Nhạc nềnShizima

Đêm Trước Thềm Phán Quyết

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối bao trùm căn phòng nhỏ của Mei tại khu chung cư cũ ngoại ô Tokyo. Ngoài cửa sổ, tiếng còi tàu điện xa xăm vọng lại, chìm khuất vào màn mưa phùn lờ đờ của đêm cuối xuân. Mei ngồi bó gối trên chiếc giường đơn chật hẹp, hai tay ôm lấy đầu gối, ánh mắt dán chặt vào chiếc kẹp tóc cỏ bốn lá bằng bạc đang nằm im lìm trong lòng bàn tay.


Dưới ánh đèn bàn học lờ mờ, những đường chạm khắc tinh xảo của chiếc kẹp tóc khẽ phản chiếu thứ ánh sáng dịu nhẹ. Khi cô siết chặt các ngón tay, một luồng hơi ấm kỳ lạ như len lỏi từ kim loại lạnh băng vào tận sâu trong tim cô, xoa dịu phần nào sự lạnh lẽo đang bủa vây.


Trên bàn học, chiếc tai nghe chống ồn màu trắng quen thuộc—lá chắn bảo mệnh duy nhất giúp cô khóa chặt năng lượng đọc tâm—giờ đây chỉ còn là một đống nhựa vụn nát và bảng mạch điện tử đứt gãy. Sự cố chiều nay tại hành lang khu học xá Tây vẫn còn để lại dư âm âm ỉ. Không có tai nghe, dù đã về đến nhà, Mei vẫn có cảm giác những tiếng thì thầm độc hại, những lời lăng mạ đầy đố kỵ của đám học sinh nhà giàu trường Shuka vẫn đang lở vở quanh tai cô như những bóng ma.


Cô nhắm nghiền mắt, cố gắng hít thở thật sâu theo nhịp ba giây để vận dụng “Phương pháp Khóa Tiếng Lòng”.


*Hít vào... thở ra... dựng lên bức tường kính trong suốt...*


Nhưng bức tường kính ấy cứ dựng lên lại nứt vỡ. Sự lo lắng tột độ về phiên điều trần kỷ luật đặc biệt diễn ra vào lúc 8 giờ sáng mai đang gặm nhấm tinh thần cô. Hiệu trưởng Ichinose và Trưởng ban kỷ luật cũ Ohara chắc chắn sẽ dùng mọi cách để ép cô ký vào bản tự kiểm điểm nhận tội gian lận học thuật, nhằm bảo vệ nguồn tài trợ khổng lồ của tập đoàn Shinjou đứng sau Sayaka. Cô chỉ là một nữ sinh học bổng “vô hình”, lấy gì để đối đầu với những người khổng lồ của thế giới thượng lưu?


Mei khẽ thở dài, ký ức về buổi gặp gỡ muộn chiều nay với thầy chủ nhiệm Saito Yoshio chợt ùa về.


Sau khi đám đông bắt nạt bị Haru giải tán, thầy Saito đã lén gọi cô vào văn phòng giáo viên trống trải. Thầy ngồi đó, dáng người hơi khom trong bộ vest giáo viên đã sờn vai, mái tóc rối tự nhiên như chưa từng được chải chuốt. Trên bàn là cốc cà phê nóng đã nguội ngắt từ lâu. Thầy không hề mắng mỏ cô, cũng không dùng ánh mắt nghi ngờ như những giáo viên khác. Thầy nhìn cô bằng sự mệt mỏi nhưng ngập tràn bao dung, rồi run run đẩy về phía cô một tập tài liệu ố vàng, cũ kỹ.


"Mei này," giọng thầy Saito khản đặc vì mệt mỏi. "Thầy biết em bị oan. Thầy đã âm thầm trì hoãn việc ký quyết định kỷ luật tạm thời của Ohara suốt chiều nay để kéo dài thời gian cho em. Đây là tài liệu quy chế tự trị nguyên bản của Hội học sinh Shuka, được ký bởi người sáng lập trường từ nửa thế kỷ trước. Thầy đã lén lục tìm nó trong kho lưu trữ cũ."


Mei đón lấy tập tài liệu, khẽ lật từng trang giấy đã giòn rụm theo thời gian. Khi ngón tay cô chạm vào trang giấy, cô vô tình tháo bỏ sự phòng thủ, và ngay lập tức, tiếng lòng của thầy Saito dội thẳng vào đại não cô:


*“Đứa trẻ tội nghiệp này... Nhìn đôi mắt nó đỏ hoe mà lòng mình thắt lại. Thằng bé Haru đúng là điên rồi, nó dám ký vào bản cam kết từ chức Hội trưởng và chấp nhận bị trục xuất nếu cuộc điều tra ngày mai thất bại. Nó đang đánh cược cả tương lai thừa kế của gia tộc Shinohara chỉ để đổi lấy một phiên tòa công bằng cho em học trò nghèo này. Mình phải giúp tụi nhỏ, dù có phải đắc tội với Hiệu trưởng đi chăng nữa...”*


Lời thì thầm trong đầu thầy Saito như một tia sét đánh ngang tai Mei. Toàn bộ cơ thể cô run lên bần bật, tập tài liệu trên tay suýt chút nữa rơi xuống đất.


Haru... cậu ấy đã ký cam kết từ chức? Cậu ấy đang mạo hiểm cả tương lai, cả danh dự của người thừa kế tối cao của tập đoàn Shinohara chỉ vì cô sao?


"Thầy Saito..." Mei nghẹn ngào, giọng nói run rẩy không thành tiếng.


Thầy Saito khẽ gật đầu, đẩy gọng kính cận mỏng: "Quy chế này quy định rất rõ, Hội học sinh có quyền tự trị tối cao đối với các vụ việc kỷ luật học sinh. Hiệu trưởng không thể lạm quyền ký quyết định trục xuất khẩn cấp nếu chưa có sự đồng thuận của Hội đồng kỷ luật chung do Hội trưởng thiết lập. Đây là lá chắn pháp lý duy nhất của em ngày mai. Hãy giữ lấy nó."


Cảm kích tột cùng và nỗi lo sợ cho Haru đan xen vào nhau, bóp nghẹt lồng ngực Mei. Cô nhận ra mình không còn là một kẻ ngoài cuộc đang cố gắng sống mờ nhạt để sinh tồn nữa. Haru đã bước ra trước giông bão để che chở cho cô, và giờ đây, cô không thể để sự hy sinh của cậu trở nên vô ích.


Cùng lúc đó, tại một căn biệt thự biệt lập của gia tộc Shinohara ở trung tâm Shibuya, không khí cũng căng thẳng không kém.


Shinohara Haru ngồi đối diện với cựu luật sư gia tộc Trần Đình Chiểu trong phòng đọc sách rộng lớn, ngập tràn mùi gỗ tuyết tùng và sách da cổ kính. Luật sư Chiểu là một người đàn ông gầy guộc nhưng quắc thước, ánh mắt tinh anh sau cặp kính lão dây xích vàng luôn toát ra sự thông tuệ của một người đã chứng kiến bao sóng gió gia tộc.


"Cậu chủ Haru," luật sư Chiểu gõ nhẹ ngón tay lên bản dự thảo quy chế trường học. "Hiệu trưởng Ichinose đang có ý định lách luật. Ông ta muốn áp dụng 'Quy trình kỷ luật khẩn cấp' dành cho các vụ việc ảnh hưởng đến an ninh quốc gia hoặc danh dự tối cao của trường để trực tiếp đuổi học cô bé Mei vào sáng mai, bypass qua quyền phủ quyết của Hội học sinh."


Haru vẫn ngồi thẳng tắp, gương mặt giữ nguyên Thần Thái Băng Giá hoàn hảo không một chút biểu cảm. Đôi mắt phượng sắc sảo của cậu lạnh lùng nhìn vào bản quy chế. Thế nhưng, nếu Mei đứng ở đây lúc này, cô sẽ nghe thấy tiếng lòng của cậu đang gầm rú điên cuồng vì lo lắng:


*"Hiệu trưởng Ichinose! Cái lão già hám tiền đó dám cấu kết với nhà Shinjou để hại Mei của tôi sao?! Nếu ngày mai ông dám ký tờ giấy đó, tôi thề sẽ dùng toàn bộ cổ phần của bà nội để đá ông ra khỏi cái ghế Hiệu trưởng ngay lập tức! Mei của tôi mỏng manh như đóa hoa dại dưới mưa, làm sao chịu nổi sự sỉ nhục của cái phiên tòa bất công đó! Tôi phải bảo vệ em ấy! Tôi phải làm thế nào đây, luật sư Chiểu?!"*


Luật sư Chiểu khẽ mỉm cười, dường như đã quá quen với sự lạnh lùng bên ngoài của cậu chủ nhỏ: "Nhưng họ đã phạm một sai lầm lớn. Quy trình kỷ luật khẩn cấp bắt buộc phải có văn bản thông báo công khai trước hai mươi tư giờ cho phụ huynh học sinh. Hiệu trưởng Ichinose vì muốn làm hài lòng nhà Shinjou nên đã đẩy nhanh lịch họp vào đúng 8 giờ sáng mai, tức là chưa đầy mười lăm tiếng từ khi phát lệnh. Đây là kẽ hở pháp lý chí mạng."


Haru khẽ nhướn mày: "Ý của chú là chúng ta sẽ dùng điều khoản này để khóa tay ông ta?"


"Chính xác," luật sư Chiểu đanh thép nói. "Tôi đã soạn thảo sẵn bản kiến nghị pháp lý dựa trên hiến chương thành lập trường. Sáng mai, cậu hãy trình bản kiến nghị này ngay khi phiên tòa khai mạc. Nó sẽ buộc Hiệu trưởng phải tiến hành cuộc điều tra theo đúng Quy trình Điều tra Kỷ luật Shuka thông thường—nơi Hội học sinh của cậu nắm giữ quyền phán quyết tối cao."


Haru khẽ thở phào trong lòng, nhưng ngoài mặt vẫn gật đầu lạnh lùng: "Cảm ơn chú Chiểu. Việc này phải được bảo mật tuyệt đối trước trợ lý Kim của cha tôi."


Đêm đã về khuya.


Tại căn phòng nhỏ ngoại ô, Mei bước xuống giường, đi đến bên bàn học. Cô lấy ra một cuốn sổ tay nhỏ, bắt đầu viết xuống từng mốc thời gian chi tiết của ngày thứ Ba đen tối ấy. Cô áp dụng "Phương pháp Chứng minh Ngoại phạm" mà cô và Haru đã cùng nhau thảo luận.


*15:30 chiều thứ Ba: Tiết tự học bắt đầu. Mình đang ngồi ở góc khuất thư viện dưới sự chứng kiến của thủ thư Vũ Minh Thư.*

*15:45: Bạn học Bùi Đức Duy bước vào thư viện và mượn sách ngay bàn đối diện mình.*

*16:00: Tiết tự học kết thúc, mình thu dọn sách vở đi trực nhật...*


Mei viết từng dòng chữ nắn nót, đôi mắt kiên định lấp lánh dưới ánh đèn. Chiếc kẹp tóc cỏ bốn lá bằng bạc được cô kẹp gọn gàng lên mái tóc đen dài tết lệch bên vai. Cô biết, ngày mai sẽ là một trận chiến sinh tử học đường. Sayaka và Ohara chắc chắn đã chuẩn bị sẵn một nhân chứng giả vô cùng nguy hiểm để dồn cô vào chân tường.


Nhưng cô không còn sợ hãi nữa.


Mei áp chặt chiếc kẹp tóc cỏ bốn lá lên ngực, cảm nhận hơi ấm thầm lặng của Haru đang bảo bọc lấy mình. Ánh mắt cô trong bóng đêm không còn vẻ sợ hãi của một nữ sinh 'vô hình' yếu đuối, mà rực cháy một quyết tâm kiên định bảo vệ người con trai đã vì cô mà đánh cược cả tương lai.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!