Nhạc nềnEpicBattle_J

Bước Vào Lâu Đài Đồi Ánh Sáng

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng bánh xích của chiếc xe bọc thép đặc nhiệm thuộc Đường gia nghiến lên mặt đường nhựa phẳng lặng, phát ra những âm thanh trầm đục đều đặn thay thế cho những cú xóc nảy nứt toác của khu ổ chuột Sắt Rỉ. Ngồi trong khoang xe bọc thép tối tăm và vô trùng, Nhạc Diệp Chi khẽ tựa đầu vào thành ghế bọc da lạnh ngắt. Đôi mắt mù bẩm sinh của cô nhắm nghiền dưới lớp màng xám bạc trong vắt, nhưng hệ thính giác siêu phàm thì đang hoạt động hết công suất để vẽ nên một bản đồ chuyển dịch không gian trong đại não.


Chiếc xe đang leo dốc. Áp suất không khí thay đổi khiến màng nhĩ tai trái vốn đang tổn thương và rỉ máu nhẹ của cô nhói lên từng cơn tê dại. Cô khẽ nuốt nước bọt để giảm bớt áp lực nội sọ. Bộ khung lọc sóng não Mind-Cage mẫu thô đeo quanh cổ cô tỏa ra một luồng nhiệt lượng ấm áp, ôm lấy ba huyệt đạo chính sau gáy, giúp cô ngăn chặn những bước sóng điện từ hỗn tạp phát ra từ hệ thống định vị quân sự của chiếc xe. Cô miết nhẹ mười đầu ngón tay đang được bảo vệ bởi đôi Găng tay lụa tản nhiệt mỏng nhẹ như cánh ve, khẽ cảm nhận độ rung chuyển động của động cơ diesel hạng nặng.


Sự tĩnh lặng ở đây thật đáng sợ. Nó không phải là sự tĩnh lặng thanh bình của một buổi sớm mai, mà là sự im lặng nhân tạo được tạo ra bởi tiền tài và quyền lực tối cao. Không còn tiếng còi hơi chói tai của xe chở quặng, không còn tiếng la hét của những dị nhân phế thải bị siết nợ, và hoàn toàn vắng bóng tiếng mưa dội vào những mái tôn rỉ sét của District 13. Nơi đây là đồi Ánh Sáng, thánh địa của giới tài phiệt siêu dị năng lực Tân Khánh, một thế giới vô trùng ngăn cách với bùn lầy bằng những bức tường bọc thép và rừng sương mù lân tinh phát quang.


"Két..."


Chiếc xe bọc thép dừng hẳn. Tiếng xả hơi thủy lực rít lên một hơi dài lạnh lẽo. Cánh cửa hậu bọc thép dày nặng từ từ hạ xuống, luồng không khí mát lạnh mang theo mùi hương của hoa oải hương biến dị và hơi ẩm tinh khiết ùa vào khoang xe.


"Nhạc tiểu thư, chúng ta đã đến biệt thự Ngũ Gia. Mời xuống xe." Giọng nói của Sơn Tùng, tài xế riêng thuộc lực lượng đặc nhiệm Đường gia, vang lên một cách máy móc và chuyên nghiệp từ phía cabin.


Diệp Chi khẽ bám lấy thành cửa xe, bước chân nhẹ nhàng chạm xuống mặt đất. Qua lớp gót giày mỏng, cô cảm nhận được độ nhẵn nhụi tuyệt đối của đá cẩm thạch trắng được mài bóng dưới sảnh đón khách. Một không gian khổng lồ hiện ra trong thính giác của cô qua tiếng gió lùa nhẹ và tiếng vọng lại của bước chân lính canh bọc thép tuần tra cách đó năm mươi mét. Trần nhà cao ít nhất mười mét, tạo ra một kết cấu vang âm hoàn hảo như một nhà hát thánh đường.


"Chào mừng Nhạc tiểu thư đến với Phân khu Lôi gia." Một giọng nói nồng hậu, ấm áp và mang theo nhịp tim đập chậm rãi, khỏe mạnh của một người phụ nữ trung niên vang lên từ phía trước.


Diệp Chi nghiêng đầu tai trái, cô ngửi thấy mùi hương ngọt ngào của nước đường phèn, hạt sen và mùi dầu mỡ nhà bếp quen thuộc ẩn sau lớp tạp dề phẳng phiu. Đó là bếp trưởng A Mai.


"Tôi là A Mai, bếp trưởng của biệt thự Ngũ Gia. Cậu chủ Kính Vũ đã ra lệnh cho tôi phải chăm sóc thực đơn cho cô thật chu đáo. Tôi đã hầm sẵn một bát súp hạt sen phục hồi sinh lực, lát nữa tôi sẽ mang lên phòng cho cô nhé?" A Mai bước tới, bàn tay thô ráp ấm áp khẽ chạm vào khủy tay Diệp Chi để dẫn đường một cách lịch thiệp.


"Cháu cảm ơn bác A Mai," Diệp Chi khẽ mỉm cười, sự xuất hiện của người phụ nữ hiền hậu này khiến lồng ngực cô bớt đi vài phần ngột ngạt.


Đi bên cạnh cô ở hướng ngược lại là một nhịp bước chân nhanh, dứt khoát và mang theo mùi dung dịch sát trùng vô trùng nhẹ. Đó là Nhã Trúc, nữ y tá riêng do Phó Cận Ngôn thuê để giám sát các chỉ số sinh học của cô. Nhã Trúc cầm chiếc máy đo sóng não cầm tay thế hệ mới, thỉnh thoảng tiếng bíp bíp nhỏ của máy lại vang lên khi quét qua thùy thái dương của Diệp Chi.


"Nhịp tim chín mươi, sóng não dao động ở mức 12Hz, thùy chẩm có dấu hiệu phù nề nhẹ do phản phệ lôi điện từ đấu trường." Nhã Trúc lạnh lùng đọc báo cáo, giọng nói không chút cảm xúc nhưng động tác kiểm tra băng gạc quanh tai trái của Diệp Chi lại rất cẩn thận. "Nhạc tiểu thư, cô cần được nghỉ ngơi tuyệt đối trong phòng cách âm trước khi buổi trị liệu chính thức với Lôi gia chủ diễn ra vào ngày mai."


Diệp Chi gật đầu, cô để họ dẫn mình đi qua những dãy hành lang dài dằng dặc của Phân khu Lôi gia. Qua nhãn quan tâm linh mờ nhạt từ chiếc kính lọc, cô có thể 'nhìn' thấy những đường dây dẫn năng lượng bằng đồng bọc chì chạy dọc theo các bức tường, liên tục hấp thụ và tiêu tán các dòng điện tĩnh dư thừa phát ra từ cơ thể Lôi Kính Vũ. Biệt thự Ngũ Gia thực chất là một pháo đài công nghệ khổng lồ, nơi mỗi phân khu là một nhà tù giam lỏng lộng lẫy được thiết kế riêng để kiềm chế cơn điên của một ông trùm.


Phòng nghỉ của cô nằm ở tầng ba của phân khu Lôi gia. Khi cánh cửa gỗ gụ dày nặng đóng sầm lại sau lưng A Mai và Nhã Trúc, Diệp Chi thở phào một hơi dài, cô tháo chiếc kính lọc nhãn quan đặt lên bàn trang điểm bằng đá cẩm thạch.


Cô lần mò bước về phía chiếc giường lớn bọc nệm lông vũ mềm mại. Nơi đây thật xa hoa, nhưng đối với một người mù bẩm sinh, sự xa hoa này chỉ là một khoảng không vô cảm. Cô ngồi xuống mép giường, tay siết chặt lấy chiếc Hộp nhạc gỗ cổ Nhạc gia đeo bên hông. Vết nứt nhỏ trên vỏ gỗ sồi đen do lực ép cơ học từ bệ đàn ở tập trước vẫn còn đó, nhám ráp dưới đầu ngón tay cô. Mảnh tinh thể sóng não cực hạn của mẹ ẩn giấu bên trong trục quay vẫn đang im lìm, tỏa ra một luồng năng lượng bảo vệ mỏng manh quanh màng não cô.


Cô phải sinh tồn ở đây. Cô phải mượn sức mạnh của năm ông trùm để tìm ra Phân khu 4 của Aegis, nơi cha nuôi Nhạc Bách Sơn đang bị giam giữ. Lâm Ý đang giải mã cuốn nhật ký ở phòng khám Vy Thanh, cô không được phép gục ngã trước khi có tin tức của anh.


Đêm dần trôi về khuya. Cơn mưa bão bên ngoài đồi Ánh Sáng bắt đầu nặng hạt, tiếng sấm sét rền rĩ từ xa dội vào lớp kính cách âm của biệt thự chỉ còn là những tiếng ù ù cực thấp. Sương mù lân tinh màu xanh lục nhạt tràn qua khe cửa ban công, vẽ nên những vệt sáng lờ mờ trong bóng tối vĩnh viễn của cô.


Đột ngột, thính giác siêu phàm của Diệp Chi giật nảy.


Một tiếng động cực kỳ nhỏ phát ra từ phía cửa sổ ban công. Không có tiếng bước chân, không có tiếng ma sát của quần áo thông thường. Kẻ đột nhập đang di chuyển bằng một kỹ thuật triệt tiêu tiếng động thượng thừa, kết hợp với đôi giày bọc cao su mềm đặc chủng.


Nhưng gã không thể che giấu được nhịp tim.


*Thịch... Thịch... Thịch...*


Nhịp tim đập nhanh ở mức 130 nhịp/phút, hỗn loạn, đầy tà tâm và sự đố kỵ vặn vẹo. Đi kèm với đó là một mùi nước hoa xa xỉ dã tính, mùi xạ hương nồng nặc pha lẫn hương thuốc lá đắt tiền.


Diệp Chi không ngồi im trên giường. Cô khẽ đứng dậy, tay âm thầm thò vào ống áo choàng rộng bóp chặt lấy chiếc Còi đồng câm của A Phúc — di vật bảo mệnh giúp cô gọi cứu viện khẩn cấp từ mạng lưới bóng đêm trong phạm vi hai kilomet. Cô lùi lại một bước, lưng áp sát vào bệ đá cẩm thạch của bàn trang điểm, đầu hơi nghiêng về phía cửa ban công.


"Ai đó?" Giọng nói trong vắt của cô vang lên giữa căn phòng tĩnh lặng, lạnh lùng và không hề có một chút sợ hãi của một cô gái mù thông thường.


Một tiếng cười khẩy trầm thấp, tà mị vang lên từ bóng tối sát rèm cửa.


"Khứu giác và thính giác của nàng mù quả danh bất hư truyền. Hèn chi anh trai ta lại phát điên vì tiếng đàn của ngươi đến thế."


Từ trong màn sương mù lân tinh rực sáng nhẹ, một gã thanh niên trẻ tuổi bước ra. Gã mặc một chiếc áo khoác da báo xa xỉ, mái tóc nhuộm vàng vuốt ngược đầy kiêu ngạo, gương mặt có nét giống Lôi Kính Vũ nhưng hốc hác và mang vẻ tà ác hơn nhiều. Đôi mắt gã lấp lánh những tia sét màu đen ăn mòn thần kinh đang rục rịch bộc phát quanh các đầu ngón tay.


Đó là Lôi Kính Vân — em trai cùng cha khác mẹ của Lôi Kính Vũ, kẻ thù truyền kiếp đang rình rập đoạt ghế gia chủ Lôi gia.


Diệp Chi giữ vẻ mặt điềm tĩnh của người mù, nhưng ngón tay cô đã đặt lên lỗ thổi của chiếc còi đồng câm. Cô khẽ dùng lực định thổi mạnh để kích hoạt sóng siêu âm gọi cận vệ Lôi gia bên ngoài.


*VÚT...*


Một luồng lôi điện đen mỏng manh như sợi chỉ đột ngột phóng ra từ tay Kính Vân, không nhắm vào cô, mà đánh thẳng vào chiếc còi đồng trên tay cô. Luồng điện đen mang theo một tần số gây nhiễu cực mạnh tầm ngắn, tạo ra một tiếng rít điện từ chói tai trực tiếp dội ngược vào tai trái Diệp Chi.


"Ư..."


Diệp Chi rên nhẹ, tai trái cô nhói đau dữ dội, chiếc còi đồng câm bị dòng điện đen làm nóng ran, rơi tuột khỏi tay cô xuống sàn đá cẩm thạch phát ra tiếng keng lạnh lẽo. Thiết bị nhiễu sóng tầm ngắn của Kính Vân đã chặn đứng hoàn toàn mọi tín hiệu siêu âm phát ra ngoài.


"Đừng phí sức, Nhạc tiểu thư," Kính Vân thong thả bước tới, đôi giày cao su của gã miết nhẹ lên sàn đá. Gã dừng lại cách cô ba bước, cúi người xuống, mùi nước hoa xa xỉ nồng nặc dội thẳng vào khứu giác nhạy cảm của cô. "Toàn bộ cận vệ bên ngoài đã bị ta dùng quyền hạn của phó gia chủ điều đi tuần tra vòng ngoài. Trong vòng mười lăm phút tới, không một ai bước vào căn phòng này đâu."


"Ngươi muốn gì?" Diệp Chi lạnh lùng hỏi, cô khẽ miết ngón tay đeo găng lụa tản nhiệt lên bệ đá để tìm kiếm điểm tựa tinh thần. Cô biết gã rất mạnh, nhưng nhịp tim hỗn loạn của gã bộc lộ gã đang cực kỳ căng thẳng và sợ hãi sự phát hiện của Lôi Kính Vũ.


"Ta muốn giúp ngươi... và cũng là giúp chính ta," Kính Vân cười ngọt ngào, nhưng giọng điệu lại đầy sát khí chết chóc. Gã thò tay vào túi áo khoác, lôi ra một ống huyết thanh thủy tinh nhỏ.


*CẠCH...*


Tiếng ống thủy tinh chạm nhẹ xuống mặt bàn đá cẩm thạch ngay sát tay Diệp Chi vang lên sắc nét. Qua nhãn quan tâm linh vừa khôi phục nhẹ của chiếc kính lọc dưới bàn, Diệp Chi 'nhìn' thấy ống thuốc tỏa ra một luồng quang phổ màu tím đậm rực rỡ, mang theo thứ năng lượng hắc ám ăn mòn thần kinh cực kỳ đáng sợ. Đây là độc tố sóng não Neuro-X do tập đoàn Aegis cung cấp bất hợp pháp.


"Đây là huyết thanh an thần thế hệ mới," Kính Vân thì thầm bên tai cô, hơi thở gã nóng hổi và đầy tà tâm. "Ngày mai, khi ngươi tiến hành ca trị liệu sóng não cho anh trai ta, hãy âm thầm tiêm ống thuốc này vào gáy của anh ta trước khi gảy đàn. Chỉ cần một lượng nhỏ, sóng não của Lôi Kính Vũ sẽ vĩnh viễn rơi vào trạng thái bão hòa phế thải. Anh ta sẽ hóa thành một kẻ mất trí vô hại, và ta sẽ là gia chủ mới của Lôi gia."


"Ta là một nghệ sĩ trị liệu, không phải sát thủ," Diệp Chi nghiêng đầu tránh né hơi thở của gã, giọng nói cô đanh lại. "Nếu ta từ chối?"


Kính Vân không hề tức giận, gã khẽ tặc lưỡi đầy tiếc nuối. Gã rút từ trong túi ra một chiếc máy chiếu hologram siêu nhỏ, kích hoạt dòng điện nhẹ.


*HƯU...*


Tiếng hum hum của dòng điện từ phát ra từ máy chiếu.


"Ngươi không có quyền từ chối, nàng mù ạ," Kính Vân cười tàn nhẫn. "Hãy nghe xem đây là tiếng của ai?"


Từ chiếc máy chiếu phát ra những tiếng động ồn ào của khu ổ chuột District 13, tiếng búa gõ sắt rỉ, tiếng còi hơi xa xăm, và đặc biệt là tiếng bước chân dứt khoát, tiếng thở dốc mệt mỏi của một thanh niên đang ôm đống linh kiện cơ khí chạy trong hẻm tối.


Đó là Lâm Ý.


"Lâm Ý..." Diệp Chi khẽ thầm thì, nhịp tim của cô đột ngột tăng nhanh lên 110 nhịp/phút. Sự bình tĩnh vốn có của cô bắt đầu rạn nứt khi tính mạng của người bạn thanh mai trúc mã bị đe dọa.


"Đúng vậy, là tên thiên tài cơ khí nghèo khổ của ngươi," Kính Vân tắt máy chiếu, giọng nói gã trở nên lạnh lùng như băng. "Tay sai của ta tại băng đảng Hắc Sa đang giám sát xưởng cơ khí của gã 24/7. Chỉ cần ngày mai Lôi Kính Vũ không lên cơn điên tự hủy, hoặc nếu ngươi dám hé răng nửa lời với anh ta... ta sẽ ra lệnh cho Hắc Sa phóng hỏa thiêu rụi xưởng cơ khí đó. Bạn thân của ngươi sẽ hóa thành tro bụi cùng đống sắt vụn của gã."


Căn phòng rơi vào trạng thái im lặng đến nghẹt thở. Diệp Chi đứng lặng im, mười đầu ngón tay đeo găng lụa siết chặt đến mức đầu ngón tay trắng bệch. Tình thế bị động hoàn toàn về mặt tình cảm đè nặng lên màng não cô. Cô có thể cảm nhận được áp lực của độc tố tím đậm trên bàn đang tỏa ra luồng sóng ác ý.


Nhưng cô không cho phép mình gục ngã. Trí tuệ thấu cảm sâu sắc của cô bắt đầu phân tích nhịp tim và giọng nói của Kính Vân. Gã nói gã sẽ ra lệnh cho Hắc Sa, nhưng nhịp tim gã đột ngột hụt đi một nhịp khi gã nhắc đến tên Lôi Kính Vũ. Gã đang cực kỳ sợ hãi Vũ.


Diệp Chi khẽ ngẩng đầu, đôi mắt mù xám bạc nhìn thẳng về hướng gương mặt gã, thần thái cô lạnh lùng và uy nghiêm một cách kỳ lạ.


"Lôi Kính Vân, ngươi nghĩ Lôi Kính Vũ là một kẻ ngốc sao?" Giọng cô trầm xuống, mang theo tần số rung động nhỏ của sóng âm tự nhiên. "Anh ta sở hữu dị năng Lôi Điện Cuồng Bạo cấp S, nhạy cảm với mọi dao động điện sinh học xung quanh cơ thể dù là nhỏ nhất. Nếu ta tiêm ống thuốc này vào người anh ta, dòng điện của anh ta sẽ lập tức bạo phát tự vệ trước khi độc tố kịp ngấm vào thùy trẩm. Lúc đó, người đầu tiên bị sét đánh thành tro bụi... chính là ngươi, kẻ đứng sau giật dây toàn bộ vụ này."


Lời nói của Diệp Chi như một gáo nước lạnh dội thẳng vào sự kiêu ngạo của Kính Vân. Nhịp tim gã đột ngột tăng vọt lên 160 nhịp/phút, bước chân gã vô thức lùi lại một bước trước ánh mắt mù sắc sảo như thấu suốt tâm can của cô gái mù.


"Ngươi... ngươi dám đe dọa ta?" Kính Vân nghiến răng, lôi điện đen quanh ngón tay gã rít lên chói tai.


"Ta không đe dọa ngươi, ta chỉ đang chỉ ra một sự thật vật lý," Diệp Chi bước lên một bước, phong thái thanh cao hoàn toàn áp chế sự tà ác của gã. "Nếu ngươi muốn có ghế gia chủ, hãy để ta yên lặng thực hiện ca trị liệu ngày mai. Chỉ khi sóng não của Kính Vũ ổn định, anh ta mới lơi lỏng cảnh giác với nội bộ gia tộc. Đó mới là cơ hội duy nhất của ngươi."


Kính Vân đứng hình trong vài giây. Gã bị bẻ lái hoàn toàn suy nghĩ bởi lập luận sắc bén của cô. Gã nhìn ống thuốc tím trên bàn, rồi nhìn cô gái mù kiên cường trước mặt, trong lòng dấy lên một sự kiêng dè sâu sắc.


"Được... ngươi rất thông minh, nàng mù ạ," Kính Vân thu hồi dị năng lôi điện đen, gã lùi lại phía ban công, sương mù lân tinh một lần nữa bao phủ lấy thân hình gã. "Ống thuốc này ta sẽ để lại đây. Ngày mai, ngươi tự biết phải làm gì để bảo vệ mạng sống của tên cơ khí kia. Đừng phản bội ta, nếu không cả hai ngươi sẽ phải chôn chung một huyệt ở khu ổ chuột."


Nói rồi, thân hình gã nhạt dần và hòa tan hoàn toàn vào bóng đêm lạnh lẽo ngoài ban công, không để lại bất kỳ dấu vết vật lý nào ngoài mùi nước hoa xa xỉ dính lại trong không khí.


Diệp Chi đứng lặng im giữa căn phòng trống trải. Cô buông lỏng hai tay, mệt mỏi quỳ sụp xuống bên bàn trang điểm. Tai trái cô lại rỉ máu tươi thấm qua lớp băng gạc trắng, áp lực tinh thần căng thẳng cực độ khiến thùy chẩm cô đau nhói như bị kim châm.


Cô lần mò trên sàn đá, nhặt chiếc Còi đồng câm bị hỏng lên cất vào túi áo. Rồi cô chạm tay vào ống huyết thanh màu tím đậm đặt trên bàn đá cẩm thạch lạnh ngắt.


Ống thuốc lạ tỏa ra thứ năng lượng chết chóc đầy hiểm họa. Ngày mai, buổi biểu diễn trị liệu chính thức đầu tiên cho Lôi Kính Vũ sẽ diễn ra tại Hồ Tĩnh Lặng, và cô buộc phải đưa ra quyết định sinh tử: đầu độc vị thần sét để cứu bạn thân, hay tìm cách phản kháng lật ngược thế cờ ngay trước mắt kẻ phản bội?

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!