Sự Cứu Rỗi Đắt Giá
Nốt nhạc cuối cùng vang lên từ phím đàn dương cầm rỉ sét của Bạch Sa Đường, kéo dài một âm tần trầm ấm nhưng run rẩy, rồi lịm dần vào khoảng không ngột ngạt của đấu trường ngầm Hắc Sa.
Cơn bão lôi điện màu xanh tím cuồng bạo đang tàn phá dưới lòng đất bỗng chốc tắt ngấm. Luồng sét khổng lồ vừa chực chờ đánh sập phòng kính phát nhạc ở tầng hai bỗng hóa thành những tia điện tàn dư lách tách nhỏ bé, bất lực tan biến vào không khí khét lẹt mùi ozone. Nhịp tim điên cuồng ở mức một trăm tám mươi nhịp mỗi phút của gia chủ Lôi gia — Lôi Kính Vũ, dưới sự cưỡng chế đồng hóa của sóng âm cộng hưởng, đã hạ xuống mức an toàn. Anh đứng chết lặng giữa cát bụi đấu trường, đôi mắt hổ màu hổ phách dần lấy lại sự tỉnh táo tự nhiên, rũ bỏ hoàn toàn lớp màng đỏ ngầu của cơn bạo loạn sóng não.
Nhưng đối với Nhạc Diệp Chi, sự cứu rỗi ấy đòi hỏi một cái giá quá đắt.
Khi dòng điện sinh học của Lôi Kính Vũ rút lui hoàn toàn khỏi trạng thái Overload, luồng sóng não phản hồi khổng lồ tích tụ đầy rác thải thần kinh của anh không còn mỏ neo, theo đường truyền âm thanh dội thẳng ngược lại phòng phát nhạc. Nó giống như một trận lũ quét vô hình, hung hãn đập thẳng vào hệ thính giác nhạy cảm của cô gái mù.
*UỲNH...*
Diệp Chi cảm thấy đại não mình như bị một chiếc búa tạ rèn bằng thép nung đỏ nện trực diện. Thùy chẩm của cô co thắt dữ dội, đau nhói đến mức toàn bộ hệ thống kinh mạch sau gáy căng lên như muốn đứt phăng. Chiếc kính lọc nhãn quan tâm linh trên mặt cô nhấp nháy liên tục luồng ánh sáng xám bạc rồi tắt lịm, đẩy cô trở lại với bóng tối vĩnh viễn của người mù bẩm sinh.
"Ư..."
Một tiếng rên rỉ khản đặc nghẹn lại nơi cuống họng. Diệp Chi không thể duy trì tư thế ngồi được nữa. Đôi bàn tay mảnh mai với mười đầu ngón tay đỏ ửng, bỏng rát vì tĩnh điện run rẩy buông lơi khỏi phím ngà voi ố vàng. Máu tươi ấm nóng đột ngột tràn ra từ hai tai, chảy thành dòng đỏ thẫm dọc theo hai bên má, nhỏ xuống vạt sườn xám thô màu xám xịt của cô. Tai trái của cô — vốn đã bị tổn thương nghiêm trọng sau vụ nổ phòng trà — nay hoàn toàn mất đi cảm giác, chỉ còn lại tiếng u u chói tai kéo dài vô tận. Tai phải của cô cũng bắt đầu rơi vào thế giới lặng im một nửa.
Cơ thể mảnh mai của cô đổ gục xuống phím đàn, tạo nên một âm thanh hỗn loạn, chói tai của hàng loạt nốt nhạc bị đè bẹp cùng lúc. Ý thức của cô mờ mịt, màng não phù nề nhẹ khiến cô rơi vào trạng thái nửa tỉnh nửa mê, chỉ còn cảm nhận được nhịp rung động yếu ớt của mặt đất dưới chân.
Cửa phòng kính phát nhạc đột ngột bị phá vỡ với một lực đạo khủng khiếp.
*RẮC! XOẢNG!*
Bức tường kính cường lực vốn đã rạn nứt chi chít nay nổ tung thành hàng vạn mảnh vụn pha lê lấp lánh dưới ánh đèn neon lạnh lẽo. Lôi Kính Vũ bước vào. Sấm sét xung quanh anh đã tắt, chỉ còn những sợi điện từ nhỏ màu xanh tím thỉnh thoảng lướt qua bắp tay cuồn cuộn cơ bắp. Anh thở dốc, gương mặt góc cạnh đầy dã tính vẫn còn vương vệt máu và tro bụi của trận chiến đấu trường.
Kính Vũ nhìn quanh phòng, đôi mắt hổ co rụt lại khi phát hiện nguồn phát ra tiếng đàn thần kỳ vừa cứu mạng mình không phải là một đại sư sóng âm lão luyện, mà là một cô gái mù nhỏ nhắn, yếu ớt đang quỳ gục bên cây đàn dương cầm rỉ sét. Chiếc váy sườn xám của cô đẫm máu tươi phát ra từ hai tai, đôi bàn tay nhỏ bé bỏng đỏ rỉ máu tĩnh điện, và bên hông cô là chiếc Hộp nhạc gỗ cổ Nhạc gia đang tỏa ra những dao động tần số thấp nhẹ nhàng để bảo vệ màng não của chủ nhân.
"Cô gái..." Lôi Kính Vũ bước tới một bước, giọng nói trầm ấm của anh mang theo sự kinh ngạc và một chút hoảng hốt chưa từng có. Anh chưa bao giờ nghĩ rằng liều thuốc xoa dịu duy nhất cho linh hồn rách nát của mình lại là một sinh mệnh mỏng manh đến thế. Anh cúi xuống, bàn tay to lớn bọc găng tay lôi thạch định bế cô lên để đưa đi cấp cứu.
"Đứng yên đó, Lôi Kính Vũ."
Một giọng nói lạnh lùng, u ám như vọng ra từ chín tầng địa ngục đột ngột vang lên từ góc tối của căn phòng.
Không khí xung quanh bỗng chốc giảm nhiệt độ đột ngột. Bóng tối từ các góc tường như có sinh mệnh tự nhiên, cuộn xoắn lại thành những sợi tơ đen kịt, ăn mòn hoàn toàn ánh sáng neon của căn phòng. Dạ Vô Nhai — chủ nhân lâu đài bóng tối, bước ra từ hư vô. Mái tóc đen dài xõa ngang vai, da mặt trắng bợt như ma cà rồng và đôi mắt đen sâu thẳm không thấy đáy của gã khóa chặt vào thân hình của Diệp Chi.
"Cô gái mù này... bóng tối của ta cần tiếng đàn của cô ấy," Dạ Vô Nhai thầm thì, giọng nói trầm mặc nhưng mang tính chiếm hữu cực đoan. Gã vẫy tay, giải phóng một luồng sương mù hắc ám lạnh lẽo lan tỏa trên mặt đất, nhanh chóng ăn mòn sinh lực của hai tên lính canh Lôi gia đang đứng ngoài cửa, khiến chúng ngã quỵ xuống mà không kịp rên rỉ.
"Dạ Vô Nhai! Ngươi dám động vào người của Lôi gia?" Lôi Kính Vũ quay phắt lại, thân hình cao lớn vạm vỡ của anh chắn trước cây đàn dương cầm, che chở hoàn toàn cho Diệp Chi đang hôn mê phía sau. Dòng điện sinh học trên người anh lập tức bùng phát trở lại, tia sét tím rít gào quấn quanh nắm đấm thép, sẵn sàng xé toạc bóng tối của gã.
"Các vị bớt nóng giận. Đồi Ánh Sáng của ta mới là nơi thích hợp nhất để bảo vệ đóa hoa mỏng manh này."
Một tiếng cười nhẹ nhàng, lịch lãm vang lên. Gió lạnh đột ngột thổi qua phòng phát nhạc, mang theo hương thơm thanh khiết của hoa cỏ quý hiếm. Phong Hoài Nam bước vào từ cửa sổ hành lang. Anh mặc vest trắng sang trọng, tay nhẹ nhàng phe phẩy chiếc quạt xếp bằng ngọc thạch. Tuy nhiên, ánh mắt sau cặp kính cận không độ của anh lại lạnh lùng và thâm trầm khó đoán.
Hoài Nam phẩy quạt, tạo ra ba lưỡi dao gió vô hình — Phong Nhận Không Gian — chém dọc xuống nền nhà, cắt đứt hoàn toàn luồng sương mù hắc ám của Dạ Vô Nhai và dòng điện tĩnh của Lôi Kính Vũ, tạo ra một ranh giới chân không ngăn cách ba bên.
*RẮC! RẮC!*
Một tiếng động giòn giã vang lên từ sàn nhà. Lớp băng xanh dày đặc bắt đầu lan tỏa từ lối đi hành lang, đóng băng hoàn toàn những mảnh kính vỡ và mặt đất dưới chân tất cả mọi người. Hơi lạnh tuyệt đối tràn ngập căn phòng, cưỡng chế hạ nhiệt mọi nguồn năng lượng đang dao động.
Đường Diệc Thần bước vào. Anh mặc quân phục đặc nhiệm đen không phù hiệu, lưng thẳng như giáo, gương mặt nghiêm nghị không chút cảm xúc. Phía sau anh là tiểu đội đặc nhiệm bọc thép đang túc trực với súng năng lượng khóa mục tiêu.
"Hiện trường đấu trường ngầm Hắc Sa chính thức bị lực lượng đặc nhiệm quân đội tiếp quản," Đường Diệc Thần lạnh lùng tuyên bố, ánh mắt xám tro quét qua Diệp Chi rồi dừng lại ở ba ông trùm còn lại. "Cô gái này có dấu hiệu sử dụng dị năng sóng não bất hợp pháp vượt ngưỡng kiểm soát của liên bang. Tôi sẽ đưa cô ta về khu cách ly quân sự để thẩm vấn."
"Muốn đưa cô ấy đi? Ngươi đã hỏi qua ý kiến của đế chế tài chính này chưa, tư lệnh Đường?"
Một giọng nói ngạo mạn, lười biếng vang lên từ phía sau tiểu đội đặc nhiệm. Phó Cận Ngôn bước vào, tay lắc nhẹ bộ bài tây bằng hợp kim titan siêu mỏng. Gã mặc vest hở ngực quyến rũ, khuyên tai bạc lấp lánh dưới ánh đèn. Cận Ngôn khẽ búng tay, dị năng Kim Loại Thao Túng kích hoạt. Toàn bộ súng năng lượng cơ khí của tiểu đội đặc nhiệm Đường gia đột ngột bị hóa cứng chốt an toàn, các nòng súng kim loại tự động uốn cong gập lại thành những thanh sắt vô dụng.
Năm ông trùm tối cao của thế giới ngầm Tân Khánh — năm thực thể siêu dị năng lực cấp S vốn luôn kiềm chế lẫn nhau — nay lại đồng loạt xuất hiện trong căn phòng phát nhạc chật hẹp, đổ nát của sòng bạc Hắc Sa.
Không khí trong căn phòng nhỏ đông đặc sát khí, lôi điện, bóng tối, băng phong, gió bão và kim loại thao túng chực chờ bùng nổ dữ dội. Năm luồng uy áp khổng lồ tàn phá lẫn nhau, tạo ra một áp lực tinh thần vô hình khủng khiếp dội thẳng vào căn phòng.
Diệp Chi, dù đang hôn mê sâu trên phím đàn, vẫn vô thức co giật nhẹ màng não trước áp lực tinh thần quá lớn này. Chiếc hộp nhạc gỗ cổ bên hông cô khẽ rung lên, phát ra một tần số rung động 432Hz cực nhỏ để bảo vệ chút ý thức cuối cùng của cô khỏi bị nghiền nát giữa cuộc tranh đoạt khốc liệt của năm kẻ điên loạn thống trị thế giới ngầm.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!