Nhạc nềnEpicBattle_J

Tiếng Sét Đầu Tiên Trên Phím Đàn

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh bình minh của đồi Ánh Sáng không mang theo hơi ấm của mặt trời, mà chỉ có thứ ánh sáng neon xanh nhạt lạnh lẽo phản chiếu qua những tấm kính vô trùng của biệt thự Ngũ Gia. Nhạc Diệp Chi thức dậy trên chiếc giường lông vũ êm ái của Phân khu Lôi gia. Tai trái của cô vẫn còn ù đặc, một vệt máu khô nhỏ bám chặt vào vành tai từ dư chấn của trận đấu trường ngầm hôm trước. Cô khẽ thở dài, ngồi dậy và đưa bàn tay mảnh mai miết nhẹ lên vỏ gỗ sồi đen của chiếc Hộp nhạc gỗ cổ Nhạc gia đeo bên hông. Vết nứt nhỏ trên vỏ hộp nhám ráp dưới đầu ngón tay cô, như một lời nhắc nhở câm lặng về cái giá của sự sinh tồn.


Cô lần mò đến bên bàn trang điểm bằng đá cẩm thạch. Dưới đáy lót của hộp trang điểm, ống huyết thanh màu tím đậm chứa độc tố Neuro-X mà Lôi Kính Vân để lại đêm qua vẫn nằm yên đó. Thứ chất lỏng màu tím tỏa ra một luồng quang phổ hắc ám, lạnh lẽo mà nhãn quan tâm linh mờ nhạt của cô có thể cảm nhận được qua lớp kính phân cực. Kính Vân muốn cô đầu độc anh trai gã — Lôi Kính Vũ, người đàn ông mang dị năng Lôi Điện Cuồng Bạo cấp S, đổi lại gã sẽ bảo toàn mạng sống cho Lâm Ý tại khu ổ chuột. Nhưng Diệp Chi biết, nếu cô ra tay, cô sẽ biến mình thành một con rối sát nhân dưới sự khống chế của gã và tập đoàn Aegis. Cô cẩn thận giấu ống thuốc độc vào bên trong lớp vải lót dày của chiếc hộp nhạc gỗ cổ, quyết định sẽ dùng chính thực lực của mình để đối mặt với cơn bão ngày hôm nay.


"Cộc, cộc..."


Tiếng gõ cửa nhẹ nhàng vang lên, kéo theo nhịp bước chân quen thuộc của bếp trưởng A Mai. Mùi súp hạt sen ngọt thanh và hương gừng ấm áp nhanh chóng xua tan mùi sương mù lân tinh độc hại đang lẩn khuất quanh ban công.


"Nhạc tiểu thư, cô đã tỉnh chưa? Tôi mang súp phục hồi sinh lực lên cho cô đây." Giọng nói nồng hậu của bác A Mai vang lên. Đi ngay phía sau bác là Nhã Trúc, nữ y tá riêng với tiếng bíp bíp lạnh lùng của chiếc máy đo sóng não cầm tay.


Nhã Trúc bước đến bên giường, không nói một lời, cô đặt đầu dò kim loại lạnh ngắt lên thùy thái dương của Diệp Chi. Tiếng máy quét rít lên một hơi dài rồi báo cáo bằng giọng điệu máy móc: "Sóng não dao động ở mức 15Hz, thùy chẩm vẫn còn phù nề nhẹ do phản phệ lôi điện. Thể trạng yếu, thính lực tai trái suy giảm thêm 5%. Nhạc tiểu thư, cô không nên chịu thêm bất kỳ kích thích âm thanh cường độ cao nào trong hôm nay."


"Cháu không sao, cảm ơn bác A Mai, cảm ơn cô Nhã Trúc," Diệp Chi khẽ mỉm cười, đón nhận bát súp ấm áp từ tay bác A Mai. Cô ăn từng thìa nhỏ, cố gắng tích lũy chút thể lực ít ỏi cho ca trị liệu sắp tới. Cô biết, Nhã Trúc là người của Phó Cận Ngôn phái đến để giám sát cô, nhưng cô cũng nhận ra sự cẩn thận chuyên nghiệp của nữ y tá này khi băng bó lại vết thương ở vành tai trái cho mình.


Một lát sau, tiếng bước chân nặng nề, dứt khoát của Hứa Minh — đội trưởng đội cận vệ Lôi gia — vang lên ngoài hành lang. "Nhạc tiểu thư, thời gian chuẩn bị đã hết. Cậu chủ Kính Vũ đang đợi cô tại phòng trị liệu trung tâm. Cơn bạo loạn sóng não của cậu ấy đang đạt đỉnh điểm."


Diệp Chi đặt bát súp xuống, đứng dậy chỉn chu lại chiếc váy lụa trắng đơn giản. Cô tháo chiếc kính râm màu đen, đeo đôi Găng tay lụa tản nhiệt mỏng nhẹ dệt từ sợi carbon cách điện do Lâm Ý chế tạo vào tay. Đôi găng tay ôm sát lấy mười đầu ngón tay nhạy cảm của cô, mang lại một cảm giác mát lạnh và an toàn kỳ lạ. Cô bước theo Hứa Minh xuống cầu thang xoắn ốc dẫn vào sâu trong lòng Phân khu Lôi gia.


Càng đi xuống sâu, không khí càng trở nên ngột ngạt và khét lẹt mùi ozone. Thính giác siêu phàm của Diệp Chi bắt đầu nghe thấy những tiếng lách cách, nổ giòn giã của dòng điện cao áp từ khoảng cách năm mươi mét. Đó là một phòng trị liệu khổng lồ được xây dựng bằng những bức tường thép bọc chì dày nửa mét, trang bị hàng chục cột tản lôi hiện đại chạy dọc theo các góc phòng để tiêu tán năng lượng dư thừa.


Ở trung tâm phòng, Lôi Kính Vũ đang ngồi trên một chiếc ghế sắt đặc chế bọc đệm chì. Mái tóc đỏ rực của anh dựng ngược hoang dại dưới những tia sét màu xanh tím liên tục phóng ra từ bắp tay cuồn cuộn. Đôi mắt hổ màu hổ phách của anh đỏ ngầu sát khí, các mạch máu trên mặt nổi rõ và co giật dữ dội vì đau đớn. Mỗi lần anh gầm nhẹ, một luồng điện từ cường độ cao lại phóng ra làm cháy sém thảm sàn xung quanh.


"Nhạc tiểu thư... lùi lại... tôi sắp... mất kiểm soát..." Giọng nói của Kính Vũ khàn đặc, đứt quãng như tiếng sấm rền rĩ trước cơn bão. Anh đang phải gồng mình chống chọi với cơn bạo loạn sóng não Overload tàn khốc, nơi lượng Rác Thần kinh tích tụ từ những trận chiến lôi điện trước đó đang bóp nghẹt các liên kết thần kinh của anh.


Diệp Chi không hề lùi bước. Cô bước đến bên cây đàn dương cầm Steinway-88 cải tiến của Lâm Ý được đặt sát mép nước của một rãnh dẫn nước nhân tạo chạy quanh phòng. Cây đàn đen bóng kiên cố, phím ngà voi lạnh ngắt dưới lớp găng tay lụa tản nhiệt của cô. Cô hít một hơi thật sâu, cảm nhận nhịp tim của Kính Vũ qua thính giác siêu phàm.


*Thịch... Thịch... Thịch...*


Nhịp tim của anh đang đập ở tần số kinh hoàng — 175 nhịp/phút, hỗn loạn và mất kiểm soát hoàn toàn.


Diệp Chi đặt mười đầu ngón tay lên phím đàn. Cô bắt đầu gõ nhịp. Không chơi một bản nhạc nhanh, cô chọn phương pháp Đồng hóa tần số tim. Cô chơi một chuỗi hợp âm La thứ (Am) trầm ấm, nhịp điệu ban đầu cực nhanh để trùng khớp hoàn hảo với nhịp tim điên cuồng của Kính Vũ. Tiếng đàn dương cầm vang lên, tạo ra một luồng sóng âm màu vàng kim nhạt lan tỏa nhẹ nhàng trên mặt sàn đá, len lỏi qua rãnh nước dẫn truyền và chạm vào chân Kính Vũ.


Khi tiếng đàn chạm vào cơ thể, Kính Vũ khẽ run lên. Diệp Chi lập tức kích hoạt Nhãn quan tâm linh (Cấp 1). Trong thế giới tối tăm của cô, cơ thể Kính Vũ hiện lên như một cột núi lửa điện từ khổng lồ rực rỡ sắc xanh tím. Nhưng trên đỉnh thùy trán và thùy thái dương của anh, những mảng bám rác thần kinh màu xám đen kịt đang che phủ, bóp nghẹt các sợi tơ liên kết thần kinh màu vàng óng. Đó là nguồn gốc của cơn điên loạn đang thiêu rụi lý trí của anh.


Diệp Chi khẽ điều chỉnh lực ngón tay, bắt đầu chơi chậm dần đều, kéo nhịp tim của Kính Vũ hạ xuống theo tiếng đàn. Cô sử dụng Giai điệu xoa dịu, biến các nốt nhạc thành những sợi sóng âm vô hình siêu nhỏ, nhẹ nhàng len lỏi vào sâu trong đại đại não của Kính Vũ để gỡ bỏ và thanh lọc các mảng bám rác thần kinh.


Cơn đau đớn khi các mảng bám bị bóc tách khiến Kính Vũ vô thức gầm lên một tiếng dữ dội.


*ĐOÀNG!*


Một luồng sét tím khổng lồ bộc phát từ ngực anh, phóng thẳng về phía cây đàn dương cầm nơi Diệp Chi đang ngồi. Dòng điện cao áp nung đỏ các dây đàn thép bên trong và truyền một cú sốc tĩnh điện cực mạnh qua phím ngà voi thẳng vào tay cô.


Nhờ có đôi Găng tay lụa tản nhiệt dệt từ sợi carbon cách điện, nhiệt lượng ma sát và dòng điện tĩnh cực đại đã bị hấp thụ và tản ra ngoài không khí trong tích tắc, cứu mười đầu ngón tay của Diệp Chi khỏi bị bỏng rụi hoàn toàn. Tuy nhiên, luồng phản chấn âm thanh quá lớn dội ngược lại vẫn đập thẳng vào thính giác nhạy cảm của cô.


*UỲNH...*


Tai trái của Diệp Chi đau nhói như bị một chiếc đinh sắt đâm xuyên qua. Vết thương cũ bị rách ra, máu tươi rỉ ra thấm đỏ lớp băng gạc trắng quanh tai cô. Thùy chẩm co thắt dữ dội, đầu cô đau nhức đến mức suýt ngất xỉu.


Nhưng cô không dừng lại. Diệp Chi cắn chặt môi đến bật máu, mượn cơn đau vật lý để duy trì sự tỉnh táo tuyệt đối. Cô hiểu rằng nếu cô dừng đàn lúc này, sóng não của Kính Vũ sẽ bị bạo loạn nghịch chuyển, mạch máu não của anh sẽ nổ tung và cả hai sẽ cùng chết trong căn phòng này.


Nhận thấy vùng ký ức cốt lõi của anh đang được bảo vệ bởi một bức tường lôi điện hung hãn, Diệp Chi chọn cách không cưỡng ép phá vỡ. Cô thay đổi chiến thuật, chơi những nốt nhạc lướt nhanh (Arpeggio) nhẹ nhàng, êm dịu như những hạt mưa xuân lách qua các kẽ hở năng lượng của bức tường sét. Sóng âm của cô len lỏi qua màng não, chạm vào thùy thái dương sâu nhất của Kính Vũ. Cô đồng hóa hoàn toàn tần số sóng não của mình với nhịp sinh học của anh.


Trong khoảnh khắc đó, ý thức của Diệp Chi bị hút sâu vào một vùng xoáy ký ức tối tăm của Kính Vũ.


Thế giới xung quanh cô bỗng chốc biến đổi. Cô 'nhìn' thấy một đêm mưa bão bùng của năm năm trước tại lâu đài cổ Lôi gia. Tiếng sấm sét gầm rú dữ dội ngoài cửa sổ. Trên chiếc giường lớn dát vàng, cựu gia chủ Lôi Triều Dương — cha của Kính Vũ — đang gầm rú điên cuồng, cơ thể ông bốc cháy bởi những luồng sét đỏ rực do bạo loạn sóng não Overload cấp tính. Kính Vũ lúc đó mới chỉ là một thiếu niên, đang quỳ khóc bất lực bên ngoài cửa kính phòng giam.


Nhưng ngay giữa cơn điên loạn của Lôi Triều Dương, nhãn quan tâm linh của Diệp Chi đột ngột bắt được một hình ảnh kỳ lạ rực sáng nhẹ trong bóng tối.


Ở góc khuất của giường bệnh, một người đàn ông trung niên mặc chiếc áo choàng phòng thí nghiệm màu trắng vô trùng phẳng phiu, trên ngực áo có thêu biểu tượng hình chiếc khiên bạc của tập đoàn công nghệ sinh học Aegis. Gương mặt hắn lạnh lùng, vô cảm như một cỗ máy. Trên tay hắn cầm một ống tiêm thủy tinh chứa thứ chất lỏng màu tím đậm rực sáng — thứ độc tố Neuro-X giống hệt ống thuốc mà Lôi Kính Vân đã để lại trong phòng cô đêm qua.


Nhân lúc Kính Vũ đang hoảng loạn khóc lóc bên ngoài, nhà khoa học Aegis kia đã âm thầm bước tới gáy của Lôi Triều Dương, nhanh chóng tiêm toàn bộ ống huyết thanh tím độc hại vào thùy chẩm của ông.


Chỉ trong vòng vài giây sau khi thuốc ngấm, lôi điện trên người Lôi Triều Dương bùng phát dữ dội vượt quá ngưỡng chịu đựng, mạch máu não của ông nổ tung, đẩy ông vào trạng thái điên loạn tột cùng rồi tự sát bằng dòng điện của chính mình ngay trước mắt con trai.


Cái chết của cựu gia chủ Lôi Triều Dương không phải tự sát do bạo loạn sóng não tự nhiên! Ông đã bị tập đoàn Aegis ngầm đầu độc bằng huyết thanh thử nghiệm hỏng để cưỡng ép Kính Vũ lên ngôi, nhằm dễ bề kiểm soát gia tộc Lôi gia từ phía sau!


Chân tướng chấn động này giống như một cú sốc điện từ dội thẳng vào tâm thức của Diệp Chi. Sự thật kinh hoàng về tội ác của Aegis và sự tàn bạo nhân danh khoa học của chúng khiến linh hồn cô run rẩy. Đúng lúc này, tàn dư sát ý từ ký ức giả lập của cựu gia chủ bỗng chốc hóa thành một luồng sét đỏ rực lao thẳng về phía ý thức của cô, đe dọa thiêu rụi hoàn toàn màng não của cô gái mù.


Diệp Chi kinh hoàng, cô biết mình buộc phải cưỡng chế rút lui lập tức để bảo vệ tính mạng. Cô dồn toàn bộ sức lực còn lại vào tay trái, nhấn một hợp âm kết thúc bản nhạc đầy mạnh mẽ và tĩnh lặng.


*BOONG...*


Tiếng đàn dương cầm ngân vang một tiếng dài thanh thoát rồi tắt lịm. Luồng sương mù hắc ám và lôi điện tím trong phòng trị liệu lập tức tan rã hoàn toàn, trả lại sự yên bình tĩnh lặng cho không gian vô trùng.


Diệp Chi gục ngã trên phím đàn, lồng ngực phập phồng thở dốc. Máu tươi rỉ ra từ vành tai trái loang lổ xuống những phím ngà voi trắng muốt. Đầu ngón tay cô tê dại, bỏng rát nhẹ dưới lớp găng tay carbon, thính lực bên tai trái bị ù đặc nghiêm trọng, thế giới xung quanh cô giờ đây chỉ còn lại một nửa âm thanh mờ nhạt.


Trên chiếc ghế sắt, Lôi Kính Vũ từ từ mở mắt. Đôi mắt hổ màu hổ phách của anh không còn đỏ ngầu sát khí, mà trở nên trong vắt, tỉnh táo và tràn đầy sinh lực chưa từng có. Toàn bộ rác thần kinh tích tụ trong não anh đã bị tiếng đàn của Diệp Chi thanh lọc hoàn toàn.


Anh đứng dậy, bước từng bước nặng nề đến bên cây đàn dương cầm. Nhìn thấy cô gái mù đang gục ngã, vết máu tươi loang lổ trên váy lụa trắng và vành tai cô, trong lòng anh dấy lên một sự xót xa và kính phục tột cùng. Anh khẽ cúi người, bàn tay to lớn bọc lôi thạch ấm áp khẽ chạm vào vai cô, giọng nói trầm ấm đầy lo lắng:


"Nhạc tiểu thư... cô không sao chứ? Cô đã cứu mạng tôi... nhưng cô đã thấy gì trong đầu tôi lúc nãy?"


Ánh mắt hổ của Kính Vũ sắc lẹm nhìn thẳng vào gương mặt tái nhợt của Diệp Chi, chờ đợi một câu trả lời. Diệp Chi nằm im, lồng ngực thắt lại trước áp lực nghẹt thở của câu hỏi. Nếu cô nói ra sự thật về cái chết của cha anh, Kính Vũ chắc chắn sẽ phát điên phát động chiến tranh toàn diện với Aegis ngay lập tức, và tính mạng của Lâm Ý tại khu ổ chuột sẽ bị Kính Vân hủy hoại trong tích tắc. Cô phải đối mặt với quyết định sinh tử: giữ kín bí mật chết chóc này hay tiết lộ nó để châm ngòi cho một cuộc thảm sát đẫm máu?

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!