Nhạc nềnEpicBattle_J

Chiếc Hộp Nhạc Gỗ Và Lời Cảnh Báo

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa xám xịt của đô thị hắc ám Tân Khánh dội xuống những bức tường gạch đổ nát của phòng trà Bạch Sa Đường, tạo nên những tiếng lộp bộp khô khốc, lạnh lẽo. Sương mù lân tinh từ ngoài phố District 13 tràn qua khe cửa vỡ, mang theo thứ ánh sáng xanh thẫm ma mị và mùi rỉ sét nồng nặc của khu ổ chuột. Diệp Chi đứng lặng im giữa tàn tích hoang tàn của nơi từng là nhà. Đôi mắt mù phủ lớp màng xám bạc của cô hướng về khoảng không vô định, nhưng thính giác siêu phàm lại đang vẽ nên một bức tranh thê lương: tiếng nước mưa nhỏ giọt từ trần nhà sập, tiếng những mảnh sứ tách trà vỡ vụn dưới chân, và cả tiếng rên rỉ yếu ớt của những thanh gỗ xà nhà bị lửa thiêu rụi một nửa.


Lời đe dọa tàn nhẫn của Đường Diệc Thần vẫn còn văng vẳng bên tai cô như một luồng gió tuyết buốt giá. Anh ta đã đồng ý ký vào Thỏa thuận Giam lỏng Ngũ Gia, nhưng cái giá phải trả là sự giám sát quân sự nghẹt thở 24/7. Bên ngoài đống đổ nát của phòng trà, tiếng động cơ xe bọc thép đặc nhiệm của Đường gia vẫn gầm rú đều đặn dưới mưa, và nhịp bước chân bọc sắt của những lính canh bọc thép nện xuống mặt đường bê tông như những chiếc búa tạ đóng đinh vào tự do của cô. Họ chỉ cho cô đúng mười lăm phút để thu dọn những di vật cuối cùng trước khi chính thức áp giải cô lên đồi Ánh Sáng.


"Diệp Chi!"


Một tiếng thì thầm khản đặc, dồn dập vang lên từ phía góc tối của quầy pha chế bị cháy sém.


Diệp Chi khẽ giật mình, tai trái của cô — dù vẫn còn ù đặc và rỉ máu nhẹ sau cơn bạo loạn lôi điện tại đấu trường Hắc Sa — vẫn lập tức nhận ra nhịp tim đập nhanh, hỗn loạn và mùi dầu mỡ máy quen thuộc.


"Lâm Ý? Sao anh lại ở đây? Lính canh của Đường gia..."


"Suỵt! Anh lách qua đường cống ngầm phía sau." Lâm Ý lao đến, bàn tay thô ráp đầy vết chai sần của anh nắm lấy bờ vai mảnh mai của cô. Anh thở dốc, mái tóc nhuộm xanh neon phai màu dính bết vào trán, gương mặt lấm lem muội than nhưng ánh mắt lại rực lên sự lo lắng tột độ. "Anh biết bọn chúng sẽ đưa em lên đồi Ánh Sáng. Nơi đó là một cái lồng son lộng lẫy, nhưng cũng là hang cọp. Anh không thể để em đi tay không đối mặt với năm kẻ điên đó được."


Nói rồi, Lâm Ý vội vã mở chiếc ba lô sờn rách đeo sau lưng, lôi ra một chiếc hộp kim loại nhỏ. Anh cẩn thận cầm lấy bàn tay bỏng đỏ, đầy những vết phồng rộp của Diệp Chi. Sự tỉ mỉ, nhẹ nhàng của người bạn thanh mai trúc mã khiến một luồng ấm áp len lỏi vào lòng cô gái mù giữa đêm mưa lạnh giá.


"Đây là Găng tay lụa tản nhiệt," Lâm Ý vừa đeo đôi găng tay mỏng màu trắng vào mười đầu ngón tay nhạy cảm của cô, vừa thì thầm hướng dẫn. "Anh dệt nó bằng sợi carbon quân sự thu thập từ bãi phế liệu của Phong gia, kết hợp với tơ tằm cách điện đặc biệt. Khi em chơi đàn ở cường độ sóng não cao, dòng điện tĩnh hay ma sát phím đàn sẽ bị lớp carbon này hấp thụ và tản nhiệt cực nhanh. Nó sẽ bảo vệ ngón tay em không bị bỏng rách như lần trước nữa."


Diệp Chi khẽ miết các đầu ngón tay vào nhau. Lớp lụa mỏng nhẹ như cánh ve, ôm sát lấy da thịt cô một cách hoàn hảo, không hề làm giảm đi độ nhạy cảm xúc giác vốn là mạng sống của một người chơi dương cầm mù.


"Còn cái này..." Lâm Ý tiếp tục lấy ra một chiếc vòng cổ kim loại thô sơ, áp sát nó vào sau gáy cô. Một cảm giác lạnh toát, cứng cáp chạm vào ba huyệt đạo chính nơi thùy thái dương. "Bộ khung lọc sóng não Mind-Cage mẫu thô. Anh chế tạo nó dựa trên một bản vẽ cũ kỹ của cha nuôi Nhạc Bách Sơn để lại. Khi em trị liệu cho năm ông trùm, áp lực sóng não dội ngược từ họ sẽ được chiếc vòng này hấp thụ một phần, giữ cho áp lực nội sọ của em ở mức an toàn. Nhưng hãy nhớ, nó chỉ là mẫu thô, nếu sóng não thù địch vượt quá 150Hz, nó sẽ bị quá tải và gây đau nhói dữ dội."


"Em biết rồi, cảm ơn anh, Lâm Ý," Diệp Chi khẽ gật đầu, lòng cô thắt lại khi nghe nhắc đến cha nuôi. "Chúng ta phải nhanh lên. Em cảm thấy nhịp tim của lính canh Đường gia bên ngoài đang di chuyển hướng vào trong. Họ sắp hết kiên nhẫn rồi."


Cô quay người, lần mò bước về phía cây đàn dương cầm đứng cũ kỹ của phòng trà. Cây đàn đứng trơ trọi giữa đống đổ nát, nửa thân gỗ sồi bọc ngoài đã bị lửa thiêu đen thui, phím ngà voi ố vàng phủ đầy tro bụi xám xịt. Diệp Chi quỳ xuống bên bệ đỡ cây đàn, mười đầu ngón tay đeo găng lụa nhẹ nhàng sờ soạn lên những vết nứt, những thớ gỗ bị cháy sém dưới gầm bệ đỡ.


Thính giác siêu phàm của cô bắt được một tiếng 'rỗng' kỳ lạ khi ngón tay cô gõ nhẹ vào một góc khuất gần bàn đạp gỗ.


"Lâm Ý, dưới này có một ngăn bí mật. Có thứ gì đó được giấu bên trong cấu trúc bệ đàn."


Lâm Ý lập tức quỳ xuống bên cạnh cô, rút chiếc tuốc-nơ-vít dắt bên hông ra định cạy mạnh thanh gỗ.


"Khoan đã!" Diệp Chi đột ngột giữ chặt tay anh lại. Gương mặt cô biến sắc, tai trái khẽ giật liên tục. "Đừng chạm vào! Em nghe thấy tiếng rít rất nhỏ của một cơ chế thủy lực... có mùi axit sunfuric đậm đặc. Cha nuôi đã gài một ngòi nổ tự hủy bằng axit ở đây. Nếu anh cưỡng ép cạy ra, toàn bộ thứ bên trong sẽ bị thiêu rụi ngay lập tức."


Lâm Ý toát mồ hôi hột, vội vàng thu tay lại. "Cơ chế bảo mật cơ khí của bác Nhạc? Nhưng làm sao để mở nó ra mà không kích hoạt ngòi nổ?"


Diệp Chi nghiêng đầu lắng nghe nhịp điệu của bánh răng ẩn sâu trong bệ gỗ. Tiếng tích tắc rất nhỏ, đều đặn như nhịp tim của một sinh vật kim loại. Cô nhận thấy nhịp điệu của bánh răng trùng khớp hoàn hảo với tần số dao động của nốt Sol trầm (khoảng 98Hz).


Cô dùng ngón tay đeo găng lụa khẽ gõ nhịp Sol trầm lên bệ gỗ để hỗ trợ lò xo cơ học giải phóng chốt khóa đầu tiên. Tiếng lạch cạch cơ khí vang lên, nhưng chốt khóa chính vẫn chưa mở. Diệp Chi nhíu mày, cô sờ thấy một rãnh nhỏ hình khuông nhạc được khắc chìm sâu dưới gầm bệ đàn. Kích thước của rãnh nhỏ này... trùng khớp hoàn hảo với chiếc hộp nhạc gỗ cổ đeo bên hông cô.


"Chiếc hộp nhạc của mẹ..." Diệp Chi thầm thì.


Cô tháo chiếc Hộp nhạc gỗ cổ Nhạc gia bằng gỗ sồi đen do người mẹ quá cố Nhạc Vô Song để lại. Lâm Ý giúp cô đặt chiếc hộp nhạc vào đúng rãnh khắc hình khuông nhạc.


*RẮC...*


Một lực ép cơ học cực mạnh từ bệ đàn ép chặt lấy chiếc hộp nhạc cổ. Tiếng gỗ sồi nứt vỡ khẽ vang lên khiến lòng Diệp Chi đau nhói — vỏ gỗ của chiếc hộp nhạc cổ đã bị nứt thêm một đường nhỏ do lực ép cơ học khi kích hoạt bệ đàn. Nhưng ngay sau đó, tiếng bánh răng chuyển động rầm rập bên trong bệ gỗ vang lên.


Ngăn bí mật bật mở.


Một mùi da dê cũ kỹ, bụi bặm và mùi mực lân tinh đặc trưng tỏa ra từ hốc tối. Lâm Ý run rẩy thò tay vào, lôi ra một cuốn sổ bọc da dê đã ố vàng, mép sổ bị sém đen vì nhiệt độ vụ nổ.


"Nhật ký nghiên cứu của cha..." Diệp Chi đón lấy cuốn sổ.


Ngay khi những đầu ngón tay nhạy cảm của cô chạm vào bìa da dê, thùy chẩm của cô đột ngột co thắt dữ dội. Chiếc kính lọc nhãn quan tâm linh Đời đầu cô đang đeo bỗng rực sáng ánh bạc. Trong thế giới tối tăm của người mù, cuốn nhật ký bỗng hiện lên rực rỡ với những dòng chữ viết bằng mực lân tinh phát quang nhẹ, chuyển hóa trực tiếp thành hình ảnh quang phổ trong tâm trí cô.


Diệp Chi bàng hoàng giải mã những dòng ghi chép đầu tiên bằng nhãn quan tâm linh:


*"Ngày 14 tháng 10... Dự án Mind-Net đã đi quá giới hạn đạo đức. Trịnh Hoài An muốn dùng thuật toán thần kinh để đồng hóa tư duy toàn nhân loại. Tôi không thể tiếp tục hoàn thiện lõi máy chủ sinh học cho tập đoàn Aegis nữa. Tôi phải trốn đi... phải mang theo đoạn mã khóa dự phòng để bảo vệ Diệp Chi..."*


"Cha nuôi... từng là kỹ sư trưởng của dự án Mind-Net thuộc tập đoàn Aegis?"


Lời lẩm bẩm của Diệp Chi khiến Lâm Ý đứng hình. Chân tướng kinh hoàng này giải thích tại sao tập đoàn công nghệ sinh học tối cao Aegis lại cấu kết với băng đảng Hắc Sa để bắt cóc Nhạc Bách Sơn bằng mọi giá. Họ không chỉ muốn vắt kiệt sóng não của ông, mà còn muốn ép ông hoàn thiện công nghệ kiểm soát tư duy tàn bạo nhất kỷ nguyên.


*CỘP! CỘP!*


Tiếng bốt quân sự nện xuống nền gạch vỡ ngoài sảnh phòng trà đột ngột vang lên dồn dập. Nhịp tim của lính đặc nhiệm Đường gia ngoài cửa tăng nhanh — họ đang tiến vào kiểm tra.


"Diệp Chi! Hết giờ rồi! Chúng tôi phải vào kiểm tra!" Tiếng hét của một sĩ quan Đường gia vang lên ngoài mưa.


"Lâm Ý, máy quét an ninh bọc thép của Đường gia sẽ phát hiện ra cuốn nhật ký này ngay lập tức nếu em mang nó theo lên đồi Ánh Sáng," Diệp Chi nói nhanh, giọng cô run rẩy nhưng quyết đoán. Cô nhét cuốn nhật ký vào tay Lâm Ý. "Anh phải mang nó đi! Hãy dùng trí nhớ âm thanh của em, em đã ghi nhớ toàn bộ tần số quang phổ của mười trang đầu tiên. Hãy giữ nó thật an toàn tại phòng khám của Vy Thanh!"


"Nhưng còn em..." Lâm Ý nghẹn ngào.


"Em sẽ ổn. Thỏa thuận đã ký, năm ông trùm sẽ bảo vệ em khỏi Aegis. Đi mau!"


Lâm Ý cắn răng ôm cuốn nhật ký da dê, lách người biến mất vào đường cống ngầm phía sau quầy pha chế ngay trước khi cánh cửa phòng trà bị lính đặc nhiệm Đường gia cưỡng chế đẩy ra.


Diệp Chi đứng dậy, tay cô vẫn siết chặt lấy chiếc hộp nhạc gỗ cổ vừa rút ra từ bệ đàn. Khi những người lính đặc nhiệm bọc thép bước vào phòng, một luồng năng lượng cộng hưởng kỳ lạ đột ngột bộc phát từ chiếc hộp nhạc gỗ sồi đen trên tay cô.


Nhãn quan tâm linh của cô rực sáng một màu vàng kim chói lọi. Diệp Chi bàng hoàng nhận ra, bên trong lõi trục quay cơ học của chiếc hộp nhạc gỗ do người mẹ quá cố để lại không chỉ có bánh răng, mà còn chứa đựng một mảnh tinh thể sóng não cực hạn màu vàng kim chưa từng được kích hoạt — một bảo vật bảo mệnh vĩ đại nhất mà mẹ cô, Nhạc Vô Song, đã dùng cả sinh mệnh để phong ấn nhằm bảo vệ cô khỏi mọi đòn tấn công tâm linh chí mạng sau này.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!