Nhạc nềnShizima

Lời Cảnh Cáo Từ Vương Quốc Lạnh Giá

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh nắng rực rỡ của buổi trưa thứ Sáu nhạt dần khi Nguyễn Mỹ Mei và Shinohara Haru bước vào hành lang biệt lập nối liền giữa tòa nhà phía Tây và khu hành chính cũ của trường Shuka. Tiếng reo hò hân hoan của Trần Minh Aoi và những lời bàn tán xôn xao ngoài sảnh chính cứ nhỏ dần, nhỏ dần, rồi hoàn toàn bị dập tắt bởi bầu không khí tĩnh lặng, có phần cổ kính và lạnh lẽo của dãy hành lang lát đá xám này. Nơi đây vốn ít người qua lại, hai bên tường là những ô cửa kính vòm cao kiểu Pháp, đổ những vệt bóng dài, xám xịt xuống nền đất.


Mei bước chậm lại một nhịp, khẽ liếc nhìn bóng lưng cao lớn, thẳng tắp của người con trai đang đi bên cạnh mình. Không có chiếc tai nghe chống ồn màu trắng để bảo vệ, cô vốn dĩ phải gánh chịu những cơn đau đầu dữ dội do luồng sóng não của đám đông ngoài kia. Thế nhưng, ngay lúc này, khi đứng trong bán kính chưa đầy hai mét cạnh Haru, đại não của Mei lại được bao bọc bởi một sự yên bình kỳ lạ. Tần số sóng não của vị Hội trưởng luôn là như vậy—trầm ấm, nhã nhặn, vang lên những giai điệu êm dịu như tiếng dương cầm dưới mưa, xoa dịu hoàn toàn mọi sự nhức nhối trong tâm trí cô.


Ngoài mặt, Haru vẫn giữ nguyên “Thần Thái Băng Giá” hoàn hảo của mình. Đôi mắt phượng sắc sảo nhìn thẳng, gương mặt góc cạnh không một chút cảm xúc, hai tay đút hờ vào túi quần đồng phục phẳng phiu. Thế nhưng, tiếng lòng của cậu lại đang nháo nhào, gào thét u mê đầy đáng yêu dội thẳng vào đầu Mei:


*“Aaaa... Cuối cùng đám đông ồn ào kia cũng biến mất rồi! Chỉ còn mình và Mei thôi! Em ấy đi sát bên mình quá, mình có thể ngửi thấy mùi hương dầu gội hoa nhài dịu nhẹ từ mái tóc của em ấy. Mei ơi, em có mệt không? Sáng nay em đã phải chịu nhiều ấm ức như vậy, tim tôi đau như muốn vỡ ra đây này. Nhưng tôi phải thật ngầu, phải thật bình tĩnh để em không lo lắng. Giữ vững cơ mặt nào Shinohara Haru! Em ấy đang nhìn mình kìa! Nhịp tim của mình... ôi trời ơi, nó lại tăng lên 110 nhịp một phút rồi!”*


Mei khẽ mím chặt môi để ngăn bản thân không bật cười thành tiếng. Chàng trai này thực sự là một “simp chúa” chính hiệu đằng sau lớp mặt nạ hoàng tử băng giá. Sự tương phản đáng yêu đó khiến lòng cô dâng lên một cảm giác ấm áp và ngọt ngào vô hạn. Cô khẽ chạm tay vào chiếc kẹp tóc cỏ bốn lá bằng bạc mà cậu lén tặng đang gài trên mái tóc tết lệch của mình, thầm nghĩ rằng trên đời này, có lẽ sẽ không còn ai mạo hiểm cả tương lai để bảo vệ cô như cậu nữa.


Nhưng niềm vui ngắn ngủi ấy bỗng chốc bị đóng băng khi hai người đi đến khúc quanh dẫn ra khoảng sân sau biệt lập của khu hành chính.


Nhiệt độ xung quanh dường như đột ngột giảm xuống dưới mức đóng băng. Đứng chắn ngay giữa lối đi hẹp là một người đàn ông cao lớn, diện bộ vest đen may đo chuẩn mực không một nếp nhăn. Gương mặt gầy gò, lạnh lùng được che khuất một phần bởi chiếc kính râm đen thẫm, phong thái im lặng và bất động như một bức tượng đá.


Trợ lý Kim. Kẻ giám sát đáng sợ của cha Haru—Chủ tịch tập đoàn tài phiệt Shinohara Kenji.


Mei khẽ khựng bước chân, lồng ngực cô thắt lại khi cảm nhận được một luồng áp lực vô hình, nặng nề và ngột ngạt tỏa ra từ người đàn ông kia. Sóng não của Trợ lý Kim không hề có tạp âm, nó phẳng lặng, lạnh lẽo và máy móc đến đáng sợ, chỉ có một suy nghĩ duy nhất chạy tuần hoàn: *“Thiếu gia đã đi quá giới hạn. Phải thực hiện mệnh lệnh của Chủ tịch.”*


Ngay khi nhìn thấy Kim, tần số sóng não dương cầm êm dịu của Haru đột ngột đứt gãy. Một tiếng “bực” vang lên trong tâm trí Mei, thay vào đó là một nốt nhạc trầm buồn, sắc nhọn và đầy sự cảnh giác. Gương mặt Haru lạnh đi vài phần, cậu tiến lên nửa bước, vô tình nhưng vô cùng dứt khoát đứng chắn trước mặt Mei, che khuất hoàn toàn cô khỏi tầm mắt của người đàn ông mặc vest đen.


“Chú Kim,” giọng Haru vang lên, lạnh lẽo và xa cách như băng tuyết mùa đông. “Đây là khu vực học đường của trường Shuka. Người ngoài không có phận sự không nên xuất hiện ở đây.”


Trợ lý Kim khẽ cúi đầu một góc ba mươi độ chuẩn xác, cử chỉ cung kính nhưng giọng nói lại không mang theo một chút hơi ấm nào:


“Thiếu gia Haru. Tôi đến đây theo mệnh lệnh trực tiếp của Chủ tịch Kenji. Ông ấy yêu cầu tôi chuyển lời cảnh cáo nghiêm khắc nhất đến thiếu gia.”


Kim khẽ đẩy nhẹ chiếc kính râm, ánh mắt sắc lạnh sau lớp tròng kính tối màu lướt qua bả vai Haru, dừng lại trên người Mei trong một giây khiến cô cảm thấy sống lưng mình lạnh toát.


“Chủ tịch vô cùng phẫn nộ,” Kim tiếp tục, giọng nói đều đều như một cỗ máy phát ngôn. “Thiếu gia đã tự ý dùng quyền lực của Hội học sinh và danh nghĩa của gia tộc Shinohara để can thiệp vào quyết định kỷ luật của nhà trường, làm tổn hại nghiêm trọng đến mối quan hệ ngoại giao thương mại lâu đời giữa chúng ta và tập đoàn Shinjou. Tất cả chỉ vì... một nữ sinh bình dân.”


Hai từ “bình dân” được Kim nhấn mạnh một cách subtly, đầy sự khinh miệt và hạ thấp.


Mei đứng phía sau Haru, hai tay cô siết chặt lấy vạt áo đồng phục rộng thùng thình. Không có tai nghe bảo vệ, cô tháo bỏ hoàn toàn sự phòng thủ tinh thần, kích hoạt dị năng *Đồng Điệu Cảm Xúc (Empathic Resonance)*. Ngay khi cô tập trung tinh thần vào Haru, một luồng sóng não đau đớn, cô độc và nghẹt thở dội thẳng vào tâm trí cô.


Đó không phải là suy nghĩ bề nổi, mà là một vết thương lòng sâu hoắm từ thời thơ ấu của Haru đang bị xé toạc ra. Mei cảm nhận được lồng ngực mình thắt lại, khó thở, một cảm giác cô độc tột cùng bao trùm lấy cô, giống như cô đang bị nhốt trong một căn phòng tối tăm, lạnh lẽo của dinh thự Shinohara năm tám tuổi, đối mặt với những lời mắng mỏ tàn nhẫn của người cha độc đoán chỉ vì một bài kiểm tra không đạt điểm tuyệt đối.


Tiếng lòng của Haru lúc này không còn gào thét u mê nữa, mà là tiếng gầm rú đau đớn đầy bất lực:


*“Lại là ông ta... Lúc nào cũng là lợi ích gia tộc, lúc nào cũng là quan hệ ngoại giao thương mại! Ông ta coi tôi là cái gì? Một công cụ để củng cố quyền lực của tập đoàn sao? Tôi không quan tâm đến cái danh nghĩa người thừa kế chết tiệt đó! Nhưng... tại sao ông ta lại biết đến Mei? Không được... tuyệt đối không được để ông ta đụng vào em ấy! Mei là ánh sáng duy nhất của tôi, tôi sẵn sàng từ bỏ tất cả, sẵn sàng bị trục xuất, chỉ cần em ấy được bình an!”*


Trái tim Mei khẽ run lên bần bật. Nước mắt cô chực trào ra vì xúc động và xót xa. Người con trai kiêu ngạo, hoàn hảo trước mặt toàn trường thực chất lại đang phải mang những xiềng xích nặng nề và cô độc đến thế. Sự thấu cảm sâu sắc này khiến cô không còn cảm thấy sợ hãi thế lực tài phiệt khổng lồ kia nữa, mà chỉ muốn bước lên, nắm lấy bàn tay đang run rẩy thầm lặng của cậu để tiếp thêm chút hơi ấm bình dị.


Haru siết chặt hai nắm tay đến mức các khớp xương kêu răng rắc, nhưng gương mặt cậu vẫn duy trì “Thần Thái Băng Giá” hoàn hảo, không để lộ bất kỳ sự dao động nào trước mặt Kim:


“Tôi làm việc theo đúng quy chế tự trị của Hội học sinh trường Shuka. Quyết định kỷ luật của Hiệu trưởng dựa trên chứng cứ pháp lý rõ ràng về hành vi gian lận và nhận hối lộ của Ohara. Gia tộc Shinohara không có quyền can thiệp vào công việc nội bộ của nhà trường.”


Trợ lý Kim khẽ nhếch môi tạo thành một nụ cười vô cảm, lạnh lùng bẻ gãy lập luận của Haru:


“Thiếu gia vẫn còn quá ngây thơ. Quy chế tự trị? Trường Shuka tồn tại và vận hành dựa trên nguồn vốn tài trợ của ai, thiếu gia là người hiểu rõ nhất. Gia tộc Shinohara nắm giữ cổ phần chi phối tại đây. Chỉ cần một lời nói của Chủ tịch Kenji, Hiệu trưởng Ichinose sẽ lập tức thay đổi toàn bộ quy chế.”


Kim tiến lên một bước, khoảng cách gần hơn khiến áp lực càng thêm đè nén. Gã cúi người xuống, giọng nói trầm thấp đầy đe dọa trực diện:


“Chủ tịch yêu cầu tôi nhắc nhở thiếu gia: Sự nổi loạn của cậu có giới hạn của nó. Nếu thiếu gia tiếp tục có những hành động làm tổn hại đến lợi ích của tập đoàn, Chủ tịch sẽ trực tiếp can thiệp. Và mục tiêu đầu tiên của sự can thiệp đó... sẽ là học bổng toàn phần và tư cách học tập của em Nguyễn Mỹ Mei tại ngôi trường này. Một học sinh học bổng bình dân không có bối cảnh chống lưng, muốn biến mất khỏi Shuka là điều vô cùng dễ dàng.”


Đòn tấn công trực diện nhắm vào Mei giống như một nhát dao đâm thẳng vào tử huyệt của Haru.


Tiếng lòng của vị Hội trưởng bùng nổ một cơn bão sát khí kinh hoàng dội thẳng vào đầu Mei:


*“Đồ khốn! Các người dám đe dọa học bổng của Mei sao?! Nếu các người dám chạm vào một sợi tóc của em ấy, tôi thề sẽ dùng toàn bộ những tài liệu mật về giao dịch tài chính của tập đoàn mà tôi thu thập được để kéo tất cả xuống địa ngục! Tôi sẽ phá hủy cái tập đoàn Shinohara này! Không ai được phép làm tổn thương thiên thần của tôi!”*


Mei bàng hoàng trước suy nghĩ cực đoan và đầy đau đớn của Haru. Cậu ấy thực sự sẵn sàng hủy hoại cả tương lai, thậm chí là cả gia tộc mình chỉ để giữ cho cô được an toàn. Sự hy sinh thầm lặng và điên cuồng đó khiến lòng Mei thắt lại. Cô biết mình phải làm gì đó để ngăn Haru không phạm phải sai lầm bộc phát trong cơn giận dữ.


Mei khẽ tiến lên một bước, đứng ngang hàng bên cạnh Haru. Cô không hề né tránh ánh mắt lạnh lùng của Trợ lý Kim, ngược lại còn ngẩng cao đầu, dùng phong thái điềm tĩnh và giọng nói trong trẻo, dứt khoát của mình để phá vỡ bầu không khí ngột ngạt:


“Thưa chú Trợ lý Kim. Tôi là Nguyễn Mỹ Mei, trợ lý đặc biệt của Hội học sinh. Tôi tin rằng một tập đoàn khổng lồ và danh tiếng như Shinohara sẽ không dùng những thủ đoạn thấp hèn nhắm vào một học sinh học bổng bình thường để giải quyết vấn đề gia đình. Thực lực học tập và sự trong sạch của tôi đã được chứng minh rõ ràng trước toàn trường. Nếu gia tộc Shinohara tự ý tước bỏ học bổng của tôi không có lý do chính đáng, CLB Báo chí và dư luận xã hội học đường chắc chắn sẽ không giữ im lặng. Danh tiếng hoàn hảo của gia tộc mà Chủ tịch Kenji luôn giữ gìn... liệu có đáng bị hoen ố vì một việc nhỏ này không?”


Lời nói đanh thép, khúc chiết và đầy sự tự tin của Mei khiến cả Trợ lý Kim và Haru đều khựng lại kinh ngạc.


Kim nheo mắt nhìn cô gái nhỏ trước mặt. Gã không ngờ một nữ sinh bình dân, luôn đeo kính gọng đen dày và sống mờ nhạt lại có thể sở hữu một phong thái tự tin, sắc sảo và biết cách dùng chính danh tiếng của gia tộc để làm vũ khí phản đòn một cách thông minh đến thế. Sóng não của Kim khẽ dao động một nhịp đầy bất ngờ: *“Cô gái này... không đơn giản như báo cáo điều tra. Sự sắc bén này... quả thực có thể gây rắc rối cho danh tiếng tập đoàn nếu làm lớn chuyện.”*


Haru quay sang nhìn Mei, đôi mắt phượng ngập tràn sự ngỡ ngàng và cả sự xót xa vô hạn. Tiếng lòng của cậu lại tiếp tục gào thét u mê trong nước mắt hạnh phúc:


*“Ôi trời ơi... Mei của tôi giỏi quá! Em ấy đứng lên bảo vệ mình kìa! Em ấy không hề sợ hãi Trợ lý Kim, em ấy dùng lập luận sắc bén để bảo vệ danh dự của cả hai chúng ta! Em ấy đáng yêu và ngầu quá đi mất! Tôi muốn ôm em ấy ngay lập tức! Nhưng không được... tôi không thể để em ấy phải gánh chịu thêm bất kỳ rủi ro nào nữa. Tôi phải gánh vác việc này!”*


Haru hít một hơi thật sâu, ép bản thân khôi phục lại sự lạnh lùng hoàn hảo. Cậu hiểu rằng, việc tranh cãi trực tiếp hay bộc phát sự nổi loạn lúc này với Kim chỉ khiến cha cậu chú ý và nhắm vào Mei nhanh hơn. Để bảo vệ cô một cách lâu dài, cậu bắt buộc phải sử dụng chiến thuật nhẫn nhịn bề nổi, giả vờ thỏa hiệp để giữ kín các kế hoạch phản kháng thực tế.


Haru lạnh lùng nhìn Kim, giọng nói không một chút gợn sóng:


“Chú Kim. Chuyển lời lại với cha tôi: Tôi sẽ tự quản lý tốt các hoạt động của Hội học sinh theo đúng quy chuẩn hoàn hảo của gia tộc. Tôi chấp nhận sự giám sát chặt chẽ hơn về lịch trình cá nhân và tài chính từ ngày mai. Nhưng... nếu có bất kỳ thế lực nào bên ngoài tự ý can thiệp vào nhân sự của Hội học sinh hay học bổng của em Mei mà không thông qua quy trình hợp pháp của trường, tôi sẽ dùng quyền phủ quyết tối cao của Hội trưởng để đình chỉ toàn bộ hoạt động của ban quản trị Shuka. Lúc đó, thiệt hại về tài chính và danh tiếng của trường... cha tôi sẽ là người phải tự giải quyết với hội đồng quản trị.”


Lời tuyên bố đầy sức nặng và mang tính răn đe ngược của Haru khiến Trợ lý Kim khẽ biến sắc. Gã hiểu vị thiếu gia này có đủ bản lĩnh và sự điên cuồng để thực hiện lời nói đó.


Kim im lặng một lúc, rồi khẽ cúi đầu nhận bộ thỏa hiệp tạm thời:


“Tôi sẽ chuyển lời của thiếu gia lại cho Chủ tịch Kenji một cách đầy đủ nhất. Hy vọng thiếu gia giữ đúng cam kết chấp nhận sự giám sát.”


Kim lùi lại một bước, nhưng trước khi quay lưng bước đi, gã khẽ dừng lại, khóe môi nhếch lên một nụ cười đầy ẩn ý lạnh lẽo. Gã đưa tay tháo chiếc kính râm xuống, để lộ đôi mắt ti hí đầy sự toan tính tàn nhẫn, ném ra một quả bom thông tin cuối cùng dội thẳng vào đôi bạn trẻ:


“Nhưng có một việc tôi cần thông báo trước để thiếu gia chuẩn bị tinh thần. Chủ tịch đã đưa ra quyết định cuối cùng để chấn chỉnh lại sự nổi loạn của cậu. Vào thứ Hai tuần tới, Phu nhân Shinohara Shizuka—mẹ của thiếu gia—sẽ trực tiếp đến trường Shuka với tư cách đặc phái viên tối cao của gia tộc để giám sát toàn bộ hoạt động của Hội học sinh và quy trình chuẩn bị cho Lễ hội Văn hóa sắp tới.”


Lời tuyên bố của Kim vang lên giữa hành lang lạnh lẽo như một tiếng sét đánh ngang tai.


Phu nhân Shizuka—người mẹ quý phái nhưng u sầu, người phụ nữ sống trong cuộc hôn nhân hợp đồng lạnh lẽo và luôn lo lắng cho tương lai của Haru—sẽ trực tiếp xuất hiện tại trường học để giám sát cậu. Sóng gió thực sự của gia tộc Shinohara đã chính thức gõ cửa vương quốc tự trị của Haru.


Trợ lý Kim đeo lại chiếc kính râm, quay lưng bước đi, bóng đen cao lớn của gã khuất dần ở cuối hành lang, để lại một khoảng không gian im lặng đến ngột ngạt và lạnh buốt.


Haru đứng lặng người giữa hành lang, bờ vai cậu khẽ run lên một nhịp dưới sức nặng của những xiềng xích vô hình vừa bị siết chặt hơn. Gương mặt cậu tái đi dưới ánh sáng mờ nhạt của ô cửa kính vòm.


Mei đứng bên cạnh, cô không đeo tai nghe, khẽ nhìn sang Haru. Qua dị năng *Đồng Điệu Cảm Xúc*, cô nghe thấy tiếng lòng của cậu lúc này không còn gào thét nữa, mà chuyển thành một giai điệu trầm buồn, cô độc tột cùng của một đứa trẻ đang đứng giữa động băng lạnh lẽo của gia đình mình.


Cô khẽ đưa tay vào túi áo đồng phục, nắm chặt lấy chiếc kẹp tóc cỏ bốn lá bằng bạc—bùa hộ mệnh ngọt ngào của cô. Ánh mắt Mei trở nên kiên định hơn bao giờ hết dưới bóng tối hành lang. Cô tự hứa với bản thân rằng, cho dù tuần tới có là mẹ của Haru, hay cả gia tộc tài phiệt khổng lồ kia xuất hiện, cô cũng sẽ không bao giờ lùi bước, cô sẽ luôn sát cánh bên cạnh để sưởi ấm và bảo vệ tiếng lòng cô độc của người con trai này.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!