Nhạc nềnShizima

Kiếm Sĩ Xuất Chiêu Và Luật Lệ Công Bằng

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương mù buổi sớm chưa kịp tan hẳn bên ngoài những khung cửa kính vòm kiểu Gothic của trường tư thục danh giá Shuka. Dưới sảnh hành lang lát đá cẩm thạch xám của khu học xá khối 10, bầu không khí ngột ngạt đến mức dường như có thể đóng băng từng hơi thở. Đám đông học sinh nhà giàu vây quanh mỗi lúc một đông, những ánh mắt tò mò, phán xét và đầy sự khinh miệt đổ dồn về phía góc hành lang.


Không có chiếc tai nghe chống ồn màu trắng để bảo vệ, Nguyễn Mỹ Mei cảm thấy thái dương mình nhói lên từng cơn đau dữ dội. Những luồng sóng não vô hình, sắc nhọn từ đám đông dội thẳng vào đại não cô, biến thành những tiếng thì thầm hỗn loạn đầy ác ý. Cô khẽ cắn chặt môi dưới, cố gắng vận dụng “Phương pháp Khóa Tiếng Lòng” để dựng lên một bức tường kính vô hình trong tâm trí, nhưng sự phẫn nộ tột cùng khi thấy Lê Quỳnh Chi bị bắt nạt đã khiến ranh giới phòng thủ của cô lung lay dữ dội.


“Ký đi chứ, Lê Quỳnh Chi?” Đỗ Khánh Vy nhếch mép cười, ngón tay sơn màu đỏ kiêu kỳ gõ gõ lên tờ đơn tự nguyện nhận tội đặt trên mặt chiếc tủ đồ bị lục tung. Chiếc vòng vàng khắc biểu tượng Royal Club lấp lánh trên cổ tay cô ta như một thứ trang sức đại diện cho quyền lực tuyệt đối. “Mày định kéo dài thời gian đến bao giờ? Vật chứng là chiếc kẹp tóc cỏ bốn lá bằng bạc đã được tìm thấy ngay trong cặp của mày. Mày có chối đằng trời cũng không thoát được tội trộm cắp đâu. Tốt nhất là ký vào đây, tự nguyện chuyển trường, nếu không muốn cha mày ở tiệm cơm bình dân kia bị liên lụy.”


Lê Quỳnh Chi ngồi sụp dưới nền gạch lạnh ngắt, đôi bím tóc nhỏ rũ rượi. Cô bé khóc đến mức khản cả giọng, hai bờ vai gầy guộc run lên bần bật dưới sự áp chế bạo lực tinh thần của nhóm nữ sinh hoàng gia. “Em không ký... Em thật sự không lấy trộm... Chị Mei, xin chị tin em...”


“Chị tin em, Chi.” Mei bước lên một bước, cánh tay đeo chiếc băng đỏ của Trợ lý Hội học sinh dang rộng, che chắn hoàn toàn cho cô bé hậu bối phía sau. Ánh mắt cô sau cặp kính gọng đen dày không còn vẻ nhút nhát thường ngày, mà rực cháy một sự kiên định đanh thép. Cô khóa chặt tầm mắt vào Đỗ Khánh Vy, lạnh lùng nói: “Cậu không có quyền ép cung học sinh khóa dưới khi chưa có quyết định chính thức từ Hội học sinh và Ban giám thị. Chiếc kẹp tóc đó là của tôi, và tôi biết rõ ai mới là kẻ đã lén nhét nó vào tủ đồ của Chi.”


“Ồ, Nguyễn Mỹ Mei?” Khánh Vy bật cười khanh khách, một điệu cười rỗng tuếch và đầy sự mỉa mai. Nhóm nữ sinh vệ tinh của Sayaka đứng phía sau cô ta cũng lập tức hùa theo, tạo nên một bức tường áp lực đám đông nghẹt thở. “Mày nghĩ mày là ai? Một con nhỏ học bổng nghèo hèn may mắn được đeo cái băng tay đỏ rách nát kia mà tưởng mình là luật sư sao? Ở ngôi trường Shuka này, lời nói của một thành viên Royal Club có sức nặng gấp vạn lần loại vô danh tiểu tốt như chúng mày. Đừng để tao phải dùng đến biện pháp mạnh đối với cả mày.”


Một nữ sinh to béo trong nhóm của Vy bước lên, hung hăng định gạt Mei ra để túm lấy bả vai của Quỳnh Chi. Mei khẽ nhắm mắt, chuẩn bị tinh thần chịu đựng một cú xô đẩy vật lý khi cô không thể tự bảo vệ mình bằng sức mạnh thể chất.


“CỐP!”


Một tiếng động khô khốc, nặng nề đột ngột dội vang khắp hành lang đá cẩm thạch.


Một thanh kiếm tre (shinai) tập luyện Kendo thô ráp, sẫm màu được cắm mạnh xuống nền gạch ngay giữa khoảng không gian ngăn cách giữa Mei và nhóm nữ sinh Royal Club. Lực đánh mạnh đến mức những hạt bụi nhỏ trên sàn nhà bay lên loang loáng dưới ánh đèn.


“Đứa nào dám động thủ trước mặt tao?”


Một giọng nói trầm hùng, đầy uy lực và bộc trực vang lên từ phía sau đám đông. Học sinh hai bên dạt ra làm đôi trong sự e dè.


Bước vào là Phan Anh Tuấn, Đội trưởng đội Kendo trường Shuka. Thân hình vạm vỡ, làn da khỏe khoắn đậm chất thể thao của anh toát ra một khí chất mạnh mẽ của người luyện võ lâu năm. Anh mặc bộ võ phục Kendo màu xanh thẫm hơi sờn vai, tay phải vẫn nắm chặt chuôi thanh kiếm tre có khắc hai chữ “Chính Nghĩa” viết bằng thư pháp đanh thép. Đôi mắt cương nghị của Tuấn quét qua nhóm nữ sinh Royal Club, khiến Vy và đồng bọn khẽ giật mình lùi lại một bước.


Phía sau Tuấn, mười thành viên của đội Kendo với thân hình cao lớn lập tức tiến lên, dàn hàng ngang tạo thành một bức tường bảo vệ vững chắc xung quanh Mei và Quỳnh Chi, cách ly hoàn toàn sự tiếp cận quá khích từ nhóm Royal Club.


“Đàn anh Phan Anh Tuấn?” Đỗ Khánh Vy cố giữ vẻ kiêu kỳ nhưng giọng nói đã run lên thấy rõ. “Đây là việc nội bộ của Hội Cựu Học sinh Hoàng gia chúng em xử lý hành vi trộm cắp. Đội Kendo của anh không có quyền can thiệp vào quy chế tự quản của Royal Club!”


“Quy chế tự quản cái con khỉ!” Tuấn hừ lạnh một tiếng, vác thanh kiếm tre lên vai đầy ngạo nghễ. “Tao chỉ biết ở đây có một đám người ỷ đông hiếp yếu, ép buộc một đứa em lớp 10 phải nhận tội danh mà nó không làm. Hội trưởng Haru đã giao cho đội Kendo nhiệm vụ giữ gìn trật tự an ninh học đường trong tuần lễ rèn luyện. Đứa nào dám dùng bạo lực tinh thần hay vật lý ở đây, bước qua thanh kiếm tre này của tao trước!”


Sự xuất hiện chính trực, mạnh mẽ của Tuấn như một gáo nước lạnh dội thẳng vào sự kiêu ngạo của Royal Club. Mei khẽ thở phào nhẹ nhõm, cô cảm nhận được sự ấm áp từ những người đồng minh chính trực của Haru. Quỳnh Chi phía sau cô cũng ngừng khóc, ngơ ngác nhìn tấm lưng vững chãi của người đàn anh khóa trên đang bảo vệ mình.


Đúng lúc đó, đám đông học sinh phía ngoài lại một lần nữa xôn xao. Một bóng người cao ráo, phẳng phiu bước đi chậm rãi qua sảnh hành lang.


Shinohara Haru.


Vị Hội trưởng Hội học sinh xuất hiện với phong thái của một hoàng tử băng giá hoàn hảo. Mái tóc đen vuốt gọn, bộ đồng phục Shuka được may đo vừa vặn không một nếp nhăn, đôi mắt phượng sắc sảo lạnh lùng quét qua hiện trường. Gương mặt góc cạnh của cậu không hề biểu lộ một chút cảm xúc nào, duy trì một “Thần Thái Băng Giá” xa cách đến đáng sợ.


Thế nhưng, ngay khi Haru bước vào bán kính năm mét cạnh Mei, một sự im lặng kỳ lạ đột ngột xuất hiện, xoa dịu hoàn toàn cơn đau đầu dữ dội của cô. Và dội thẳng vào tâm trí Mei lúc này lại là tiếng lòng gào thét u mê, lo lắng đến phát điên của vị Hội trưởng:


*“Aaaaa! Mei của mình! Em ấy có sao không? Có tên khốn nào dám chạm vào một sợi tóc của em ấy không?! Nhìn bả vai em ấy khẽ run lên kìa, tim mình đau như muốn vỡ ra rồi đây này! Tên Đỗ Khánh Vy kia, mày dám ép cung thiên thần của tao sao? Tao sẽ dùng luật lệ lột sạch cái danh hiệu hoàng gia rách nát của nhà mày! Tuấn làm tốt lắm, tí nữa tao sẽ duyệt thêm ngân sách mua kiếm tre mới cho đội Kendo của mày! Giữ bình tĩnh nào Haru, phải tỏ ra thật ngầu trước mặt Mei!”*


Mei khẽ mỉm cười thầm lặng sau cặp kính gọng dày. Sự tương phản ngọt ngào và đáng yêu giữa vẻ ngoài băng giá và tiếng lòng si tình của Haru luôn là mỏ neo giúp cô giữ vững sự bình tĩnh trong mọi nghịch cảnh.


“Hội trưởng Shinohara Haru?”


Một giọng nói trầm thấp, đầy vẻ ngạo nghễ vang lên từ góc hành lang phía đối diện. Trần Minh Triết—Cựu Hội trưởng hội học sinh, thủ lĩnh của Royal Club—chậm rãi bước ra từ trong bóng tối của văn phòng câu lạc bộ. Hắn diện bộ vest cựu hội viên có đính chiếc huy hiệu vàng lấp lánh, ánh mắt đầy sự hận thù và khiêu khích khóa chặt vào Haru.


“Cậu đến thật đúng lúc,” Triết mỉm cười nham hiểm, tay khẽ xoay xoay chiếc nhẫn cựu Hội trưởng bằng bạc trên ngón tay. “Thành viên của Royal Club vừa bắt quả tang một vụ trộm cắp tài sản đắt tiền của học sinh học bổng Lê Quỳnh Chi. Theo quy chế tự quản truyền thống của cựu học sinh hoàng gia, chúng tôi có quyền yêu cầu học sinh này ký biên bản nhận tội và tự nguyện chuyển trường để bảo vệ danh dự cho Shuka. Cậu định dùng quyền Hội trưởng để bao che cho kẻ trộm sao?”


Haru dừng bước cách Triết ba mét. Cậu đút hai tay vào túi quần đồng phục, phong thái điềm tĩnh đến đáng sợ.


“Quy chế tự quản truyền thống?” Haru lên tiếng, giọng nói lạnh lùng như băng tuyết mùa đông, áp dụng kỹ năng “Biện Hộ Sắc Bén (Razor Argumentation)” đanh thép. “Trần Minh Triết, cậu có vẻ đã quên mất hiến chương trường Shuka rồi. Không có bất kỳ quy chế tự quản nào của cựu học sinh có quyền đứng trên Hiến chương bảo vệ quyền lợi học sinh khóa dưới do người sáng lập ký phê duyệt. Mọi hành vi ép buộc học sinh ký biên bản nhận tội khi chưa có sự xác nhận của Ban giám thị và Hội đồng kỷ luật chung đều bị coi là hành vi lạm quyền và bạo lực học đường nghiêm trọng.”


“Cậu...!” Triết khẽ biến sắc, nụ cười trên môi tắt ngấm trước lập luận luật pháp khúc chiết của Haru.


“Hơn nữa,” Haru bước lên một bước, đôi mắt phượng nheo lại đầy sự sắc sảo, khóa chặt vào Đỗ Khánh Vy. “Vật chứng chiếc kẹp tóc cỏ bốn lá bằng bạc này có một vết xước rất đặc trưng ở phần chuôi kẹp—một vết xước mới tinh được tạo ra do va chạm vật lý mạnh khi rơi xuống đất hành lang vào đêm qua. Mei đã cất giữ nó cẩn thận trong hộp bút cá nhân tại tủ đồ lớp 11-A. Làm sao một học sinh lớp 10 như Quỳnh Chi có thể biết mật mã tủ đồ của Mei để lấy trộm?”


“Nó... nó có thể lén lút nhìn trộm mật mã!” Khánh Vy lắp bắp cãi chày cãi cối, tay khẽ siết chặt chiếc vòng vàng Royal Club trên cổ tay.


“Lời khai của cậu hoàn toàn thiếu tính logic,” Haru lạnh lùng phản bác, dồn ép đối thủ vào thế tự mâu thuẫn bằng kỹ năng truy vấn gợi ý. “Tủ đồ của Mei nằm ở hành lang khu Tây—nơi hệ thống camera an ninh vừa được khôi phục dữ liệu gốc từ thẻ nhớ MicroSD 32GB vào đêm qua. Tôi yêu cầu niêm phong hiện trường tủ đồ của Quỳnh Chi và chiếc kẹp tóc cỏ bốn lá này lập tức để tiến hành kiểm tra dấu vân tay bằng công nghệ quét sinh trắc học của phòng thí nghiệm trường.”


Nghe đến hai từ “vân tay”, Đỗ Khánh Vy lập tức hoảng sợ tột độ. Gương mặt kiêu kỳ của cô ta cắt không còn giọt máu. Cô ta biết rõ chính mình đã lén dùng móng tay sơn đỏ để nhét chiếc kẹp tóc vào cặp của Chi vào sáng sớm nay, dấu vân tay của cô ta chắc chắn vẫn còn sót lại trên bề mặt bạc của chiếc kẹp tóc bị trầy xước kia!


Vy lóng ngóng lùi lại một bước, bả vai trái khẽ run lên. Đúng lúc này, Mei tháo bỏ hoàn toàn ranh giới khóa tiếng lòng, tập trung dị năng đọc tâm chủ động vào một gã nam sinh đứng cạnh Triết—kẻ đang giữ bả vai trái một cách vô cùng cứng nhắc và đau đớn.


*“Chết tiệt! Bả vai trái bị trật khớp đêm qua của mình vẫn còn đau nhức nhối... Thằng nhóc Haru kia đêm qua đã khóa tay mình quá tàn nhẫn ở phòng hồ sơ! Nếu chúng nó kiểm tra vân tay trên chiếc kẹp tóc và đối chiếu dấu vết đột nhập đêm qua, mình và Vy sẽ bị đuổi học mất! Triết-sama, xin hãy cứu chúng em!”*


Mei khẽ nhếch môi lạnh lùng. Manh mối về bả vai trái bị trật khớp của kẻ đột nhập đêm qua đã hoàn toàn trùng khớp với gã tay sai đứng cạnh Triết. Cô khẽ gõ nhẹ ba nhịp cộc... cộc cộc lên cánh tay trái của mình—mật mã gõ tay bảo mật đã thống nhất từ trước để truyền tin cho Haru.


Haru nhận được tín hiệu từ Mei, ánh mắt cậu khẽ liếc qua bả vai trái cứng nhắc của gã nam sinh kia. Một nụ cười lạnh lùng, đắc thắng xuất hiện trên gương mặt vị Hội trưởng.


“Sao thế, Đỗ Khánh Vy?” Haru chậm rãi hỏi, giọng nói mang một sức ép tâm lý tột cùng. “Cậu lo sợ dấu vân tay của mình sẽ xuất hiện trên chiếc kẹp tóc cỏ bốn lá của Mei sao?”


Đỗ Khánh Vy hoảng sợ tột cùng trước câu hỏi dồn ép của Haru. Cơ thể cô ta run lên bần bật, đôi mắt dao động dữ dội, lén lút nhìn về phía Trần Minh Triết với ánh mắt cầu cứu đầy tuyệt vọng trong sự chứng kiến của toàn thể học sinh vây quanh.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!