Góc Tối Sau Sân Khấu Kịch
Ánh hoàng hôn của buổi chiều muộn ngày thứ Tư buông xuống hành lang tối tăm trước cửa Thư viện trường Shuka, kéo dài cái bóng của hai chàng trai đang đứng đối diện nhau. Kudo Shinji khẽ đẩy gọng kính cận dày cộp, tiếng "tách... tách" từ chiếc máy tính cầm tay trên tay cậu ta đột ngột dừng lại. Gương mặt thiên tài toán học khối tự nhiên không hề có một chút dao động chính trị nào, chỉ có ý chí chiến đấu thuần khiết rực cháy sau lớp kính phản quang.
"Tôi sẽ chờ xem thực lực của cậu, Shinohara Haru," Shinji nói, giọng điệu lạnh lùng nhưng rạch ròi. "Đừng để những trò hề của Lê Tuấn Kiệt làm bẩn cuộc đấu này."
Shinohara Haru đứng thẳng tắp như một cây tùng trong gió tuyết, Thần Thái Băng Giá hoàn hảo bao phủ lấy diện mạo góc cạnh. Cậu không đưa ra bất kỳ lời hứa hẹn hoa mỹ nào, chỉ khẽ gật đầu một cách đầy uy nghiêm. Nhưng ngay khi Shinji quay lưng bước đi, khuất dần vào bóng tối của dãy hành lang cổ kính, tiếng lòng của vị Hội trưởng lại một lần nữa bùng nổ, dội thẳng vào tâm trí Mei đang lén đứng quan sát từ góc khuất:
*“Aaaaa! Cậu ta đi rồi! Nguy hiểm quá, suýt chút nữa mình đã run tay trước khí thế của thần đồng toán học! Mình phải giữ vững hình tượng, không được để Mei nhìn thấy vẻ lo lắng này! Cuốn sổ tay công thức nâng cao Mei tự tay chuẩn bị cho mình... mình nhất định phải học thuộc lòng từng trang, từng dòng! Mình sẽ không để em ấy phải thất vọng, mình sẽ thắng trận này bằng mọi giá!”*
Mei khẽ mím môi, nén một tiếng cười ấm áp vào lồng ngực. Sự tương phản đáng yêu giữa vẻ ngoài hoàng tử băng giá và tiếng lòng gào thét u mê của Haru luôn là thứ duy nhất xoa dịu tinh thần cô giữa ngôi trường Shuka ngột ngạt này. Cô khẽ chạm tay vào chiếc kẹp tóc cỏ bốn lá bằng bạc trên mái tóc tết lệch của mình, cảm nhận lớp kim loại mát lạnh nhưng chứa đựng sự bảo hộ thầm lặng của cậu.
Thế nhưng, sự yên bình ngắn ngủi ấy nhanh chóng bị bẻ gãy khi ngày thứ Năm định mệnh ập đến—ngày diễn ra kỳ thi thử liên trường quyết định vận mệnh của Hội học sinh.
Sáng thứ Năm, Shuka Academy bao trùm trong một bầu không khí suffocating đến nghẹt thở. Học sinh các khối lớp tụ tập dọc hành lang, những tiếng xì xào bàn tán về cuộc thách đấu giữa Haru và Shinji vang lên không ngớt. Vì chiếc tai nghe chống ồn màu trắng—lá chắn bảo mệnh tinh thần duy nhất của Mei—đã bị nhóm Sayaka dẫm nát hoàn toàn từ những tập trước, cô buộc phải bước đi giữa đám đông với một cái đầu đau nhức như búa bổ. Không có tai nghe, dị năng Đọc Tâm Sơ Cấp của cô hoàn toàn bị quá tải trước hàng trăm luồng sóng não dơ bẩn, ích kỷ của giới học sinh thượng lưu dội vào đại não:
*“Nhìn con nhỏ học bổng vô hình kia kìa... Nghe nói Hội trưởng vì nó mà thách đấu cả Royal Club đấy.”*
*“Đúng là loại tai họa, làm bẩn danh tiếng của Shinohara-sama.”*
*“Lê Tuấn Kiệt chắc chắn sẽ thắng, lúc đó Hội học sinh sẽ phải nhường lại toàn bộ quyền lực ngân sách Lễ hội Văn hóa...”*
Mei khẽ rên rỉ, hai tay ôm chặt lấy thái dương đang giật liên hồi dưới áp lực cảm xúc tiêu cực. Cô cố gắng hít sâu ba nhịp theo "Phương pháp Khóa Tiếng Lòng" của bác sĩ Yuri, cố dựng lên một bức tường kính vô hình trong tâm trí để ngăn chặn những tiếng thì thầm dơ bẩn kia, nhưng những vết nứt tâm lý vẫn liên tục vỡ vụn.
Đột nhiên, từ phía phòng Hội học sinh, một tiếng lòng hoảng hốt, đầy sự đắc ý của một thành viên Royal Club lướt qua sóng não của Mei, khiến cô lập tức tỉnh táo:
*“Hahaha! Bản kế hoạch ôn tập toán nâng cao của Shinohara đã bị bọn mình lén lấy trộm khỏi hộc bàn rồi! Không có cuốn sổ tay viết tay của con nhỏ trợ lý nghèo hèn đó, để xem vị Hội trưởng vĩ đại làm sao đối đầu với Kudo Shinji! Hắn ta đang điên cuồng tìm kiếm khắp nơi kìa!”*
Mei bàng hoàng mở to mắt. Cuốn sổ tay công thức nâng cao—thành quả của bao đêm cô thức trắng để tổng hợp các dạng đề chuyên sâu cho Haru—đã bị đánh cắp ngay trước giờ thi! Cô quay đầu nhìn quanh, phát hiện Haru đang đứng ở đầu hành lang phía Tây cùng phó chủ tịch Ryouta Kazama. Gương mặt Haru vẫn giữ nguyên vẻ lạnh lùng vô cảm, nhưng tiếng lòng của cậu lại đang gào khóc thảm thiết vì lo lắng:
*“Cuốn sổ của Mei... cuốn sổ chứa đầy tình cảm và sự nỗ lực của em ấy dành cho mình... Đứa nào dám lấy trộm?! Mình phải tìm lại nó, không phải vì kỳ thi, mà vì đó là bảo vật vô giá của cuộc đời mình! Mei ơi, tôi xin lỗi, tôi đã không bảo vệ tốt món quà của em...”*
Nhìn thấy Haru đang bị vây quanh bởi ban giám thị và các thành viên Hội học sinh để chuẩn bị bước vào phòng thi, Mei biết cậu không thể tự do di chuyển để tìm kiếm. Cô khẽ cắn môi, quyết định bản thân phải là người hành động. Nhưng giữa sảnh chính ồn ào đầy rẫy những tiếng lòng ác ý, cơn đau đầu do quá tải dị năng lại một lần nữa ập đến, khiến bước chân cô loạng choạng.
Để lẩn tránh tiếng ồn nội tâm và tìm kiếm một nơi trú ẩn yên tĩnh, Mei vội vàng chạy trốn vào tòa nhà phía Tây cổ kính, bước nhanh qua cánh cửa gỗ dày dẫn vào phòng phục trang của Câu lạc bộ Kịch nghệ.
Không gian bên trong phòng phục trang hiện ra như một thánh đường biệt lập, mang đậm màu sắc lãng mạn và cổ điển của nghệ thuật kịch nghệ châu Âu. Ánh sáng mặt trời nhạt nhòa lọt qua những ô cửa kính vòm bám bụi, chiếu lên những giá treo trang phục bằng nhung đỏ thẫm, những bộ váy dạ hội bằng ren trắng quý phái của các tiểu thư thời xưa, và hàng loạt những chiếc mặt nạ kịch nghệ bằng sứ treo trên tường gỗ mun. Mùi hương của gỗ tuyết tùng, bột phấn trang điểm và dry lavender thoang thoảng trong không khí, mang lại một sự yên bình kỳ lạ xoa dịu thần kinh đang căng thẳng của Mei.
"Ồ, cô bé trợ lý đặc biệt của Hội trưởng đấy à?"
Một giọng nói lãng tử, mang đầy vẻ kịch tính vang lên từ phía sau chiếc gương lớn. Đỗ Gia Bảo—Trưởng CLB Kịch—bước ra với mái tóc xoăn nhẹ tự nhiên bồng bềnh, trên tay vẫn cầm chiếc mặt nạ sứ trắng. Anh nhìn thấy gương mặt nhợt nhạt và hai tay đang ôm chặt lấy thái dương của Mei, lập tức nhận ra sự mệt mỏi tột độ của cô em khóa dưới.
Gia Bảo khẽ mỉm cười bao dung, phong thái vô cùng lịch thiệp. Anh bước đến, đặt chiếc mặt nạ lên bàn trang điểm và kéo một chiếc ghế bọc nhung êm ái lại gần cô:
"Nơi này là thánh đường của sự im lặng, không ai được phép làm phiền một tâm hồn nghệ thuật đang cần trú ẩn. Em cứ ngồi đây nghỉ ngơi đi, anh sẽ canh cửa cho. Chiếc mặt nạ sứ này sẽ bảo vệ những bí mật của em."
"Em cảm ơn anh, anh Gia Bảo..." Mei khẽ nói, giọng run rẩy vì mệt mỏi.
Gia Bảo gật đầu nhẹ nhàng, lén kéo tấm rèm nhung dày cộp lại để che khuất góc ngồi của Mei, tạo cho cô một không gian cách âm hoàn hảo trước khi anh bước ra ngoài hành lang giữ trật tự.
Trong sự yên tĩnh tuyệt đối của phòng phục trang, Mei khẽ thở phào, từ từ hạ hai tay xuống. Cô nhắm mắt lại, điều hòa nhịp thở. Khi tinh thần đã ổn định, cô quyết định tháo bỏ hoàn toàn lớp phòng ngự, sử dụng Đọc Tâm Chủ Động (Active Focus) để quét sóng não ra khu vực xung quanh phòng phục trang.
Cô tập trung tinh thần, tưởng tượng ra một sợi chỉ đỏ kết nối tâm trí mình với không gian phía sau bức tường gỗ mỏng của phòng phục trang—lối đi thoát hiểm phía sau hội trường lớn.
Bỗng nhiên, một luồng sóng não quen thuộc của một thành viên Royal Club vang lên trong đầu cô, rõ ràng và đắc ý đến tột cùng:
*“Hừ, cuốn sổ tay ôn tập của Shinohara đã được giấu kỹ sau sân khấu kịch cũ rồi. Lê Tuấn Kiệt quả là thiên tài chính trị! Hắn ta không chỉ lấy trộm tài liệu để làm Haru phân tâm, mà còn lén lắp đặt một chiếc camera quay lén ở xà nhà phía trên bục đạo cụ. Chỉ cần Shinohara bước vào đó tìm kiếm tài liệu trước giờ thi, chiếc camera sẽ ghi lại toàn bộ cảnh cậu ta lén lút lật tìm giấy tờ. Chúng ta sẽ công bố đoạn video đó và cáo buộc Hội trưởng tự ý ăn cắp đề thi hoặc gian lận học thuật trước giờ G! Lúc đó, uy tín của Shinohara Haru sẽ hoàn toàn sụp đổ, và chiếc ghế Hội trưởng khóa tới chắc chắn thuộc về Kiệt!”*
Mei bàng hoàng mở to mắt, lồng ngực thắt chặt lại vì kinh sợ. Đây không đơn thuần là một vụ trộm tài liệu ôn tập, mà là một cái bẫy chính trị học đường cực kỳ tàn nhẫn được dàn dựng hoàn hảo để tiêu diệt hoàn toàn tương lai của Haru! Nếu Haru bước vào sân khấu cũ tìm tài liệu, cậu sẽ rơi thẳng vào cái bẫy quay lén của chúng.
* Mình phải lấy lại cuốn sổ tay đó trước khi Haru tìm đến! Mình phải phá hủy cái bẫy của chúng! *
Quyết tâm kiên định rực cháy trong mắt Mei. Cô đứng bật dậy khỏi chiếc ghế nhung, lén lách qua tấm rèm che. Nhìn thấy Gia Bảo đang bận rộn điều phối các diễn viên ở sảnh ngoài, cô lặng lẽ đi về phía góc tối của phòng phục trang, nơi có cánh cửa nhỏ dẫn trực tiếp ra Lối đi thoát hiểm phía sau hội trường.
Cánh cửa thoát hiểm bằng sắt hoen gỉ khẽ rít lên một tiếng nhỏ khi Mei đẩy ra. Cô lách người bước vào lối đi chật hẹp, tối tăm.
Không gian bên trong lối thoát hiểm vô cùng tăm tối, ẩm mốc và trơn trượt do lâu ngày không có người sử dụng. Ánh sáng duy nhất chỉ là những tia nắng yếu ớt lọt qua khe hở của các tấm ván gỗ trên cao, tạo nên những vệt sáng loang lổ đầy ma mị. Mei dò dẫm từng bước một trong bóng tối, cố gắng giữ thăng bằng để không phát ra tiếng động. Trái tim cô đập liên hồi trong lồng ngực, sự lo lắng cho Haru lấn át hoàn toàn nỗi sợ hãi bóng tối.
Đi hết lối hành lang hẹp, Mei tiếp cận được khu vực hậu trường phía sau sân khấu kịch cũ. Nơi này chứa đầy những thùng gỗ đựng đạo cụ hỏng, những tấm phông bạt phủ bụi và các giá đỡ sắt rỉ sét.
Mei tháo bỏ kính cận, tập trung khứu giác nhạy cảm kết hợp với Đọc Tâm Chủ Động để định vị. Cô nghe thấy tiếng lòng đắc ý của tên tay sai Royal Club vẫn đang lẩn khuất ở hành lang phía ngoài để canh gác.
*“Cuốn sổ tay bọc da màu xanh... mình đã để nó trên chiếc bục gỗ cũ ngay dưới xà nhà phía Tây. Chiếc camera ẩn gắn trên góc khuất của rèm sân khấu đang hoạt động hoàn hảo...”*
Theo manh mối đọc tâm, Mei nhìn lên xà nhà tối tăm phía trên bục gỗ. Đúng như dự đoán, một chấm đỏ siêu nhỏ của chiếc camera quay lén đang nhấp nháy một cách đầy đe dọa trong bóng tối.
Mei đi sát mép tường, ẩn mình dưới bóng của những tấm phông bạt lớn để tránh góc quét của camera. Cô tiếp cận chiếc bục gỗ cũ. Trên mặt bục phủ đầy bụi bẩn, cuốn sổ tay bọc da màu xanh navy quen thuộc—bảo vật ôn tập mà cô đã tự tay viết cho Haru—đang nằm im lìm.
Niềm vui sướng vỡ òa, Mei rướn người tới, đưa bàn tay run rẩy ra để lấy xấp tài liệu.
Thế nhưng, bóng tối quá dày đặc của hậu trường khiến cô không thể quan sát hết các chướng ngại vật dưới đất. Gấu váy đồng phục rộng thùng thình của cô vô tình vướng vào một sợi dây cáp điện lỏng lẻo của hệ thống đèn sân khấu cũ.
Mei mất đà, loạng choạng ngã về phía trước. Trong nỗ lực tuyệt vọng để giữ thăng bằng và bảo vệ cuốn sổ tay, khuỷu tay trái của cô va mạnh vào một chiếc hộp gỗ đựng đạo cụ kịch cổ đặt trên kệ sắt bên cạnh.
*Rầm!*
Chiếc hộp gỗ đổ sụp xuống nền sàn gỗ vang dội. Hàng loạt đạo cụ bằng kim loại, những thanh kiếm giả và mặt nạ sắt bên trong rơi ra, va chạm vào nhau tạo nên những tiếng động chói tai, vang vọng khủng khiếp trong không gian tĩnh lặng của hậu trường cũ.
Tiếng bước chân lén lút của gã tay sai Royal Club ở phía hành lang ngoài đột ngột dừng lại.
Bầu không khí bỗng chốc đông cứng. Mei đứng chết lặng trong bóng tối, tay ôm chặt cuốn sổ bọc da vào ngực, hơi thở dồn dập nghẹt thở. Từ phía cửa hậu trường, tiếng bước chân dồn dập, nặng nề bắt đầu quay đầu, hướng thẳng về phía bóng tối nơi cô đang đứng, kèm theo một giọng nói lạnh lùng, đầy sự nghi ngờ vang lên:
"Ai đó?! Đứa nào đang ở trong hậu trường?!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!