Nhạc nềnShizima

Bước Vào Sảnh Đường Công Lý

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sáng thứ Sáu, đúng 7 giờ 45 phút. Hành lang dẫn đến Phòng họp tối cao của Ban giám hiệu trường Shuka vắng lặng một cách rợn người. Ánh nắng sớm nhạt nhòa của những ngày cuối xuân lọt qua những ô cửa kính màu vẽ họa tiết châu Âu cổ kính, hắt những vệt sáng loang lổ, lạnh ngắt xuống nền gạch đá cẩm thạch phẳng bóng. Không có tiếng cười đùa tinh nghịch hằng ngày của học sinh, không có tiếng bước chân vội vã của những tiết học chính khóa. Không gian chỉ tràn ngập một bầu không khí ngột ngạt, trang nghiêm đến nghẹt thở của một ngày phán quyết.


Nguyễn Mỹ Mei bước đi dọc hành lang dài, cánh tay trái cô khẽ siết chặt lấy chiếc cặp sách sờn góc. Trên cánh tay ấy, chiếc băng tay đỏ của Trợ lý Hội học sinh thêu logo trường Shuka nổi bật như một vết son rực rỡ, nhưng nó không thể che giấu được sự run rẩy nhẹ nhàng từ bả vai cô. Chiếc tai nghe chống ồn màu trắng—lá chắn bảo mệnh duy nhất giúp cô khóa chặt năng lượng đọc tâm—giờ đây đã hoàn toàn hỏng hóc, nằm im lìm trong góc sâu của ba lô. Không có nó, Mei cảm thấy mình như một kẻ trần trụi bước đi giữa bão tố.


Dù cô đã cố gắng vận dụng "Phương pháp Khóa Tiếng Lòng" mà cô bác sĩ Yuri chỉ dẫn, hít thở thật sâu theo nhịp ba giây và tưởng tượng ra một bức tường kính dày bao quanh tâm trí, nhưng những tiếng thì thầm vô hình từ các văn phòng xung quanh vẫn lách qua các khe nứt, dội thẳng vào màng nhĩ cô từng đợt ong ong nhức nhối. Sóng não của những giáo viên hiếu kỳ, những nhân viên đào tạo đang lén lút nhìn qua khe cửa dội vào đại não cô:


*"Con nhỏ học bổng đó kìa... Hôm nay là ngày phán quyết của nó rồi."*

*"Nhà Shinjou đã gây sức ép lớn như vậy, Hiệu trưởng chắc chắn sẽ đuổi học nó để giữ thể diện."*

*"Thật tội nghiệp, nhưng ai bảo nó dám trèo cao, đụng vào tiểu thư Sayaka..."*


Mei khẽ cắn môi, cơn đau đầu âm ỉ quen thuộc bắt đầu nhen nhóm sau thái dương. Cô loạng choạng bước đi, tưởng chừng như có thể gục ngã bất cứ lúc nào dưới sức nặng của hàng vạn tiếng lòng ác ý.


Nhưng ngay lúc đó, một bóng người cao ráo, thẳng tắp bước lên song song bên cạnh cô. Shinohara Haru. Vị Hội trưởng Hội học sinh vẫn giữ nguyên "Thần Thái Băng Giá" hoàn hảo không một tì vết. Gương mặt cậu lạnh lùng như tạc từ băng đá vĩnh cửu, đôi mắt phượng sắc sảo nhìn thẳng về phía trước, toát ra uy quyền tuyệt đối của một người thừa kế tối cao. Cậu không hề nhìn cô, cũng không nói một lời nào hòng tránh tai mắt của trợ lý Kim đang lén lút giám sát từ xa.


Thế nhưng, ngay khi Haru bước vào bán kính hai mét xung quanh cô, một phép màu quen thuộc lập tức xảy ra. Toàn bộ những tiếng ồn nhiễu loạn, dơ bẩn từ thế giới bên ngoài bỗng chốc bị đẩy lùi một cách kỳ diệu. Một tần số sóng não vô cùng đặc biệt—êm dịu, nhã nhặn như một bản nhạc dương cầm trầm ấm dưới cơn mưa nhỏ—bao trùm lấy tâm trí Mei, xoa dịu hoàn toàn cơn đau đầu của cô.


Và trong sự tịnh lặng nhã nhặn ấy, tiếng lòng gào thét u mê và lo lắng tột độ của vị Hội trưởng lạnh lùng dội thẳng vào đại não Mei, rõ ràng đến mức khiến cô suýt chút nữa bật cười giữa bầu không khí căng thẳng:


*"Mei... Em có sao không? Sắc mặt em nhợt nhạt quá, môi cũng khô nữa. Đáng chết, cái phòng họp chết tiệt này sao lại bật điều hòa lạnh thế này? Họ không biết em đang mệt sao?! Tôi muốn cởi áo khoác đưa cho em... Không được, bình tĩnh lại Shinohara Haru! Mày phải giữ vững Absolute Poker Face! Trợ lý Kim đang nhìn kia kìa! Mei của tôi mỏng manh như đóa hoa hồng dại dưới bão tuyết, tôi thề hôm nay dù có phải lật tung cái sảnh đường này, dùng đến bản kiến nghị của luật sư Chiểu, tôi cũng phải bảo vệ sự trong sạch của em ấy! Ai dám đụng vào em ấy, tôi sẽ bắt họ phải trả giá đắt!"*


Mei khẽ siết chặt quai cặp, lén nhìn góc nghiêng hoàn hảo của Haru. Sự ấm áp từ tiếng lòng si tình của cậu như một nguồn năng lượng mạnh mẽ len lỏi vào từng tế bào của cô, thổi bay mọi sự tự ti và sợ hãi. Cô chạm nhẹ vào chiếc kẹp tóc cỏ bốn lá bằng bạc đang kẹp gọn gàng trên mái tóc đen dài tết lệch bên vai—bùa hộ mệnh mà cậu đã trao cho cô dưới hoàng hôn ngày hôm qua. Cô thầm nhủ trong lòng: *"Cảm ơn cậu, Haru. Tôi sẽ không để cậu phải gục ngã vì tôi. Hôm nay, tôi sẽ cùng cậu đối mặt."*


"Cạch."


Cánh cửa gỗ mun chạm khắc tinh xảo của Phòng họp tối cao của Ban giám hiệu từ từ mở ra.


Ánh đèn chùm pha lê khổng lồ tỏa ra thứ ánh sáng vàng vọt, lạnh lẽo bao trùm lên chiếc bàn tròn bằng gỗ mun lớn chiếm trọn trung tâm căn phòng. Ở vị trí chủ tọa là Hiệu trưởng Ichinose, gương mặt mập mạp bóng dầu đang cố giữ một nụ cười xã giao chuẩn mực nhưng ánh mắt lại không giấu nổi sự dao động phức tạp dưới sức ép của nhà Shinjou. Ngồi bên tay phải ông ta là Shinjou Sayaka, tiểu thư kiêu sa đang diện bộ đồng phục Shuka được may đo ôm sát hoàn hảo, tay vân vê chiếc túi Hermes đắt đỏ, ánh mắt khinh miệt quét qua Mei như nhìn một đống rác rưởi.


Ngồi ở vị trí kiểm soát kỷ luật là Thầy giám thị Ngô Minh Trí—cột trụ kỷ luật thép nổi tiếng nghiêm khắc và liêm khiết của trường Shuka. Thầy ngồi thẳng tắp, khuôn mặt chữ điền nghiêm nghị không một chút cảm xúc, tay cầm chiếc thước gỗ mun gõ nhẹ xuống bàn. Tiếng "cộc... cộc..." khô khốc vang lên, dập tắt mọi tiếng thì thầm xung quanh, chính thức kích hoạt "Nghi thức Phiên điều trần Công khai".


"Đã đến đúng 8 giờ sáng," giọng nói trầm ấm, uy nghiêm của thầy Ngô Minh Trí vang lên, dội vào không gian tĩnh lặng của phòng họp. "Theo yêu cầu khẩn cấp từ Ban kỷ luật và được sự phê duyệt của Hiệu trưởng, phiên điều trần kỷ luật đặc biệt đối với học sinh Nguyễn Mỹ Mei lớp 11-A về hành vi gian lận học thuật—trộm cắp đề thi Toán học kỳ gốc—chính thức khai mạc. Yêu cầu tất cả các bên giữ trật tự và trình bày theo đúng quy trình quy chế."


Ngay lập tức, Ohara—Trưởng ban kỷ luật cũ—bước lên bục phát biểu. Gã điều chỉnh lại chiếc kính gọng vàng trên chiếc mũi hếch, nụ cười nham hiểm và tự đắc lộ rõ trên khuôn mặt hốc hác. Gã dõng dạc mở "Tệp hồ sơ kỷ luật màu xanh" và hướng về phía Hiệu trưởng:


"Thưa Hiệu trưởng Ichinose, thưa thầy giám thị Ngô Minh Trí và các thành viên hội đồng. Cáo buộc dành cho học sinh Nguyễn Mỹ Mei là hoàn toàn có cơ sở vật lý và nhân chứng rõ ràng. Vào tối thứ Ba, tệp đề thi Toán học kỳ gốc đã bị đánh cắp khỏi phòng giáo vụ bảo mật. Và ngay chiều ngày hôm sau, tệp đề thi này đã được tìm thấy ngay trong ngăn khóa kéo sâu nhất của cặp sách học sinh Mei trong một cuộc khám xét công khai trước toàn thể lớp 11-A. Đây là hành vi vi phạm đạo đức học thuật nghiêm trọng nhất trong lịch sử Shuka, bôi nhọ danh tiếng hoàng gia của trường chúng ta!"


Tiếng xì xào bắt đầu rộ lên từ phía các giáo viên thành viên hội đồng. Sayaka khẽ nhếch môi, ánh mắt đầy vẻ đắc thắng nhìn về phía Mei, thầm nghĩ trong đầu:


*"Con nhỏ nghèo hèn kia, hôm nay mày xong đời rồi. Để xem vị Hội trưởng hoàn hảo của mày làm cách nào cứu được mày trước bằng chứng rành rành này. Cút khỏi Shuka vĩnh viễn đi!"*


Thầy chủ nhiệm Saito Yoshio ngồi ở góc bàn khẽ nhíu mày, gương mặt mệt mỏi nhưng ánh mắt ngập tràn lo lắng nhìn Mei. Thầy định đứng dậy phát biểu nhưng thầy Ngô Minh Trí đã giơ tay ngăn lại, ánh mắt sắc sảo nhìn về phía Ohara:


"Trưởng ban Ohara, quy trình kỷ luật yêu cầu phải có lời khai của nhân chứng trực tiếp chứng kiến hành vi xâm nhập phòng giáo vụ của bị cáo vào tối thứ Ba. Ban kỷ luật đã thu thập được chưa?"


Ohara cười khẩy, ánh mắt ti hí lóe lên tia sáng tàn nhẫn: "Báo cáo thầy giám thị, chúng tôi không chỉ có lời khai, mà còn có nhân chứng sống dũng cảm đứng ra tố cáo hành vi sai trái này vì danh dự của trường! Tôi xin phép triệu tập học sinh Lê Thị Thu Hương lớp 11-C bước vào sảnh đường!"


Cánh cửa phòng họp một lần nữa mở ra. Lê Thị Thu Hương bước vào với dáng vẻ rụt rè, nhút nhát đặc trưng. Mái tóc đen của cô bé hơi rũ xuống che khuất nửa gương mặt nhợt nhạt, hai tay bấu chặt lấy vạt áo đồng phục chỉnh tề để tạo lòng tin. Cô bé chậm rãi bước lên bục nhân chứng, đầu cúi gằm, cơ thể khẽ run rẩy như một con thú nhỏ bị dồn vào góc tối.


Nhìn thấy sự xuất hiện của Hương, Mei lập tức tháo bỏ sự phòng thủ tinh thần của phương pháp khóa tiếng lòng. Cô tập trung toàn bộ năng lượng vào dị năng "Đọc Tâm Chủ Động", hướng thẳng sóng não về phía Lê Thị Thu Hương đang đứng cách cô chưa đầy ba mét.


Ngay lập tức, một luồng sóng não hỗn loạn, tràn ngập sự sợ hãi, tội lỗi và hoảng loạn tột độ của Hương dội thẳng vào tâm trí Mei. Tiếng lòng của Hương không hề trôi chảy hay tự tin như vẻ bề ngoài, mà đang gào thét điên cuồng trong đau đớn:


*"Bố ơi... con xin lỗi... con thực sự không muốn nói dối để hại bạn Mei đâu... Mei là người tốt, bạn ấy chưa từng làm hại ai... Nhưng con không còn cách nào khác! Trợ lý của tiểu thư Sayaka đã đưa cho mẹ con một chiếc phong bì tiền mặt lớn để trả nợ viện phí cho bố... Họ còn đe dọa nếu con không khai theo kịch bản này, họ sẽ khiến bố con bị đuổi việc ở công ty nhà Shinjou... Con sợ quá! Thầy giám thị Ngô Minh Trí nghiêm khắc như vậy, nếu thầy ấy phát hiện ra con nói dối, con sẽ bị đuổi học mất! Con phải làm sao đây... con phải học thuộc lòng cái kịch bản chết tiệt này..."*


Mei bàng hoàng trước những gì vừa nghe được. Sự thấu cảm sâu sắc đối với hoàn cảnh đáng thương của Hương đan xen với sự phẫn nộ tột cùng trước thủ đoạn tàn nhẫn của Sayaka bóp nghẹt lồng ngực cô. Sayaka không chỉ muốn tiêu diệt cô, mà còn sẵn sàng dùng tiền tài để thao túng, chà đạp lên tương lai của một nữ sinh nghèo khác để làm công cụ thế thân.


Ohara bước đến gần bục nhân chứng, giọng nói của gã dịu đi một cách giả tạo đầy gợi ý: "Học sinh Lê Thị Thu Hương, em đừng sợ hãi. Hãy đứng trước Hiệu trưởng và hội đồng kỷ luật, trình bày lại những gì em đã chứng kiến vào tối thứ Ba tuần này tại khu học xá Tây."


Hương khẽ nuốt nước bọt, giọng nói run rẩy nhưng rành mạch bắt đầu vang lên, tuôn ra những lời nói dối đã được học thuộc lòng một cách hoàn hảo:


"Thưa... thưa thầy Hiệu trưởng và các thầy cô... Vào tối thứ Ba, khoảng 5 giờ 30 phút chiều, sau khi kết thúc buổi trực nhật lớp, em có đi ngang qua hành lang khu học xá Tây để đến phòng tự học. Khi đi qua phòng giáo vụ bảo mật, em... em đã nhìn thấy bạn Nguyễn Mỹ Mei lớp 11-A lén lút mở cửa bước ra. Trên tay bạn ấy cầm một tập tài liệu màu xanh có chữ ký niêm phong... Bạn ấy nhìn thấy em thì giật mình, vội vàng nhét tập tài liệu vào cặp sách rồi chạy trốn dọc hành lang phía Tây..."


Lời khai của Hương vừa dứt, cả phòng họp lập tức xôn xao. Các giáo viên thành viên ban giám hiệu bắt đầu rầm rì, những ánh mắt nghi ngờ và thất vọng đồng loạt đổ dồn về phía Mei.


Thầy chủ nhiệm Saito Yoshio không thể kiềm chế được nữa, thầy đứng bật dậy, dáng người hơi khom đầy vẻ mệt mỏi nhưng giọng nói lại vô cùng kiên quyết:


"Thưa thầy Hiệu trưởng! Lời khai của em Hương có rất nhiều điểm đáng nghi vấn về mặt tâm lý! Em ấy tỏ ra vô cùng căng thẳng và hoảng loạn, cử chỉ bấu chặt vạt áo biểu thị sự không tự tin vào lời nói của mình! Chúng ta không thể chỉ dựa vào lời khai của một học sinh lớp dưới để kết án trục xuất một học sinh học bổng xuất sắc như em Mei mà không có chứng cứ vật lý kiểm chứng!"


Ohara lập tức đập mạnh tay xuống bàn, giọng nói hống hách của gã cắt ngang lời thầy Saito:


"Thầy Saito! Thầy đang cố tình bao che cho học sinh của mình một cách vô lý sao?! Lời khai của em Hương hoàn toàn khớp với thời gian xảy ra vụ việc và vị trí tìm thấy tệp đề thi gốc! Thầy đòi hỏi chứng cứ vật lý? Được lắm! Nhân chứng Hương, em hãy trình bày vật chứng bổ trợ mà em đã nhặt được tại hiện trường cho hội đồng xem!"


Hương run rẩy đưa bàn tay vào túi áo đồng phục. Trong đầu cô bé, tiếng lòng tội lỗi đang gào thét đến cực điểm:


*"Xin lỗi bạn Mei... xin lỗi bạn... chiếc kẹp giấy này là do người của Sayaka đưa cho mình bắt mình phải giao ra... Mình thực sự không muốn làm việc này... nhưng mình không còn đường lui nữa rồi! Bố ơi..."*


Trước sự chứng kiến của toàn thể hội đồng kỷ luật, Lê Thị Thu Hương chậm rãi rút tay ra, đặt lên bàn một chiếc túi nilon nhỏ chứa một vật phẩm nhỏ nhắn nhưng vô cùng nổi bật dưới ánh đèn chùm pha lê: một chiếc kẹp giấy màu đỏ đặc trưng.


"Đây... đây là chiếc kẹp giấy màu đỏ... em đã nhặt được ngay trước cửa phòng giáo vụ ngay sau khi bạn Mei rời đi..." Hương nói trong tiếng nấc nghẹn ngào giả tạo. "Đây là loại kẹp giấy đặc trưng chỉ có văn phòng học sinh học bổng được cấp phát hằng kỳ..."


Cả phòng họp tối cao bỗng chốc bùng nổ trong sự xôn xao tột độ. Chiếc kẹp giấy màu đỏ—vật chứng ngụy tạo hoàn hảo kết nối trực tiếp Mei với hiện trường vụ trộm đề thi—đã được đưa ra ánh sáng, dồn Mei và Hội học sinh vào một thế bí hoàn toàn trước phán quyết của ban giám hiệu.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!