Nhạc nềnShizima

Cuộc Đột Nhập Lúc Nửa Đêm Của Những Cái Bóng

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng đêm bao trùm lấy Học viện Shuka khi chiếc đồng hồ cổ kính trên đỉnh tháp chuông chậm rãi điểm mười một giờ đêm. Khác với vẻ lộng lẫy, kiêu sa dưới ánh mặt trời ban ngày, ngôi trường hoàng gia vào lúc nửa đêm tĩnh lặng đến rợn người. Những dãy hành lang lát đá cẩm thạch dài hun hút giờ đây chỉ còn được chiếu sáng bởi những vệt đèn LED bảo an mờ nhạt, hắt lên những bức tường gỗ sồi sẫm màu những chiếc bóng dài ngoằn ngoèo, kỳ dị.


L lặng bước đi trong bóng tối, Nguyễn Mỹ Mei khẽ bấu chặt lấy vạt áo khoác đồng phục rộng thùng thình của mình. Chiếc tai nghe chống ồn màu trắng—lá chắn bảo mệnh duy nhất của cô—đã bị dẫm nát hoàn toàn từ tuần trước và hiện tại vẫn nằm im lìm trong góc sâu của ba lô. Không có nó, Mei cảm thấy mình như một kẻ trần trụi bước đi giữa bão tố cảm xúc của thế giới thượng lưu đầy định kiến.


Cô cố gắng vận dụng “Phương pháp Khóa Tiếng Lòng” mà cô bác sĩ Yuri ở phòng y tế đã chỉ dẫn. Mei hít một hơi thật sâu theo nhịp ba giây, nhắm mắt lại và tưởng tượng ra một bức tường kính dày bao quanh tâm trí để gạt bỏ những tiếng thì thầm vô hình từ sóng não của những nhân viên bảo an đi tuần từ xa. Thế nhưng, bức tường kính ấy liên tục xuất hiện những vết nứt dưới áp lực của bóng tối và sự lo lắng tột độ cho gia đình mình.


Nhưng ngay lúc cô cảm thấy thái dương nhen nhóm cơn đau đầu âm ỉ quen thuộc, một bàn tay thon dài, ấm áp khẽ chạm nhẹ vào vai cô. Mei giật nảy mình định quay lại, nhưng một tần số sóng não vô cùng đặc biệt—êm dịu, trầm ấm như một bản nhạc dương cầm chơi dưới cơn mưa nhỏ—lập tức lan tỏa, bao bọc lấy tâm trí cô.


Đó là tần số của Shinohara Haru. Sự im lặng kỳ lạ xung quanh Haru xuất hiện, tự động xoa dịu mọi sự nhức nhối trong đại não Mei, mang lại cho cô một cảm giác bình yên và an toàn tuyệt đối.


Ngoài mặt, Haru vẫn duy trì vẻ ngoài lạnh lùng hoàn hảo, một “Thần Thái Băng Giá” không tì vết dưới ánh sáng lờ mờ của dãy hành lang. Đôi mắt phượng sắc sảo của vị Hội trưởng khẽ quét qua xung quanh, bước đi của cậu nhẹ nhàng và dứt khoát nhờ những năm tháng rèn luyện kiếm đạo đỉnh cao. Thế nhưng, ngay khi đứng trong bán kính năm mét cạnh Mei, tiếng lòng của vị Hội trưởng lúc này lại đang nháo nhào, gào thét u mê đầy đáng yêu dội thẳng vào đầu cô:


*“Aaaa! Mei đang đi sát bên mình kìa! Bóng tối thế này em ấy có sợ không? Nhìn xem, bờ vai nhỏ bé của em ấy khẽ run lên rồi, thật muốn nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn kia để sưởi ấm quá đi mất! Nhưng không được, Haru, mày phải thật ngầu, phải thật bình tĩnh để làm chỗ dựa cho em ấy! Thằng khốn kiếp nào thuộc Royal Club dám đột nhập trộm hồ sơ gia cảnh của thiên thần của tôi đêm nay, tôi thề sẽ bẻ gãy tay nó!”*


Mei khẽ cắn nhẹ môi dưới để ngăn bản thân không bật cười trước sự tương phản cực độ giữa vẻ ngoài lạnh lùng của Haru và tiếng lòng si tình, đáng yêu của cậu. Sự lo lắng trong lòng cô bỗng chốc tan biến, nhường chỗ cho một quyết tâm kiên định.


“Tinh.”


Một tiếng rung cực nhẹ từ chiếc điện thoại thông minh trong túi áo của Haru vang lên. Cậu chậm rãi rút điện thoại ra, màn hình hiển thị một giao diện holographic tối giản màu xanh lam nhạt đang nhấp nháy liên tục. Đó là hệ thống trí tuệ nhân tạo Aegis do chính tay Haru lập trình để bảo mật toàn bộ dữ liệu số của trường Shuka.


*“Cảnh báo xâm nhập vật lý: Khóa cửa Phòng hồ sơ lưu trữ học sinh học bổng đã bị ghi đè bằng mã số ngụy tạo lúc 11 giờ 05 phút. Hệ thống Aegis đã tự động kích hoạt giao thức bảo mật số, khóa chặt toàn bộ dữ liệu máy chủ và cô lập các cửa thoát hiểm khẩn cấp tại khu vực học xá Tây.”*


Haru nhìn chọc vào dòng chữ, ánh mắt phượng co rút lại đầy sát khí thầm lặng. Cậu khẽ nghiêng đầu ghé sát tai Mei, hơi thở nóng hổi của cậu khiến cô khẽ run rẩy:


“Aegis đã khóa các lối thoát hiểm số. Kẻ đột nhập của Trần Minh Triết đang bị kẹt lại bên trong Phòng hồ sơ lưu trữ học sinh học bổng. Nhưng hệ thống chỉ bảo vệ được dữ liệu số, những tệp hồ sơ giấy về gia cảnh của em vẫn đang nằm trong các ngăn tủ sắt. Chúng ta phải hành động ngay lập tức trước khi gã tìm thấy chúng.”


Mei khẽ gật đầu, ánh mắt cô lộ rõ vẻ kiên định. Cô biết rõ trong căn phòng lưu trữ bảo mật đó có chứa toàn bộ thông tin nhạy cảm về người cha làm đầu bếp bình dân của tiệm cơm Bếp Ấm và em gái nhỏ An Chi. Nếu những thông tin ấy bị Royal Club đánh cắp và tung lên diễn đàn Shuka Confessions để bêu rếu danh dự gia đình cô, cuộc sống yên bình của họ sẽ hoàn toàn sụp đổ.


Hai người lặng lẽ tiến về phía cuối dãy hành lang khu học xá Tây, nơi cánh cửa gỗ mun của Phòng hồ sơ lưu trữ học sinh học bổng đang khép hờ, để lộ một vệt sáng yếu ớt hắt ra từ bên trong. Không gian xung quanh tối tăm và tĩnh lặng đến mức có thể nghe thấy cả tiếng tim đập thình thịch trong lồng ngực.


Haru ra hiệu cho Mei dừng lại ở góc khuất bên ngoài hành lang để đảm bảo an toàn. Cậu khẽ chạm tay vào túi áo khoác chứa chiếc chìa khóa vạn năng, chuẩn bị cho cuộc đột kích vật lý. Thế nhưng, trong bóng tối dày đặc của căn phòng lưu trữ rộng lớn, họ không thể bật đèn hay dùng đèn pin vì điều đó sẽ lập tức đánh động kẻ đột nhập.


“Tôi không thể nhìn rõ vị trí của gã trong bóng tối,” Haru thì thầm, giọng nói trầm thấp đầy vẻ lo lắng. “Căn phòng có quá nhiều kệ hồ sơ sắt lớn, nếu xông vào mù quáng, gã có thể dùng hồ sơ làm lá chắn hoặc tẩu thoát qua cửa sổ.”


Mei khẽ mỉm cười nhẹ trong bóng tối. Đây chính là lúc cô phải chủ động bước ra để bảo vệ thành quả của cả hai. Cô khẽ chạm nhẹ vào mu bàn tay của Haru, sử dụng nhịp gõ tay dứt khoát để truyền đạt thông điệp:


*Cộc... cộc cộc... cộc...*


*“Để tớ dẫn đường. Tớ có thể định vị được gã.”*


Mei khẽ tháo một bên kẹp tóc cỏ bốn lá bằng bạc ra, hít một hơi thật sâu để tập trung toàn bộ tinh thần. Cô tập trung cao độ vào không gian tối tăm bên trong phòng lưu trữ, kích hoạt năng lực “Đọc Tâm Chủ Động (Active Focus)”. Cô nhắm mắt lại, tưởng tượng một sợi chỉ đỏ kết nối tâm trí mình với luồng sóng não đang dao động dữ dội của kẻ đột nhập bên trong.


Ngay lập tức, mọi tạp âm rì rào của đêm muộn hoàn toàn biến mất trong đại não Mei. Giữa không gian tĩnh lặng ấy, tiếng lòng hoảng loạn, gấp gáp của kẻ đột nhập vang lên rõ mồn một như một lời thì thầm sát bên tai cô:


*“Chết tiệt! Sao cái hệ thống khóa điện tử của căn phòng này đột ngột bị khóa cứng thế này?! Mình không thể mở được cửa thoát hiểm phía sau! Cả mạng wifi cũng bị ngắt kết nối hoàn toàn rồi... Chắc chắn gã Hội trưởng Haru đã làm gì đó! Nhanh lên, hồ sơ của con bé Nguyễn Mỹ Mei đâu rồi? Triết bảo nó nằm ở ngăn tủ sắt thứ ba từ cửa sổ vào... Ngăn tủ này khóa bằng chìa cơ, mình phải cạy nó ra nhanh lên không giám thị Trí đi tuần phát hiện mất!”*


Mei mở to mắt, ánh mắt cô lóe lên một tia sáng nhạy bén trong bóng tối. Cô đã định vị chính xác vị trí của gã: Ngăn tủ sắt thứ ba, sát cửa sổ phía Tây.


Cô khẽ nắm lấy bàn tay thon dài của Haru, dùng các ngón tay gõ nhẹ lên lòng bàn tay cậu để báo hiệu mốc thời gian và vị trí:


*Gõ nhịp một: Ngăn tủ thứ ba. Gõ nhịp hai: Cạnh cửa sổ Tây. Gõ nhịp ba: Gã đang dùng công cụ cạy khóa.*


Nhận được thông tin định vị hoàn hảo từ Mei, tiếng lòng của Haru lập tức bùng nổ một sự kinh ngạc xen lẫn sự sùng bái cuồng nhiệt:


*“Trời đất ơi! Mei của tôi quả thực là một thiên tài! Em ấy làm cách nào mà có thể định vị chính xác kẻ đột nhập trong bóng tối dày đặc thế này chứ?! Bàn tay em ấy đang nắm chặt lấy tay mình, ấm áp và mềm mại quá... Không được bối rối lúc này, Haru! Gã đang ở ngăn tủ thứ ba sát cửa sổ Tây. Khoảng cách từ cửa chính đến đó là mười lăm mét, có ba kệ hồ sơ lớn che chắn. Mình sẽ lách qua kệ thứ hai để tiếp cận từ góc khuất phía sau gã!”*


Haru khẽ siết nhẹ tay Mei như một lời cam kết thầm lặng, rồi buông ra. Cậu lướt đi trong bóng tối như một bóng ma thực sự, không hề phát ra một tiếng động nhỏ nào trên nền gạch lát đá. Mei đứng ở góc cửa, tiếp tục dùng Đọc Tâm Chủ Động để theo dõi sát sao từng biến động trong suy nghĩ của kẻ đột nhập hòng làm tai mắt cho Haru:


*“A! Sắp cạy được rồi! Con nhỏ học bổng này gia cảnh nghèo hèn thật, cha làm đầu bếp bình dân, lại còn nợ nần chồng chất... Chỉ cần mang cái này về cho Triết-sama, ngày mai cả cái trường Shuka này sẽ được xem một vở kịch hay... Ủa, sao tự nhiên có luồng gió lạnh thế này?”*


Tiếng lòng đắc thắng của kẻ đột nhập đột ngột chuyển sang hoảng sợ tột độ khi gã cảm nhận được một luồng sát khí lạnh người đang ập đến từ phía sau. Gã định quay đầu lại, nhưng đã quá muộn.


Từ trong bóng tối của kệ hồ sơ thứ hai, Haru lao ra như một con mãnh thú quyết đoán. Với kỹ năng rèn luyện kiếm đạo đỉnh cao và bản lĩnh rèn giũa từ người thầy Lee, Haru áp dụng một chiêu khóa tay Kendo cực kỳ nhanh gọn và tàn nhẫn. Cậu dùng một tay khóa chặt khớp vai của gã đột nhập ra sau lưng, tay kia đè chặt gáy gã xuống mặt bàn gỗ mun của phòng lưu trữ, hoàn toàn vô hiệu hóa mọi khả năng phản kháng của gã trong im lặng.


“Rắc!”


Một tiếng khớp xương kêu nhẹ kèm theo tiếng rên rỉ đau đớn bị bóp nghẹt của kẻ đột nhập vang lên. Gã bị đè chặt cứng xuống bàn, không thể nhúc nhích dù chỉ một phân.


“Mày là người của Trần Minh Triết,” giọng nói của Haru lạnh lùng như băng tuyết từ vương quốc lạnh giá vang lên sát tai gã, tỏa ra một uy quyền tối cao của người đứng đầu Hội học sinh. “Ai cho phép mày đột nhập vào đây để đánh cắp hồ sơ học sinh?”


Kẻ đột nhập hoảng sợ tột độ, nhưng gã vẫn cố giữ sự ngoan cố của một thành viên Royal Club. Gã dùng hết sức lực còn lại để vùng vẫy, tiếng lòng gào thét điên cuồng trong đầu gã dội thẳng vào đại não Mei:


*“Chết tiệt! Thằng nhóc Shinohara Haru này khỏe quá! Mình không thể thoát ra được... Nhưng mình không thể khai ra Triết-sama, nếu không mình sẽ bị đuổi học lập tức! Cửa thoát hiểm đã bị khóa cứng bởi hệ thống Aegis... Làm sao bây giờ? Đúng rồi! Hộp báo cháy khẩn cấp nằm ngay dưới gầm bàn này!”*


Đọc được suy nghĩ liều lĩnh của gã đột nhập, Mei giật mình hoảng hốt. Cô định lớn tiếng cảnh cáo Haru:


“Haru! Cẩn thận dưới gầm bàn—!”


Thế nhưng, khoảng cách địa lý và tốc độ hành động vật lý của kẻ dồn vào đường cùng quá nhanh. Kẻ đột nhập dùng hết sức bình sinh, co chân đạp mạnh vào chiếc hộp báo cháy bằng kính màu đỏ nằm ngay sát chân bàn gỗ.


“Choang!”


Tiếng kính vỡ vụn giòn giã vang lên trong đêm tối tĩnh mịch. Ngay sau đó, ngón chân của gã nhấn mạnh vào nút kích hoạt khẩn cấp màu đen bên trong.


“RÉTTTTTTTTTTTTTT!”


Tiếng còi báo động cháy khẩn cấp cực lớn đột ngột vang lên dồn dập, chói tai khắp toàn bộ các tòa nhà của Học viện Shuka. Hệ thống đèn báo động khẩn cấp màu đỏ rực liên tục nhấp nháy, nhuộm đỏ toàn bộ không gian phòng lưu trữ hồ sơ và hành lang khu học xá Tây bằng một thứ ánh sáng kỳ dị, hỗn loạn.


Mei bị tiếng còi báo động cực lớn dội thẳng vào màng nhĩ nhạy cảm, cơn đau đầu dữ dội do quá tải cảm xúc lập tức bùng phát khiến cô loạng choạng khụy xuống, hai tay ôm chặt lấy tai.


“Mei!” Haru hoảng hốt hét lên. Sự lo lắng cho Mei khiến lực khóa tay của cậu khẽ lỏng đi trong một tích tắc.


Lợi dụng cơ hội ngàn vàng ấy, gã đột nhập dùng hết sức bình sinh xô đổ kệ hồ sơ sắt nhỏ bên cạnh về phía Haru để cản đường, rồi ôm lấy bả vai bị trật khớp chạy trối chết ra phía cửa sổ Tây hòng trèo tường thoát thân.


Haru nhanh chóng né tránh chiếc kệ sắt bị đổ, định lao đuổi theo gã đột nhập, nhưng bước chân cậu khựng lại khi nhìn thấy Mei đang ngồi co rúm dưới đất, gương mặt nhợt nhạt lộ rõ vẻ đau đớn tột cùng dưới ánh đèn đỏ nhấp nháy liên tục.


*“Chết tiệt! Kẻ đột nhập đang chạy trốn! Nhưng Mei... Mei của tôi đang đau đớn thế kia! Tôi không thể bỏ mặc em ấy để đuổi theo một con chuột nhắt được! Sức khỏe của em ấy là quan trọng nhất! Kế hoạch bắt quả tang đã bị phá hỏng bởi tiếng báo động cháy giả, thầy giám thị Ngô Minh Trí và lực lượng bảo an sẽ ập đến đây trong vòng chưa đầy hai phút nữa! Mình phải đưa Mei rời khỏi đây ngay lập tức!”*


Haru dứt khoát quay lưng lại với hướng chạy trốn của kẻ đột nhập. Cậu lao đến bên cạnh Mei, không một chút do dự bế bổng cô lên theo kiểu công chúa đầy chu đáo. Vòng tay ấm áp của cậu siết chặt lấy cơ thể mảnh mai của cô, che chắn cho cô khỏi những vệt đèn đỏ nhấp nháy hỗn loạn.


“Đừng sợ, tôi ở đây rồi,” Haru thì thầm, giọng nói trầm ấm của cậu vang lên sát tai cô, xua tan đi một phần cơn đau đầu dữ dội của Mei. Tiếng lòng của cậu lúc này không còn sự ngạo nghễ, chỉ còn một sự lo lắng phát khóc và tình yêu thương vô điều kiện dội thẳng vào tâm trí cô: *“Mei ơi, em cố chịu đựng một chút nhé! Tôi sẽ đưa em đến phòng y tế của cô Yuri ngay lập tức! Tôi thề sẽ không để bất kỳ ai phát hiện ra em ở đây đêm nay! Thầy Ngô Minh Trí nổi tiếng nghiêm khắc và công vị tư tư, nếu thầy bắt quả tang em ở phòng hồ sơ lúc nửa đêm thế này, em sẽ bị tước học bổng lập tức! Tôi sẽ gánh chịu toàn bộ trách nhiệm này thay em!”*


Mei khẽ tựa đầu vào lồng ngực ấm áp của Haru, hai tay cô siết chặt lấy kẹp tóc cỏ bốn lá bằng bạc trong lòng bàn tay. Sóng não êm dịu của Haru giống như một liều thuốc tê xoa dịu thần kinh nhạy cảm của cô, giúp cô giữ lại chút tỉnh táo cuối cùng giữa cơn bão báo động.


Từ phía đầu hành lang khu học xá Tây, tiếng bước chân dồn dập, nặng nề của Thầy giám thị Ngô Minh Trí và chùm chìa khóa đồng của lực lượng bảo an đang reo vang lách cách, tiến gần đến Phòng hồ sơ lưu trữ học sinh học bổng với tốc độ cực nhanh.


Ánh đèn pin bảo an quét loang loáng dọc các bức tường hành lang, chỉ còn cách góc cua nơi Haru và Mei đang trốn chưa đầy mười mét.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!