Nhạc nềnShizima

Kẻ Đi Trên Dây Sợi Chính Trị

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh nắng của buổi sáng thứ Ba không thể len lỏi vào căn phòng họp hội nghị tối cao của Ban giám hiệu trường Shuka. Không gian nơi đây bị bao phủ bởi những bức tường gỗ sồi sẫm màu, những chiếc ghế bọc da thuộc nặng nề và mùi hương trầm hương quý tộc đắt đỏ nhưng ngột ngạt. Trên chiếc bàn tròn bằng gỗ mun lớn giữa phòng, những tập tài liệu tài chính được xếp ngay ngắn, tỏa ra một thứ áp lực vô hình của quyền lực và định kiến.


Sau sự cố chấn động tại khu vực VIP của nhà ăn trường Shuka, cuộc chiến giữa Hội học sinh cải cách của Shinohara Haru và phe cựu học sinh hoàng gia Royal Club của Trần Minh Triết đã chính thức bị đẩy lên bàn nghị sự của những kẻ nắm quyền. Nhưng lần này, kẻ đứng ra khai hỏa không phải là Triết, mà là một nhân vật nham hiểm hơn gấp bội.


Lê Tuấn Kiệt—con trai của một chính khách có tầm ảnh hưởng lớn tại Tokyo, đồng thời là ứng viên nặng ký đang dòm ngó chiếc ghế Hội trưởng Hội học sinh khóa tới—chậm rãi bước lên bục phát biểu. Hắn diện bộ đồng phục Shuka được may đo phẳng phiu đến mức không một nếp nhăn, mái tóc rẽ ngôi chải chuốt gọn gàng. Trên ngực áo của hắn, chiếc huy hiệu ứng viên Hội trưởng bằng đồng lấp lánh dưới ánh đèn chùm pha lê, biểu tượng cho dã tâm chính trị không hề che giấu.


“Thưa thầy Hiệu trưởng và các thành viên trong Ban giám hiệu,” Kiệt lên tiếng, giọng nói của hắn trầm ấm, mang một âm điệu ngoại giao chuẩn mực vô cùng lôi cuốn đám đông. Hắn khẽ mỉm cười, một nụ cười ấm áp, lịch thiệp thường thấy ở các chính trị gia trẻ tuổi, nhưng ánh mắt lại sắc lạnh như dao cạo khi lướt qua vị trí của Haru. “Sự cố náo loạn tại nhà ăn VIP sáng nay là một minh chứng rõ ràng cho thấy sự buông lỏng quản lý và lạm dụng quyền hạn của Hội học sinh hiện tại. Hội trưởng Shinohara đã tự ý dùng quyền kiểm soát an ninh để dung túng cho những hành vi nổi loạn, vô kỷ luật của một nhóm học sinh học bổng nghèo hèn, gây tổn hại nghiêm trọng đến trật tự giai cấp và danh tiếng lâu đời của Shuka.”


Kiệt khẽ dừng lại, nhấc một tập tài liệu lên và trình chiếu lên màn hình lớn:


“Chính vì vậy, tôi đại diện cho Ban đại diện Phụ huynh VIP và Royal Club đề xuất thành lập một ‘Ban kiểm soát tài chính chung’. Ban ngành này sẽ trực tiếp tiếp quản và thanh tra toàn bộ Quỹ hoạt động Hội Học sinh trị giá hàng triệu Yên hằng năm, tước đoạt quyền tự quyết tài chính của Hội trưởng để đảm bảo nguồn ngân sách không bị lãng phí vào những mục đích bao che phi pháp.”


Một tiếng xì xào đồng thuận vang lên từ phía các giáo viên bảo thủ và đại diện cổ đông ngồi quanh bàn tròn. Hiệu trưởng Ichinose khẽ gật đầu, ánh mắt ông ta dao động trước sức ép chính trị từ gia thế của Kiệt. Rõ ràng, đòn tấn công này đã được chuẩn bị vô cùng tinh vi, đánh thẳng vào huyết mạch quyền lực lớn nhất của Haru.


Mei đứng lặng bên cạnh bục trợ lý của Hội học sinh, hai tay cô siết chặt lấy vạt áo đồng phục rộng thùng thình để che giấu sự căng thẳng. Chiếc tai nghe chống ồn màu trắng—lá chắn bảo mệnh tinh thần duy nhất của cô—đã bị dẫm nát hoàn toàn từ tuần trước, hiện đang nằm im lìm trong góc sâu của ba lô. Không có nó, Mei cảm thấy mình như một kẻ trần trụi bước đi giữa bão tố.


Dù cô đã cố gắng vận dụng “Phương pháp Khóa Tiếng Lòng”, hít thở thật sâu theo nhịp ba giây và tưởng tượng ra một bức tường kính dày bao quanh tâm trí, nhưng những tiếng thì thầm vô hình từ sóng não của những kẻ trong phòng họp vẫn lách qua các khe nứt, dội thẳng vào màng nhĩ cô từng đợt ong ong nhức nhối. Sóng não của các cổ đông, giáo viên và cả của Lê Tuấn Kiệt tràn vào đại não cô:


*“Thằng nhóc Shinohara lần này tiêu rồi. Đụng vào liên minh của Kiệt và Triết thì chỉ có nước mất chức Hội trưởng...”*

*“Con nhỏ trợ lý học bổng kia cũng sắp bị tống cổ khỏi trường thôi. Đúng là loại rác rưởi làm bẩn Shuka...”*


Mei khẽ nhíu mày, thái dương cô nhen nhóm một cơn đau đầu âm ỉ quen thuộc. Thế nhưng, ngay khi cô tưởng chừng như mình sắp quỵ ngã trước bão tiếng lòng tiêu cực, một luồng tần số sóng não trầm ấm, dịu dàng như một bản nhạc dương cầm dưới mưa nhỏ đột ngột lan tỏa, bao bọc lấy tâm trí cô.


Đó là tần số của Shinohara Haru. Vị Hội trưởng đang ngồi ngay bên cạnh cô, tấm lưng thẳng tắp như cây tùng vươn cao trong bão tuyết. Sự im lặng kỳ lạ xung quanh Haru xuất hiện, tự động xoa dịu mọi sự nhức nhối trong tâm trí Mei, mang lại cho cô một cảm giác bình yên và an toàn tuyệt đối.


Ngoài mặt, Haru vẫn duy trì một “Thần Thái Băng Giá” hoàn hảo đến đáng sợ. Gương mặt góc cạnh của cậu lạnh lùng, xa cách, đôi mắt phượng sắc sảo nhìn thẳng về phía Lê Tuấn Kiệt không một chút dao động. Thế nhưng, tiếng lòng của vị Hội trưởng lúc này lại đang nháo nhào, gào thét u mê đầy đáng yêu dội thẳng vào đầu Mei:


*“Aaaa! Thằng khốn Lê Tuấn Kiệt dám dùng cái giọng điệu giả tạo đó để bôi nhọ Mei của tôi trước hội đồng sao?! Nhìn xem, Mei của tôi đang lo lắng đến mức hai bàn tay nhỏ bé khẽ run lên rồi kìa, thật muốn lao đến ôm chặt lấy em ấy để che chở quá đi mất! Thằng Kiệt kia, mày nghĩ mày là con trai chính khách thì ngon lắm sao? Mày dám dòm ngó chiếc ghế Hội trưởng này để làm bàn đạp chính trị, lại còn muốn tước đoạt Quỹ hoạt động Hội Học sinh của tôi? Tôi thề sẽ dùng toàn bộ luật lệ tự trị của Shuka để đè bẹp cái đề xuất rác rưởi của mày!”*


Mei khẽ cắn nhẹ môi dưới để ngăn bản thân không bật cười trước sự tương phản cực độ giữa vẻ ngoài lạnh lùng của Haru và tiếng lòng si tình, đáng yêu của cậu. Sự lo lắng trong lòng cô bỗng chốc tan biến, nhường chỗ cho một quyết tâm kiên định sát cánh cùng cậu.


Haru chậm rãi đứng dậy, phong thái vô cùng điềm tĩnh nhưng tỏa ra một uy quyền tối cao của người đứng đầu Hội học sinh. Cậu khẽ vuốt lại nếp áo đồng phục, ánh mắt sắc lẹm khóa chặt vào Lê Tuấn Kiệt, bắt đầu áp dụng kỹ thuật “Truy Vấn Gợi Ý (Verbal Trapping)” đầy sắc bén:


“Cậu Kiệt, cậu vừa đề xuất thành lập một Ban kiểm soát tài chính chung để tiếp quản ngân sách tự trị của Hội học sinh, đúng chứ?”


Kiệt mỉm cười tự tin, khẽ chỉnh lại chiếc huy hiệu đồng trên ngực áo: “Đúng vậy, Hội trưởng Shinohara. Đây là biện pháp cần thiết để bảo vệ lợi ích tài chính của nhà trường và ngăn chặn sự lạm quyền.”


“Vậy tôi muốn hỏi cậu một câu,” giọng nói của Haru lạnh lùng, khúc chiết vang lên rõ ràng giữa phòng họp. “Theo hiến chương sáng lập trường Shuka, điều 4 khoản 2, Hội học sinh hoạt động dưới nguyên tắc ‘Tự quản hoàn toàn và độc lập tài chính’. Mọi quyết định thanh tra hay can thiệp ngân sách từ bên ngoài trong suốt kỳ học bắt buộc phải thông qua cuộc bỏ phiếu trưng cầu dân ý của ít nhất hai phần ba tổng số học sinh toàn trường. Cậu Kiệt, khi đưa ra đề xuất này trước Ban giám hiệu, cậu đã thu thập đủ chữ ký bình chọn của hai phần ba học sinh Shuka chưa? Hay cậu đang cố tình lờ đi hiến chương trường để dùng sức ép chính trị cá nhân thao túng quyết định của hội đồng?”


Câu hỏi đanh thép của Haru giống như một lưỡi dao sắc bén cắm thẳng vào kẽ hở pháp lý của đề xuất. Nụ cười ngoại giao trên môi Lê Tuấn Kiệt lập tức khựng lại, ánh mắt hắn dao động trong một tích tắc trước khi kịp lấy lại sự bình tĩnh.


“Hội trưởng Shinohara, cậu đang dùng luật lệ để né tránh trách nhiệm quản lý sao?” Kiệt cố gắng dùng ngôn từ ngoại giao để lấp liếm. “Sự cố nhà ăn VIP sáng nay là một trường hợp khẩn cấp, ảnh hưởng đến nguồn tài trợ của các cựu học sinh hoàng gia...”


“Quy trình kỷ luật và quản lý tài chính của Shuka không hoạt động dựa trên ‘sự cố’ hay ‘sức ép tài trợ’, mà hoạt động dựa trên hiến chương pháp lý,” Haru cắt ngang lời Kiệt một cách dứt khoát, không để đối thủ có cơ hội phản đòn. “Nếu Ban giám hiệu ký phê duyệt đề xuất của cậu mà không qua bỏ phiếu học sinh, điều đó đồng nghĩa với việc nhà trường tự tay hủy hoại uy tín học thuật và danh tiếng tự trị lâu đời của Shuka trước công chúng. Thầy Hiệu trưởng Ichinose, thầy có sẵn sàng mạo hiểm uy tín của trường để phê duyệt một đề xuất vi hiến như vậy không?”


Hiệu trưởng Ichinose giật mình, mồ hôi lạnh khẽ rỉ ra trên trán ông ta. Lập luận pháp lý của Haru quá chặt chẽ, dồn Ban giám hiệu vào thế tiến thoái lưỡng nan. Ông ta không thể mạo hiểm uy tín của trường trước dư luận xã hội.


Mei đứng cạnh bục trợ lý, quan sát kỹ lưỡng biểu cảm vi mô của Lê Tuấn Kiệt. Cô nhận thấy khóe mắt hắn khẽ giật nhẹ, hai bàn tay siết chặt lấy mép bục phát biểu—dấu hiệu của sự phẫn nộ và bối rối tột độ khi bị Haru đè bẹp lập luận trên bàn nghị sự.


Mei quyết định tháo bỏ hoàn toàn sự phòng thủ tinh thần, tập trung toàn bộ sóng não đọc tâm chủ động vào Lê Tuấn Kiệt hòng tìm kiếm âm mưu thực sự của hắn đằng sau đòn tấn công chính trị thất bại này.


Ngay lập tức, tiếng lòng thâm hiểm, đen tối của Kiệt vang lên rõ ràng, mạch lạc như một lời thì thầm bên tai cô:


*“Thằng khốn Shinohara... Mày quả thực rất sắc bén khi dùng hiến chương trường để chặn tao. Nhưng mày nghĩ tao chỉ chuẩn bị có một đòn đánh chính trị ngây thơ này thôi sao? Cứ lo giữ cái Quỹ hoạt động Hội Học sinh rác rưởi của mày đi! Trong lúc mày lo đối phó với tao trên bàn nghị sự này, Trần Minh Triết đã cử người của Royal Club lén lút tiếp cận Phòng hồ sơ lưu trữ học sinh học bổng đêm nay rồi. Chìa khóa phòng hồ sơ đã được gã lấy từ Ohara từ trước. Chỉ cần đột nhập thành công, lấy được hồ sơ gia cảnh nghèo khó, nợ nần chồng chất của con nhỏ trợ lý Mei kia rồi tung lên diễn đàn Shuka Confessions vào sáng mai, danh tiếng của mày và nó sẽ hoàn toàn sụp đổ vĩnh viễn! Cả cái Shuka này sẽ tống cổ con nhỏ rác rưởi đó đi, và mày cũng sẽ mất sạch uy tín lãnh đạo!”*


Mei đứng chết lặng, lồng ngực cô thắt lại như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt.


Đột nhập phòng hồ sơ học sinh học bổng? Chúng muốn đánh cắp hồ sơ gia cảnh của cô?


Trong căn phòng lưu trữ bảo mật đó có chứa toàn bộ thông tin nhạy cảm về gia đình cô—về người cha làm đầu bếp bình dân của tiệm cơm Bếp Ấm, về khoản nợ viện phí cũ của người mẹ quá cố Lê Thị Mai, và cả thông tin cá nhân của em gái nhỏ An Chi. Nếu những thông tin riêng tư đó bị Royal Club đánh cắp, cắt ghép và tung lên diễn đàn trường để làm trò cười cho giới nhà giàu, cuộc sống yên bình của gia đình cô sẽ hoàn toàn bị hủy hoại tàn nhẫn.


Cô không thể để điều đó xảy ra. Cô phải bảo vệ cha và em gái bằng mọi giá.


Mei khẽ ngước mắt nhìn sang Haru. Cậu vẫn đang đứng uy nghiêm trên bục đối chất, giữ vững Thần Thái Băng Giá hoàn hảo ngoài mặt để áp chế Lê Tuấn Kiệt. Mei biết cô không thể lên tiếng cảnh báo cậu trực tiếp giữa phòng họp hội nghị tối cao này, vì điều đó sẽ làm lộ ra dị năng đọc tâm kỳ dị của cô, đồng thời làm hỏng thế trận nghị sự của Haru.


Cô hít một hơi thật sâu để giữ bình tĩnh, hai mắt nhìn thẳng vào bàn tay phải của Haru đang đặt hờ trên mép bàn gỗ mun gần vị trí của cô.


Mei khẽ bước lên một bước nhỏ dưới danh nghĩa sắp xếp lại tài liệu ôn tập của Hội học sinh. Cô lén đặt hai ngón tay của mình lên mép kẹp tài liệu bằng da của Haru, bắt đầu sử dụng mật mã gõ tay dứt khoát:


*Cộc... cộc cộc... cộc... cộc cộc...*


Nhịp gõ nhẹ nhàng nhưng dứt khoát truyền qua lớp da kẹp tài liệu, chạm thẳng vào các đầu ngón tay thon dài của Haru. Đây là hệ thống mật mã nhịp điệu mà hai người đã vô tình thiết lập trong những đêm muộn cùng nhau ôn tập tại thư viện trường để trao đổi thông tin nhanh.


Haru khẽ giật mình nhẹ, nhưng cơ mặt hoàn hảo của cậu không hề bộc lộ một chút dao động nào. Đôi mắt phượng sắc sảo của cậu khẽ liếc nhìn xuống bàn tay nhỏ bé của Mei đang gõ nhịp trên kẹp tài liệu.


*Nhịp một: Hồ sơ. Nhịp hai: Đột nhập. Nhịp ba: Đêm nay. Nhịp bốn: Triết.*


Trí tuệ đỉnh cao của vị Hội trưởng lập tức giải mã chính xác thông điệp khẩn cấp của Mei. Đồng thời, qua sự tiếp xúc gián tiếp, Mei nghe thấy tiếng lòng của Haru đột ngột chuyển từ sự ngạo nghễ sang một sự chấn động và phẫn nộ tột độ:


*“Cái gì?! Đột nhập phòng hồ sơ học bổng đêm nay? Lũ khốn kiếp Royal Club dám dùng thủ đoạn bẩn thỉu này để xâm phạm đời tư và bách hại gia đình của Mei của tôi sao?! Chúng dám đụng đến người cha lương thiện và tiệm cơm Bếp Ấm của em ấy?! Sát khí của tôi sắp không kìm chế nổi nữa rồi! Nhưng bình tĩnh nào Haru... Mei đang báo tin cho mình, nghĩa là em ấy đã phát hiện ra manh mối mật từ đâu đó. Nếu mình vạch trần âm mưu này ngay tại bàn nghị sự, thằng Kiệt sẽ lập tức báo cho Triết rút lui để xóa dấu vết. Không... mình phải chơi một ván bài lớn hơn!”*


Tiếng lòng của Haru bộc lộ một sự nhạy bén chiến thuật đáng kinh ngạc. Cậu quyết định thay đổi hoàn toàn chiến thuật tranh biện hòng gài bẫy tâm lý ngược lại đối thủ.


Haru khẽ nhắm mắt trong một giây, rồi chậm rãi mở ra, phong thái bỗng chốc chùng xuống một chút như thể đang chịu nhượng bộ trước sức ép của hội đồng:


“Thưa thầy Hiệu trưởng và hội đồng Ban giám hiệu,” Haru lên tiếng, giọng điệu hờ hững, có phần mệt mỏi giả tạo. “Mặc dù đề xuất của cậu Kiệt vi phạm hiến chương trường, nhưng tôi hiểu sự lo ngại của Ban giám hiệu về tính minh bạch tài chính sau sự cố nhà ăn VIP. Chính vì vậy, để chứng minh sự trong sạch, Hội học sinh sẵn sàng tạm thời chấp nhận sự thanh tra ngân sách từ Ban giám hiệu vào tuần tới. Chúng tôi không có gì phải che giấu.”


Lê Tuấn Kiệt sững sờ trước sự nhượng bộ đột ngột của Haru. Một nụ cười đắc thắng nhanh chóng bộc lộ trên gương mặt đạo mạo của hắn. Hắn thầm reo hò đắc thắng trong đầu, hoàn toàn rơi vào cái bẫy chủ quan khinh địch của Haru:


*“Hahaha! Shinohara Haru, cuối cùng mày cũng phải cúi đầu trước sức ép chính trị của tao! Chấp nhận thanh tra nghĩa là quyền lực tự trị của mày đã bị sứt mẻ một nửa. Cứ lo giữ cái quỹ đó đi! Đêm nay, khi người của Triết lấy được hồ sơ gia cảnh của con nhỏ Mei, mày sẽ hoàn toàn quỳ gối dưới chân tao vào sáng mai!”*


Kiệt khẽ cúi đầu chào Hiệu trưởng, bước xuống bục phát biểu với phong thái của một kẻ chiến thắng chính trị bước đầu.


Hiệu trưởng Ichinose thở phào nhẹ nhõm trước sự thỏa hiệp khôn khéo của Haru: “Quyết định rất sáng suốt, Hội trưởng Shinohara. Cuộc họp hội nghị hôm nay tạm thời kết thúc tại đây. Chúng ta sẽ tiến hành quy trình thanh tra ngân sách vào tuần tới.”


Khi tiếng chuông báo hiệu kết thúc cuộc họp vang lên, các thành viên hội đồng lần lượt đứng dậy rời phòng họp. Lê Tuấn Kiệt bước qua vị trí của Haru, khẽ nhếch môi cười đầy ẩn ý, chiếc huy hiệu ứng viên bằng đồng trên ngực hắn lấp lánh một vẻ đe dọa lạnh lùng.


Mei khẽ lùi lại phía sau Haru, tay cô lén lút rút chiếc điện thoại thông minh ra dưới gầm bàn nghị sự. Cô nhanh chóng soạn một tin nhắn bảo mật gửi thẳng đến số máy riêng của Haru:


*“Kế hoạch đột nhập diễn ra vào lúc 11 giờ đêm nay tại Phòng hồ sơ lưu trữ học sinh học bổng. Kẻ thực hiện là người của Trần Minh Triết. Chúng giữ chìa khóa gốc từ Ohara.”*


Tin nhắn được gửi đi thành công. Mei khẽ ngước đầu lên, nhìn thấy Haru khẽ chạm tay vào túi quần, nơi chiếc điện thoại vừa rung nhẹ báo nhận tin nhắn.


Vị Hội trưởng vẫn giữ nguyên vẻ ngoài Absolute Poker Face lạnh lùng hoàn hảo dắt cô bước ra khỏi phòng họp tối tăm. Thế nhưng, tiếng lòng của cậu lúc này lại đang bùng nổ pháo hoa quyết tâm chiến đấu đầy ấm áp dội thẳng vào tâm trí cô:


*“Đêm nay... tôi sẽ biến cái Phòng hồ sơ lưu trữ học bổng đó thành mồ chôn vĩnh viễn cho liên minh bẩn thỉu của Lê Tuấn Kiệt và Trần Minh Triết! Mei ơi, em hãy tin tưởng tôi, tôi sẽ dùng cả danh dự và tính mạng để bảo vệ sự bình yên của gia đình em!”*

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!