Giao Dịch Bẩn Thỉu Bị Phanh Phui
Ánh sáng hồng ngoại từ màn hình máy chiếu lớn rọi thẳng vào gương mặt tái mét, không còn một giọt máu của Shinjou Sayaka. Tiếng chiếc ghế da bị đẩy lùi thô bạo vẫn còn ong ong bên tai mọi người. Sayaka đứng bật dậy, đôi vai gầy dưới lớp áo đồng phục đắt tiền khẽ run rẩy, nhưng đôi mắt kiêu sa của một tiểu thư tài phiệt vẫn cố rướn lên, đầy vẻ căm phẫn và hoảng loạn. Cô ta chỉ tay vào hình ảnh Nguyễn Thùy Linh đang lén lút bỏ tệp đề thi vào cặp của Mei trên màn hình, giọng nói run rẩy nhưng cố gằn lên từng chữ:
"Không thể nào! Đây... đây hoàn toàn là sự vu khống! Tôi không hề biết gì về việc này cả! Thầy Hiệu trưởng, các thầy cô trong ban giám hiệu, mọi người phải tin tôi! Nguyễn Thùy Linh làm việc này hoàn toàn là do ý muốn cá nhân của cậu ta! Chắc chắn cậu ta đố kỵ với học lực của bạn Mei, hoặc... hoặc cậu ta muốn hãm hại tôi nên mới bày ra trò này! Tôi không liên quan!"
Mei ngồi yên lặng trên chiếc ghế gỗ mun, hai tay siết chặt lấy vạt áo đồng phục rộng thùng thình để che giấu sự căng thẳng. Không có chiếc tai nghe chống ồn màu trắng bảo vệ, đại não cô đang phải gánh chịu một cơn bão sóng não khủng khiếp từ những người xung quanh. Nhưng ngay lúc này, tiếng lòng đố kỵ, điên cuồng và đầy tàn nhẫn của Sayaka dội thẳng vào màng nhĩ cô, rõ ràng đến mức khiến cô rùng mình:
*"Thùy Linh chỉ là một con chó nhỏ của nhà Shinjou! Hy sinh nó là cách duy nhất để giữ sạch danh tiếng của mình và gia tộc! Chỉ cần mình kiên quyết chối tội, cha sẽ dùng thế lực tài chính để ép Hiệu trưởng Ichinose phải im lặng. Thùy Linh, mày đừng trách tao, ai bảo mày ngu ngốc để lại dấu vết trên camera chứ!"*
Mei khẽ cắn môi, lòng dâng lên một sự ghê tởm sâu sắc trước sự lạnh lùng, ích kỷ của giới thượng lưu. Cô khẽ liếc nhìn sang Thùy Linh – người lúc này cũng đang ngồi ở góc phòng họp, gương mặt nhợt nhạt, đôi mắt trợn tròn nhìn Sayaka với vẻ bàng hoàng và phản bội tột độ. Linh không ngờ người cô ta luôn trung thành phụng sự lại dễ dàng vứt bỏ cô ta như một món đồ chơi hết giá trị sử dụng.
Ngay lập tức, Trưởng ban kỷ luật Ohara – kẻ đang đổ mồ hôi hột trên ghế chủ tọa – vội vàng đập bàn hùa theo để cứu vãn tình thế:
"Đúng thế! Lời của tiểu thư Sayaka hoàn toàn có lý! Đoạn video này chỉ chứng minh Nguyễn Thùy Linh là kẻ thực hiện hành vi gài bẫy. Không hề có bất kỳ bằng chứng trực tiếp nào cho thấy tiểu thư Sayaka có liên quan! Thưa Hiệu trưởng, tôi đề nghị lập tức đình chỉ học tập đối với Nguyễn Thùy Linh và khép lại vụ án tại đây để bảo vệ danh dự cho những học sinh vô tội khác!"
*"Đúng thế, phải đổ hết tội lên đầu con nhỏ Linh kia!"* Tiếng lòng hèn nhát, tham lam của Ohara gào thét trong đầu Mei. *"Chỉ cần Sayaka an toàn, khoản tài trợ căn hộ cao cấp của nhà Shinjou dành cho mình mới không bị rút lại! Mình phải áp đảo thằng nhóc Hội trưởng kia bằng mọi giá!"*
Cơn đau đầu âm ỉ sau thái dương của Mei lại bắt đầu nhen nhóm dưới áp lực của những tiếng lòng dơ bẩn ấy. Nhưng ngay lập tức, một luồng tần số sóng não trầm ấm, dịu dàng như một bản nhạc dương cầm dưới mưa nhỏ lại lan tỏa, bao bọc lấy tâm trí cô. Đó là tần số của Shinohara Haru.
Haru vẫn đứng thẳng tắp bên cạnh bàn điều khiển máy chiếu, tấm lưng vươn cao như cây tùng trong bão tuyết. Ngoài mặt, cậu vẫn duy trì một "Thần Thái Băng Giá" hoàn hảo đến mức đáng sợ. Gương mặt phượng sắc sảo không một chút dao động, đôi mắt lạnh lùng nhìn thẳng về phía Ohara như nhìn một kẻ hề. Thế nhưng, tiếng lòng gào thét u mê và phẫn nộ tột cùng của cậu lại dội thẳng vào đầu Mei, ấm áp và chân thật đến mức khiến cô muốn bật cười giữa hoàn cảnh ngặt nghèo:
*"Cái lão già mập mạp dơ bẩn kia! Lại dám đập bàn hét lớn để bao che cho con nhỏ kiêu ngạo đó sao?! Nhìn kìa, tiếng động mạnh của lão lại làm Mei của tôi giật mình rồi! Đáng chết, bả vai em ấy khẽ run lên kìa, sắc mặt lại nhợt nhạt đi rồi! Tôi muốn dùng thanh kiếm tre Kendo băm vằn cái bản mặt tự phụ của lão và con nhỏ Sayaka ra ngay lập tức! Mei ơi, em đừng sợ, có tôi ở đây rồi. Cho dù có phải lật đổ cả cái Ban Giám hiệu Shuka này, tôi cũng sẽ không để bất kỳ ai đụng vào một sợi tóc của em! Nhưng mà... ôi trời ơi, lúc em ấy lo lắng bấu chặt lấy vạt áo trông đáng yêu quá đi mất! Mình muốn nắm lấy bàn tay nhỏ bé đó ghê... Không được, Shinohara Haru! Giữ vững cơ mặt! Trợ lý Kim đang nhìn từ góc phòng! Phải ngầu, phải thật ngầu để làm chỗ dựa cho thiên thần của mình!"*
Mei khẽ chạm vào chiếc kẹp tóc cỏ bốn lá bằng bạc trên mái tóc tết lệch của mình, cảm giác mát lạnh từ kim loại giúp cô lấy lại sự kiên cường. Sự si tình cuồng nhiệt và sự bảo bọc vô điều kiện của Haru giống như một liều thuốc giảm đau cực mạnh, xoa dịu hoàn toàn cơn đau đầu của cô. Cô biết mình không thể mãi đứng sau lưng cậu. Đã đến lúc cô phải tự mình bước ra ánh sáng để bảo vệ danh dự của bản thân và đập tan sự đạo đức giả của những kẻ lạm quyền.
Mei khẽ ngẩng cao đầu, tháo bỏ hoàn toàn vẻ nhút nhát của một nữ sinh "vô hình". Cô khẽ gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn gỗ mun theo nhịp mật mã: *Cộc... cộc cộc...* báo hiệu cho Haru rằng cô đã sẵn sàng hành động.
Cô chậm rãi đứng dậy, điều chỉnh lại chiếc băng tay đỏ của Trợ lý Hội học sinh trên cánh tay trái, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào Hiệu trưởng Ichinose và Trưởng ban kỷ luật Ohara:
"Thưa Hiệu trưởng Ichinose, thưa hội đồng kỷ luật. Bạn Sayaka khẳng định mình hoàn toàn vô tội và bị bạn Thùy Linh đổ oan. Trưởng ban Ohara cũng vội vàng muốn khép lại vụ án bằng cách đổ mọi tội lỗi lên đầu một mình bạn Linh. Nhưng tôi tin rằng, một học sinh bình thường như bạn Linh, cho dù có đố kỵ với tôi đến mức nào, cũng không thể có đủ quyền hạn và tài chính để mua chuộc, chỉ đạo cả một Trưởng ban kỷ luật của trường Shuka đứng ra bảo kê, ép cung tôi suốt bốn tiếng đồng hồ trong phòng kín."
Cả phòng họp tối cao lập tức rơi vào một sự im lặng tĩnh mịch đến đáng sợ. Lời nói của Mei tuy nhẹ nhàng nhưng đanh thép, khúc chiết, trực tiếp chỉ thẳng vào sự tha hóa của hệ thống kỷ luật cũ.
"Nguyễn Mỹ Mei! Em dám vu khống tôi sao?!" Ohara đỏ mặt tía tai, đứng phắt dậy quát lớn.
"Tôi không hề vu khống ông, thầy Ohara," Mei bình tĩnh đáp, giọng nói của cô vang vọng khắp gian phòng rộng lớn. "Bởi vì chúng tôi có bằng chứng thứ hai chứng minh mối liên kết tài chính đen tối giữa ông và gia đình bạn Shinjou Sayaka. Một giao dịch bẩn thỉu nhằm tước đoạt tương lai học tập của một học sinh học bổng cô thế như tôi."
Mei mở chiếc cặp tài liệu màu xanh của mình, chậm rãi rút ra một xấp ảnh rõ nét và trình lên trước mặt Hiệu trưởng Ichinose và thầy giám thị Ngô Minh Trí.
"Đây là những bức ảnh được thực hiện bởi sự hỗ trợ điều tra từ bạn Phạm Thảo Vy, phóng viên của Câu lạc bộ Báo chí trường Shuka. Bằng kỹ năng 'Chụp Ảnh Hiện Trường Bí Mật', bạn Vy đã ghi lại được toàn bộ quá trình giao dịch mờ ám của Trưởng ban Ohara."
Thầy giám thị Ngô Minh Trí đón lấy xấp ảnh, lướt qua từng tấm và sắc mặt thầy lập tức biến đổi, từ nghiêm nghị chuyển sang một sự giận dữ tột độ. Thầy đặt mạnh xấp ảnh xuống bàn tròn, để lộ những hình ảnh rõ nét đến từng chi tiết.
Trong ảnh là bối cảnh một quán cà phê sang trọng bậc nhất tại quận Shibuya vào chiều thứ Hai tuần này. Trưởng ban kỷ luật Ohara đang ngồi đối diện với một người đàn ông mặc vest đen lịch lãm – người được xác định rõ ràng là trợ lý riêng của gia đình Shinjou Sayaka. Trên bàn là một chiếc phong bì màu nâu dày cộp, chứa đầy những xấp tiền mặt mệnh giá lớn đang được Ohara lén lút nhận lấy và bỏ vào cặp táp cá nhân của mình. Góc chụp vô cùng tinh tế, bắt trọn hoàn toàn gương mặt đầy sự tham lam, đắc ý của Ohara và biểu cảm thỏa thuận của gã trợ lý.
"Cái này... cái này là..." Ohara lắp bắp, hai đầu gối gã run rẩy đến mức không thể đứng vững, phải bấu chặt lấy mép bàn để khỏi ngã quỵ. "Đây chỉ là một cuộc gặp gỡ cá nhân! Chiếc phong bì đó... đó là khoản tài trợ hợp pháp của tập đoàn Shinjou dành cho quỹ hoạt động của Ban kỷ luật! Không hề có giao dịch bẩn thỉu nào ở đây cả!"
*"Chết tiệt! Con nhỏ phóng viên lá cải kia lén chụp từ lúc nào vậy?!"* Tiếng lòng hoảng loạn, sợ hãi tột cùng của Ohara dội vào đầu Mei như những tiếng sét đánh. *"Nếu Hiệu trưởng biết mình lén nhận căn hộ cao cấp núp bóng tài trợ cá nhân, mình sẽ bị truy tố hình sự mất! Mình phải chối... phải chối đến cùng!"*
Sayaka cũng nhìn chằm chằm vào những bức ảnh, đôi môi cô ta run rẩy, hai bàn tay siết chặt lại đến mức móng tay đâm sâu vào lòng bàn tay đau nhói. Tiếng lòng của cô ta bộc lộ một sự đố kỵ và hoảng sợ điên cuồng:
*"Thảo Vy... con nhỏ đáng ghét của CLB Báo chí dám phản bội giới thượng lưu để giúp con nhỏ nghèo hèn này sao?! Cha ơi, mau cứu con... Nếu giao dịch tài chính này bị công bố rộng rãi, danh tiếng của tập đoàn Shinjou sẽ bị hủy hoại hoàn toàn trên thị trường chứng khoán mất!"*
Haru đứng cạnh bàn điều khiển máy chiếu, chứng kiến toàn bộ sự hoảng loạn của đối thủ. Cậu khẽ bước lên một bước, đứng sát bên cạnh Mei. Sự hiện diện ấm áp, cao lớn của cậu giống như một bức tường thành vững chắc che chở cho cô trước mọi ánh nhìn thù hằn từ phía Sayaka. Cậu chậm rãi đặt tay lên bàn, lướt ngón tay trên bàn phím laptop bảo mật, dõng dạc tuyên bố:
"Trưởng ban Ohara khẳng định đó là khoản tài trợ hợp pháp của tập đoàn Shinjou dành cho quỹ hoạt động của trường. Vậy xin hỏi ông, tại sao khoản 'tài trợ' trị giá mười triệu Yên đó không hề được nộp vào tài khoản chung của phòng tài vụ Shuka, mà lại được chuyển thẳng vào một tài khoản ngân hàng ẩn danh của ông tại Thụy Sĩ ngay trong đêm thứ Hai?"
Haru gõ phím, màn hình máy chiếu lớn lập tức chuyển sang một biểu đồ phân tích tài chính chi tiết.
"Hội học sinh đã phối hợp cùng các chuyên gia tài chính để truy vết lịch sử giao dịch ngân hàng của ông. Đây là bản sao kê chi tiết tài khoản cá nhân của ông, thể hiện rõ ràng khoản tiền mười triệu Yên được chuyển từ tài khoản của trợ lý gia đình Shinjou vào đúng 8 giờ tối thứ Hai. Và ngay sáng hôm sau, ông lập tức tiến hành thủ tục mua lại một căn hộ cao cấp tại khu trung tâm Shibuya – thứ mà một Trưởng ban kỷ luật với mức lương thông thường không bao giờ có thể chi trả được trong vòng mười năm."
Những con số, mốc thời gian và tên tài khoản giao dịch hiện lên rõ mòn một trên màn hình lớn, đập tan hoàn toàn mọi lời bào chữa dối trá của Ohara. Đây chính là bằng chứng thép về "Giao dịch ngầm của Ohara" – một vụ tham nhũng hệ thống học đường tàn nhẫn được dàn dựng hoàn hảo để đổi lấy việc trục xuất một nữ sinh học bổng vô tội.
"Trưởng ban Ohara," giọng nói của thầy giám thị Ngô Minh Trí vang lên, lạnh lùng và nghiêm khắc như một thẩm phán tối cao. "Hành vi nhận hối lộ, ngụy tạo hồ sơ kỷ luật và cấu kết với thế lực bên ngoài để hãm hại học sinh là sự vi phạm nghiêm trọng nhất đối với đạo đức nhà giáo và quy chế trường Shuka. Ông còn điều gì để giải thích về bản sao kê giao dịch tài chính này không?"
Ohara nhìn chằm chằm vào những con số phát sáng trên màn hình lớn. Cặp kính gọng vàng trên mũi gã xô lệch, trượt xuống và rơi cạch xuống mặt bàn gỗ mun. Hai mắt gã trợn trừng, vô thần, toàn bộ cơ thể béo mập run rẩy dữ dội. Gã há hốc miệng cố gắng thốt ra một lời giải thích, nhưng cổ họng gã nghẹn đắng lại, không thể phát ra bất kỳ âm thanh nào trước sự thật vật lý quá rõ ràng.
Trong đầu gã, tiếng lòng gào thét tuyệt vọng vỡ òa, dội thẳng vào tâm trí Mei như một tiếng khóc than của một kẻ tội đồ bị dồn vào chân tường:
*"Xong rồi... Tất cả đã kết thúc rồi... Sự nghiệp của mình, danh vọng của mình, cả căn hộ cao cấp kia... tất cả đều tan thành mây khói! Thằng nhóc Shinohara đã nắm giữ toàn bộ chứng cứ tài chính của mình! Mình sẽ bị đuổi việc, bị khởi tố hình sự và bị tước bỏ mọi quyền lợi... Mình tiêu rồi!"*
Ohara ngã quỵ xuống ghế, toàn bộ cơ thể gã đổ sụp xuống như một đống bùn nhão, không thể đưa ra bất kỳ lời bào chữa nào trước chứng cứ giao dịch tài chính rõ ràng. Sự ngạo mạn, hống hách của kẻ lạm quyền hằng ngày hoàn toàn biến mất, nhường chỗ cho một sự thảm hại, hèn nhát tột cùng của một kẻ thất bại.
Mei đứng thẳng tắp bên cạnh Haru, chiếc kẹp tóc cỏ bốn lá bằng bạc trên mái tóc cô khẽ lấp lánh dưới ánh đèn pha lê. Cô nhìn Ohara đang gục ngã trên ghế, rồi quay sang nhìn Sayaka – kẻ lúc này cũng đang đứng chết lặng, đôi mắt kiêu sa chứa đầy sự hoảng sợ tột độ khi nhận ra liên minh bẩn thỉu của mình đã hoàn toàn bị phanh phui trước toàn thể hội đồng kỷ luật.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!