Ranh Giới Vàng Son Ở Nhà Ăn VIP
Ánh nắng ban mai của ngày thứ Ba rọi qua những khung ô cửa kính vòm cao vút của nhà ăn trường Shuka, hắt lên những bộ bàn ghế bọc da thuộc màu nâu trầm và những chiếc đèn chùm pha lê nhập khẩu từ Ý đang tỏa ra thứ ánh sáng vàng kim lộng lẫy. Thế nhưng, sự xa hoa rực rỡ ấy không thể che giấu nổi bầu không khí ngột ngạt, lạnh lẽo đang bao trùm lấy Khu vực VIP của nhà ăn trường.
Khu vực VIP—vùng cấm bất khả xâm phạm đối với những học sinh nhận học bổng bình dân như Nguyễn Mỹ Mei hay Hoàng Nam Khánh. Nơi đây vốn chỉ dành riêng cho con em của các gia tộc tài phiệt nắm giữ cổ phần chi phối nhà trường, những kẻ sở hữu chiếc thẻ thành viên VIP mạ vàng ròng đại diện cho đẳng cấp tối thượng. Ranh giới giữa khu vực ăn uống thường và khu VIP được phân định bằng một dải ruy băng nhung đỏ sang trọng, nhưng thực chất, đó là bức tường giai cấp vô hình bóp nghẹt lòng tự trọng của bất kỳ ai nghèo khó.
Lúc này, ngay tại trung tâm của sảnh VIP, Hoàng Nam Khánh đang quỳ gối trên nền đá cẩm thạch trắng Carrara lạnh buốt. Mái tóc mái dài che khuất đôi mắt, bờ vai gầy gò của cậu run lên từng đợt dưới sức ép của nhóm nam sinh Royal Club đang vây quanh. Trên chiếc blazer hiệu Burberry đắt tiền của một thành viên Royal Club có một vệt nước sốt nhỏ màu nâu nhạt—hậu quả của một cú va chạm cố ý mà chúng đã dàn dựng để gài bẫy cậu học sinh nghèo.
“Quỳ xuống và lau sạch nó bằng tay của mày đi, đồ rác rưởi học bổng!” Một nam sinh kiêu ngạo của Royal Club lên tiếng, giọng điệu đầy sự khinh miệt khôn cùng. “Mày có biết chiếc áo này trị giá bằng cả tháng lương đầu bếp của cha con nhỏ trợ lý Hội học sinh không? Một lũ nghèo hèn bám víu vào Shuka hòng đổi đời!”
Khánh cắn chặt môi đến rỉ máu, hai bàn tay siết chặt dưới sàn đá lạnh. Cậu muốn đứng lên, muốn hét vào mặt chúng về sự thật rằng chính chúng đã cố tình gạt chân cậu, nhưng hình ảnh cuốn sổ tay ghi chép học bổng rèn luyện và nỗi lo sợ bị trục xuất khỏi trường đã đè bẹp dũng khí của cậu. Cậu chỉ có thể nhẫn nhịn, cúi đầu nhận lấy sự sỉ nhục tàn nhẫn.
Xung quanh ranh giới ruy băng đỏ, hàng chục học sinh thuộc cấp bậc Cấp 2: Trung Lưu (Standard) đang tụ tập theo dõi. Họ xì xào bàn tán, chỉ trỏ, nhưng tuyệt nhiên không một ai dám bước qua dải ruy băng ấy để can thiệp. Trong thế giới của Shuka, việc đắc tội với Royal Club đồng nghĩa với việc tự hủy hoại tương lai của chính mình.
Từ đằng xa, Mei bước nhanh đến dọc theo hành lang dẫn vào nhà ăn. Chiếc tai nghe chống ồn màu trắng bảo mệnh của cô đã bị hỏng hoàn toàn từ tuần trước, buộc cô phải dùng toàn bộ tinh thần để vận dụng "Phương pháp Khóa Tiếng Lòng" hòng ngăn chặn cơn bão sóng não dồn dập từ đám đông Trung Lưu đang hiếu kỳ:
*“Trời ơi, thằng Khánh lớp bên bị Royal Club hành hạ thảm hại chưa kìa...”*
*“Đáng đời loại nghèo hèn bày đặt bước gần khu VIP làm gì. Thần tượng của nó là con nhỏ Mei cũng sắp bị Kouta-sama hạ bệ rồi.”*
*“Royal Club quả thực đáng sợ, tốt nhất là im lặng kẻo bị liên lụy...”*
Mei khẽ nhíu mày, thái dương cô nhen nhóm một cơn đau đầu âm ỉ. Cô hít sâu một hơi, nhắm mắt trong một giây để củng cố bức tường kính tâm trí, gạt bỏ những tạp âm dơ bẩn kia ra ngoài. Trên cánh tay trái của cô, chiếc băng tay đỏ của Trợ lý Hội học sinh thêu logo trường Shuka lấp lánh dưới ánh sáng dường như đang tiếp thêm cho cô một nguồn sức mạnh pháp lý kiên định.
“Tránh đường ra!” Mei dứt khoát lên tiếng, giọng nói tuy nhỏ nhẹ nhưng chứa đựng một sự nghiêm nghị khiến đám đông học sinh Trung Lưu xung quanh giật mình tự động lách người nhường lối.
Mei bước thẳng đến dải ruy băng nhung đỏ phân chia giai cấp. Không một chút do dự, cô đưa tay nâng dải ruy băng lên và hiên ngang bước qua vùng cấm VIP trước sự kinh ngạc tột độ của toàn thể học sinh có mặt tại nhà ăn.
“Dừng tay lại!” Mei đứng chắn ngay trước mặt Khánh, đôi mắt cô qua cặp kính không độ phản quang ánh sáng lạnh lùng, khóa chặt vào nhóm nam sinh Royal Club.
“Mei... cậu đến đây làm gì? Mau đi đi, đừng làm liên lụy đến cậu!” Khánh ngước đầu lên, giọng nói run rẩy đầy lo lắng. Cậu cố gắng kéo vạt áo của Mei để bảo vệ cô, nhưng Mei kiên quyết đứng im, tấm lưng mảnh dẻ vươn thẳng sừng sững như một bức tường thành bảo vệ đồng minh.
“A, nhìn xem ai đang đến kìa? Con nhỏ trợ lý ‘vô hình’ của Hội trưởng!” Nam sinh Royal Club sở hữu chiếc áo bị bẩn cười khẩy, ánh mắt đầy sự giễu cợt. “Mày đeo cái băng tay màu đỏ rác rưởi đó rồi nghĩ mình có quyền bước vào khu vực VIP này sao? Đây là vùng cấm đối với loại học bổng commoner như tụi mày! Bảo an đâu! Trục xuất con nhỏ này ra ngoài vì hành vi xâm nhập trái phép!”
“Theo hiến chương tự trị của trường Shuka, điều 14 khoản 3,” Mei không hề nao núng, giọng nói đanh thép, khúc chiết vang lên rõ ràng giữa sảnh VIP rộng lớn. Cô giơ cao cánh tay trái đeo chiếc băng tay đỏ Trợ lý Hội học sinh. “Trợ lý đặc biệt của Hội học sinh có toàn quyền ra vào mọi khu vực trong khuôn viên trường để điều tra và ngăn chặn các hành vi bạo lực học đường, bắt nạt tinh thần hoặc hủy hoại danh dự học sinh. Hành động ép buộc bạn học quỳ gối của các cậu đã vi phạm nghiêm trọng quy chế kỷ luật Shuka hằng năm!”
“Quy chế kỷ luật của tụi mày không có giá trị tại đây, con nhỏ nghèo hèn kia!”
Một giọng nói trầm thấp, nham hiểm đột ngột vang lên từ phía bàn ăn trung tâm của khu VIP.
Trần Minh Triết—Cựu Hội trưởng hội học sinh, kẻ đứng đầu Royal Club—chậm rãi đứng dậy từ chiếc ghế bọc da cao cấp. Gã mặc bộ vest cựu hội viên có đính huy hiệu vàng hoàng gia lấp lánh, ngón tay khẽ xoay chiếc nhẫn bạc khắc biểu tượng Shuka cổ kính. Ánh mắt đầy hận thù và dã tâm của gã khóa chặt vào Mei, nụ cười nham hiểm hiện rõ trên môi.
“Nhà ăn VIP này hoạt động dưới sự tài trợ tài chính trực tiếp từ quỹ cựu học sinh hoàng gia của Royal Club,” Triết bước đến gần, phong thái vô cùng ngạo nghễ dồn ép Mei. “Mọi quy tắc ứng xử và trật tự tại đây đều do ban điều hành cựu học sinh quyết định. Hội học sinh của Shinohara Haru không có bất kỳ quyền hạn hành chính nào tại khu vực này! Bảo an, tôi ra lệnh trục xuất con nhỏ này lập tức!”
Hai nhân viên bảo an to lớn đeo băng tay đen của Ban kỷ luật cũ nhanh chóng tiến lại gần Mei, bàn tay thô bạo của họ chuẩn bị vươn ra để cưỡng chế chụp lấy bờ vai của cô gái nhỏ. Khánh hoảng sợ hét lên, đám đông Trung Lưu nín thở chờ đợi cảnh Mei bị hạ nhục.
Thế nhưng, ngay khi bàn tay của gã bảo an chỉ còn cách vai Mei vài centimet, một giọng nói lạnh lùng, trầm ấm như băng tuyết ngàn năm đột ngột dội thẳng vào không gian sảnh VIP từ phía cửa chính:
“Ai cho phép các người đụng vào Trợ lý của tôi?”
Toàn bộ sảnh nhà ăn VIP lập tức rơi vào trạng thái im lặng tuyệt đối đến đáng sợ. Đám đông học sinh tự động dạt sang hai bên như sóng triều gặp đá tảng.
Shinohara Haru bước vào.
Tấm lưng cao lớn, thẳng tắp của vị Hội trưởng sừng sững vươn cao trong bộ đồng phục sẫm màu phẳng phiu không một nếp nhăn. Đôi mắt phượng sắc sảo của cậu tỏa ra một luồng sát khí lạnh người, gương mặt góc cạnh hoàn hảo duy trì vẻ ngoài Thần Thái Băng Giá (Absolute Poker Face) hoàn hảo đến mức đáng sợ.
Haru bước thẳng đến sảnh VIP, vạt áo khoác đồng phục khẽ tung bay dưới gió nhẹ ban mai. Cậu bước qua dải ruy băng đỏ, đứng chắn ngay trước mặt Mei, che chở hoàn toàn cho cô gái nhỏ phía sau tấm lưng rộng lớn của mình. Sự xuất hiện đầy uy nghiêm của vị Hội trưởng tối cao khiến hai gã bảo an lập tức rụt tay lại, cúi đầu run rẩy thối lui.
Ngay khi Haru bước vào bán kính năm mét, một sự im lặng kỳ lạ xung quanh Haru lại xuất hiện. Mọi tiếng ồn nhiễu loạn từ sóng não của đám đông xung quanh Mei bỗng chốc bị đẩy lùi hoàn toàn, nhường chỗ cho một tần số êm dịu, ấm áp như bản nhạc dương cầm trầm ấm dưới mưa nhỏ. Cơn đau đầu của Mei dịu đi trong tích tắc.
Thế nhưng, trái ngược hoàn toàn với vẻ ngoài lạnh lùng, xa cách như tượng sứ bên ngoài, tiếng lòng của Haru lúc này lại đang bùng nổ dữ dội, gào thét u mê dội thẳng vào tâm trí Mei:
*“Aaaaa! Mei của tôi! Sao em lại ngốc nghếch tự mình xông vào vùng cấm VIP của lũ khốn kiếp này thế kia?! Trái tim tôi suýt chút nữa rụng ra ngoài vì lo lắng cho em rồi đây này! Nhìn xem, hai má em ấy bị gió lạnh thổi đến hơi tái đi rồi kìa, thật xót xa quá đi mất! Nhưng mà khoan đã... hôm nay em ấy đeo chiếc băng tay đỏ trợ lý ngầu quá, mái tóc tết lệch gài chiếc kẹp cỏ bốn lá mình tặng trông xinh đẹp như một nữ thần chính nghĩa vậy! Nhịp tim mình tăng lên 140 rồi, bình tĩnh nào Haru! Giữ vững cơ mặt băng giá, ai dám đụng vào một sợi tóc của thiên thần nhỏ của tôi, tôi thề sẽ dùng toàn bộ cổ phần gia tộc để san bằng cái nhà ăn VIP rác rưởi này!”*
Mei khẽ mím chặt môi để ngăn bản thân không bật cười trước tiếng lòng si tình cuồng nhiệt của vị Hội trưởng lạnh lùng hằng ngày. Sự ấm áp từ tần số sóng não của cậu len lỏi vào tim cô, xua tan mọi nỗi sợ hãi trước thế lực thượng lưu.
“Hội trưởng Shinohara,” Trần Minh Triết khẽ nheo mắt nhìn Haru, nụ cười trên môi gã càng thêm phần khiêu khích hằn học. Gã khẽ bước lên một bước, nhấc tách trà bằng sứ xương cao cấp trên bàn lên nhấp một ngụm đầy ung dung. “Cậu định lạm dụng quyền hạn Hội trưởng Hội học sinh để phá vỡ quy tắc tự quản lâu đời của khu vực VIP do cựu học sinh hoàng gia tài trợ sao? Cậu nên nhớ, nếu không có nguồn tài trợ hằng năm của Royal Club, ngân sách hoạt động của các câu lạc bộ trong trường sẽ bị cắt giảm đến tám mươi phần trăm ngay lập tức!”
Triết mỉm cười đầy hiểm độc, đưa mắt nhìn thẳng vào đôi mắt phượng sắc lạnh của Haru, đưa ra lời thách thức đanh thép:
“Tôi thách thức cậu, vị Hội trưởng vĩ đại cải cách... Liệu cậu có dám mạo hiểm toàn bộ ngân sách hoạt động của toàn trường để dùng quyền Hội trưởng thay đổi luật lệ của khu vực VIP này không?”
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!