Nhạc nềnShizima

Sự Sụp Đổ Của Một Đế Chế Học Đường

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Phòng họp tối cao của Ban giám hiệu trường Shuka chìm vào một khoảng lặng nghẹt thở. Tiếng kim đồng hồ quả lắc bằng gỗ sồi cổ kính gõ nhịp tắc... tắc... nặng nề như tiếng búa phán quyết của số phận. Ánh sáng từ màn hình máy chiếu vẫn rọi những con số giao dịch ngân hàng xanh loét lên gương mặt xám ngoét của Ohara. Vị Trưởng ban kỷ luật cũ – kẻ từng hô mưa gọi gió, dùng luật lệ học đường để chà đạp lên những học sinh nghèo cô thế – giờ đây đang ngồi rạp xuống ghế như một đống bùn nhão, đôi mắt vô thần nhìn vào khoảng không vô định. Gã không thể thốt ra nổi một lời bào chữa nào trước chứng cứ giao dịch tài chính quá rõ ràng.


Đứng ở đầu bàn tròn, Hiệu trưởng Ichinose khẽ nhúc nhích thân hình mập mạp của mình. Gương mặt bóng dầu của ông ta lấm tấm những giọt mồ hôi hột. Ông ta khẽ chỉnh lại chiếc cà vạt lụa đắt tiền, cố gắng duy trì vẻ đạo mạo hằng ngày, nhưng ánh mắt lấm lét nhìn về phía Shinjou Sayaka đã tố cáo sự hoang mang tột độ trong lòng ông ta. Với tư cách là người đứng đầu Ban Giám hiệu Shuka, Ichinose hiểu rõ hơn ai hết về sức ảnh hưởng kinh khủng từ Sức ép từ Tập đoàn Shinjou. Hai mươi phần trăm ngân sách tài trợ xây dựng khu học xá mới và hàng loạt quỹ học bổng của trường đều nằm trong tay cha của Sayaka. Nếu hôm nay ông ta thẳng tay kỷ luật Sayaka, tập đoàn Shinjou chắc chắn sẽ rút vốn ngay lập tức, và cái ghế Hiệu trưởng của ông ta cũng sẽ lung lay theo.


Ichinose ho khan một tiếng, cố nở một nụ cười hòa nhã giả tạo, rồi chậm rãi bước đến gần bàn tròn, dùng tay khẽ gạt xấp ảnh giao dịch mờ ám của Ohara sang một bên:


"Khụ... Các em học sinh quả thực rất nhạy bén và có tinh thần trách nhiệm cao. Tuy nhiên, sự việc lần này vô cùng phức tạp, liên quan đến danh tiếng lâu đời của trường tư thục danh giá Shuka của chúng ta. Thầy nghĩ... chúng ta không nên làm lớn chuyện trước truyền thông để tránh những tổn hại không đáng có cho cả hai bên. Thầy đề xuất một phương án hòa giải nội bộ thế này."


Ông ta nhìn về phía Mei, ánh mắt lộ rõ sự tính toán thương mại của một kẻ cơ hội:


"Em Nguyễn Mỹ Mei là một học sinh học bổng xuất sắc. Để bù đắp cho những hiểu lầm và áp lực mà em phải gánh chịu những ngày qua, nhà trường sẽ đặc biệt cấp cho em một suất học bổng toàn phần du học tại một trường đại học thuộc khối Ivy League danh giá sau khi tốt nghiệp, kèm theo thư giới thiệu cá nhân do chính thầy ký nhận. Đổi lại, vụ việc của bạn Thùy Linh và Trưởng ban Ohara sẽ được xử lý nội bộ trong êm đẹp. Bạn Sayaka cũng sẽ nhận một lời cảnh cáo kín từ ban giám hiệu và tự nguyện đóng góp thêm một khoản tài trợ cho quỹ khuyến học của trường. Em thấy phương án này thế nào?"


Một lời đề nghị béo bở, một tấm vé vàng đổi đời mà bất kỳ học sinh nghèo nào cũng thèm khát. Ichinose tự tin rằng Mei – một nữ sinh "vô hình" luôn phải chật vật lo toan học phí – sẽ lập tức gật đầu đồng ý trong nước mắt hạnh phúc.


Thế nhưng, Mei chỉ yên lặng đứng đó. Chiếc tai nghe chống ồn màu trắng bảo mệnh của cô đã bị dẫm nát từ trước, nằm im lìm trong ba lô. Không có lớp lá chắn ấy, cô phải hứng chịu toàn bộ luồng sóng não dơ bẩn, đầy sự thực dụng và giả tạo của Ichinose dội thẳng vào tâm trí:


*"Con nhỏ nghèo hèn này chắc chắn sẽ đồng ý thôi! Một suất du học Mỹ là quá đủ để mua chuộc sự im lặng của nó rồi. Chỉ cần nó ký vào biên bản thỏa thuận hòa giải, mình sẽ giữ chân được nhà Shinjou, vừa có tiếng là bao dung học sinh nghèo, vừa giữ sạch được cái ghế Hiệu trưởng này! Thật là một giao dịch hoàn hảo!"*


Mei khẽ cắn môi, lòng dâng lên một sự ghê tởm sâu sắc trước sự đạo đức giả của người đàn ông đang đứng trên bục giảng dạy người khác làm người. Cô khẽ chạm vào chiếc kẹp tóc cỏ bốn lá bằng bạc trên mái tóc tết lệch của mình, cảm nhận được hơi ấm tinh thần từ lời hứa bảo vệ của Haru. Cô không hề nhìn vào bức thư giới thiệu hay tấm vé du học kia, ánh mắt cô trong suốt, kiên định nhìn thẳng vào Hiệu trưởng:


"Thưa Hiệu trưởng Ichinose, tôi xin phép từ chối phương án hòa giải này. Danh dự và sự trong sạch của tôi không phải là một món hàng để nhà trường dùng làm công cụ trao đổi hay thỏa hiệp thương mại. Nếu hôm nay tôi im lặng nhận suất học bổng này, đồng nghĩa với việc tôi chấp nhận để những kẻ vu khống, hãm hại người khác được nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật chỉ vì họ giàu có. Tôi yêu cầu một phán quyết kỷ luật công khai và minh bạch theo đúng hiến chương trường Shuka."


"Em...!" Ichinose biến sắc, nụ cười giả tạo trên môi đông cứng lại.


Ngay lập tức, Shinohara Haru bước lên một bước, chắn hoàn toàn trước mặt Mei. Tấm lưng cao lớn, thẳng tắp như cây tùng trong bão tuyết của cậu mang lại cho cô một cảm giác an toàn tuyệt đối. Khí chất lạnh lùng, uy nghiêm của vị Hội trưởng Hội học sinh bùng nổ, bộc lộ uy quyền tối cao của Cấp 4: Đỉnh Phong (Pinnacle). Đôi mắt phượng sắc sảo của cậu khóa chặt lấy Hiệu trưởng Ichinose, giọng nói trầm thấp nhưng đanh thép vang lên:


"Hội học sinh tự trị trường Shuka thẳng thừng từ chối phương án hòa giải nội bộ mang tính lấp liếm sai phạm này. Thưa Hiệu trưởng, đây không còn là một vụ tranh chấp nhỏ giữa các học sinh, mà là một vụ án tham nhũng hệ thống, lạm dụng quyền hạn kỷ luật để nhận hối lộ và vu khống trắng trợn. Nếu Ban Giám hiệu Shuka cố tình che giấu hành vi của Ohara và Shinjou Sayaka để bảo toàn nguồn tài trợ, Hội học sinh tự trị sẽ lập tức kích hoạt điều khoản khẩn cấp trong hiến chương sáng lập."


Haru rút từ trong cặp tài liệu ra một văn bản đóng dấu đỏ của Hội học sinh, đặt mạnh xuống bàn tròn:


"Chúng tôi sẽ gửi toàn bộ hồ sơ giao dịch tài chính bẩn thỉu của Ohara, đoạn video camera hành lang đã khôi phục và dữ liệu IP bôi nhọ danh dự của Sayaka lên Bộ Giáo dục và Đào tạo, đồng thời công bố công khai cho các cơ quan báo chí truyền thông lớn tại Tokyo ngay trong sáng nay. Tôi tin rằng, khi vụ bê bối tham nhũng và bắt nạt học đường này bị phanh phui trước công chúng, danh tiếng trăm năm của trường Shuka và giá trị cổ phiếu của tập đoàn Shinjou sẽ phải gánh chịu những hậu quả khủng khiếp hơn gấp trăm lần khoản tiền tài trợ kia."


Tiếng lòng của Haru lúc này bùng nổ pháo hoa phẫn nộ và cuồng nhiệt bảo vệ cô dội thẳng vào đầu Mei, ấm áp và chân thật đến mức khiến cô suýt rơi nước mắt:


*"Lão già hói đầu kia dám dùng tiền để đe dọa và mua chuộc thiên thần của tôi sao?! Cái gì mà du học Mỹ, cái gì mà thư giới thiệu?! Tập đoàn Shinohara chúng tôi dư sức mua lại cả cái trường này, xây cho Mei mười cái trường đại học đỉnh cao khác để em ấy thích học lúc nào thì học! Lão dám làm Mei của tôi buồn, làm sắc mặt em ấy nhợt nhạt thế kia kìa! Nhìn kìa, em ấy khẽ cắn môi trông đau lòng quá đi mất! Tôi muốn lột cái ghế Hiệu trưởng của lão ngay lập tức! Giữ vững cơ mặt, Shinohara Haru! Phải thật ngầu, phải thật uy nghiêm để đè bẹp sự kiêu ngạo của lão già này! Tôi sẽ bảo vệ em, Mei ơi, cho dù có phải đối đầu với cả thế giới thượng lưu này!"*


Hiệu trưởng Ichinose nghe thấy tối hậu thư của Haru, mặt cắt không còn giọt máu. Ông ta loạng choạng lùi lại một bước, giọng nói run rẩy chỉ tay vào Haru:


"Shinohara Haru! Em... em điên rồi sao?! Em có biết tập đoàn Shinjou đứng sau Sayaka có tầm ảnh hưởng lớn thế nào không? Sức ép từ Tập đoàn Shinjou không phải là thứ mà một học sinh như em có thể gánh vác nổi! Nếu họ rút toàn bộ hai mươi phần trăm vốn tài trợ xây dựng khu học xá mới, ngôi trường này sẽ rơi vào khủng hoảng tài chính! Em lấy tư cách gì để chịu trách nhiệm trước Hội đồng quản trị?!"


Haru đứng thẳng, ánh mắt lạnh lùng như băng tuyết nhìn thẳng vào sự hèn nhát của vị Hiệu trưởng:


"Tôi lấy tư cách là Hội trưởng Hội học sinh tự trị trường Shuka, người được toàn thể học sinh bầu ra để bảo vệ hiến chương và sự công bằng của ngôi trường này. Danh dự, sự chính trực và tương lai của học sinh trường Shuka không phải là thứ có thể mua bán bằng tiền tài của bất kỳ tập đoàn nào. Nếu tập đoàn Shinjou rút vốn, gia tộc Shinohara của chúng tôi sẵn sàng bù đắp toàn bộ khoản tài trợ thiếu hụt đó ngay trong ngày hôm nay. Nhưng công lý, ngày hôm nay, bắt buộc phải được thực thi."


Tuyên bố kiên định, đanh thép của Haru giống như một gáo nước lạnh dội thẳng vào sự kiêu ngạo của giới thượng lưu. Sayaka đứng chết lặng bên cạnh bàn tròn, hai mắt trợn tròn đầy sự bàng hoàng và tuyệt vọng. Cô ta không ngờ Haru lại sẵn sàng dùng đến cả thế lực gia tộc Shinohara tối cao chỉ để bảo vệ một con nhỏ học bổng nghèo hèn như Mei.


Đúng lúc này, thầy giám thị Ngô Minh Trí – cột trụ kỷ luật thép của trường Shuka – chậm rãi đứng dậy. Thầy chỉnh lại chiếc kính gọng đen nghiêm nghị, ánh mắt cương trực nhìn thẳng vào Hiệu trưởng Ichinose:


"Thưa Hiệu trưởng, tôi hoàn toàn đồng thuận với lập trường của Hội trưởng Shinohara. Quy chế kỷ luật của trường Shuka được xây dựng trên nền tảng của sự công bằng học thuật và đạo đức nhà giáo. Hành vi nhận hối lộ của Ohara và hành động vu khống, gài bẫy của em Shinjou Sayaka đã vi phạm nghiêm trọng pháp luật và quy chế trường học. Chúng ta không thể vì đồng tiền tài trợ mà dung túng cho cái ác, làm vấy bẩn danh dự của ngôi trường này. Tôi đề nghị Hiệu trưởng lập tức ký quyết định kỷ luật chính thức theo đúng quy trình."


Sự lên tiếng của thầy giám thị chính trực Ngô Minh Trí giống như chiếc đinh cuối cùng đóng chặt vào chiếc quan tài lạm quyền của Ohara và Sayaka. Ban Giám hiệu Shuka và các giáo viên trung lập có mặt trong phòng họp cũng bắt đầu xì xào bàn tán, đồng loạt gật đầu đồng thuận trước sức ép pháp lý và đạo đức quá lớn từ phía Haru và thầy Trí.


Hiệu trưởng Ichinose nhìn quanh phòng họp, nhận ra mình đã hoàn toàn bị cô lập. Ông ta nhìn vào chiếc USB chứa dữ liệu tham nhũng trên bàn, rồi nhìn sang gương mặt lạnh lùng không một kẽ hở của Haru. Trong sự bất lực tột cùng, ông ta run rẩy cầm chiếc bút ký mạ vàng ròng – thứ từng là biểu trưng cho quyền lực tối cao của mình – và chậm rãi ký vào văn bản phán quyết kỷ luật chính thức.


"Tôi... ký quyết định đình chỉ công tác lập tức đối với ông Ohara, chuyển hồ sơ sang cơ quan điều tra hình sự vì hành vi nhận hối lộ. Đồng thời... ký quyết định kỷ luật cảnh cáo mức độ nặng nhất, ghi học bạ vĩnh viễn đối với em Shinjou Sayaka vì hành vi vu khống và gian lận học thuật."


Quyết định kỷ luật được thông qua, chiếc bút ký mạ vàng rơi cạch xuống bàn tròn.


Mei khẽ nhắm mắt lại, một giọt nước mắt nóng hổi khẽ lăn dài trên gò má nhợt nhạt của cô vì nhẹ nhõm. Danh dự của cô, cuộc sống bình yên của gia đình cô, tất cả đã được bảo toàn một cách ngoạn mục. Cô chính thức được minh oan hoàn toàn trước sự ngỡ ngàng, nể phục và xấu hổ của toàn thể ban giám hiệu và hội đồng kỷ luật trường Shuka.


Cô khẽ ngước nhìn sang Haru. Dưới ánh sáng pha lê của phòng họp, gương mặt góc cạnh của cậu vẫn giữ vẻ lạnh lùng như băng đá, nhưng tiếng lòng của cậu lúc này lại đang bùng nổ pháo hoa hạnh phúc vỡ òa, gào thét u mê đầy đáng yêu dội thẳng vào tâm trí cô:


*"Aaaaa! Mei khóc kìa! Thiên thần của tôi rơi nước mắt rồi! Nhưng đó là nước mắt hạnh phúc đúng không?! Ôi trời ơi, em ấy nhìn mình kìa! Ánh mắt em ấy lấp lánh như những ngôi sao trên bầu trời đêm vậy! Mình đã bảo vệ được em ấy rồi! Tôi giỏi quá đúng không Mei ơi?! Em hãy nhìn tôi nhiều hơn nữa đi... Không được, Shinohara Haru! Giữ vững cơ mặt lạnh lùng! Trận chiến này mới chỉ là bắt đầu thôi!"*

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!