Bẫy Ngọt Ngào Nhắm Vào Đóa Hoa Nhỏ
Sáng thứ Tư, bầu trời Tokyo được bao phủ bởi một lớp sương mù nhạt màu xám tro. Luồng không khí se lạnh của buổi sớm len lỏi qua những tán cây anh đào đã rụng gần hết hoa trước cổng Trường Trung học Tư thục Shuka, mang theo cái buốt giá mơ hồ của những ngày chuyển mùa.
Nguyễn Mỹ Mei bước đi chậm rãi trên con đường lát đá dẫn vào khu học xá Tây. Cánh tay trái của cô khẽ ôm chặt lấy chiếc ba lô sờn góc trước ngực. Chiếc tai nghe chống ồn màu trắng—lá chắn bảo mệnh quen thuộc giúp cô ngăn cách bản thân với những tiếng lòng hỗn tạp của thế giới—giờ đây đã hỏng hoàn toàn, nằm im lìm trong góc tối của ngăn cặp. Không có nó, Mei cảm thấy mình như một kẻ trần trụi bước đi giữa bão tố.
Cô nhớ lại đêm qua, trong bóng tối nghẹt thở của dãy hành lang sau sự cố còi báo động cháy khẩn cấp. Shinohara Haru đã bế bổng cô trong vòng tay ấm áp của cậu, lách nhanh qua ánh đèn pin quét loang loáng của thầy giám thị Ngô Minh Trí để trốn vào phòng y tế của cô Yuri an toàn. Tần số sóng não êm dịu như bản nhạc dương cầm dưới mưa của Haru vẫn còn như thoang thoảng đâu đây quanh tâm trí cô, xoa dịu những nhức nhối âm ỉ dọc hai bên thái dương.
*“Hít vào... thở ra... dựng lên bức tường kính dày ba phân...”*
Mei thầm nhẩm lại lời chỉ dẫn của cô bác sĩ Yuri, cố gắng vận dụng “Phương pháp Khóa Tiếng Lòng” để tự bảo vệ mình. Cô cố gắng gạt bỏ những luồng sóng não vô hình, sắc nhọn từ đám học sinh nhà giàu đang đi lướt qua. Thế nhưng, khi bước vào sảnh chính của tòa nhà phía Tây, một bóng dáng bảnh bao, chải chuốt quen thuộc lọt vào tầm mắt cô.
Lê Tuấn Kiệt.
Hắn đang đứng tựa lưng vào cột đá cẩm thạch, tay khẽ vân vê chiếc huy hiệu ứng viên Hội trưởng bằng đồng lấp lánh trên ngực áo. Gương mặt đạo mạo của hắn lộ rõ một nụ cười nửa miệng đầy vẻ đắc thắng và ngạo nghễ. Khi nhìn thấy Mei bước qua với bộ đồng phục rộng thùng thình và mái tóc đen dài buộc thấp quen thuộc, ánh mắt Kiệt khẽ nheo lại đầy sự khinh miệt.
Mei không hề né tránh. Cô khẽ cắn nhẹ môi dưới, tháo bỏ ranh giới khóa tiếng lòng trong một tích tắc để tập trung sóng não vào gã chính trị gia trẻ tuổi kia. Ngay lập tức, tiếng lòng reo hò đắc ý của Lê Tuấn Kiệt dội thẳng vào tâm trí cô, rõ ràng đến mức khiến cô thấy nực cười:
*“Ha! Nhìn con nhỏ học bổng tội nghiệp kia kìa, trông nhợt nhạt như một xác chết di động. Thằng nhóc Shinohara Haru tối qua chắc chắn đã phát điên khi hệ thống báo động cháy kích hoạt. Triết đã báo lại là vụ đột nhập phòng hồ sơ thành công mỹ mỹ. Tài liệu gia cảnh nghèo hèn của con nhỏ này chắc chắn đã nằm trong tay Royal Club rồi. Haru ơi là Haru, mày tự phụ cho rằng mình kiểm soát được hệ thống Aegis, nhưng cuối cùng vẫn phải quỳ gối trước thế lực của cựu học sinh hoàng gia mà thôi. Để xem ngày mai trên diễn đàn Shuka Confessions, mày sẽ làm thế nào để bảo vệ con nhỏ này trước bàn dân thiên hạ!”*
Mei khẽ nhếch môi, một tia sáng nhạy bén và lạnh lùng lướt nhanh qua đôi mắt sau cặp kính gọng đen dày.
*“Sự chủ quan của Lê Tuấn Kiệt quả thực đã lên đến đỉnh điểm rồi,”* Mei thầm nghĩ, lòng dâng lên một sự nhẹ nhõm thầm lặng. Kiệt và Trần Minh Triết hoàn toàn không biết rằng kẻ đột nhập đêm qua đã bị Haru khống chế nhanh gọn, bả vai trái bị trật khớp tàn nhẫn, và hệ thống Aegis đã khóa chặt toàn bộ dữ liệu số trước khi gã kịp chạm vào một tờ giấy hồ sơ nào. Chúng nghĩ chúng đã thắng, nhưng thực chất chỉ đang bước đi trên cái bẫy mà Haru đã giăng sẵn.
Thế nhưng, niềm vui chưa kịp nhen nhóm thì một tiếng la hét chói tai, kèm theo tiếng khóc nức nở nghẹn ngào từ phía cuối hành lang lớp học khối 10 đột ngột vang lên, phá vỡ bầu không khí yên tĩnh của buổi sớm.
“Không phải em! Thật sự không phải em lấy trộm mà! Xin các chị tin em!”
Giọng nói non nớt, run rẩy kia khiến Mei giật nảy mình. Cô nhận ra giọng nói đó ngay lập tức.
Lê Quỳnh Chi.
Cô bé hậu bối lớp 10 nhút nhát, đáng yêu—người mà Mei đã từng dùng năng lực đọc tâm để cứu khỏi một vụ gài bẫy trộm cắp ở đầu năm học, từ đó luôn bám theo cô với đôi mắt to tròn lấp lánh sự sùng bái. Chi là một học sinh học bổng nghèo khó, luôn cố gắng sống khép kín để tránh thị phi, làm sao cô bé lại có thể dính vào một vụ rắc rối lớn thế này?
Mei vội vàng bước nhanh về phía đám đông đang tụ tập ngày một đông dọc hành lang khối 10. Tiếng xì xào bàn tán, những tiếng cười khúc khích đầy sự chế giễu và khinh miệt của đám học sinh nhà giàu dội vào tai cô như một trận bão cát, khiến đầu cô đau nhức dữ dội:
*“Nhìn kìa, lại là một đứa học bổng nghèo hèn tiện tay dắt dê...”*
*“Đúng là ngưu tầm ngưu, mã tầm mã. Con nhỏ này hằng ngày cứ bám theo con nhỏ Mei trợ lý Hội học sinh, chắc là học hỏi thói ăn cắp ăn trộm từ đàn chị đấy...”*
*“Royal Club quả là chính nghĩa, phải đuổi sạch cái lũ rác rưởi này ra khỏi trường Shuka mới sạch sẽ được...”*
Mei cố nén cơn đau đầu đang giật mạnh sau thái dương, dùng tay rẽ đám đông để tiến vào trung tâm của sự hỗn loạn.
Tại đó, Lê Quỳnh Chi đang ngồi sụp dưới nền gạch lạnh ngắt, hai bím tóc nhỏ nhắn rũ rượi, đôi mắt to tròn ngập ngụa nước mắt, khuôn mặt đỏ bừng vì tủi nhục và sợ hãi. Đứng chắn trước mặt cô bé là ba nữ sinh kiêu ngạo thuộc Hội Cựu Học sinh Hoàng gia (Royal Club). Kẻ đứng đầu—một cô gái có mái tóc uốn lọn màu hạt dẻ sang trọng, trên cổ tay đeo chiếc vòng vàng khắc biểu tượng Royal Club lấp lánh—đang cầm một chiếc ba lô vải bạt sờn góc của Chi, thô bạo dốc ngược toàn bộ sách vở ra sàn.
“Cạch!”
Một vật phẩm bằng kim loại nhỏ nhắn rơi ra từ trong ngăn khóa kéo của cặp sách, nảy lên vài nhịp trên nền gạch trước khi nằm im lìm dưới ánh đèn hành lang.
Đó là một chiếc kẹp tóc bằng bạc nhỏ nhắn, được chạm khắc hình cỏ bốn lá vô cùng tinh xảo và tỉ mỉ.
Đồng tử của Mei co rút lại trong tích tắc. Lồng ngực cô thắt chặt, tim đập liên hồi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
Chiếc kẹp tóc cỏ bốn lá!
Đó chính là tín vật tình cảm vô giá mà Haru đã lén để vào hộc bàn của cô kèm theo lời nhắn động viên thầm lặng. Đó là bùa hộ mệnh, là mỏ neo tinh thần giúp cô giữ vững sự kiên cường suốt những ngày tháng bị cô lập tăm tối nhất. Mei nhớ rõ cô đã cất nó cẩn thận trong hộp bút cá nhân ở ngăn bàn lớp 11-A vào chiều qua. Kẻ nào... kẻ nào đã lén đột nhập tủ đồ của cô để lấy trộm nó, rồi bỏ vào cặp của Chi để dựng lên màn kịch hèn hạ này?
“Mày còn chối cãi nữa không, đồ ăn cắp?” Nữ sinh Royal Club đeo vòng vàng khinh khỉnh dùng mũi giày hiệu gạt chiếc kẹp tóc về phía Chi, giọng điệu đầy sự khinh miệt khôn cùng. “Chiếc kẹp tóc bằng bạc thủ công này là phiên bản giới hạn, trị giá bằng cả tháng lương của gia đình loại nghèo hèn như chúng mày đấy. Mày lấy trộm nó từ phòng thay đồ của các tiểu thư đúng không? Đúng là cái lũ học bổng rác rưởi, chỉ biết rình rập đồ dùng của người khác!”
“Không phải... Em không có! Sáng nay khi em mở tủ đồ ra thì chiếc kẹp tóc đã nằm sẵn trong cặp rồi... Em thật sự không biết vì sao nó lại ở đó!” Chi khóc nức nở, đôi vai nhỏ gầy guộc run lên bần bật dưới những ánh mắt chỉ trỏ đầy ác ý của đám đông.
Sự phẫn nộ tột cùng bùng lên trong lòng Mei, thiêu rụi hoàn toàn sự nhút nhát hằng ngày của cô. Chiếc kẹp tóc cỏ bốn lá—biểu tượng cho tình cảm thầm kín, ấm áp của Haru dành cho cô—lại bị lũ người này dùng làm công cụ bẩn thỉu để hãm hại một cô bé hậu bối vô tội, nhằm bôi nhọ danh dự và chia rẽ liên minh của cô!
Mei không thể nhẫn nhịn thêm được nữa. Cô dứt khoát bước ra khỏi đám đông, đứng chắn trước mặt Quỳnh Chi.
“Dừng tay lại!” Giọng nói của Mei vang lên, tuy thanh mảnh nhưng lại mang một sự đanh thép, lạnh lùng chưa từng có, khiến đám đông xung quanh khẽ im bặt trong một giây.
Nữ sinh đeo vòng vàng Royal Club khẽ nhướn mày nhìn Mei, nở một nụ cười đầy vẻ chế giễu:
“Ồ, ai đây? Trợ lý đặc biệt của Hội học sinh, Nguyễn Mỹ Mei vĩ đại đây sao? Mày đến đây để bao che cho con nhỏ ăn cắp này à? Nhìn xem, vật chứng rành rành ra đấy, chiếc kẹp tóc bạc đắt tiền này đang nằm trong cặp của nó. Liệu Hội học sinh của mày có dám dùng luật lệ để bao che cho loại rác rưởi này không?”
Mei không thèm đáp lại lời khiêu khích hèn hạ kia. Đầu cô đau nhức như muốn nứt ra do tiếng ồn ào xung quanh dội vào liên tục khi không có tai nghe bảo vệ. Cô hít một hơi thật sâu, nhắm chặt mắt trong một giây để vận dụng “Lọc Nhiễu Tiếng Lòng (Mind Filtering)”, gạt bỏ hoàn toàn những tiếng xì xào vô hại của đám đông trung lập, chỉ tập trung bộ lọc sóng não vào ba nữ sinh Royal Club đứng trước mặt.
Ngay lập tức, tiếng lòng đắc ý, ghen tị của cô gái đeo vòng vàng dội thẳng vào đại não Mei:
*“Hừ, con nhỏ Mei này cuối cùng cũng xuất hiện rồi. Kế hoạch của Triết-sama quả thực quá hoàn hảo! Chỉ cần lấy trộm chiếc kẹp tóc của nó—thứ mà ai cũng biết là đồ của Haru tặng—rồi nhét vào cặp của con nhỏ Chi này, chúng ta sẽ một mũi tên trúng hai đích. Vừa hủy hoại danh dự của con nhỏ học bổng lớp 10, vừa biến con nhỏ Mei thành kẻ đồng lõa bao che cho kẻ trộm. Để xem thằng nhóc Haru có dám vì hai đứa nghèo hèn này mà đối đầu với toàn bộ cựu học sinh hoàng gia hay không!”*
Mei khẽ siết chặt nắm tay đến mức móng tay găm sâu vào lòng bàn tay đau nhói. Sự thật đã phơi bày rõ ràng trong tâm trí cô. Đây là một cái bẫy ngọt ngào nhưng tàn nhẫn được dàn dựng bởi Trần Minh Triết và đám tay sai Royal Club để triệt hạ cô và các đồng minh.
Mei chậm rãi quỳ xuống bên cạnh Lê Quỳnh Chi. Cô không hề nhìn chiếc kẹp tóc dưới đất, mà dịu dàng đặt hai tay lên bờ vai đang run rẩy của cô bé hậu bối, kéo Chi vào một cái ôm thật chặt để an ủi.
“Chị Mei... em không có lấy... em thật sự không có lấy...” Chi gục đầu vào vai Mei, khóc nghẹn ngào không thành tiếng.
“Chị biết. Chị tin em, Quỳnh Chi. Đừng sợ, có chị ở đây rồi,” Mei thì thầm sát tai cô bé, giọng nói ấm áp như dòng nước mùa xuân xoa dịu đi sự hoảng loạn tột độ của Chi.
Ngay khi cơ thể của hai người tiếp xúc trực tiếp, một luồng sóng năng lượng tinh thần cực mạnh đột ngột bùng phát từ sâu trong đại não Mei, vượt qua mọi giới hạn thông thường của dị năng đọc tâm sơ cấp. Sự tiếp xúc vật lý chặt chẽ trong trạng thái cảm xúc cực hạn của Chi đã kích hoạt ngưỡng đột phá tối cao:
“Đọc Tâm: Đỉnh Phong (Memory Unlocking)”.
Trong tâm trí Mei, một loạt các hình ảnh ký ức sống động, rõ nét của Lê Quỳnh Chi đột ngột hiện lên như một cuốn phim tua nhanh trong bóng tối. Cô nhìn thấy hình ảnh Chi đứng rụt rè trước tủ đồ cá nhân vào lúc bảy giờ ba mươi phút sáng nay, khi hành lang vẫn còn vắng người.
Nhưng ở góc nhìn của Chi trong ký ức, Mei nhìn thấy một phân cảnh mấu chốt: Cánh cửa tủ đồ của Chi bị hé mở sẵn từ trước. Khi Chi tò mò tiến lại gần và mở hẳn cửa tủ ra, cô bé nhìn thấy một bóng lưng nữ sinh đang vội vàng lách qua góc cua hành lang phía Tây.
Mei tập trung toàn bộ tinh thần vào bóng lưng kia trong ký ức của Chi. Hình ảnh dần được phóng to và làm rõ dưới ánh sáng mờ nhạt của buổi sớm. Đó là một nữ sinh mặc đồng phục Shuka cao cấp, mái tóc uốn lọn màu hạt dẻ sang trọng, và trên cổ tay trái của cô ta đeo một chiếc vòng vàng khắc logo Royal Club lấp lánh cùng bộ móng tay sơn màu đỏ kiêu kỳ đang lén lút cài chốt tủ đồ của Chi.
Người đó không ai khác, chính là cô gái đứng ngay trước mặt họ—Đỗ Khánh Vy, kẻ đang lớn tiếng buộc tội Chi ăn cắp chiếc kẹp tóc!
Mei mở to mắt, đồng tử co rút lại đầy sát khí thầm lặng trong bóng tối của cái ôm. Cô đã nhìn thấy chân tướng sự thật một cách hoàn hảo thông qua ký ức của nạn nhân.
Mei chậm rãi buông Quỳnh Chi ra, đỡ cô bé đứng thẳng dậy. Cô nhặt chiếc kẹp tóc cỏ bốn lá bằng bạc dưới đất lên, khẽ lau sạch bụi bẩn bám trên lớp kim loại mát lạnh rồi cất cẩn thận vào túi áo khoác đồng phục.
Mei đứng thẳng người, ngẩng cao đầu đối mặt trực diện với Đỗ Khánh Vy. Ánh mắt cô sau cặp kính gọng đen dày không còn vẻ nhút nhát, mờ nhạt hằng ngày của một nữ sinh “vô hình”, mà rực cháy một sự phẫn nộ đanh thép và lạnh lùng đến đáng sợ, khóa chặt vào chiếc vòng vàng trên cổ tay của đối thủ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!