùng thân mình che chở cho người cha đang ngã dưới đất.


Chiếc ghế gỗ mun nặng nề xé gió lao thẳng xuống với một lực cực mạnh, nhắm thẳng vào đầu ông Minh.


"BỐP!!!"


Một tiếng va chạm vật lý khô khốc, nặng nề vang lên dội thẳng vào không gian tĩnh lặng của tiệm cơm.


Thế nhưng, cơn đau đớn tưởng chừng như sẽ ập xuống đã không xảy ra. Mei run rẩy mở mắt ra, và cảnh tượng trước mắt khiến hơi thở cô hoàn toàn nghẹn lại.


Shinohara Haru đã xuất hiện từ lúc nào. Vị Hội trưởng Hội học sinh hoàn hảo, người hằng ngày luôn diện những bộ đồng phục Shuka may đo phẳng phiu quý phái, lúc này đang đứng chắn trước mặt cha con cô. Cậu dùng chính cánh tay trái của mình, gồng lên đỡ trọn cú đánh tàn nhẫn từ chiếc ghế gỗ mun của Trịnh Quốc Bảo.


Chiếc ghế gỗ bị gãy làm đôi dưới lực va chạm cực mạnh. Cánh tay trái của Haru run lên bần bật, vạt áo sơ mi trắng lập tức bị rách một đường lớn, để lộ vệt máu đỏ tươi bắt đầu rỉ ra, thấm đẫm lớp vải.


Gương mặt góc cạnh hoàn hảo của Haru vẫn duy trì một Thần Thái Băng Giá đáng sợ, đôi mắt phượng sắc lạnh như băng tuyết ngàn năm khóa chặt vào Trịnh Quốc Bảo không một chút dao động. Thế nhưng, ngay khi Mei vô tình chạm tay vào bả vai run rẩy của cậu từ phía sau, dị năng đọc tâm bùng nổ, truyền thẳng tiếng lòng gào thét đau đớn và phẫn nộ tột độ của cậu vào tâm trí cô:


*“Aaaaa!!! Đau chết mất... gãy xương thật rồi! Đau đến mức mình muốn khóc quá... Nhưng không được khóc, Mei đang nhìn mình! Mình phải thật ngầu, phải là bờ vai đáng tin cậy của em ấy! Thằng chó chết tiệt này, mày dám dùng cái ghế bẩn thỉu đó định đánh cha của Mei?! Mày dám làm thiên thần của tao phải khóc lóc hoảng sợ thế này sao?! Tao thề sẽ dùng toàn bộ quyền lực pháp lý và tài chính của gia tộc Shinohara để nghiền nát mày thành tro bụi! Vệ sĩ đâu, vào giết chết chúng nó cho tao!!!”*

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!