Những Lời Nói Dối Thao Thao Bất Tuyệt
Chiếc kẹp giấy màu đỏ nằm im lìm trên mặt bàn gỗ mun bóng loáng, phản chiếu thứ ánh sáng vàng vọt, lạnh lẽo từ chiếc đèn chùm pha lê khổng lồ phía trên. Trong không gian rộng lớn và ngột ngạt của Phòng họp tối cao của Ban giám hiệu, vật chứng nhỏ bé ấy lại giống như một quả bom nguyên tử vừa được kích hoạt, thổi bùng lên làn sóng xì xào đầy kinh ngạc từ phía các giáo viên thành viên hội đồng kỷ luật.
Trưởng ban kỷ luật cũ Ohara nở một nụ cười đắc thắng tột cùng. Gã ưỡn ngực, bàn tay mập mạp khẽ vuốt lại nếp áo vest giám thị phẳng phiu, ánh mắt ti hí sau cặp kính gọng vàng nhìn xoáy vào Nguyễn Mỹ Mei như thể cô đã là một kẻ tội đồ bị kết án tử hình. Ở góc bàn bên kia, Shinjou Sayaka khẽ tựa lưng vào chiếc ghế da cao cấp, ngón tay sơn đỏ kiêu sa gõ nhẹ lên chiếc túi hiệu Hermes đặt trên đùi. Cô ta không thèm giấu giếm nụ cười khinh miệt, đôi mắt cong lên đầy vẻ chế giễu.
Mei khẽ cắn chặt môi dưới. Không có chiếc tai nghe chống ồn màu trắng để bảo vệ, đại não cô đang phải gánh chịu một cơn bão sóng não khủng khiếp. Tiếng lòng đắc ý của Ohara, sự đố kỵ điên cuồng của Sayaka, và cả sự dao động, nghi ngờ từ những giáo viên trung lập xung quanh dội thẳng vào màng nhĩ cô từng đợt ong ong nhức nhối. Cơn đau đầu âm ỉ sau thái dương bắt đầu bùng phát, khiến tầm nhìn của cô hơi nhòe đi.
Nhưng ngay khi Mei tưởng chừng như mình sắp quỵ ngã, một luồng tần số sóng não trầm ấm, dịu dàng như một bản nhạc dương cầm dưới mưa nhỏ đột ngột lan tỏa, bao bọc lấy tâm trí cô. Đó là tần số của Shinohara Haru. Vị Hội trưởng Hội học sinh đang ngồi ngay bên cạnh cô, tấm lưng thẳng tắp như cây tùng vươn cao trong bão tuyết.
Ngoài mặt, Haru vẫn duy trì một "Thần Thái Băng Giá (Absolute Poker Face)" hoàn hảo đến mức đáng sợ. Gương mặt cậu lạnh lùng, xa cách, đôi mắt phượng sắc sảo nhìn thẳng về phía trước không một chút dao động, toát ra uy quyền tối cao của người thừa kế tập đoàn Shinohara. Thế nhưng, trong sảnh đường im lặng ấy, tiếng lòng gào thét u mê và lo lắng đến phát điên của cậu lại dội thẳng vào đầu Mei, ấm áp và chân thật đến mức khiến cô muốn rơi nước mắt:
*"Đáng chết! Đáng chết! Cái kẹp giấy đỏ đó rõ ràng là đồ ngụy tạo! Làm sao Mei của tôi có thể làm rơi thứ đó được chứ? Nhìn kìa, sắc mặt em ấy nhợt nhạt quá, bả vai lại run lên nữa. Họ có biết em ấy đang phải chịu đựng áp lực lớn thế nào không? Tôi muốn nắm lấy tay em ấy, muốn ôm em ấy vào lòng ngay lập tức! Bình tĩnh lại, Shinohara Haru! Mày phải giữ vững vẻ mặt lạnh lùng này! Trợ lý Kim đang giám sát từ góc phòng! Mình phải băm vằm cái kịch bản dối trá của con nhỏ Thu Hương kia ra để bảo vệ thiên thần của mình!"*
Mei khẽ mỉm cười trong lòng. Sự si tình cuồng nhiệt và bảo bọc vô điều kiện của Haru giống như một liều thuốc giảm đau cực mạnh, xua tan hoàn toàn cơn đau đầu của cô. Cô khẽ chạm vào chiếc kẹp tóc cỏ bốn lá bằng bạc trên mái tóc tết lệch của mình, hít một hơi thật sâu để lấy lại sự kiên cường. Cô biết, đã đến lúc mình và Haru phối hợp phản công.
"Thưa Hiệu trưởng Ichinose, thưa thầy giám thị Ngô Minh Trí," giọng nói trầm thấp, lạnh lùng của Haru đột ngột vang lên, cắt ngang tiếng xì xào của phòng họp. Cậu chậm rãi đứng dậy, phong thái uy nghiêm áp đảo hoàn toàn bầu không khí. "Hội học sinh có ý kiến phản bác tính hợp pháp của phiên họp kỷ luật khẩn cấp này, cũng như tính xác thực trong lời khai của nhân chứng Lê Thị Thu Hương."
Ohara lập tức biến sắc, gã đập mạnh tay xuống bàn, quát lớn: "Hội trưởng Shinohara! Nhân chứng đã đưa ra cả lời khai lẫn vật chứng rõ ràng trước hội đồng! Trò định dùng quyền lực Hội trưởng để bao che cho một kẻ gian lận học thuật sao?!"
Haru không thèm nhìn Ohara lấy một cái. Cậu chậm rãi mở cặp tài liệu, rút ra một tập văn bản cũ kỹ, ố vàng nhưng có đóng dấu đỏ chói tai. Đó chính là "Tài liệu quy chế tự trị nguyên bản" có chữ ký của người sáng lập trường Shuka mà thầy Saito đã lén trao cho Mei đêm qua.
"Theo Điều 14, Khoản 3 của Hiến chương tự trị Shuka nguyên bản," Haru dõng dạc tuyên bố, giọng nói khúc chiết, đanh thép dội vào từng góc phòng. "Mọi quyết định kỷ luật đặc biệt liên quan đến học sinh nhận học bổng toàn phần phải được lập hồ sơ và có con dấu xác nhận của Phòng Giáo vụ trong vòng 24 giờ kể từ khi xảy ra vụ việc. Tuy nhiên, 'Tệp hồ sơ kỷ luật màu xanh' do Trưởng ban Ohara trình lên hôm nay hoàn toàn thiếu con dấu xác nhận này. Nói cách khác, về mặt pháp lý học đường, tệp hồ sơ này là vô hiệu. Ban kỷ luật cũ đã cố tình bỏ qua quy trình bắt buộc để ép buộc bị cáo nhận tội."
Cả phòng họp chấn động. Thầy giám thị Ngô Minh Trí lập tức cầm tệp hồ sơ màu xanh lên kiểm tra. Khuôn mặt chữ điền nghiêm nghị của thầy đanh lại, thầy gật đầu đầy công tâm: "Chính xác. Hồ sơ của Ban kỷ luật hoàn toàn thiếu con dấu xác nhận của phòng giáo vụ. Trưởng ban Ohara, ông giải thích thế nào về sự cẩu thả này?"
Ohara lắp bắp, mồ hôi hột bắt đầu rịn ra trên trán: "Tôi... tôi vì muốn nhanh chóng xử lý vụ việc để bảo vệ danh tiếng trường... nên chưa kịp..."
"Chưa kịp, hay là cố tình đi đêm để lách luật?" Haru cắt ngang bằng một câu hỏi sắc lẹm như dao cạo, áp dụng kỹ năng "Truy Vấn Gợi Ý (Verbal Trapping)" đỉnh cao. "Nhưng không sao. Để đảm bảo sự công bằng tuyệt đối trước khi Hiệu trưởng đưa ra phán quyết, tôi yêu cầu được trực tiếp đối chất với nhân chứng Lê Thị Thu Hương ngay tại sảnh đường này. Thầy Hiệu trưởng, thầy có đồng ý không?"
Hiệu trưởng Ichinose liếc nhìn Sayaka, rồi lại nhìn sang Haru. Sức ép từ danh tiếng của người thừa kế gia tộc Shinohara khiến ông ta không thể từ chối. Ông ta gượng cười, gật đầu: "Được... Hội trưởng có quyền chất vấn nhân chứng."
Haru chậm rãi bước đến trước bục nhân chứng, đứng cách Lê Thị Thu Hương chưa đầy hai mét. Thần thái băng giá của cậu tỏa ra một áp lực vô hình cực lớn, khiến cô bé lớp 11-C nhút nhát càng thêm run rẩy, đầu cúi gầm không dám ngước lên.
Trong lúc đó, Mei ngồi tại bàn tròn, tập trung toàn bộ tinh thần vào dị năng Đọc Tâm Chủ Động. Cô nhìn chăm chú vào từng cử động nhỏ trên cơ mặt của Hương, áp dụng "Phân tích Biểu cảm Vi mô" để dò tìm kẽ hở. Sóng não của Hương liên tục truyền về những hình ảnh ký ức hỗn loạn và tiếng lòng đầy tội lỗi:
*"Mình sợ quá... Mình phải nhớ lại kịch bản của tiểu thư Sayaka... Tối thứ Ba lúc 5 giờ 30, hành lang khu Tây... Mình nhìn thấy Mei đi ra... Nhưng thực ra lúc đó mình đang ở phòng y tế xin thuốc cho bố... Mình đâu có đi qua hành lang khu Tây... Hơn nữa, chiều thứ Ba hành lang đó đang sửa đèn cơ mà..."*
Phát hiện ra mấu chốt cực kỳ quan trọng này, Mei khẽ đặt bàn tay lên mặt bàn gỗ mun. Cô bắt đầu gõ nhẹ các đầu ngón tay tạo thành những âm thanh "cộc... cộc cộc..." theo một nhịp điệu đặc biệt.
Đây là mật mã gõ tay mà cô và Haru đã bí mật rèn luyện dựa trên sự đồng điệu cảm xúc. Nhịp gõ này truyền đi thông điệp: *"Nhân chứng nói dối về mốc thời gian. Chiều thứ Ba hành lang khu Tây mất điện sửa chữa."*
Haru khẽ liếc qua bàn tay của Mei. Dù gương mặt cậu vẫn lạnh lùng không một tia cảm xúc, nhưng trong đầu cậu, tiếng lòng lại bùng nổ một sự phấn khích và ngưỡng mộ tột độ:
*"Ôi trời ơi! Mei của tôi thông minh quá! Em ấy đã đọc được kẽ hở của con nhỏ kia rồi! Nhịp gõ tay của em ấy thật là đáng yêu, ngón tay thanh mảnh chạm vào mặt bàn gỗ làm tim mình đập loạn nhịp mất! Được rồi, thiên thần của tôi, hãy xem tôi băm vằn lời nói dối của chúng nó đây!"*
Haru thu lại ánh mắt, hướng thẳng về phía Thu Hương, giọng nói lạnh lùng vang lên:
"Học sinh Lê Thị Thu Hương. Em khẳng định vào lúc 5 giờ 30 phút chiều thứ Ba, em đã nhìn thấy Nguyễn Mỹ Mei bước ra từ phòng giáo vụ bảo mật ở hành lang khu Tây?"
Hương giật mình, run rẩy gật đầu: "V... Vâng, đúng vậy ạ."
"Em nhìn thấy rất rõ ràng gương mặt của Mei, và thậm chí còn nhặt được chiếc kẹp giấy màu đỏ này ngay trước cửa phòng giáo vụ sau khi Mei rời đi?" Haru cầm chiếc kẹp giấy đỏ lên, xoay nhẹ dưới ánh đèn.
"Vâng... lúc đó đèn hành lang rất sáng... em nhìn thấy rõ chiếc kẹp giấy rơi ra từ túi áo của bạn Mei..." Hương lắp bắp trả lời theo đúng kịch bản đã chuẩn bị sẵn trong đầu.
Haru khẽ nhếch môi, một nụ cười lạnh lùng, đầy sát khí xuất hiện trên gương mặt hoàn hảo của cậu. Cậu quay sang phía thầy giám thị Ngô Minh Trí:
"Thưa thầy giám thị, thưa hội đồng kỷ luật. Tôi xin trình bày một sự thật vật lý khách quan. Vào chiều thứ Ba tuần này, từ lúc 5 giờ đến 6 giờ chiều, toàn bộ hệ thống chiếu sáng tại hành lang khu học xá Tây đã bị ngắt hoàn toàn để phục vụ công tác bảo trì và thay thế đường dây điện định kỳ. Toàn bộ khu vực đó lúc 5 giờ 30 phút chiều hoàn toàn chìm trong bóng tối. Sự việc này đã được ghi chép rõ ràng trong nhật ký bảo an của trường."
Cả phòng họp lập tức rơi vào một sự im lặng đáng sợ. Sắc mặt của Sayaka đột ngột thay đổi, cô ta siết chặt chiếc túi Hermes đến mức da túi nhăn rúm lại. Ohara thì há hốc mồm, trán gã đầm đìa mồ hôi.
Haru quay ngoắt lại phía Thu Hương, giọng nói đột ngột trở nên đanh thép, dồn dập áp dụng kỹ năng Truy Vấn Gợi Ý:
"Học sinh Hương! Một hành lang hoàn toàn mất điện, tối đen như mực vào lúc chiều muộn cuối xuân. Vậy làm thế nào em có thể nhìn rõ gương mặt của Mei từ khoảng cách mười mét? Làm thế nào em có thể nhìn thấy một chiếc kẹp giấy nhỏ bé màu đỏ rơi xuống sàn nhà tối tăm không một chút ánh sáng?! Em đang nói dối, đúng không?!"
"Em... em..." Hương hoảng loạn tột độ. Gương mặt cô bé cắt không còn một giọt máu, đôi mắt to tròn ngập tràn sự sợ hãi nhìn về phía Sayaka cầu cứu. Tiếng lòng của cô bé gào thét điên cuồng trong đầu Mei:
*"Chết rồi! Sayaka không hề nói với mình là hành lang mất điện! Mình phải trả lời thế nào đây? Thầy Ngô Minh Trí đang nhìn mình bằng ánh mắt đáng sợ quá! Mình sẽ bị đuổi học mất! Mình không muốn nói dối nữa..."*
Haru không cho Hương một giây nào để thở dốc, cậu tiếp tục dồn ép bằng mốc thời gian mâu thuẫn thứ hai mà Mei vừa gõ tay báo hiệu:
"Chưa hết! Em nói em đang đi từ phòng tự học về. Nhưng theo thông báo của thư viện trường, phòng tự học khu Tây đã bị đóng cửa niêm phong từ sáng thứ Hai để chuẩn bị cho kỳ thi học kỳ! Em vào phòng tự học bằng cách nào khi cửa phòng đã bị khóa xích?! Lời khai của em hoàn toàn là một kịch bản ngụy tạo vụng về hòng vu khống cho học sinh vô tội! Ai là kẻ đã đưa chiếc kẹp giấy này cho em và ép em phải đứng đây nói dối trước hội đồng kỷ luật?! Hãy nói sự thật ra!"
Sự dồn ép sắc bén, đầy uy lực của Haru kết hợp với nỗi sợ hãi tột cùng trước thầy giám thị Trí đã hoàn toàn bẻ gãy tinh thần phòng thủ của Thu Hương. Cô bé gục đầu xuống bục nhân chứng, bả vai run rẩy dữ dội, những giọt nước mắt tội lỗi bắt đầu lã chã rơi xuống nền gạch.
Nhìn thấy nhân chứng sống duy nhất chuẩn bị sụp đổ và khai ra sự thật, Ohara hoảng hốt tột độ. Gã không thể để lộ việc mình nhận hối lộ và sự thông đồng của nhà Shinjou ngay tại phiên tòa này. Gã điên cuồng đập mạnh tay xuống bàn, đứng bật dậy cắt ngang cuộc truy vấn:
"Đủ rồi! Shinohara Haru! Trò đang lạm dụng uy thế Hội trưởng Hội học sinh để đe dọa, ép cung một học sinh khóa dưới yếu đuối ngay trước mặt Hiệu trưởng và ban giám hiệu! Hành vi của trò vi phạm nghiêm trọng quy chuẩn đạo đức của trường Shuka! Tôi yêu cầu dừng ngay cuộc đối chất vô lý này lại lập tức!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!