Bức Tường Bằng Sứ Và Những Tiếng Thì Thầm
Trường Trung học Tư thục Shuka sừng sững giữa lòng Tokyo như một tòa lâu đài bằng sứ trắng, lộng lẫy, kiêu sa nhưng cũng lạnh lẽo đến mức đáng sợ. Đối với thế giới bên ngoài, nơi đây là thiên đường của những thiên tài học thuật và những người thừa kế tài phiệt thế hệ mới. Nhưng đối với Nguyễn Mỹ Mei, ngôi trường hoàng gia này chỉ đơn giản là một chiếc hộp kính khổng lồ chứa đầy những chiếc gai nhọn vô hình. Nơi đây, ranh giới giai cấp không được viết trên giấy, mà được khắc sâu vào từng viên gạch lát nền, từng chiếc bàn học gỗ mun và cả những ánh mắt khinh miệt thầm lặng.
Mei kéo sụp chiếc mũ áo khoác đồng phục rộng thùng thình, điều chỉnh lại gọng kính đen dày cộp che khuất nửa khuôn mặt. Cô đi sát mép tường hành lang, bước chân nhẹ nhàng đến mức hầu như không phát ra tiếng động. Đây chính là "Nghệ thuật Trở nên Vô hình" mà cô đã tự rèn luyện suốt hai năm qua tại Shuka. Ở một nơi mà học sinh học bổng bị coi là công dân hạng hai như thế này, việc giữ cho bản thân không nổi bật chính là lá chắn bảo mệnh tốt nhất.
Nhưng Mei có một lý do lớn hơn để trốn tránh đám đông. Cô lén chạm vào chiếc tai nghe chống ồn màu trắng đang đeo trên cổ. Chiếc tai nghe chụp tai cỡ lớn, món quà sinh nhật lần thứ mười hai từ người cha làm đầu bếp bình dân của cô, là thứ duy nhất giúp cô duy trì sự tỉnh táo. Khi đeo nó lên và bật chế độ chống ồn chủ động, Mei có thể tạm thời khóa chặt dị năng "Đọc Tâm: Sơ Cấp" của mình.
Kể từ sau trận sốt nặng năm sáu tuổi, Mei đã sở hữu khả năng nghe thấy những suy nghĩ bề nổi của người khác trong bán kính hai mét. Đó không phải là một món quà của thần linh, mà là một lời nguyền tàn nhẫn. Nếu không có chiếc tai nghe này, đầu óc cô sẽ bị nổ tung bởi hàng trăm luồng sóng não hỗn loạn, những lời dối trá ngọt ngào bên ngoài và những ý nghĩ đen tối, ích kỷ gào thét bên trong của con người.
Bước vào Lớp học 11-A, Mei nhanh chóng di chuyển về góc cuối cạnh cửa sổ, vị trí biệt lập nhất lớp. Cô đặt chiếc cặp sách sờn góc xuống ghế, khẽ thở phào nhẹ nhõm. Xung quanh cô, những học sinh nhà giàu đang tụ tập thành từng nhóm nhỏ, cười đùa và bàn tán về kỳ thi học kỳ sắp tới. Mei lén kéo nhẹ một bên tai nghe để kiểm tra tình hình. Ngay lập tức, những tiếng thì thầm vô hình ùa vào tâm trí cô như những làn sóng nhiễu điện đài:
*"Kỳ thi lần này mình phải đứng đầu khối ban tự nhiên, cha đã hứa sẽ tặng chiếc xe thể thao nếu mình làm được..."*
*"Con nhỏ Mei kia sao vẫn chưa bị đuổi học nhỉ? Nhìn bộ đồng phục cũ kỹ của nó thật làm bẩn mắt lớp học hoàng gia này..."*
*"Nghe nói Hội trưởng Haru đã lập một hội đồng kỷ luật mới để thắt chặt quy chế thi đấy, đáng sợ thật..."*
Mei vội vàng áp chặt tai nghe lại. Cô khẽ rùng mình. Haru – vị Hội trưởng hội học sinh lạnh lùng, người được mệnh danh là "Hoàng tử băng giá" của Shuka. Dù chưa từng một lần đứng gần hay trò chuyện với cậu, Mei vẫn thường xuyên nghe thấy những lời đồn đại đầy sùng bái về phong thái làm việc quyết đoán và gia thế tài phiệt khủng khiếp của cậu từ các bạn học. Đối với một kẻ ở đáy xã hội học đường như cô, Haru giống như một ngôi sao rực rỡ trên bầu trời cao vời vợi, còn cô chỉ là hạt bụi mờ nhạt dưới đất sâu. Cô chỉ muốn yên ổn duy trì học bổng toàn phần để không phụ lòng mong mỏi và những giọt mồ hôi của cha.
Giờ ra chơi chiều, không khí trong lớp học càng trở nên ngột ngạt khi kỳ thi học kỳ chỉ còn cách vài giờ đồng hồ. Mei cầm lấy bộ đồng phục thể dục dự phòng, lặng lẽ rời khỏi lớp để đi về phía phòng thay đồ nữ khu học xá Tây. Cô muốn tìm một góc yên tĩnh để ôn lại các công thức toán học trước khi tiếng chuông phòng thi vang lên.
Nhưng ngay khi Mei vừa bước chân vào phòng thay đồ, cánh cửa gỗ dày phía sau cô đột ngột bị đóng sập lại với một tiếng "rầm" chói tai.
Mei giật mình quay lại. Đứng chắn trước lối ra là Shinjou Sayaka – tiểu thư kiêu sa của tập đoàn tài phiệt Shinjou, người luôn tự xưng là hôn thê tương lai của Hội trưởng Haru. Đi bên cạnh Sayaka là Nguyễn Thùy Linh, cánh tay phải đắc lực và là kẻ chuyên thực hiện những trò bắt nạt tinh vi theo lệnh của cô ta.
Sayaka khoanh tay trước ngực, ánh mắt sắc lẹm như dao cạo nhìn Mei từ đầu đến chân, khóe môi nở một nụ cười khinh miệt đầy lạnh lùng.
"Mày chính là con nhỏ nhận học bổng luôn cố tình lởn vởn quanh phòng Hội học sinh gần đây đúng không?" Giọng Sayaka thanh mảnh nhưng chứa đựng sự đe dọa rõ rệt.
Mei siết chặt tập tài liệu ôn tập trong tay, cúi đầu tuân theo "Quy tắc Im lặng của Học sinh Học bổng". Cô nhỏ nhẹ đáp: "Thưa tiểu thư Shinjou, tôi chỉ đến đó để nộp biên bản trực nhật lớp theo đúng quy định. Tôi chưa từng có ý định nào khác."
"Ồ, thật sao?" Thùy Linh bước tới một bước, áp sát Mei với vẻ mặt lấm lét đầy ác ý. "Nhưng nhìn cái cách mày cố tình đeo chiếc tai nghe rẻ tiền này để thu hút sự chú ý của mọi người, tao lại thấy mày đang có âm mưu gì đó dơ bẩn đấy. Một đứa nghèo kiết xác như mày thì nên biết thân biết phận, đừng bao giờ mơ tưởng đến những thứ không thuộc về mình, đặc biệt là Hội trưởng Haru."
Mei cảm thấy lồng ngực mình nghẹn lại. Cô cố gắng lách qua người Thùy Linh để đi ra cửa. "Kỳ thi sắp bắt đầu rồi, tôi xin phép đi trước."
"Tao cho mày đi chưa?" Thùy Linh đột ngột ra tay, thô bạo giật phăng chiếc tai nghe chống ồn màu trắng khỏi cổ của Mei.
Sự mất mát đột ngột của vật bảo mệnh khiến Mei hoảng hốt. Cô vươn tay định lấy lại: "Xin hãy trả lại cho tôi! Đó là đồ của cha tôi tặng!"
"Đồ rẻ tiền thế này mà cũng coi như báu vật sao?" Thùy Linh cười lớn, cô ta giả vờ vấp ngã đầy vụng về, cố ý buông tay để chiếc tai nghe rơi xuống sàn đá cứng. Ngay sau đó, trước sự chứng kiến đầy thích thú của Sayaka, Thùy Linh nhấc gót giày da sắc nhọn của mình, dẫm mạnh xuống.
Một tiếng *rắc* khô khốc vang lên.
Khung nhựa của chiếc tai nghe bị gãy đôi, phần ốp tai bọc da bị rách toạc, để lộ những bảng mạch điện tử nhỏ bên trong bị nghiền nát dưới gót giày của kẻ giàu có.
"Ôi, mình xin lỗi nhé, mình vô ý quá." Thùy Linh giả vờ che miệng cười khúc khích, ánh mắt lộ rõ sự đắc ý tột tột.
Nhưng Mei không còn nghe thấy lời chế giễu của cô ta nữa.
Ngay khoảnh khắc chiếc tai nghe bị phá hủy hoàn toàn, bức tường bảo vệ tinh thần của Mei sụp đổ vỡ vụn. Không còn lá chắn chống ồn chủ động, dị năng "Đọc Tâm: Sơ Cấp" bùng nổ mất kiểm soát như một cơn lũ quét qua đập thủy điện. Sóng não của Sayaka, Thùy Linh và hàng chục học sinh đang đi lại ngoài hành lang ập thẳng vào đại não của Mei với cường độ khủng khiếp.
*"Đáng đời con nhỏ nghèo khổ này, nhìn bộ dạng thảm hại của nó kìa..."*
*"Sayaka ngầu quá, phải trừng trị những kẻ dám bén mảng đến gần Hội trưởng..."*
*"Hôm nay mình phải trộm được đề thi Toán, Linh đã hứa sẽ giúp mình gài bẫy con nhỏ này rồi..."*
*"Đau đầu quá... sao đề thi khó thế này... mình muốn về nhà..."*
Hàng vạn tiếng gào thét, những suy nghĩ lo lắng, đố kỵ, độc ác và hỗn loạn đâm thẳng vào màng nhĩ của Mei. Cô choáng váng, hai tai lùng bùng như tiếng còi tàu rú vang liên tục. Cơn đau đầu dữ dội ập đến như búa bổ khiến cô khuỵu gối xuống sàn đá lạnh lẽo, hai tay ôm chặt lấy đầu. Mặt cô tái mét, hơi thở dốc dồn dập, cơ thể run lên bần bật trong trạng thái "Bình cảnh: Quá Tải Cảm Xúc".
Sayaka nhìn thấy Mei quỵ xuống thì nghĩ rằng cô đang sợ hãi khóc lóc. Cô ta khinh bỉ hất cằm: "Đi thôi Linh, nhìn nó thật thảm hại. Coi như đây là lời cảnh cáo đầu tiên dành cho mày tại Shuka."
Cánh cửa phòng thay đồ mở ra rồi đóng lại. Hai bóng người kiêu sa rời đi, để lại Mei cô độc giữa không gian ngập tràn những tiếng thì thầm vô hình đang bóp nghẹt tâm trí cô.
Mei cắn chặt môi đến mức rỉ máu để giữ cho mình không ngất đi. Cô dùng chút sức lực kháng cự cuối cùng, run rẩy nhặt từng mảnh vỡ của chiếc tai nghe kỷ vật bỏ vào túi áo khoác. Cô không được phép gục ngã ở đây. Kỳ thi học kỳ quyết định số phận học bổng của cô sẽ bắt đầu trong năm phút nữa.
Mei bám vào cạnh ghế dài, lảo đảo đứng dậy. Cô bước ra khỏi phòng thay đồ, mỗi bước đi đều như bước trên đinh nhọn. Sảnh đường trường Shuka lúc này đối với cô không khác gì một chiến trường âm thanh đầy rẫy những lời dối trá đang gào thét. Cô phải bước vào phòng thi mà hoàn toàn không còn bất kỳ lá chắn bảo vệ sóng não nào nữa.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!