Điểm Số Tuyệt Đối Và Sự Im Lặng Đáng Sợ
Ánh mắt của Đỗ Khánh Vy dại đi, bờ môi run rẩy không thốt nên lời. Cô ta hoảng sợ tột cùng trước câu hỏi dồn ép của Haru. Cơ thể cô ta run lên bần bật, đôi mắt dao động dữ dội, lén lút nhìn về phía Trần Minh Triết với ánh mắt cầu cứu đầy tuyệt vọng trong sự chứng kiến của toàn thể học sinh vây quanh. Sảnh hành lang đá cẩm thạch của khu học xá khối 10 trường Shuka bỗng chốc im phăng phắc, ngột ngạt đến mức chỉ còn nghe thấy tiếng thở dốc của những kẻ đang bị dồn vào chân tường.
Trần Minh Triết khẽ nghiến răng, gương mặt ngạo nghễ thường ngày của cựu Hội trưởng giờ đây hằn lên những tia máu giận dữ. Hắn định bước lên dùng uy thế để lấp liếm, nhưng Shinohara Haru không cho hắn bất kỳ cơ hội nào để thở. Vị Hội trưởng lạnh lùng tiến thêm một bước, đôi mắt phượng sắc sảo lướt qua gã nam sinh đứng ngay sau lưng Triết—kẻ đang giữ bả vai trái một cách vô cùng cứng nhắc và đau đớn từ nãy đến giờ.
Haru nhếch môi, giọng nói trầm lạnh vang lên đầy uy lực: "Dấu vân tay trên chiếc kẹp tóc cỏ bốn lá bằng bạc có thể quét và đối chiếu ngay tại phòng thí nghiệm sinh học của trường chỉ trong mười phút. Nhưng còn vết trật khớp vai trái của gã này... Thầy Ngô Minh Trí, thầy có nghĩ một học sinh trung thực đột ngột bị chấn thương bả vai vào đúng đêm có chuông báo động ở phòng hồ sơ lưu trữ học sinh học bổng là một sự trùng hợp?"
Thầy giám thị tối cao Ngô Minh Trí bước lên, khuôn mặt chữ điền nghiêm nghị không một chút khoan nhượng. Thầy nhìn thẳng vào gã tay sai của Triết, giọng đanh thép: "Em kia, đi theo tôi đến phòng y tế để kiểm tra khớp vai ngay lập tức. Còn Đỗ Khánh Vy, nộp lại chiếc kẹp tóc và đi theo tôi lên văn phòng ban giám thị để làm rõ hành vi vu khống."
Trước sức ép khủng khiếp từ thầy giám thị và sự chứng kiến của hàng trăm học sinh, Đỗ Khánh Vy hoàn toàn sụp đổ. Cô ta quỳ sụp xuống nền gạch lạnh ngắt, khóc lóc thảm thiết: "Em xin lỗi... Em chỉ làm theo... Em không cố ý gài bẫy Quỳnh Chi... Xin thầy đừng đuổi học em!"
Trần Minh Triết tái mét mặt mày. Hắn biết vụ đột nhập đêm qua đã bị vạch trần hoàn toàn, bàn tay nắm chặt đến mức khớp xương trắng bệch. Không thể chống chế thêm, Triết hậm hực quay lưng, nghiến răng bỏ đi cùng đám tay chân trong sự nhục nhã ê chề. Đám đông học sinh xung quanh bắt đầu xôn xao, những ánh mắt khinh miệt từng đổ dồn vào Quỳnh Chi giờ đây hướng thẳng về phía những kẻ kiêu ngạo của Royal Club vừa rút lui.
Lê Quỳnh Chi khóc nấc lên, nhưng lần này là những giọt nước mắt của sự nhẹ nhõm tột cùng. Cô bé cúi đầu sát đất trước Mei và Haru: "Chị Mei, Hội trưởng... em cảm ơn hai người rất nhiều... Nếu không có hai người, em đã..."
Mei nhẹ nhàng đỡ cô bé dậy, khẽ mỉm cười xoa đầu hậu bối: "Không sao nữa rồi, Chi. Em về lớp chuẩn bị cho tiết học đi."
Phan Anh Tuấn vác thanh kiếm tre lên vai, cười sảng khoái rồi dẫn đầu đội Kendo rút lui để trả lại trật tự cho hành lang. Khi đám đông bắt đầu giải tán, Mei khẽ thở phào một hơi. Thái dương cô vẫn hơi ong nhẹ do phải đọc tâm liên tục giữa đám đông ồn ào mà không có chiếc tai nghe chống ồn màu trắng bảo vệ. Nhưng ngay khi cô đứng sát bên Haru, "Sự im lặng kỳ lạ xung quanh Haru" lại xuất hiện, lọc sạch mọi tạp âm mệt mỏi, mang lại cho cô cảm giác bình yên dễ chịu.
Thế nhưng, sóng gió học đường chưa bao giờ thực sự dừng lại ở Shuka. Khi Mei và Haru chuẩn bị quay về phòng Hội học sinh, một tiếng vỗ tay chậm rãi, nhịp nhàng đột ngột vang lên từ phía cầu thang tòa nhà phía Tây.
"Hay lắm. Một màn biện hộ vô cùng xuất sắc, đúng danh tiếng của Hội trưởng Shinohara."
Lê Tuấn Kiệt bước ra từ đám đông còn sót lại. Hắn diện bộ đồng phục Shuka được may đo phẳng phiu không một nếp nhăn, mái tóc rẽ ngôi chải chuốt gọn gàng. Trên ngực áo hắn, chiếc huy hiệu ứng viên Hội trưởng bằng đồng lấp lánh dưới ánh nắng sớm, tỏa ra một vẻ kiêu hãnh đầy dã tâm chính trị. Kiệt mỉm cười lịch thiệp, nhưng ánh mắt nhìn Haru lại lạnh lẽo như dao cạo.
"Lê Tuấn Kiệt," Haru lạnh lùng gọi tên đối thủ, Thần Thái Băng Giá hoàn hảo không một chút dao động.
Kiệt điềm nhiên bước đến đứng đối diện với Haru, khẽ liếc nhìn Mei bằng ánh mắt dò xét khinh miệt trước khi quay lại mục tiêu chính: "Trần Minh Triết quả thực là một kẻ ngu ngốc khi để đám tay chân làm bẩn danh tiếng của Royal Club bằng những trò gài bẫy rẻ tiền. Nhưng Hội trưởng Shinohara này, cậu có nghĩ mình đang quá lãng phí thời gian và quyền lực của Hội học sinh để giải quyết những vụ tranh chấp vặt vãnh của đám học sinh học bổng nghèo hèn không?"
"Quyền lực của Hội học sinh là để duy trì sự công bằng cho tất cả học sinh Shuka, không phân biệt giai cấp," Haru đáp trả bằng giọng nói lạnh lùng, khúc chiết.
Kiệt bật cười nhạt, vẻ mặt đầy sự mỉa mai: "Công bằng? Ở ngôi trường này, thực lực học thuật mới là thứ quyết định tiếng nói tối cao. Để dập tắt những lời xì xào về việc Hội học sinh đang bao che cho những kẻ yếu kém, tôi đề xuất một cuộc thách đấu học thuật sòng phẳng. Kỳ thi thử liên trường sắp tới sẽ là đấu trường quyết định. Chúng ta sẽ dựa trên Điểm thi thử liên trường để phân định cao thấp giữa Hội học sinh và Royal Club. Nếu Hội học sinh của cậu thua, cậu phải nhường lại toàn bộ quyền điều hành ngân sách Lễ hội Văn hóa sắp tới cho ban cố vấn của tôi."
Haru nheo mắt. Đây là một đòn tấn công chính trị cực kỳ nham hiểm. Lễ hội Văn hóa Shuka là sự kiện lớn nhất học kỳ, nếu mất quyền kiểm soát ngân sách, uy tín lãnh đạo của Haru sẽ hoàn toàn sụp đổ trước Hội đồng quản trị.
"Và để đảm bảo sự công bằng tuyệt đối," Kiệt khẽ nghiêng người, đưa tay giới thiệu một nam sinh vừa bước ra từ phía sau hành lang. "Tôi đã mời học sinh xuất sắc nhất khối tự nhiên đại diện cho chúng tôi tham gia cuộc đấu này."
Kudo Shinji bước lên. Cậu ta có mái tóc rối tự nhiên, luôn đeo cặp kính cận dày cộp che nửa khuôn mặt, phong thái có chút ngạo nghễ của một thiên tài lập dị. Trên tay Shinji là chiếc máy tính cầm tay cao cấp quen thuộc. Cậu ta không hề liếc nhìn Kiệt, mà khóa chặt ánh mắt sắc sảo vào Haru.
Mei khẽ giật mình. Cô lập tức tháo bỏ hoàn toàn ranh giới khóa tiếng lòng, tập trung dị năng đọc tâm chủ động vào Kudo Shinji. Sóng não của thần đồng Toán học vang lên trong tâm trí cô, rõ ràng và kiêu hãnh đến kinh ngạc:
*“Lũ chính trị gia rác rưởi chỉ biết dùng điểm số làm công cụ bẩn thỉu. Lê Tuấn Kiệt nghĩ mình là ai mà dám lôi kéo mình vào trò chơi quyền lực của hắn? Mình đồng ý tham gia kỳ thi thử liên trường này chỉ vì muốn đấu một trận sòng phẳng về thực lực toán học với Shinohara Haru! Mình muốn xem hoàng tử băng giá của Shuka thực sự mạnh đến mức nào!”*
Mei khẽ chớp mắt. Cô nhận ra Kudo Shinji hoàn toàn khác biệt với những kẻ kiêu ngạo của Royal Club. Cậu ta là một thiên tài chính trực, kiêu hãnh và cực kỳ ghét những chiêu trò bẩn thỉu.
Ngay sau đó, Mei liếc sang Lê Tuấn Kiệt và đọc được tiếng lòng đầy sự thất vọng, tức tối của hắn: *“Thằng nhóc lập dị kiêu ngạo! Nếu không phải vì mày là thiên tài toán học duy nhất có thể đè bẹp Shinohara để giành lấy Điểm thi thử liên trường tuyệt đối, tao đã không thèm hạ mình lôi kéo loại quái dị như mày! Cứ đắc ý đi, chỉ cần mày thắng, chiếc ghế Hội trưởng khóa tới chắc chắn sẽ thuộc về tao!”*
Haru đứng thẳng tắp, Thần Thái Băng Giá hoàn hảo của cậu khiến người đối diện không thể đoán được cậu đang nghĩ gì. Cậu nhìn thẳng vào Shinji, gật đầu chậm rãi: "Được. Tôi chấp nhận lời thách đấu học thuật này. Quy trình thi và chấm điểm sẽ do Sở Giáo dục thành phố độc lập thực hiện để đảm bảo sự minh bạch."
"Rất quyết đoán," Kiệt cười giả tạo. "Hy vọng Hội trưởng sẽ không làm chúng tôi thất vọng."
Khi Kiệt và Shinji rời đi, tiếng lòng của Haru lập tức bùng nổ trong đầu Mei, phá vỡ hoàn toàn vẻ ngoài lạnh lùng ngầu lòi của cậu:
*“Aaaaa! Đấu thì đấu! Ai sợ chứ! Nhưng mà... Mei ơi, nhìn mình lúc nãy có ngầu không? Mình đã bảo vệ được em ấy và Quỳnh Chi rồi! Nhưng mà kỳ thi thử liên trường này khó lắm, Kudo Shinji lại là một con quái vật toán học thực sự! Mình phải ôn tập điên cuồng, phải học đến rụng tóc để không bị mất mặt trước Mei! Mình không muốn em ấy thấy mình thất bại, mình muốn là chỗ dựa hoàn hảo nhất của em ấy!”*
Mei khẽ mím môi để không bật cười thành tiếng. Sự ấm áp ngọt ngào lan tỏa trong lồng ngực cô. Chàng trai lạnh lùng này, ngoài mặt thì tỏ ra không sợ trời không sợ đất, nhưng nội tâm lại đang lo lắng phát khóc chỉ vì muốn giữ hình ảnh hoàn hảo trước mặt cô.
Chiều hôm đó, sau giờ học chính khóa, Mei chủ động cùng Haru đến Thư viện trường Shuka - Khu tự học để chuẩn bị tài liệu ôn tập.
Không gian thư viện vô cùng yên tĩnh, được bao quanh bởi những giá sách gỗ sồi cao ngút ngàn chạm trần, tỏa ra mùi hương giấy cũ dễ chịu và ấm áp dưới ánh nắng chiều muộn lọt qua những ô cửa kính vòm. Vũ Minh Thư—nữ thủ thư trầm tính với mái tóc đen dài thẳng mượt và chiếc tạp dề màu xanh navy—khẽ gật đầu chào Mei khi hai người bước vào.
Thư hiểu ý, cô âm thầm dẫn Mei và Haru đến góc tự học biệt lập nhất ở cuối thư viện, được che chắn bởi những giá sách văn học cổ điển dày cộp. Cô lén đặt một tấm biển "Khu vực bảo trì tài liệu" lên lối vào để đảm bảo không có bất kỳ học sinh nhà giàu hiếu kỳ nào có thể đến quấy rầy hay xì xào bàn tán về hai người.
"Cảm ơn chị, chị Thư," Mei khẽ nói nhỏ.
Thư mỉm cười nhẹ nhàng, phong thái nhẹ như gió thoảng rồi lặng lẽ lui về quầy trực, để lại một không gian hoàn toàn yên bình cho đôi bạn trẻ.
Mei đặt xấp tài liệu ôn tập nâng cao mà cô đã cẩn thận tổng hợp từ hiệu sách cũ của bà Cúc lên bàn. Cô tháo chiếc kính gọng đen dày ra, để lộ đôi mắt trong sáng và thông tuệ. Vì chiếc tai nghe chống ồn màu trắng đã bị hỏng hoàn toàn, cô khẽ rụt rè ngồi sát lại gần Haru.
Ngay khi khoảng cách giữa hai người thu hẹp lại trong vòng một mét, sóng não êm dịu như bản nhạc dương cầm dưới mưa của Haru lập tức bao bọc lấy Mei, xoa dịu mọi sự mệt mỏi tinh thần của cô. Mei cảm thấy một sự bình yên tuyệt đối, cô nhẹ nhàng đẩy xấp tài liệu về phía cậu:
"Hội trưởng, đây là các dạng đề thi thử Toán nâng cao của các trường chuyên trong thành phố ba năm qua. Em đã phân loại và giải chi tiết các phần công thức tích phân nâng cao mà Kudo Shinji thường hay áp dụng. Cậu có thể tham khảo."
Haru sững sờ nhìn xấp tài liệu được viết tay vô cùng tỉ mỉ, nắn nót bằng nét chữ thanh mảnh của Mei. Gương mặt cậu vẫn giữ vẻ ngoài Absolute Poker Face lạnh lùng, cậu khẽ hắng giọng: "Cảm ơn em, Trợ lý Mỹ Mei. Tài liệu này rất có ích."
Thế nhưng, tiếng lòng của cậu lại đang gào thét u mê đầy hạnh phúc dội thẳng vào tâm trí cô:
*“Trời ơi! Mei tự tay chuẩn bị tài liệu cho mình! Em ấy đã thức đêm để viết xấp giấy này sao? Nhìn những nét chữ xinh đẹp này kìa! Mei lo lắng cho mình, em ấy muốn mình thắng! Mình hạnh phúc quá, tim mình sắp nhảy ra khỏi lồng ngực rồi! Mei ơi, em đáng yêu quá, mình muốn ôm em ấy vào lòng ngay lập tức! Không được, phải kiềm chế, giữ vững cơ mặt lạnh lùng nào Haru!”*
Trong lúc chuyền cuốn sách công thức, những ngón tay thon dài của Haru vô tình chạm nhẹ vào mu bàn tay mềm mại của Mei. Một luồng điện ấm áp như chạy dọc qua sống lưng hai người. Gương mặt Haru lập tức đỏ bừng, vành tai cậu đỏ lựng lên như quả cà chua chín dưới ánh hoàng hôn.
Mei khẽ cúi đầu, hai má cũng nhen nhóm một vệt hồng ấm áp. Cô không hề rụt tay lại ngay, mà khẽ mỉm cười, dùng giọng nói dịu dàng tiếp thêm động lực cho cậu: "Em tin cậu sẽ thắng, Haru. Cậu là vị Hội trưởng chính trực nhất của Shuka, và cậu xứng đáng với điểm số tuyệt đối."
Nghe Mei gọi thẳng tên mình thay vì chức danh "Hội trưởng" lạnh lẽo, tiếng lòng của Haru hoàn toàn bùng nổ pháo hoa hạnh phúc rực rỡ, ngọt ngào đến mức khiến Mei cảm thấy đầu óc mình cũng như say trong mật ngọt.
Buổi ôn tập ngọt ngào trôi qua nhanh chóng khi ánh hoàng hôn đỏ thẫm nhuộm màu lên những giá sách cổ kính. Mei xin phép ra về trước để kịp phụ cha chuẩn bị giờ cao điểm tại tiệm cơm Bếp Ấm. Haru tiễn cô ra tận sảnh hành lang khu học xá Tây.
Sau khi bóng dáng nhỏ nhắn của Mei khuất dần dưới rặng cây anh đào trước cổng trường, Haru quay lưng định đi bộ trở lại thư viện để thu dọn sách vở. Thế nhưng, ngay khi cậu vừa rẽ qua góc hành lang tối tăm dẫn vào thư viện, bước chân cậu đột ngột khựng lại.
Kudo Shinji đã đứng đợi sẵn ở đó từ lúc nào.
Thần đồng Toán học đứng tựa lưng vào bức tường đá cổ kính, tay khẽ bấm những phím số trên chiếc máy tính cầm tay cao cấp tạo nên những tiếng "tách... tách" đều đặn trong không gian yên tĩnh. Cậu ta ngẩng đầu lên, đôi mắt sắc sảo sau cặp kính cận dày khóa chặt vào Haru, phong thái vô cùng kiêu hãnh và nghiêm túc.
Shinji bước lên một bước, đối mặt trực diện với Haru, giọng nói lạnh lùng nhưng rực cháy ý chí chiến đấu: "Tôi không quan tâm đến những trò chơi chính trị bẩn thỉu của Lê Tuấn Kiệt, và tôi cũng ghét việc Royal Club dùng tôi làm công cụ bôi nhọ Hội học sinh. Nhưng Shinohara Haru, kỳ thi thử liên trường sắp tới, tôi tuyệt đối sẽ không nương tay. Tôi thách thức cậu đấu một trận sòng phẳng về thực lực toán học, để chứng minh cậu thực sự xứng đáng là người thừa kế của gia tộc Shinohara và là Hội trưởng tối cao của ngôi trường này, chứ không phải là một kẻ chỉ biết núp bóng quyền lực của dòng họ."
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!