Nhạc nềnShizima

Lá Thư Niêm Sáp Và Lời Thách Thức Từ Quá Khứ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh bình minh ngày thứ Hai yếu ớt lách qua những tán cây anh đào cổ thụ trụi lá, hắt lên khung cửa kính của phòng Hội học sinh trường Trung học Tư thục Shuka một dải sáng màu xám nhạt. Bầu không khí buổi sáng sớm tĩnh lặng đến mức có thể nghe rõ tiếng những hạt sương lạnh buốt rơi xuống bậu cửa âm thầm.


Bên trong căn phòng rộng rãi được ốp gỗ mun sang trọng, Nguyễn Mỹ Mei đang đứng cạnh chiếc bàn làm việc lớn của Hội trưởng. Cô khẽ vuốt lại chiếc băng tay đỏ của Trợ lý Hội học sinh trên cánh tay trái, đầu ngón tay khẽ chạm vào chiếc kẹp tóc cỏ bốn lá bằng bạc mát lạnh đang gài tỉ mỉ trên mái tóc tết lệch một bên vai của mình. Kể từ sau chiến thắng vang dội trước Sayaka vào tuần trước, chiếc kẹp tóc này đã trở thành vật bất ly thân, là chiếc bùa hộ mệnh sưởi ấm trái tim cô qua những ngày giông bão.


Do chiếc tai nghe chống ồn màu trắng quen thuộc đã bị nhóm nữ sinh nhà giàu dẫm hỏng hoàn toàn từ trước, Mei hiện tại phải dựa vào "Phương pháp Khóa Tiếng Lòng" để ngăn chặn những sóng não hỗn loạn từ bên ngoài. Thế nhưng, mỗi khi cô đứng trong bán kính năm mét cạnh Shinohara Haru, một sự im lặng kỳ lạ lại xuất hiện, tự động xoa dịu mọi sự nhức nhối trong tâm trí cô.


Lúc này, Haru đang ngồi thẳng tắp trên chiếc ghế tựa bọc da cao cấp. Gương mặt góc cạnh hoàn hảo của vị Hội trưởng vẫn duy trì vẻ ngoài lạnh lùng, xa cách như một pho tượng sứ không tì vết. Đôi mắt phượng sắc sảo của cậu đang khóa chặt vào phong thư giấy da dày nằm im lìm trên mặt bàn gỗ.


Trên phong thư ấy, dấu sáp đỏ tươi mang hình gia huy của *Royal Club*—Hội Cựu Học sinh Hoàng gia—đang tỏa ra một vẻ đe dọa lạnh lùng dưới ánh sáng ban mai.


Ngoài mặt, Haru không hề biểu lộ một chút dao động nào, phong thái vô cùng điềm tĩnh. Thế nhưng, trong không gian yên tĩnh chỉ có hai người, tiếng lòng của cậu lại đang bùng nổ dữ dội, gào thét u mê dội thẳng vào tâm trí Mei:


*“Aaaa! Mei đang nhìn mình kìa! Đôi mắt em ấy lo lắng chưa kìa, hàng mi khẽ chớp chớp đáng yêu quá đi mất! Đừng sợ, Mei ơi! Cho dù có phải đối đầu với toàn bộ lũ cựu học sinh hoàng gia bảo thủ đó, tôi cũng sẽ bảo vệ em và học bổng của em đến cùng! Nhưng mà khoan đã... hôm nay em ấy tết tóc lệch sang một bên, gài chiếc kẹp cỏ bốn lá mình tặng xinh đẹp quá! Ôi trời ơi, thiên thần nhỏ của tôi hôm nay lại tháo kính gọng dày ra nữa chứ, má em ấy hơi hồng hồng... Nhịp tim mình tăng lên 130 rồi, bình tĩnh nào Haru! Giữ vững cơ mặt băng giá, không được để lộ vẻ ngốc nghếch này trước mặt em ấy!”*


Mei khẽ mím môi để nén một nụ cười ấm áp. Sự tương phản đầy hài hước giữa vẻ ngoài băng giá và tiếng lòng cuồng nhiệt của vị Hội trưởng luôn là liều thuốc chữa lành tốt nhất cho cô sau những giờ học căng thẳng. Cô khẽ bước lên một bước, giọng nói dịu dàng phá vỡ sự im lặng:


“Hội trưởng, lá thư niêm sáp đỏ này... thực sự là từ Trần Minh Triết gửi đến sao?”


Haru khẽ đặt tách trà thảo mộc xuống đĩa sứ, nhàn nhạt gật đầu. Giọng nói của cậu vang lên trầm ấm, đều đều không chút cảm xúc:


“Phải. Trần Minh Triết—cựu Hội trưởng khóa trước, kẻ đã bị tôi phế truất vì hành vi tham nhũng quỹ trường hằng năm. Gã đã mượn danh nghĩa Royal Club để gửi tối hậu thư này trực tiếp đến phòng Hội học sinh của chúng ta.”


Đúng lúc đó, cánh cửa phòng Hội học sinh khẽ mở, Phó chủ tịch Ryouta Kazama bước vào với xấp tài liệu dày trên tay. Gương mặt trí thức đeo kính gọng tròn của Ryouta hôm nay không còn nụ cười ôn hòa thường ngày, mà ngập tràn sự nghiêm trọng.


“Haru, tình hình tệ hơn chúng ta nghĩ rồi,” Ryouta đặt xấp tài liệu xuống bàn, khẽ đẩy kính. “Trần Minh Triết không chỉ gửi thư thách thức. Gã đã dùng tầm ảnh hưởng của các cựu học sinh hoàng gia để gây sức ép lên Hội đồng quản trị trường. Sáng nay, Ban giám hiệu đã chính thức phê duyệt ‘Quy trình đánh giá câu lạc bộ mới’ do Royal Club đề xuất.”


Haru khẽ nhíu mày: “Quy trình đánh giá mới? Ý cậu là gì?”


“Chúng muốn tiến hành một cuộc thanh tra tài chính và nhân sự đột xuất đối với tất cả các câu lạc bộ có học sinh nhận học bổng,” Ryouta giải thích, giọng nói đè thấp đầy bất an. “Bất kỳ câu lạc bộ nào không đạt chỉ số đóng góp tài chính tối thiểu từ cựu học sinh sẽ bị cắt giảm 80% ngân sách hoạt động, đồng thời học bổng rèn luyện của các thành viên chủ chốt cũng sẽ bị đưa lên bàn cân xem xét lại. Mục tiêu đầu tiên chúng nhắm vào chính là Câu lạc bộ Kịch nghệ và Câu lạc bộ Báo chí—những nơi đang che chở cho các học sinh học bổng nghèo.”


Nghe đến đây, Mei khẽ siết chặt tập tài liệu trước ngực. Đây rõ ràng là một âm mưu tàn nhẫn nhằm triệt hạ con đường sống của những học sinh nghèo vượt khó tại Shuka, biến họ thành vật tế thần để bôi nhọ năng lực cải cách của Haru.


“Tôi sẽ dùng quyền phủ quyết của Hội trưởng để đình chỉ quy trình này,” Haru lạnh lùng lên tiếng, ánh mắt phượng sắc bén như dao cạo.


“Không được đâu, Haru,” Ryouta khẽ thở dài, lắc đầu đầy bất lực. “Hiệu trưởng Ichinose đã trực tiếp ký phê duyệt và đóng dấu đỏ bảo chứng cho quy trình này. Ông ta lấy lý do đây là yêu cầu thanh tra hợp pháp từ các nhà tài trợ lớn của cựu học sinh hoàng gia. Quyền phủ quyết của Hội học sinh đã bị vô hiệu hóa bởi sự can thiệp từ cấp trên.”


Đây là một đòn đánh pháp lý học đường cực kỳ hiểm độc. Sức ép từ Royal Club đã khóa chặt chiếc khiên bảo vệ của Haru, buộc Hội học sinh phải chấp nhận cuộc thanh tra đầy rủi ro này (failed attempt, cost paid).


Trong lòng Haru, tiếng lòng cậu đang gầm rú đầy sát khí phẫn nộ:


*“Lũ khốn kiếp! Chúng dám bắt tay với Hiệu trưởng để lách luật tự trị của Hội học sinh! Chúng muốn dùng cái quy trình rác rưởi này để ép Mei và những người bạn học nghèo của em ấy vào chân tường sao?! Tôi sẽ không bao giờ để điều đó xảy ra! Cho dù có phải dùng đến cổ phần cá nhân của bà nội Chiyo để đè bẹp cái quyết định này, tôi cũng phải giữ sạch học bổng cho em ấy!”*


Mei thấu cảm sâu sắc sự lo lắng và phẫn nộ tột cùng của Haru dành cho cô. Cô khẽ lắc đầu nhìn cậu, khẽ gõ nhẹ ngón tay lên tập tài liệu theo nhịp cộc... cộc cộc—mật mã gõ tay mà cô đã tự học để báo hiệu cho cậu rằng cô vẫn ổn, khuyên cậu hãy giữ bình tĩnh để tránh phạm phải sai lầm bộc phát trước ban giám hiệu.


***


Chiều hôm đó, bầu không khí tại hành lang khu học xá Tây trở nên ngột ngạt hơn bao giờ hết. Tin đồn về cuộc thanh tra câu lạc bộ của Royal Club đã lan truyền khắp nơi, khiến các học sinh nhận học bổng hoang mang lo sợ.


Mei bước đi dọc hành lang lộng gió, ôm chặt xấp hồ sơ rèn luyện. Đi cạnh cô là Haru, người vẫn đang giữ vững Thần Thái Băng Giá hoàn hảo hằng ngày để làm chỗ dựa tinh thần cho toàn trường.


“Nhìn kìa, là Hội trưởng và con nhỏ trợ lý học bổng...”

“Nghe nói lần này Royal Club ra tay thật rồi, quỹ hoạt động của mấy đứa nghèo sắp bị cắt sạch...”


Những tiếng thì thầm sóng não độc hại của đám học sinh nhà giàu dọc hành lang liên tục dội vào đại não Mei, khiến thái dương cô khẽ ong ong nhức nhối. Cô phải cố sức vận dụng phương pháp khóa tiếng lòng để giữ cho bước chân mình không bị loạng choạng.


“Hội trưởng, em họ kính mến của cậu hân hạnh được chào đón cậu.”


Một giọng nói bảnh bao, chải chuốt quá mức đột ngột vang lên từ phía trước, chặn đứng bước chân của hai người.


Bước ra từ góc hành lang là Shinohara Kouta—anh họ đối thủ của Haru. Kouta hôm nay diện bộ đồng phục Shuka được may đo thủ công đắt tiền, trên cổ tay cố tình để lộ chiếc đồng hồ mạ vàng phiên bản giới hạn lấp lánh dưới ánh đèn hành lang. Nụ cười giả tạo thường trực trên môi gã, nhưng ánh mắt hay liếc xéo lại ngập tràn sự ghen tị và hằn học.


“Kouta,” Haru nhàn nhạt lên tiếng, gương mặt lạnh lùng không một chút cảm xúc dao động. “Cậu xuất hiện ở hành lang khu Tây làm gì? Đây không phải là khu vực lớp học của khối cậu.”


Kouta khẽ nhếch môi, bước đến gần Haru hơn, ánh mắt khinh miệt lướt qua Mei rồi dừng lại trên gương mặt của vị Hội trưởng:


“Tôi chỉ đến đây để gửi lời chia buồn đến cậu em họ vĩ đại của mình thôi. Nghe nói cái ghế Hội trưởng cải cách của cậu đang lung lay dữ dội lắm nhỉ? Việc cậu dùng quỹ Hội học sinh để bao che cho lũ commoner nghèo hèn đã khiến các cổ đông lớn trong gia tộc vô cùng nóng mắt rồi. Cha tôi bảo, cậu tốt nhất nên tự nguyện nhường lại vị trí thừa kế trước khi bị bà nội Chiyo thẳng tay gạch tên khỏi gia phả.”


Kouta cố tình ghé sát tai Haru, hạ thấp giọng đầy khiêu khích hằng ngày:


“Một đứa con trai của một phu nhân u sầu sống trong cuộc hôn nhân hợp đồng như cậu... lấy tư cách gì để ngồi vào vị trí gia chủ tương lai của tập đoàn Shinohara?”


Bàn tay của Haru trong túi quần khẽ siết chặt lại. Gương mặt cậu đanh lại dưới áp lực gia tộc khổng lồ, nhưng cậu vẫn giữ vững vẻ ngoài Absolute Poker Face hoàn hảo để không để lộ bất kỳ sơ hở nào trước đối thủ.


Mei đứng ngay bên cạnh cậu, cô cảm nhận được nhịp tim của Haru đang đập dồn dập vì phẫn nộ trước lời lăng mạ nhắm vào mẹ mình. Cô quyết định không thể đứng yên nhìn cậu chịu đựng áp lực một mình.


Mei khẽ lùi lại nửa bước, tháo nhẹ một bên tai nghe (dù đã hỏng) để tập trung tinh thần cao độ. Cô nhìn thẳng vào đôi mắt đang đắc ý của Kouta trong vòng ba giây, kích hoạt dị năng *Đọc Tâm Chủ Động (Active Focus)*.


Trong tích tắc, mọi âm thanh ồn ào của hành lang tự động nhỏ dần đi, nhường chỗ cho luồng sóng não đầy dã tâm và đen tối của Kouta dội thẳng vào tâm trí cô:


*“Hừ, cứ giả vờ lạnh lùng đi thằng em họ khốn kiếp! Mày tưởng dẹp được Sayaka là ngon sao? Lần này tao đã bắt tay với Trần Minh Triết rồi. Tập tài liệu mật chứa danh sách rèn luyện và lịch trình di chuyển của tất cả lũ học sinh nghổng học bổng tao đã lén sao chép từ phòng đào tạo và giao tận tay cho Triết. Đứa đầu tiên tao chọn để triệt hạ chính là thằng Hoàng Nam Khánh lớp bên cạnh—cánh tay thông tin đắc lực của con nhỏ Mei này. Chỉ cần gài bẫy thằng Khánh tội ăn trộm và ép nó phải quỳ gối nhục nhã ở Khu vực VIP của nhà ăn vào ngày mai, tao xem con nhỏ Mei và mày làm sao cứu được nó! Một khi các đồng minh xung quanh mày rụng sạch, mày sẽ cô độc hoàn toàn trước mặt bà nội Chiyo!”*


Mei hoàn toàn chấn động. Da gà cô nổi lên khắp cánh tay khi nghe thấy kế hoạch tàn nhẫn của Kouta. Chúng không chỉ nhắm vào học bổng, mà đang muốn dùng bạo lực tinh thần để hủy hoại hoàn toàn Hoàng Nam Khánh—nam sinh học bổng lương thiện hằng ngày vẫn thầm lặng giúp đỡ cô thu thập thông tin.


Kouta khẽ cười khẩy một tiếng khi thấy Haru vẫn im lặng. Gã vỗ vỗ vai Haru một cách giả tạo rồi quay lưng bước đi dọc hành lang, phong thái vô cùng đắc thắng.


Ngay khi Kouta vừa quay lưng đi, Mei nhanh chóng lấy chiếc bút bi và cuốn sổ tay nhỏ trong túi áo ra. Cô lén ghi chép lại các mốc thời gian đánh giá câu lạc bộ bị can thiệp và ghi rõ cái tên *Hoàng Nam Khánh* cùng địa điểm *Khu vực VIP của nhà ăn*.


Cô khẽ chạm nhẹ vào khuỷu tay của Haru, khẽ lắc đầu biểu thị cô đã có được thông tin quan trọng. Haru khẽ liếc nhìn nét chữ nắn nót trên trang giấy của Mei, đôi mắt phượng lập tức co rút lại đầy nguy hiểm.


Ở phía cuối dãy hành lang tối tăm, Mei quan sát thấy Kouta đang lén lút lách người vào góc khuất sau hàng rào khu học xá. Cô kéo nhẹ vạt áo của Haru, cả hai lặng lẽ bước đi không tiếng động bám theo bóng gã.


Nấp sau rặng tre rậm rạp giáp ranh với bức tường rào phía Tây, Mei tháo hoàn toàn chiếc tai nghe trên cổ, tập trung toàn bộ năng lượng đọc tâm hướng về phía Kouta đang đứng đối diện với một nam sinh đeo chiếc huy hiệu vàng của Royal Club.


Kouta lén lút rút từ trong túi áo khoác ra một tệp tài liệu mật được bọc trong phong bì nilon sẫm màu, đưa tận tay cho tên messenger của Triết. Gương mặt bảnh bao của gã vặn vẹo trong một nụ cười nham hiểm tột cùng.


Trong đầu Kouta, tiếng lòng gã reo hò đắc thắng đầy điên cuồng dội thẳng vào đại não Mei:


*“Ha ha! Đưa cái này cho Trần Minh Triết. Toàn bộ hồ sơ gia cảnh nghèo khó của thằng Khánh và kế hoạch gài bẫy ngày mai tại nhà ăn VIP đều ở trong này! Chỉ cần ngày mai thằng Khánh bước chân vào khu vực VIP để dọn dẹp, cái bẫy trộm cắp sẽ lập tức kích hoạt khóa chặt nó lại! Shinohara Haru... để xem ngày mai mày làm thế nào để cứu được đồng minh của mình trước mặt toàn trường mà không bị cáo buộc lạm quyền!”*


Mei đứng trong bóng tối rặng tre, hai bàn tay cô siết chặt lấy vạt áo đồng phục rộng thùng thình đến mức các đầu ngón tay trắng bệch. Gió đông rít qua kẽ lá tre lạnh buốt, nhưng lồng ngực cô lại đang rực cháy một ngọn lửa phẫn nộ và quyết tâm kiên định.


Mục tiêu tấn công đầu tiên của đối thủ đã được xác định hoàn hảo qua dị năng đọc tâm của cô, nhưng hiện tại họ vẫn chưa có bất kỳ phương án vật lý nào để ngăn chặn cái bẫy tàn nhẫn đang chờ đợi Hoàng Nam Khánh vào sáng ngày mai.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!