Nhạc nềnShizima

Trận Chiến Trên Những Con Số

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng bước chân nặng nề dồn dập nện trên nền gỗ mục nát của hậu trường sân khấu kịch cũ. Mỗi nhịp nện xuống như một tiếng búa gõ thẳng vào lồng ngực đang phập phồng của Nguyễn Mỹ Mei.


Trong bóng tối bao trùm của những tấm phông bạt phủ bụi và các giá đỡ sắt rỉ sét, Mei đứng nín thở, lưng áp chặt vào kệ sắt đổ nát. Tay phải cô ôm khư khư cuốn sổ tay bọc da màu xanh navy trước ngực—bảo vật ôn tập chứa đựng toàn bộ công thức Toán nâng cao mà cô đã thức trắng nhiều đêm chuẩn bị cho Haru. Ở cánh tay trái, vết trầy xước nhẹ do va chạm với chiếc hộp đạo cụ bằng gỗ mun cổ của Câu lạc bộ Kịch đang râm ran rát buốt, từng vệt máu nhỏ rỉ ra làm ướt một mảng áo đồng phục Shuka rộng thùng thình.


Không có chiếc tai nghe chống ồn màu trắng để bảo vệ, đại não của Mei hoàn toàn trần trụi trước luồng sóng não của kẻ đang tiến lại gần. Sóng não của gã tay sai thuộc Hội Cựu Học sinh Hoàng gia (Royal Club) dội thẳng vào tâm trí cô, nhức nhối và đầy ác ý:


*“Chậc, tiếng động vừa nãy rõ ràng phát ra từ góc này mà? Chậu cây cảnh và bẫy camera ẩn của Lê Tuấn Kiệt đại ca đã được cài đặt hoàn hảo rồi, không thể để bất kỳ đứa nào phá hỏng cuộc chơi được. Nếu bắt được đứa nào lén lút ở đây, mình sẽ bẻ gãy tay nó.”*


Ánh đèn pin của gã quét loang loáng qua những khe hở của tấm rèm nhung đỏ thẫm, chỉ còn cách mũi giày của Mei chưa đầy nửa mét. Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Mei cắn chặt môi để ngăn một tiếng rên rỉ vì đau đớn từ cánh tay trái. Vận dụng “Nghệ thuật Trở nên Vô hình”, cô nương theo hướng quét của ánh đèn, khéo léo lách người qua khoảng trống giữa hai chiếc hòm đạo cụ lớn, bước lùi dần về phía bóng tối của Lối đi thoát hiểm phía sau hội trường.


*“Chắc là lũ chuột nhắt thôi.”* Tiếng lòng của gã tay sai thả lỏng dần khi gã quay lưng bước về phía cửa chính.


Chỉ chờ có thế, Mei ôm chặt cuốn sổ tay, lách nhanh qua cánh cửa thoát hiểm bằng sắt, chạy trốn khỏi hậu trường kịch cũ. Cô băng qua khuôn viên trường Shuka dưới cái lạnh buốt giá của buổi sớm thứ Năm. Gió rít gào bên tai, làm tung bay mái tóc đen dài tết lệch một bên vai của cô. Chiếc kẹp tóc cỏ bốn lá bằng bạc lấp lánh dưới nắng sớm như một mỏ neo tinh thần, tiếp thêm dũng khí cho cô gái nhỏ đang chạy đua với thời gian.


Khi Mei tiếp cận được hành lang trước phòng thi chính của khối 11, đồng hồ treo tường đã điểm 8 giờ 45 phút sáng. Chỉ còn đúng mười lăm phút nữa là kỳ thi thử liên trường quyết định vận mệnh của Hội học sinh sẽ chính thức bắt đầu.


Không khí trước phòng thi ngột ngạt đến nghẹt thở. Các thành viên của Ban Giám hiệu Shuka, dẫn đầu bởi Hiệu trưởng Ichinose với vẻ mặt đạo mạo nhưng đầy thực dụng, đang đứng giám sát nghiêm ngặt. Lê Tuấn Kiệt đứng tựa lưng vào cột đá cẩm thạch gần đó, chiếc huy hiệu ứng viên Hội trưởng bằng đồng trên ngực áo lấp lánh đầy kiêu hãnh. Hắn khẽ nhếch môi cười khi nhìn thấy Haru đang đứng cô độc ngoài hành lang mà không có bất kỳ tài liệu ôn tập nào trong tay.


Tiếng lòng đắc ý của Lê Tuấn Kiệt dội thẳng vào tai Mei đầy nham hiểm:


*“Hahaha, Shinohara Haru, để xem hôm nay mày làm sao đối đầu với Kudo Shinji khi không có cuốn sổ tay công thức nâng cao kia. Mà cho dù mày có may mắn tìm lại được tài liệu ở hậu trường cũ, chiếc camera ẩn tao lắp phía sau bục giảng cũng đã sẵn sàng ghi lại cảnh mày lén lút giở phao trước giờ thi. Trận chiến này, mày hoàn toàn không có đường lui!”*


Mei rùng mình trước dã tâm của Kiệt, nhưng cô không hề lùi bước. Cô bước nhanh về phía Haru.


Vị Hội trưởng Hội học sinh đang đứng thẳng tắp như một pho tượng sứ không tì vết, duy trì Thần Thái Băng Giá (Absolute Poker Face) hoàn hảo khiến người xung quanh không ai dám lại gần. Nhưng ngay khi bóng dáng nhỏ nhắn của Mei xuất hiện trong bán kính năm mét, một sự im lặng kỳ lạ xung quanh Haru lập tức bao bọc lấy cô. Mọi tiếng ồn nhiễu loạn, mọi tiếng lòng dơ bẩn của đám đông xung quanh tự động bị đẩy lùi, nhường chỗ cho tần số sóng não trầm ấm, dịu dàng như bản nhạc dương cầm dưới mưa của cậu, làm dịu hoàn toàn cơn đau đầu của cô.


Đồng thời, tiếng lòng gào thét u mê và lo lắng phát điên của Haru dội thẳng vào đại não Mei đầy đáng yêu:


*“Mei! Thiên thần của tôi! Em ấy đến rồi! Khoan đã... em ấy chạy mệt đến mức thở dốc kìa, hai má đỏ bừng lên trông đáng yêu quá! Nhưng... trời đất ơi, cánh tay trái của em ấy bị chảy máu? Đứa nào?! Đứa nào trong lũ Royal Club dám làm xước tay em ấy?! Mình sẽ dùng toàn bộ quyền lực của gia tộc Shinohara để nghiền nát đứa đó thành tro bụi! Tim mình đau như muốn vỡ ra rồi đây này!”*


Mei dở khóc dở cười trước sự tương phản cực độ giữa gương mặt lạnh lùng không cảm xúc của Haru và tiếng lòng đang nháo nhào của cậu. Cô tiến sát lại gần, chìa cuốn sổ tay bọc da xanh navy ra trước mặt cậu, khẽ lắc đầu biểu thị mình không sao.


"Hội trưởng, tài liệu ôn tập của cậu đây," Mei nói, giọng hơi run vì mệt mỏi.


Khi Haru vươn tay nhận lấy cuốn sổ, những ngón tay thon dài của cậu vô tình chạm nhẹ vào mu bàn tay lạnh giá của Mei. Ngay lập tức, một luồng điện ấm áp lan tỏa, kích hoạt Niềm Tin Tuyệt Đối giữa hai tâm hồn. Tiếng lòng của Haru bùng nổ pháo hoa hạnh phúc vỡ òa:


*“Ôi... tay em ấy mềm quá, nhưng lạnh quá. Cuốn sổ tay của mình... em ấy đã mạo hiểm cả bản thân để lấy lại nó cho mình! Mei ơi, tôi thề với danh dự của mình, hôm nay tôi sẽ không để sự hy sinh của em trở nên vô ích!”*


Lê Tuấn Kiệt đứng cách đó không xa, đôi mắt nheo lại đầy nghi ngờ khi thấy Mei mang tài liệu đến. Để tránh sự chú ý của hắn và Ban Giám hiệu Shuka, Mei không thể lên tiếng cảnh báo trực tiếp về chiếc camera ẩn. Cô khẽ bấu nhẹ vào mép cuốn sổ bọc da, dùng ngón tay gõ nhẹ ba nhịp *cộc... cộc cộc*—mật mã gõ tay bảo mật mà cô và cậu đã ngầm quy ước—đồng thời hướng ánh mắt sắc bén của mình về phía khoảng trống phía sau bục giảng trong phòng thi.


Haru lập tức nhận ra tín hiệu. Đôi mắt phượng sắc sảo của cậu khẽ liếc qua khe cửa kính phòng thi, định vị chính xác chiếc camera ẩn siêu nhỏ đang nhấp nháy đèn đỏ được giấu tinh vi dưới bóng của chiếc bảng đen. Gương mặt cậu không hề biến đổi sắc mặt, nhưng trong lòng cậu khẽ cười lạnh:


*“Trò mèo của Lê Tuấn Kiệt. Muốn dùng bẫy camera quay lén để vu khống mình gian lận sao? Quá nông cạn!”*


"Cảm ơn em, Trợ lý Nguyễn," Haru lạnh lùng nói, giọng nói trầm thấp vang lên đầy xa cách nhưng bàn tay khẽ siết nhẹ lấy cuốn sổ như một lời hứa thầm lặng. "Em hãy về phòng y tế băng bó vết thương đi."


Tiếng lòng cậu lại dịu dàng dặn dò: *“Ngoan, nghe lời tôi, đến chỗ cô Yuri sát trùng vết xước ngay lập tức. Nhìn vết thương của em mà tôi xót đến mức không thở nổi rồi đây này.”*


Mei khẽ mỉm cười gật đầu, lùi lại phía sau đứng cạnh cô bạn thân Trần Minh Aoi vừa chạy đến.


Tiếng chuông báo hiệu giờ thi vang lên chói tai. Cánh cửa phòng thi chính thức mở ra. Haru bước vào phòng thi với phong thái ung dung, tự tin của một nhà lãnh đạo tối cao. Đối diện cậu, Kudo Shinji—thần đồng toán học khối tự nhiên—đã ngồi sẵn ở bàn thi thách đấu. Shinji khẽ đẩy gọng kính cận, ánh mắt đầy sự kiêu hãnh và thách thức sòng phẳng nhìn thẳng vào Haru.


Khi Haru ngồi xuống vị trí của mình, ngay trước bục giảng nơi chiếc camera ẩn đang hướng thẳng góc quay vào bàn thi của cậu, cậu điềm tĩnh mở cặp táp. Thay vì vội vàng mở cuốn sổ tay, Haru từ tốn lấy ra một chiếc hộp bút bằng kim loại phản quang cỡ lớn, phẳng phiu và đặt nó dựng đứng ở góc trên bên trái của bàn học, ngay sát mép bàn.


Ở ngoài hành lang, Lê Tuấn Kiệt lập tức lút cúi đầu nhìn vào màn hình điện thoại đang kết nối với camera ẩn. Gương mặt hắn lập tức xám xịt lại. Góc quay của chiếc camera ẩn hoàn toàn bị chặn đứng bởi bề mặt kim loại phản quang của chiếc hộp bút, phản chiếu lại một mảng ánh sáng chói mắt, không thể nhìn thấy bất kỳ hành động viết bài hay lật tài liệu nào của Haru.


*“Chết tiệt! Thằng khốn đó cố tình đặt hộp bút ở góc đó sao?! Không thể quay được gì cả!”* Tiếng lòng phẫn nộ, hoảng hốt của Kiệt dội thẳng vào tai Mei khiến cô khẽ nhếch môi cười thầm.


Trong phòng thi, đề thi thử liên trường môn Toán nâng cao chính thức được phát ra. Đây là đề thi đặc biệt do Sở Giáo dục phối hợp cùng Ban Giám hiệu Shuka biên soạn, với độ khó vượt trội nhằm đánh giá năng lực thực tế của hai thiên tài đứng đầu trường.


Shinji bắt đầu gõ bút giải đề siêu tốc, tiếng máy tính cầm tay bấm liên hồi vang lên giòn giã trong không gian im lặng của phòng thi. Cậu ta viết những công thức toán học phức tạp lên giấy nháp với một sự tập trung tuyệt đối.


Haru cũng bắt đầu đặt bút. Nhờ cuốn sổ tay công thức của Mei đã hệ thống hóa hoàn hảo các dạng chuyên đề hóc búa nhất, tâm trí cậu lúc này vô cùng minh mẫn. Cậu viết từng dòng phương trình thanh thoát, khúc chiết, giải quyết các câu hỏi đại số và hình học không gian một cách dễ dàng như dạo chơi.


Mei đứng ngoài cửa lớp, tháo bỏ tai nghe chống ồn đã hỏng, tập trung sóng não đọc tâm chủ động vào Kudo Shinji để theo dõi diễn biến trận đấu. Cô nghe thấy tiếng lòng đầy phấn khích và kiêu hãnh của cậu ta:


*“Tuyệt vời! Đề thi này thực sự xứng tầm! Shinohara Haru, cậu quả thực không làm tôi thất vọng, tốc độ giải đề của cậu không hề kém cạnh tôi một giây nào. Nhưng câu hỏi cuối cùng về hình học tọa độ không gian tích phân này... phương pháp vi phân thông thường sẽ mất ít nhất mười lăm phút. Để xem cậu làm thế nào vượt qua tôi!”*


Đến câu hỏi phân loại cuối cùng—câu hỏi chiếm điểm số quyết định để đạt được Điểm thi thử liên trường tuyệt đối. Gương mặt Shinji khẽ biến đổi, cậu ta nhíu mày, bắt đầu lao vào những phép tính vi phân vô cùng phức tạp và đồ sộ.


Haru nhìn đề bài, ánh mắt phượng khẽ nheo lại. Cậu nhớ lại một công thức độc đáo về hình học tọa độ kết hợp ma trận tuyến tính mà Mei đã lén ghi chú ở trang cuối cùng của cuốn sổ tay bọc da. Đó là một phương pháp giải toán vô cùng sáng tạo, giản lược được 80% các bước tính toán phức tạp của vi phân.


Khẽ nhếch môi lạnh lùng, Haru đặt bút viết. Những nét chữ sắc sảo, dứt khoát của cậu vẽ nên một lời giải ngắn gọn, thanh nhã và hoàn hảo đến kinh ngạc chỉ trong vòng chưa đầy năm phút.


*Cạch.*


Haru đặt bút xuống đúng lúc tiếng chuông báo hiệu hết giờ thi vang lên. Cậu khẽ vuốt lại nếp áo đồng phục, đứng dậy nộp bài thi với phong thái điềm tĩnh tối cao.


Toàn bộ hội đồng chấm thi của Ban Giám hiệu Shuka, dưới sự giám sát của thầy giám thị chính trực Ngô Minh Trí, tiến hành chấm điểm trực tiếp ngay tại phòng họp phụ cạnh phòng thi để đảm bảo tính minh bạch công khai.


Mười phút chờ đợi trôi qua trong sự nghẹt thở của hàng trăm học sinh đang vây kín hành lang. Lê Tuấn Kiệt đứng bấu chặt tay vào lan can, mồ hôi lạnh vã ra đầy trán. Hắn biết bẫy camera ẩn đã hoàn toàn thất bại, giờ đây hy vọng duy nhất của hắn là Haru sẽ thua Shinji về mặt điểm số.


Cánh cửa phòng họp phụ mở ra. Thầy Ngô Minh Trí bước ra với bảng điểm trên tay, khuôn mặt nghiêm nghị dõng dạc công bố kết quả:


"Kết quả kỳ thi thử liên trường môn Toán nâng cao khối 11: Em Kudo Shinji đạt 98 trên 100 điểm!"


Đám đông học sinh ồ lên nể phục. 98 điểm cho một đề thi cấp thành phố siêu khó quả thực là một con số không tưởng.


Thầy Trí khẽ hắng giọng, ánh mắt thầy nhìn về phía Haru đầy sự trân trọng:


"Và... Hội trưởng Hội học sinh, em Shinohara Haru, đạt điểm số tuyệt đối: 100 trên 100 điểm!"


Cả hành lang trường Shuka như nổ tung trong sự chấn động kinh hoàng. Đạt điểm tuyệt đối cho một đề thi phân loại hóc búa như vậy, đó không còn là thiên tài nữa, mà là một đẳng cấp hoàn toàn vượt trội!


Lê Tuấn Kiệt đứng chết lặng tại chỗ, gương mặt tái mét không còn một giọt máu, chiếc huy hiệu ứng viên Hội trưởng bằng đồng trên ngực áo như nặng trĩu sự nhục nhã ê chề. Hắn biết, âm mưu hạ bệ uy tín của Haru trước Ban Giám hiệu đã hoàn toàn sụp đổ vỡ vụn.


Kudo Shinji đứng bật dậy khỏi ghế thi. Cậu ta nhìn bảng điểm, rồi nhìn sang Haru với một sự ngỡ ngàng tột độ. Nhưng không hề có sự đố kỵ hay oán hận, thần đồng toán học khẽ nở một nụ cười ngạo nghễ đầy sòng phẳng. Cậu ta bước đến trước mặt Haru, dưới sự chứng kiến của toàn thể Ban Giám hiệu và học sinh, cúi đầu một cách đầy kính trọng và quân tử:


"Tôi tâm phục khẩu phục trước phương pháp giải toán của cậu, Shinohara Haru. Cậu thực sự xứng đáng là đối thủ lớn nhất của cuộc đời tôi."


Hiệu trưởng Ichinose đứng bên cạnh, dù vô cùng thiên vị thế lực của Royal Club nhưng trước chứng cứ điểm số tuyệt đối không thể chối cãi và sự công nhận sòng phẳng của Shinji, ông ta bất lực, buộc phải bước lên dõng dạc công bố trước toàn trường:


"Thay mặt Ban Giám hiệu Shuka, tôi chính thức công bố chiến thắng tuyệt đối thuộc về Hội trưởng Hội học sinh Shinohara Haru! Uy tín và năng lực quản lý học thuật của Hội học sinh là hoàn toàn minh bạch và xứng đáng!"


Đám đông học sinh học bổng và các đồng minh của Mei reo hò vang dội trong niềm vui sướng vỡ òa. Mei đứng giữa hành lang, hai mắt nhòe đi vì những giọt nước mắt hạnh phúc thầm lặng. Cô khẽ chạm tay lên chiếc kẹp tóc cỏ bốn lá bằng bạc trên mái tóc, lòng ngập tràn sự tự hào khôn xiết dành cho người con trai đang tỏa sáng rực rỡ kia.


Haru đứng giữa bục vinh quang, Thần Thái Băng Giá vẫn duy trì hoàn hảo trên gương mặt góc cạnh xa cách. Cậu không hề biểu lộ một nụ cười nào trước đám đông, nhưng khi ánh mắt phượng sắc sảo của cậu lướt qua hành lang và khóa chặt vào bóng dáng nhỏ nhắn của Mei, tiếng lòng của vị Hội trưởng bùng nổ pháo hoa hạnh phúc rực rỡ, gào thét u mê dội thẳng vào tâm trí cô đầy đáng yêu:


*“Aaaaa! Mei ơi! Tôi thắng rồi! Em có nhìn thấy tôi ngầu thế nào không?! Tất cả là nhờ cuốn sổ tay công thức thần kỳ của em đấy! Tôi muốn chạy đến ôm chặt lấy em ngay lập tức, muốn tự tay băng bó vết xước trên tay em! Mei của tôi là tuyệt vời nhất thế giới!”*

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!