Ánh Sáng Trở Lại Trên Diễn Đàn
Cánh cửa gỗ mun nặng nề của Phòng họp tối cao thuộc Ban giám hiệu khép lại sau lưng, cắt đứt hoàn toàn bầu không khí ngột ngạt, đầy toan tính của những kẻ nắm quyền lực thượng lưu. Nguyễn Mỹ Mei bước đi trên hành lang lát đá cẩm thạch của tòa nhà phía Tây, đôi chân cô vẫn còn hơi run rẩy sau những giờ phút đối đầu căng thẳng.
Chiếc tai nghe chống ồn màu trắng – lá chắn bảo mệnh bấy lâu nay của cô – đã bị dẫm nát từ trước và đang nằm im lìm trong góc sâu của ba lô. Không có nó, Mei cảm thấy mình như một kẻ không phòng bị bước đi giữa bão tố. Dù cô đã cố gắng vận dụng “Phương pháp Khóa Tiếng Lòng”, hít thở thật sâu theo nhịp ba giây để dựng lên một bức tường kính vô hình trong tâm trí, nhưng những tiếng thì thầm, những luồng sóng não tò mò, phán xét từ các văn phòng giáo vụ dọc hành lang vẫn lách qua các khe nứt dội thẳng vào màng nhĩ cô từng đợt ong ong nhức nhối.
Nhưng ngay khi cơn đau đầu âm ỉ sau thái dương chuẩn bị bùng phát, một luồng tần số sóng não trầm ấm, dịu dàng như một bản nhạc dương cầm dưới mưa nhỏ đột ngột lan tỏa, bao bọc lấy tâm trí cô. Đó là tần số của Shinohara Haru.
Vị Hội trưởng Hội học sinh đang đi ngay sát bên cạnh cô. Tấm lưng cao lớn, thẳng tắp của cậu sừng sững như một bức tường thành kiên cố, chắn đi mọi ánh nhìn soi mói từ bên ngoài. Ngoài mặt, Haru vẫn duy trì “Thần Thái Băng Giá” hoàn hảo đến mức đáng sợ. Gương mặt góc cạnh của cậu lạnh lùng, xa cách, đôi mắt phượng sắc sảo nhìn thẳng về phía trước không một chút dao động. Thế nhưng, tiếng lòng của vị Hội trưởng lúc này lại đang bùng nổ pháo hoa hạnh phúc vỡ òa, gào thét u mê đầy đáng yêu dội thẳng vào tâm trí Mei:
*“Aaaaa! Mei đi cạnh mình kìa! Em ấy nhỏ nhắn quá, chỉ đứng đến vai mình thôi! Nhìn chiếc kẹp tóc cỏ bốn lá bằng bạc mình tặng lấp lánh trên mái tóc tết lệch của em ấy kìa, em ấy đeo nó hợp đến mức tim mình muốn rụng ra ngoài mất! Có phải em ấy đang nhìn mình không? Giữ vững cơ mặt, Shinohara Haru! Phải thật ngầu, thật lạnh lùng để làm chỗ dựa cho em ấy! Nhưng mà em ấy đáng yêu quá, mình muốn ôm em ấy vào lòng ngay lập tức! Ôi trời ơi, nhịp tim của mình sắp vượt mức kiểm soát rồi!”*
Mei khẽ cắn môi để ngăn bản thân không bật cười thành tiếng. Sự tương phản cực độ giữa vẻ ngoài lạnh lùng như băng đá và tiếng lòng si tình cuồng nhiệt, nháo nhào như một chú cún nhỏ của Haru luôn là phương thuốc kỳ diệu nhất giúp cô xua tan mọi mệt mỏi và đau đầu. Cô khẽ chạm tay vào chiếc kẹp tóc cỏ bốn lá trên đầu, lòng dâng lên một sự ấm áp và biết ơn vô hạn. Người con trai này đã vì sự trong sạch của cô mà mạo hiểm cả tương lai thừa kế, đứng lên đối đầu trực diện với Hiệu trưởng và tập đoàn tài phiệt đứng sau.
“Cậu... không sao chứ, Hội trưởng?” Mei khẽ lên tiếng, giọng nói trong trẻo của cô vang lên phá vỡ sự im lặng của hành lang.
Haru khẽ khựng lại một nhịp, cơ mặt cậu cứng đờ trong một giây trước khi khôi phục lại vẻ lạnh lùng hằng ngày. Cậu không quay đầu lại, chỉ nhàn nhạt đáp:
“Tôi không sao. Đây là trách nhiệm của Hội học sinh nhằm duy trì sự công bằng học đường. Em không cần phải bận tâm.”
Thế nhưng, tiếng lòng của cậu lại đang gào thét một nốt nhạc cao vút:
*“Em ấy lo lắng cho mình kìa! Ôi trời ơi, giọng nói của Mei ngọt ngào như kẹo sữa vậy! Mình muốn nghe em ấy gọi tên mình, chứ không phải là cái chức danh Hội trưởng lạnh lẽo này! Nhưng không được, mình phải tỏ ra thật chuyên nghiệp, thật đáng tin cậy!”*
Mei khẽ mỉm cười, ánh mắt cô ngập tràn sự dịu dàng. Cô biết, đằng sau lớp mặt nạ hoàn hảo kia là một trái tim chân thành và ấm áp nhất thế giới.
Ngay khi hai người bước xuống sảnh chính của tòa nhà phía Tây, một bóng người nhỏ nhắn với mái tóc ngắn cá tính nhuộm nâu sáng đã lao vút đến như một mũi tên. Đó là Trần Minh Aoi, cô bạn thân duy nhất của Mei. Tay Aoi vẫn đang cầm chiếc loa cầm tay mini màu hồng, gương mặt đỏ bừng vì phấn khích và lo lắng.
“Mei! Cậu không sao chứ?! Cái lão già Ohara đó có làm gì cậu không?! Tớ nghe nói phiên điều trần diễn ra căng thẳng lắm!” Aoi nắm chặt lấy hai vai Mei, cuống cuồng kiểm tra từ đầu đến chân.
“Tớ không sao, Aoi. Mọi chuyện đã được giải quyết rồi. Tớ được minh oan hoàn toàn rồi,” Mei nhẹ nhàng vỗ về cô bạn thân.
“Thật sao?! Ôi trời đất ơi, tớ biết ngay mà! Con nhỏ Sayaka độc ác đó cuối cùng cũng bị trừng trị!” Aoi reo lên, nước mắt chực trào ra vì xúc động. Cô quay sang cúi đầu thật sâu trước Haru: “Cảm ơn Hội trưởng! Cảm ơn cậu đã bảo vệ Mei của tớ!”
Haru khẽ gật đầu, phong thái vẫn xa cách như cũ:
“Không có gì. Hội học sinh chỉ làm theo đúng hiến chương trường.”
Từ phía sau rặng cây cảnh hành lang, Phạm Thảo Vy – nữ phóng viên trường năng nổ của CLB Báo chí – bước ra với chiếc máy ảnh cơ kỹ thuật số chuyên nghiệp đeo trước ngực. Vy đẩy nhẹ gọng kính cận dày, gương mặt lộ rõ sự nhạy bén của một nhà báo thực thụ:
“Chúc mừng cậu, Mei. Tớ đã chuẩn bị sẵn sàng toàn bộ tư liệu điều tra. Bản phân tích địa chỉ IP chỉ thẳng đến thiết bị của Sayaka và đồng bọn đã được định dạng hoàn chỉnh. Chỉ chờ tín hiệu từ Hội học sinh là chúng ta sẽ đưa sự thật ra ánh sáng.”
“Cảm ơn cậu, Vy,” Mei mỉm cười biết ơn.
Haru lướt mắt nhìn đồng hồ đeo tay, ánh mắt cậu tối sầm lại khi nghĩ đến những tổn thương mà Mei đã phải gánh chịu những ngày qua do bão tin đồn bẩn thỉu trên mạng xã hội. Cậu trầm giọng ra lệnh:
“Đã đến giờ nghỉ trưa. Toàn bộ học sinh đang tập trung tại nhà ăn và sảnh chính. Vy, gửi toàn bộ tư liệu bài viết sang cho Quốc Anh. Chúng ta sẽ kích hoạt chiến dịch lật đổ dư luận ngay bây giờ.”
“Rõ!” Vy gật đầu quyết đoán, ngón tay thoăn thoắt gõ phím gửi file dữ liệu trên điện thoại.
Tại phòng kỹ thuật của CLB Phát thanh nằm ở tầng ba tòa nhà phía Đông, Ngô Quốc Anh – phát thanh viên tài năng với gương mặt sáng sủa và giọng nói trầm ấm truyền cảm – đang ngồi trước bàn điều khiển âm thanh chuyên nghiệp. Trên cổ cậu ta là chiếc tai nghe chụp tai cỡ lớn, ngón tay gõ nhịp nhẹ nhàng trên chiếc micro mạ bạc sáng bóng.
Nhận được tín hiệu từ Vy, Quốc Anh khẽ nhếch môi cười đầy phấn khích. Cậu ta vốn là người ghét sự rập khuôn và những trò bắt nạt bẩn thỉu của giới nhà giàu. Hành động dũng cảm lần này của Hội học sinh hoàn toàn khớp với tinh thần chính nghĩa của cậu ta.
“Kênh phát thanh trường Shuka xin chào toàn thể học sinh và giáo viên,” giọng nói trầm ấm, lôi cuốn của Quốc Anh đột ngột vang lên từ hệ thống loa phát thanh, lan tỏa đến mọi ngóc ngách của khu học xá, từ sân trường lộng gió đến nhà ăn thường náo nhiệt.
Tại nhà ăn thường, hàng trăm học sinh đang dùng bữa trưa bỗng chốc khựng lại. Những tiếng xì xào bàn tán về vụ án gian lận của Mei đột ngột nhỏ dần. Mọi người đều ngước đầu nhìn lên những chiếc loa gắn trên tường.
“Hôm nay, thay vì những bản nhạc nhẹ thường nhật, ban phát thanh xin phép được công bố một thông báo khẩn cấp và đặc biệt từ Hội học sinh tự trị và Ban giám thị trường Shuka, liên quan đến vụ án oan gian lận học thuật của em Nguyễn Mỹ Mei lớp 11-A vừa diễn ra sáng nay.”
Bầu không khí toàn trường bỗng chốc trở nên im lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng lá rơi bên ngoài cửa sổ. Ai nấy đều nín thở lắng nghe.
“Sau đây là đoạn ghi âm lời thú tội trực tiếp của em Nguyễn Thùy Linh lớp 11-A tại phòng họp tối cao của Ban giám hiệu, vạch trần toàn bộ quá trình dàn dựng, gài bẫy trộm đề thi học kỳ.”
Tiếng rè nhẹ của máy ghi âm vang lên, và ngay sau đó, giọng nói run rẩy, khóc lóc thảm thiết của Thùy Linh được phát sóng trực tiếp, rõ ràng đến từng câu chữ:
*“...Tôi... tôi thừa nhận... Chính tôi đã lén dời chậu cây cảnh để che khuất camera hành lang khu Tây vào tối thứ Ba... Tôi đã lấy tệp đề thi Toán học kỳ gốc từ phòng giáo vụ sau khi được Sayaka đưa mật mã... Chính Sayaka đã chỉ đạo tôi nhét tệp đề thi đó vào ngăn khóa kéo sâu nhất trong cặp của Mei trong giờ ra chơi... Tôi xin lỗi... Tôi chỉ làm theo lệnh của Sayaka...”*
Đoạn ghi âm kết thúc, toàn bộ trường Shuka giống như bị dội một gáo nước lạnh, bùng nổ những tiếng xì xào, bàn tán đầy kinh ngạc. Những học sinh trung lưu vốn hùa theo tin đồn bấy lâu nay bỗng chốc nhìn nhau với vẻ mặt bàng hoàng.
Chưa dừng lại ở đó, giọng đọc đanh thép của Quốc Anh tiếp tục vang lên, công bố quyết định kỷ luật chính thức:
“Dựa trên những chứng cứ vật lý không thể chối cãi, bao gồm dấu vân tay của Nguyễn Thùy Linh trên tệp đề thi gốc và video camera hành lang đã được khôi phục hoàn toàn, Hiệu trưởng Ichinose đã chính thức ký quyết định kỷ luật sa thải, đình chỉ công tác lập tức đối với Trưởng ban kỷ luật cũ Ohara vì hành vi nhận hối lộ để bao che sai phạm. Đồng thời, ký quyết định kỷ luật cảnh cáo mức độ nặng nhất, ghi học bạ vĩnh viễn đối với em Shinjou Sayaka vì hành vi vu khống và gian lận học thuật. Sự trong sạch của em Nguyễn Mỹ Mei đã được khôi phục hoàn toàn.”
Bản tin phát thanh vừa dứt, toàn bộ sảnh chính và nhà ăn trường Shuka lập tức bùng nổ như một núi lửa phun trào.
“Trời đất ơi! Hóa ra là Sayaka tự mình trộm đề rồi đổ oan cho Mei sao?!”
“Đáng sợ quá! Thầy Ohara còn nhận hối lộ để ép cung nữa chứ! Thật là bỉ ổi!”
“Thế mà mấy ngày nay chúng ta lại đi chỉ trích, cô lập Mei... Tớ cảm thấy tội lỗi quá.”
Mei đứng ở hành lang tòa nhà phía Tây, cô tháo bỏ hoàn toàn sự phòng thủ tinh thần. Sử dụng “Đọc Vị Tâm Lý Đám Đông”, cô cảm nhận được luồng sóng cảm xúc của toàn trường đang xoay chuyển 180 độ. Những tiếng lòng ác ý, khinh miệt bấy lâu nay hoàn toàn biến mất, thay vào đó là sự hối hận, đồng cảm và ngưỡng mộ dành cho sự kiên cường của cô.
Cùng lúc đó, trên màn hình điện thoại của hàng ngàn học sinh Shuka, một thông báo mới từ Diễn đàn ẩn Shuka Confessions đồng loạt vang lên.
Phạm Thảo Vy đã chính thức xuất bản bài viết điều tra chi tiết mang tiêu đề: *“Ánh Sáng Sau Bức Tường Hoàng Gia: Sự Thật Về Vụ Án Oan Của Nguyễn Mỹ Mei”*. Bài viết đính kèm hình ảnh rõ nét về dữ liệu phân tích IP chỉ thẳng đến điện thoại cá nhân của Sayaka, vạch trần tài khoản ảo chuyên đăng bài bôi nhọ danh dự của Mei những ngày qua.
Hàng ngàn lượt bình luận, chia sẻ bùng nổ với tốc độ chóng mặt dưới bài viết. Dư luận học đường quay xe một cách ngoạn mục:
*“Mei-chan, xin lỗi cậu rất nhiều! Cậu quả thực là một thiên thần kiên cường!”*
*“Đúng vậy, đối mặt với sức ép của nhà giàu mà không hề cúi đầu nhận tội, Mei-chan quả là hình mẫu cho học sinh học bổng chúng ta!”*
*“Hội trưởng Haru ngầu quá! Cậu ấy đã lập hội đồng kỷ luật mới để tìm lại công lý cho Mei! Cặp đôi này đáng yêu quá đi mất!”*
Aoi nhảy cẫng lên sung sướng, ôm chầm lấy Mei khóc nức nở:
“Mei ơi! Công lý đến rồi! Chúng ta thắng rồi! Từ nay không còn đứa nào dám bắt nạt cậu nữa!”
Mei vỗ nhẹ lưng cô bạn thân, giọt nước mắt hạnh phúc khẽ lăn dài trên má. Cô nhìn sang Haru, người vẫn đang giữ vẻ mặt lạnh lùng nhưng tiếng lòng thì đang bùng nổ pháo hoa hạnh phúc vỡ òa, nháo nhào nhảy múa:
*“Aaaaa! Mei mỉm cười rồi! Nụ cười của em ấy rạng rỡ như ánh nắng ban mai vậy! Mình đã làm được rồi! Mình đã dọn sạch mọi vết nhơ bẩn thỉu xung quanh thiên thần của mình! Nhìn kìa, toàn trường đang chúc phúc cho em ấy, không ai dám khinh miệt em ấy nữa! Mei ơi, tôi muốn nắm tay em chạy trốn khỏi đám đông này quá! Ôi trời ơi, mình hạnh phúc đến phát khóc mất!”*
Nhưng niềm vui chiến thắng của họ chưa kịp lắng xuống thì một bóng dáng quen thuộc xuất hiện ở phía cuối hành lang sảnh chính.
Shinjou Sayaka đang chậm rãi bước đi.
Không còn vẻ kiêu sa, lộng lẫy hằng ngày, mái tóc uốn lọn vàng óng ả của cô ta giờ đây xơ xác, rối bời. Gương mặt trang điểm cầu kỳ nhợt nhạt, đôi mắt sưng húp vì khóc lóc và sợ hãi. Cô ta cố gắng bước đi thật nhanh để trốn tránh thực tại, nhưng hành lang sảnh chính lúc này chật kín học sinh.
Sayaka ngước đầu lên, hy vọng tìm thấy những ánh mắt phục tùng, những lời nịnh nọt hằng ngày từ nhóm vệ tinh thân cận. Thế nhưng, ngay khi cô ta bước đến gần, đám bạn thân hằng ngày lập tức lùi lại, quay mặt đi chỗ khác như thể đang nhìn thấy một mầm bệnh truyền nhiễm đáng ghê tởm.
Những tiếng xì xào, chỉ trỏ ác ý từng nhắm vào Mei giờ đây quay ngược lại, dội thẳng vào Sayaka không một chút thương tiếc:
“Nhìn kìa, thủ phạm trộm đề thi kìa...”
“Ghi học bạ vĩnh viễn thì coi như tương lai du học tiêu tùng rồi nhé. Đáng đời kẻ vu khống.”
“Đúng là loại đạo đức giả, cậy nhà giàu để chà đạp người khác...”
Sayaka khựng lại giữa sảnh chính. Cô ta đứng trơ trọi, cô độc giữa vòng vây của những ánh mắt khinh bỉ, ghẻ lạnh của bạn học hằng ngày. Sự tẩy chay học đường tàn nhẫn nhất – thứ vũ khí cô ta từng dùng để hủy hoại Mei – giờ đây đang dội ngược lại bản thân cô ta với sức mạnh tàn khốc gấp bội.
Cô ta run rẩy bước đi trong sự cô lập hoàn toàn, chính thức nếm trải cảm giác cay đắng của kẻ bị cả thế giới quay lưng.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!