Nhạc nềnEpicBattle_J

Cuộc Tranh Đoạt Của Năm Ông Trùm

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Căn phòng phát nhạc của đấu trường ngầm Hắc Sa lúc này giống như một chiếc lò nung nguyên tố sắp sửa nổ tung. Bức tường kính cường lực đã vỡ nát hoàn toàn, để lại những mảnh vụn pha lê chi chít trên sàn nhà, phản chiếu thứ ánh sáng neon lạnh lẽo, nhạt nhòa từ trần nhà cao sừng sững. Ngoài kia, tiếng mưa bão của đô thị hắc ám Tân Khánh vẫn gầm rú, nhưng không thể át nổi sự tĩnh lặng đáng sợ đang bao trùm lấy không gian chật hẹp này.


Năm luồng uy áp khổng lồ của năm ông trùm siêu dị năng lực cấp S đang va chạm trực diện, tạo ra những tiếng rít điện từ chói tai. Ở trung tâm của cơn bão năng lượng ấy, Nhạc Diệp Chi nằm gục bên cây đàn dương cầm rỉ sét. Ý thức của cô trôi nổi trong một khoảng không mờ mịt. Tai trái của cô — vốn đã bị tổn thương nghiêm trọng sau vụ nổ phòng trà Bạch Sa Đường — nay hoàn toàn mất đi cảm giác, chỉ còn lại tiếng u u chói tai kéo dài vô tận. Tai phải cũng chỉ nghe thấy những âm thanh méo mó, đứt quãng như thể bị bọc qua một lớp nước dày.


Máu tươi ấm nóng vẫn rỉ ra từ màng nhĩ, chảy thành vệt dài sẫm màu trên chiếc cổ thanh mảnh, thấm đẫm vạt sườn xám thô xám xịt của cô. Đôi bàn tay nhỏ bé của cô đặt trên phím đàn ngà voi ố vàng dính đầy những vết phồng rộp đỏ ửng, bỏng rát — hậu quả của vết bỏng tĩnh điện khủng khiếp khi cô cưỡng chế bẻ gãy dòng điện bạo loạn của Lôi Kính Vũ ở tập trước. Bên hông cô, chiếc Hộp nhạc gỗ cổ Nhạc gia vẫn rung lên nhè nhẹ, phát ra tần số 432Hz yếu ớt để bảo vệ màng não cô khỏi bị nghiền nát trước áp lực tinh thần khổng lồ của năm kẻ điên xung quanh.


"Tránh ra, Dạ Vô Nhai!"


Lôi Kính Vũ gầm lên, giọng nói trầm ấm của anh mang theo sấm sét rít gào. Thân hình cao lớn vạm vỡ của anh chắn trước cây đàn, đôi mắt hổ màu hổ phách rực sáng dã tính dán chặt vào bóng tối đối diện. Những tia chớp màu xanh tím quấn quanh bắp tay cuồn cuộn cơ bắp của anh, thỉnh thoảng phóng ra ngoài, nung chảy những thanh sắt rỉ sét trên sàn nhà thành dòng kim loại lỏng nóng rực. "Cô ấy vừa cứu mạng ta khỏi cơn bạo loạn lôi điện! Cô ấy thuộc về Lôi gia! Ai dám chạm vào cô ấy, ta sẽ thiêu rụi kẻ đó!"


Dạ Vô Nhai bước ra từ hư vô, da mặt trắng bợt như ma cà rồng và mái tóc đen dài xõa ngang vai khẽ bay dù không có gió. Bóng tối xung quanh gã cuộn xoắn lại thành những sợi tơ đen kịt, lạnh lẽo, nuốt chửng hoàn toàn ánh sáng neon xung quanh gã. "Tiền bạc, sấm sét của ngươi... vô nghĩa," Vô Nhai thầm thì, giọng nói lạnh lùng, mang tính chiếm hữu cực đoan dội thẳng vào thùy chẩm của mọi người. "Bóng tối của ta cần tiếng đàn của nàng để xoa dịu linh hồn rách nát này. Nếu các ngươi mang nàng đi, ta sẽ nhuộm đen cả thành phố Tân Khánh này trong một đêm."


"Các vị bớt nóng tính đi. Một đóa hoa mỏng manh đang đẫm máu thế kia, các ngươi gầm rú như vậy sẽ khiến nàng vỡ nát trước khi kịp trị liệu đấy."


Phong Hoài Nam bước lên một bước, nhẹ nhàng phe phẩy chiếc quạt xếp bằng ngọc thạch. Tuy nhiên, luồng gió bao quanh anh không hề dịu dàng; những lưỡi dao gió vô hình — Phong Nhận Không Gian — chém dọc xuống nền nhà, cắt đứt hoàn toàn luồng sương mù hắc ám của Dạ Vô Nhai và dòng điện tĩnh của Lôi Kính Vũ, tạo ra một ranh giới chân không ngăn cách ba bên. Đôi mắt sau cặp kính cận không độ của anh lấp lóe một tia sáng thực dụng, thâm trầm khó đoán. "Đồi Ánh Sáng của Phong gia mới là nơi thích hợp nhất để bảo vệ cô ấy. Ta sẽ cung cấp nguồn tài lực và không gian tốt nhất."


"Tôi không quan tâm đến sự tranh giành tài sản của các vị," Đường Diệc Thần bước tới, tiếng bốt quân sự nện xuống nền băng lạnh lẽo vang lên khô khốc. Anh mặc quân phục đặc nhiệm đen không phù hiệu, hơi lạnh tuyệt đối từ dị năng Băng Phong Tuyệt Đối của anh khiến những mảnh kính vỡ trên sàn nhà đóng băng chi chít, rạn nứt thành những đóa hoa tuyết màu xanh lam. "Cô gái này sở hữu dị năng sóng não vượt ngưỡng kiểm soát của liên bang, lại có hành vi can thiệp vào hệ thần kinh của gia chủ Lôi gia. Tôi nghi ngờ cô ta là gián điệp sóng não nguy hiểm của tập đoàn Aegis. Tôi sẽ đưa cô ta về phòng thẩm vấn quân sự bọc chì của đặc nhiệm."


"Tư lệnh Đường, quyền lực quân sự của ngươi thật lớn," Phó Cận Ngôn cười khẩy, ngón tay thon dài lướt qua bộ bài tây bằng hợp kim titan siêu mỏng. Gã đeo khuyên tai bạc lấp lánh, phong thái ngạo mạn của một vua sòng bạc trẻ tuổi. Gã khẽ vẫy tay, dị năng Kim Loại Thao Túng kích hoạt, khiến các chốt khóa bọc thép trên trang bị của tiểu đội đặc nhiệm Đường gia phát ra những tiếng rít kim loại chói tai, chực chờ tự động siết chặt lại để bẻ gãy xương cốt của họ. "Nhưng tiền của Phó gia ta có thể mua đứt cả cái đặc khu quân sự này của ngươi. Đây, một tấm séc trắng hàng chục triệu đồng Hertz. Để cô gái mù này lại cho ta, các vị muốn bao nhiêu tiền cứ việc viết."


*XOẠC!*


Lôi Kính Vũ đột ngột giật lấy tấm séc từ tay Phó Cận Ngôn. Một luồng lôi điện tím bùng lên từ lòng bàn tay anh, hóa tấm séc trắng trị giá hàng triệu đô thành đống tro bụi đen kịt rơi lả tả dưới đất.


"Cầm lấy đống giấy lộn của ngươi và cút đi, Phó Cận Ngôn!" Kính Vũ gầm lên, nắm đấm bọc thép lôi thạch của anh rít lên tiếng sấm sét dữ dội, áp sát vào ngực Cận Ngôn. "Mạng của ta không thể định giá bằng tiền của ngươi!"


Sát khí trong phòng phát nhạc bùng nổ đến mức cực hạn. Lôi điện, bóng tối, băng phong, bão gió và kim loại thao túng chạm vào nhau, tạo ra những tia lửa năng lượng rực sáng, sẵn sàng biến căn phòng thành một hố đen hủy diệt. Sinh mệnh mỏng manh của Diệp Chi nằm giữa thế gọng kìm đó giống như một chiếc lá khô trước cơn bão lớn.


Chính lúc này, một tiếng ho khan khản đặc, yếu ớt vang lên từ phía cây đàn dương cầm.


"Khụ... khụ..."


Tiếng ho rất nhỏ, nhưng nhờ tần số sóng não cộng hưởng đặc biệt, nó lại xuyên qua tầng tầng lớp lớp uy áp của năm ông trùm cấp S, dội thẳng vào màng nhĩ của họ như một nốt nhạc thanh khiết, cưỡng chế làm dịu đi luồng năng lượng đang bạo loạn.


Năm ông trùm đồng loạt khựng lại, quay ngoắt đầu nhìn về phía bệ đàn.


Nhạc Diệp Chi từ từ ngồi dậy. Đôi mắt mù phủ lớp màng xám bạc của cô trống rỗng, vô hồn hướng về khoảng không trước mặt. Gương mặt cô nhợt nhạt không một giọt máu, đôi môi run rẩy vì lạnh và đau đớn. Cô dùng bàn tay bỏng đỏ, rỉ máu tĩnh điện bám chặt vào thành gỗ rỉ sét của cây đàn để giữ cho cơ thể mảnh mai không ngã quỵ. Máu từ tai phải vẫn rỉ ra, nhỏ giọt xuống vạt sườn xám thô xám xịt.


"Các vị... nghĩ mình có thể sở hữu... một bộ não sắp chết sao?"


Giọng nói của Diệp Chi rất nhỏ, khản đặc và đứt quãng, nhưng từng chữ phát ra lại mang theo một nhịp rung động kỳ lạ, tựa như một mỏ neo tinh thần ghim chặt lấy lý trí của năm kẻ điên loạn xung quanh cô.


Lôi Kính Vũ bước tới một bước, lôi điện trên người anh vô thức dịu đi. "Cô gái..."


"Đứng yên đó," Diệp Chi khẽ nghiêng đầu, tai trái hoàn toàn lặng im, cô chỉ có thể dùng tai phải để cảm nhận hướng gió và nhịp tim của họ. "Tôi biết... các vị muốn gì. Các vị muốn tiếng đàn của tôi để làm sạch rác thải thần kinh, để cứu mạng các vị khỏi cơn điên loạn tự hủy. Nhưng các vị có biết... cái giá của việc vá liên kết thần kinh cấp S là gì không?"


Cô ho khan một tiếng, một ngụm máu tươi đỏ thẫm tràn ra khóe môi, nhuộm đỏ phím ngà voi ố vàng dưới tay cô.


"Sóng não dội ngược từ các vị... đang tàn phá màng não của tôi," cô gái mù thầm thì, đôi mắt xám bạc u buồn nhưng kiên định đến đáng sợ. "Tai trái của tôi đã điếc hoàn toàn. Tai phải cũng sắp không nghe thấy gì nữa. Nếu các vị tiếp tục tranh đoạt, nếu tôi bị giam cầm bởi một người và phải liên tục trị liệu cho người đó... màng não của tôi sẽ nổ tung trong vòng chưa đầy một tháng. Khi đó, các vị sẽ mất đi liều thuốc duy nhất, và tất cả chúng ta... sẽ cùng nhau chôn thây trong sự điên loạn của chính các vị."


Lời nói của Diệp Chi như một gáo nước lạnh dội thẳng vào cơn cuồng nộ của năm ông trùm. Họ im lặng. Họ là những kẻ thống trị thế giới ngầm bằng bạo lực và quyền lực tuyệt đối, nhưng trước lời cảnh báo đầy lý trí của cô gái mù yếu ớt đang đẫm máu, họ lại cảm thấy một sự bất lực chưa từng có. Họ hiểu cô nói đúng. Dị năng Sóng Não Cộng Hưởng của cô là độc nhất vô nhị, nhưng thể xác cô quá mỏng manh, không thể chịu đựng nổi sự vắt kiệt liên tục của một nguồn năng lượng S-tier.


"Vậy cô muốn thế nào?" Dạ Vô Nhai lạnh lùng hỏi, bóng tối xung quanh gã khẽ dao động. "Ta không thể để ngươi rơi vào tay kẻ khác."


Diệp Chi hít một hơi thật sâu, nén cơn đau nhói dữ dội đang hành hạ thùy chẩm. Cô biết, đây là cơ hội duy nhất để cô sinh tồn và giữ lại mạng sống để tìm kiếm cha nuôi Nhạc Bách Sơn. Cô phải chia rẽ lợi ích của họ, biến họ thành những thế lực kiềm chế lẫn nhau để bảo vệ cô.


"Tôi đề xuất... một thỏa thuận," Diệp Chi nói, giọng cô run rẩy nhưng rành mạch từng chữ. "Ký kết Thỏa thuận Giam lỏng Ngũ Gia. Tôi sẽ không thuộc về riêng một ai cả. Các vị phải chia sẻ thời gian giam lỏng và trị liệu của tôi theo một lịch trình nghiêm ngặt — Thỏa thuận Chia sẻ Thời gian. Mỗi người chỉ được sở hữu tôi tối đa ba ngày một tuần để tiến hành hòa nhạc điều trị. Thời gian còn lại, tôi phải được nghỉ ngơi tuyệt đối để phục hồi màng não."


Cô dừng lại, dùng thính giác siêu phàm cảm nhận nhịp tim của năm người. Nhịp tim của họ đang dao động mạnh mẽ, đầy sự tính toán và lưỡng lự.


"Đổi lại," Diệp Chi tiếp tục, "năm gia tộc các vị phải cam kết bảo vệ tuyệt đối cho phòng trà Bạch Sa Đường của tôi, hỗ trợ y tế chuyên nghiệp từ bác sĩ Vy Thanh, và tuyệt đối không được dùng bạo lực ép buộc tôi chơi đàn khi màng não tôi đang quá tải. Nếu một người vi phạm, bốn người còn lại có quyền đồng loạt khai chiến để tiêu diệt kẻ đó."


Một sự im lặng kéo dài bao trùm căn phòng. Ý tưởng của cô gái mù cực kỳ táo bạo và khôn ngoan. Cô tự đặt mình vào vị trí trung tâm của một cán cân quyền lực cân bằng hoàn hảo. Không ai có thể độc chiếm cô, và cũng không ai dám ra tay làm tổn thương cô vì sợ bốn nhà còn lại liên minh tiêu diệt.


"Một đề xuất thông minh," Phong Hoài Nam khẽ cười, chiếc quạt xếp ngọc thạch gập lại phát ra tiếng gõ thanh giòn. "Ta đồng ý. Nhưng nơi giam lỏng chung phải là biệt thự Ngũ Gia trên đồi Ánh Sáng biệt lập. Đó là tài sản chung của năm nhà chúng ta, mỗi người sở hữu một phân khu điều trị riêng biệt, dễ bề bảo vệ cô ấy khỏi sự săn quét của liên bang."


"Ta cũng đồng ý," Dạ Vô Nhai thầm thì, đôi mắt đen kịt của gã khóa chặt vào Diệp Chi. "Nhưng ta đòi quyền sở hữu cô ấy vào những đêm trăng khuyết. Đó là lúc bóng tối của ta bất ổn nhất."


"Được, ta đồng ý chia sẻ thời gian," Lôi Kính Vũ trầm giọng, nắm đấm của anh thu hồi lôi điện. "Nhưng Lôi gia ta sẽ cung cấp lực lượng cận vệ bọc thép bảo vệ vòng ngoài cho Bạch Sa Đường và đồi Ánh Sáng."


"Thương hội Phó gia sẽ chịu trách nhiệm tài trợ toàn bộ thiết bị y tế cao cấp và thuốc men phục hồi cho cô ấy," Phó Cận Ngôn nhún vai, cất bộ bài tây titan vào túi áo, gương mặt ngạo mạn hiện lên vẻ thích thú trước luật chơi mới của cô gái mù.


Đường Diệc Thần im lặng lâu nhất. Anh đứng khoanh tay, hơi lạnh xung quanh vẫn chưa tan hết, đôi mắt xám tro lạnh lùng nhìn chằm chằm vào vệt máu trên tai Diệp Chi. Cuối cùng, anh chậm rãi gật đầu. "Quân đội đặc nhiệm đồng ý ký thỏa thuận. Nhưng tôi yêu cầu lắp đặt hệ thống giám sát quân sự 24/7 xung quanh cô để đề phòng cô liên lạc với gián điệp bên ngoài."


Bản thỏa thuận giam lỏng luân phiên đã được thiết lập.


Lâm Ý từ trong góc tối bước ra, tay cầm bản hợp đồng giấy da dê bọc viền titan có khắc các điều khoản nghiêm ngặt của Thỏa thuận Chia sẻ Thời gian. Anh lo lắng nhìn Diệp Chi, nhưng trước ánh mắt kiên định của cô, anh chỉ biết im lặng dâng hợp đồng lên bàn đàm phán.


Lôi Kính Vũ dùng móng tay sắc nhọn rạch một đường trên lòng bàn tay, nhỏ giọt máu rực chớp tím xuống bản hợp đồng. Dạ Vô Nhai gieo vào đó một giọt máu đen kịt hắc ám. Phong Hoài Nam, Phó Cận Ngôn và Đường Diệc Thần lần lượt ký tên bằng máu của chính mình, đóng dấu ước định quyền lực tối cao của thế giới ngầm Tân Khánh.


Diệp Chi run rẩy đưa ngón tay trỏ đang bị bỏng đỏ, rỉ máu tĩnh điện của mình ấn mạnh xuống góc bản hợp đồng, để lại một dấu vân tay đẫm máu tươi thanh khiết của gia tộc Nhạc Thị.


Thỏa thuận Giam lỏng Ngũ Gia chính thức được ký kết thành công. Diệp Chi đã giành lại được mạng sống và sự bảo hộ tối cao từ năm thế lực lớn nhất, nhưng đổi lại, cô cũng chính thức từ bỏ tự do thân thể, bước vào cuộc sống giam lỏng lộng lẫy và đầy rẫy hiểm nguy tại biệt thự Ngũ Gia.


Khi mọi người chuẩn bị rút lui để chuẩn bị cho việc di chuyển Diệp Chi lên đồi Ánh Sáng, Đường Diệc Thần bước đến bên bệ đàn dương cầm.


Hơi lạnh tuyệt đối từ cơ thể anh ta phả vào bên tai trái đang lặng im của cô, khiến Diệp Chi vô thức rùng mình một cái. Thần cúi xuống, ghé sát môi vào tai phải còn thính lực của cô, giọng nói trầm thấp, lạnh lùng như băng vĩnh cửu vang lên đầy tính đe dọa.


"Nhạc Diệp Chi, thỏa thuận đã ký. Nhưng đừng nghĩ cô có thể dùng tiếng đàn của mình để thao túng tâm trí chúng tôi. Nếu tôi phát hiện cô dám gieo bất kỳ sợi sóng âm khống chế nào vào não bộ của tôi hay của những người khác... tôi sẽ là người đầu tiên bẻ gãy mười đầu ngón tay của cô."

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!