Góc Khuất Sau Chiến Thắng
Ánh nắng vàng nhạt của buổi chiều mùa đông khẽ lách qua những ô cửa kính vòm cao của Thư viện trường Shuka - Khu tự học, để lại những vệt sáng dài lấp lánh trên nền sàn gỗ sồi cổ kính. Nơi đây vốn được mệnh danh là thánh đường của sự im lặng, một không gian biệt lập hoàn toàn với những ồn ào, xô bồ của thế giới học đường thượng lưu bên ngoài. Mùi giấy cũ thanh tao, mùi gỗ tuyết tùng trầm ấm hòa quyện cùng hương trà thảo mộc thoang thoảng tạo nên một bầu không khí tĩnh mịch đến nghẹt thở. Đối với Nguyễn Mỹ Mei, nơi đây chính là ốc đảo bình yên duy nhất mà cô có thể tìm đến sau những giông bão vừa qua.
Sau cuộc đối đầu đầy căng thẳng với Trợ lý Kim tại dãy hành lang hành chính cũ, Mei cảm thấy lồng ngực mình vẫn còn nặng trĩu. Lời cảnh cáo của Kim về việc Phu nhân Shizuka - mẹ của Haru - sẽ trực tiếp đến trường vào tuần tới giống như một tảng đá vô hình đè nặng lên tâm trí cô. Mei không lo lắng cho bản thân mình, cô lo cho Haru. Chàng trai ấy đã vì cô mà đối đầu với cả gia tộc, chấp nhận bị thắt chặt giám sát tài chính và lịch trình cá nhân. Cô không thể cứ đứng nhìn cậu gánh chịu mọi áp lực một mình.
Mei ôm chặt xấp tài liệu ôn tập trước ngực, bước đi chậm rãi qua những dãy giá sách cao ngút ngàn. Không có chiếc tai nghe chống ồn màu trắng bảo vệ, đại não cô vốn dĩ rất nhạy cảm với những tiếng thì thầm vô hình từ sóng não của người khác. Dù cô đã cố gắng vận dụng Phương pháp Khóa Tiếng Lòng, nhưng những suy nghĩ vụn vặt của vài học sinh rải rác trong thư viện vẫn lách qua khe nứt tâm trí cô:
*“Nhìn kìa, con nhỏ học bổng đó vẫn đi cùng Hội trưởng...”*
*“Nghe nói gia tộc Shinohara đã bắt đầu can thiệp rồi...”*
Mei khẽ nhíu mày, cơn đau đầu âm ỉ quen thuộc lại nhen nhóm sau thái dương. Cô khẽ cắn môi, bước nhanh hơn về phía góc khuất cuối thư viện.
“Suỵt... Các em ở khu vực này xin vui lòng giữ im lặng tuyệt đối.”
Một giọng nói nhẹ nhàng, êm dịu như gió thoảng vang lên phía sau. Mei quay lại, bắt gặp Vũ Minh Thư - nữ thủ thư trầm tính của trường Shuka. Thư đang mặc chiếc tạp dề thủ thư màu xanh navy phẳng phiu, mái tóc đen dài thẳng mượt xõa nhẹ trên vai. Đôi mắt Thư sau cặp kính cận mỏng khẽ cong lên một nụ cười ấm áp đầy thấu hiểu. Thư bước đến bên cạnh Mei, khẽ nghiêng người, dùng thân hình mảnh mai của mình che chắn cho Mei khỏi những ánh mắt tò mò từ dãy bàn đối diện.
“Mei đấy à,” Thư nói nhỏ, giọng chỉ đủ hai người nghe. “Hội trưởng đang ngồi ở góc bàn khuất phía sau dãy sách Văn học cổ điển kia. Chị đã lén giữ cho hai đứa không gian yên tĩnh nhất ở đó rồi. Đừng lo, chị sẽ không để ai đến quấy rầy đâu.”
Sóng não của Thư truyền đến Mei là một luồng tần số vô cùng nhã nhặn, chu đáo và ngập tràn thiện chí: *“Cô bé tội nghiệp, đã phải chịu nhiều ấm ức rồi. Mình phải giúp hai đứa giữ lấy góc yên bình này mới được.”*
“Em cảm ơn chị Thư nhiều ạ,” Mei khẽ cúi đầu, lòng dâng lên một sự biết ơn sâu sắc. Sự hỗ trợ thầm lặng của những người đồng minh thuộc Cấp 3: Tinh Hoa như chị Thư luôn là điểm tựa vững chắc giúp cô cảm thấy mình không hề đơn độc giữa ngôi trường đầy định kiến này.
Mei bước nhẹ chân qua dãy giá sách gỗ mun cổ kính, tiến sâu vào góc khuất biệt lập. Và ngay khi cô vừa bước vào bán kính năm mét xung quanh chiếc bàn gỗ mun ở góc phòng, một phép màu kỳ diệu lại xảy ra.
Tất cả những tiếng thì thầm hỗn loạn, những luồng sóng não tiêu cực từ đám đông bên ngoài bỗng chốc bị đẩy lùi hoàn toàn. Sự im lặng kỳ lạ xung quanh Haru xuất hiện, bao bọc lấy tâm trí Mei như một chiếc kén ấm áp. Tần số sóng não của Haru không hề có tạp âm nhiễu loạn, nó trầm ấm, nhã nhặn, vang lên những giai điệu êm dịu như tiếng dương cầm dưới mưa, xoa dịu hoàn toàn mọi sự nhức nhối sau thái dương của cô. Mei khẽ thở phào nhẹ nhõm, cảm giác bình yên và an toàn tuyệt đối lập tức lấp đầy lồng ngực cô.
Phía đối diện, Shinohara Haru đang ngồi thẳng tắp như một cây tùng vươn cao trong bão tuyết. Cậu đang chăm chú đọc một cuốn sách luật dày cộp, gương mặt góc cạnh hoàn hảo dưới ánh nắng chiều tà trông thanh tao và xa cách đến lạ lùng. Cậu vẫn duy trì Thần Thái Băng Giá hoàn hảo, đôi mắt phượng sắc sảo không một chút dao động khi nghe thấy tiếng bước chân của cô. Cậu khẽ ngước mắt lên, giọng nói lạnh lùng, xa cách như băng tuyết:
“Cậu đến rồi à, Nguyễn Mỹ Mei. Trợ lý Hội học sinh không nên đi trễ trong giờ tự học.”
Thế nhưng, ngay khi mắt hai người chạm nhau, tiếng lòng của vị Hội trưởng lạnh lùng lại bùng nổ một cơn bão si tình, gào thét u mê đầy đáng yêu dội thẳng vào đại não Mei:
*“Aaaa!!! Mei đến rồi! Em ấy chủ động tìm mình kìa! Nhìn em ấy nhỏ nhắn, mặc bộ đồng phục rộng thùng thình đáng yêu quá đi mất! Nhưng gương mặt em ấy trông mệt mỏi thế kia, chắc chắn là do tên Trợ lý Kim đáng ghét kia đã nói gì đó làm em ấy lo lắng rồi. Tim mình đau quá... Mei ơi, em đừng sợ nhé! Cho dù mẹ tôi có đến, cho dù cha tôi có đe dọa, tôi cũng sẽ bảo vệ em đến cùng! Giữ vững cơ mặt nào Shinohara Haru! Phải thật ngầu, phải thật đáng tin cậy để em ấy có thể dựa vào!”*
Mei khẽ mím chặt môi, cố gắng bấu chặt vào mép xấp tài liệu để ngăn bản thân không bật cười thành tiếng. Chàng trai này thực sự là một “simp chúa” chính hiệu đằng sau lớp mặt nạ lạnh lùng kia. Sự tương phản đáng yêu đó khiến mọi mệt mỏi và áp lực trong lòng cô bỗng chốc tan biến sạch sẽ, nhường chỗ cho một cảm giác ngọt ngào và ấm áp khôn tả.
Mei nhẹ nhàng kéo ghế ngồi xuống đối diện cậu. Cô khẽ tháo chiếc băng tay đỏ của Trợ lý Hội học sinh đặt lên bàn, rồi đẩy xấp tài liệu ôn tập về phía cậu:
“Hội trưởng, em mang tài liệu ôn tập phương pháp chứng minh ngoại phạm và quy chế tự trị đến cho cậu đây. Cậu... có mệt lắm không?”
Haru khẽ khựng lại một nhịp, đôi mắt phượng lướt qua xấp tài liệu, rồi dừng lại trên gương mặt nhợt nhạt của Mei. Tiếng lòng cậu lại tiếp tục nháo nhào:
*“Em ấy đang lo lắng cho mình kìa! Ôi trời ơi, Mei hỏi mình có mệt không kìa! Giọng em ấy ngọt ngào quá, giống như dòng nước ấm xoa dịu mọi vết thương trong lòng mình vậy. Tôi không mệt chút nào hết Mei ơi! Chỉ cần được nhìn thấy em ngồi đối diện thế này, tôi có thể làm việc liên tục 48 tiếng cũng được! Nhưng không, mình phải trả lời thật nghiêm túc, thật lạnh lùng!”*
“Tôi không sao,” Haru nhàn nhạt đáp, tay lật nhẹ trang sách luật. “Những áp lực từ gia tộc là điều tôi đã quen đối mặt từ nhỏ. Cậu không cần phải bận tâm. Nhiệm vụ của cậu hiện tại là tập trung ôn tập để giữ vững học bổng toàn phần.”
Mei khẽ nghiêng đầu nhìn cậu. Dưới ánh nắng chiều tà, cô nhận ra vành tai của vị Hội trưởng lạnh lùng đã đỏ ửng lên từ lúc nào. Cô khẽ cười thầm, đưa tay lên vuốt lại mái tóc đen dài tết lệch bên vai của mình. Thế nhưng, do cử động vội vã, chiếc kẹp tóc cỏ bốn lá bằng bạc - bùa hộ mệnh ngọt ngào mà Haru lén tặng cô - khẽ bị tuột ra, khiến vài sợi tóc đen mượt mà xõa xuống má cô.
Haru nhìn thấy cảnh đó, đồng tử khẽ co rụt lại. Cậu không tự chủ được mà vươn tay ra, nhặt lấy chiếc kẹp tóc bằng bạc rơi trên bàn.
“Để tôi,” Haru nói khẽ, giọng nói đột nhiên mất đi vẻ lạnh lùng vốn có, trở nên trầm thấp và khàn khàn.
Cậu đứng dậy, khẽ rướn người qua chiếc bàn gỗ rộng. Khoảng cách giữa hai người đột ngột thu hẹp lại chỉ còn chưa đầy nửa mét. Mei nín thở, cô có thể ngửi thấy mùi hương gỗ tuyết tùng nam tính, trầm ấm tỏa ra từ cơ thể cậu. Haru lóng ngóng, vụng về đưa tay lên khẽ vén những sợi tóc xòa trên má Mei ra sau vành tai nhỏ nhắn của cô. Ngón tay thon dài, ấm áp của cậu vô tình lướt nhẹ qua làn da nhạy cảm trên má cô, để lại một cảm giác tê dại, nóng bỏng như có dòng điện chạy qua.
Tiếng lòng của Haru lúc này hoàn toàn bùng nổ pháo hoa hạnh phúc rực rỡ, gào thét u mê đến điên cuồng dội thẳng vào tâm trí Mei:
*“Ôi trời ơi... mình đang chạm vào tóc của Mei! Tóc em ấy mềm và thơm mùi hoa nhài quá! Da em ấy cũng mềm mại và ấm áp vô cùng... Tim mình... nhịp tim của mình chắc chắn đã vượt quá 120 nhịp một phút rồi! Có ai cứu tôi với! Tôi sắp ngất xỉu vì hạnh phúc mất thôi! Chiếc kẹp tóc này hợp với em ấy quá, em ấy giống như một thiên thần nhỏ đang ngồi trước mặt mình vậy... Tôi muốn giữ khoảnh khắc này mãi mãi!”*
Mei ngồi im bất động, hai má cô đột ngột đỏ bừng lên như quả cà chua chín. Nhịp tim cô cũng mất kiểm soát, đập liên hồi dồn dập trong lồng ngực. Sự tiếp xúc vật lý gián tiếp qua chiếc kẹp tóc và ngón tay của Haru khơi dậy dị năng Đọc Tâm Đỉnh Phong, giúp cô nhìn thấy rõ ràng hình ảnh phản chiếu của chính mình trong đôi mắt phượng ngập tràn tình yêu thương chân thành, ấm áp và kiên định của cậu. Không có những lời nói dối hoa mỹ, không có những toan tính thượng lưu, chỉ có một tình cảm thuần khiết và mãnh liệt nhất đang hướng về cô.
Haru khẽ kẹp chiếc kẹp tóc cỏ bốn lá bằng bạc lên mái tóc tết lệch của cô một cách tỉ mỉ, rồi nhanh chóng rụt tay lại như bị bỏng. Cậu ngồi sụp xuống ghế, vội vàng cúi đầu nhìn vào cuốn sách luật để che giấu gương mặt đã đỏ bừng lên tận mang tai.
Bầu không khí giữa hai người trở nên ngột ngạt nhưng lại ngọt ngào đến kỳ lạ. Mei khẽ chạm tay vào chiếc kẹp tóc trên đầu, lòng dâng lên một niềm hạnh phúc ấm áp vô hạn. Cô nhận ra, dị năng đọc tâm phiền toái hằng ngày giờ đây lại là chiếc cầu nối giúp cô chạm đến góc khuất mềm yếu và đáng yêu nhất trong tim chàng trai này.
Thế nhưng, sự yên bình lãng mạn thầm lặng ấy bỗng chốc bị xé toạc bởi một luồng sóng não đầy dã tâm, ghen tị và hằn học đột ngột xuất hiện từ phía xa, lách qua những giá sách tiến về phía họ.
Mei khẽ rùng mình, nụ cười trên môi cô đông cứng lại. Cô cảm nhận được một luồng năng lượng đen tối, sắc nhọn dội thẳng vào tâm trí cô. Không cần quay lại, cô cũng biết kẻ đó là ai nhờ tiếng lòng đầy mưu hèn kế bẩn vang lên rõ mồn một:
*“Hừ, thằng nhóc Haru tưởng mình đã thắng sau vụ của Sayaka sao? Nhìn hai đứa tụi nó tình tứ kìa, thật ngứa mắt! Một tên người thừa kế kiêu ngạo lại đi dây dưa với một con nhỏ học bổng nghèo hèn. Để xem khi những bức ảnh này được gửi đến tay mẹ mày và Hội đồng gia tộc, mày còn giữ được cái ghế Hội trưởng và tư cách thừa kế nữa không, Haru! Lễ hội Văn hóa sắp tới sẽ là mồ chôn của mày!”*
Mei khẽ liếc mắt qua khe hở của giá sách gỗ mun phía sau.
Đứng lẩn khuất sau rặng sách cổ dày đặc là Shinohara Kouta - anh họ đối thủ của Haru. Kouta đang diện bộ đồng phục Shuka chải chuốt quá mức, trên cổ tay cố tình để lộ chiếc đồng hồ mạ vàng phiên bản giới hạn lấp lánh đầy khoe khoang. Gương mặt bảnh bao của gã lúc này méo mó đi vì sự ghen tị và độc ác.
Gã đang lén lút cầm chiếc điện thoại thông minh đắt tiền, canh góc chụp qua khe sách và bấm nút chụp liên tục. Ánh chớp nhẹ từ camera điện thoại phản chiếu qua lớp kính vòm, ghi lại trọn vẹn khoảnh khắc Haru đang dịu dàng vén tóc và đeo kẹp tóc cho Mei dưới ánh hoàng hôn ngọt ngào.
Kouta khẽ nhếch môi tạo thành một nụ cười nham hiểm, đầy dã tâm đắc thắng. Gã cất điện thoại vào túi quần, khẽ quay lưng lách qua bóng tối của những dãy giá sách để rời đi, tiếng lòng gã reo hò điên cuồng về một âm mưu phá hoại quy mô lớn hơn nhắm vào Hội học sinh tại Lễ hội Văn hóa sắp tới.
Mei siết chặt hai tay dưới gầm bàn, ánh mắt cô tối sầm lại nhìn theo bóng tối nơi Kouta vừa biến mất. Sóng gió mới đã chính thức bắt đầu, và lần này, kẻ thù không còn là những nữ sinh đố kỵ học đường, mà là những mưu đồ tàn nhẫn tranh đoạt quyền lực từ chính bên trong gia tộc Shinohara.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!