Nhạc nềnEpicBattle_J

Bản Giao Hưởng Giữa Sấm Sét

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối đối với Nhạc Diệp Chi chưa bao giờ là một khoảng không tĩnh lặng. Kể từ khi sinh ra với đôi mắt phủ lớp màng xám bạc vô hồn, thế giới của cô được dựng lên từ những dải tần số âm thanh, từ tiếng gió rít qua khe cửa rỉ sét của District 13, đến nhịp tim đập nặng nề của những phu bốc vác dưới bến cảng. Nhưng đêm nay, dưới lòng đất sâu của sòng bạc Hắc Sa, thế giới ấy đang bị xé toạc thành từng mảnh vụn bởi một cơn bão điện từ tàn khốc.


Mỗi bước chân cô đi xuống cầu thang xoắn ốc dẫn vào Đấu trường ngầm Hắc Sa là một lần màng nhĩ tai trái — vốn đã tổn thương rỉ máu sau vụ hỏa hoạn tại phòng trà — phải gánh chịu những nhát búa vô hình. Máu tươi rỉ ra, thấm qua lớp băng gạc trắng mục sư John vừa quấn, mang theo vị sắt tanh nồng nơi đầu lưỡi. Thùy chẩm của cô dội lên những cơn đau nhói dữ dội như có hàng vạn cây kim châm nung đỏ đâm xuyên qua đại não. Chiếc Kính lọc nhãn quan tâm linh Đời đầu mà Lâm Ý chế tạo đang rung lên bần bật sát thái dương, cưỡng chế truyền dẫn dòng điện thạch anh nhẹ để kích hoạt thị giác đặc biệt của cô.


Qua lăng kính lọc, thế giới tối tăm của Diệp Chi bỗng hiện lên một bức tranh quang phổ đầy rẫy kinh hoàng. Phía dưới vực sâu của đấu trường, không khí không còn là hư vô, mà là một biển lửa điện từ màu xanh tím rực sáng đến chói mắt. Những sợi tơ năng lượng của dị năng Lôi Điện Cuồng Bạo khổng lồ đang cuộn xoắn, vặn vẹo như những con mãng xà điên cuồng, phóng ra những tia sét hoang dại chém rách bầu không khí ngột ngạt.


"Lôi Kính Vũ..." Diệp Chi khẽ thầm thì, giọng nói của cô bị nuốt chửng ngay lập tức bởi tiếng gầm rú của hàng vạn khán giả cuồng loạn trên khán đài.


Nhờ thính giác siêu phàm, cô nghe thấy tiếng tim đập dồn dập ở tần số kinh hoàng — 180 nhịp/phút. Đó là nhịp tim của Lôi Kính Vũ, gia chủ Lôi gia, người đang đứng ở trung tâm đấu trường cát bụi. Nhưng nhịp đập ấy không còn mang nhịp điệu sinh học của con người; nó hỗn loạn, đứt quãng và tràn ngập sự cuồng bạo. Trương Hổ, tên đốc công tàn ác của Hắc Sa, đã âm thầm kích hoạt một thiết bị gây nhiễu lậu do tập đoàn Aegis cung cấp. Thiết bị ấy đang phát ra một tần số nghịch đảo vô hình, dội thẳng vào thùy trán của Kính Vũ, đẩy rác thải thần kinh tích tụ lâu ngày của anh vào trạng thái bùng nổ cấp tính: Bạo loạn Sóng não (Overload).


*ẦM! LẠCH CẠCH!*


Một luồng sét tím khổng lồ phóng thẳng từ lòng bàn tay Kính Vũ, đánh sập một góc khán đài kiên cố bằng bê tông cốt thép. Những mảnh đá vụn rơi xuống như mưa, khói bụi và mùi ozone khét lẹt bốc lên nồng nặc. Khán giả bắt đầu la thét hoảng loạn, giẫm đạp lên nhau để tìm đường thoát thân. Cấu trúc của đấu trường ngầm rung chuyển dữ dội dưới sức ép của dòng điện cao áp hàng vạn volt.


Diệp Chi lần mò bước vào phòng phát nhạc của đấu trường, nằm lơ lửng trên tầng hai với bức tường kính cường lực dày nay đã rạn nứt chi chít như mạng nhện. Đột ngột, bàn tay cô chạm vào một bề mặt gỗ quen thuộc. Những đường vân gỗ sồi nhám, những vết cháy sém thô ráp ở góc cạnh...


Đó là đàn dương cầm rỉ sét Bạch Sa Đường của cô!


Trương Hổ đã cho người kéo cây đàn đứng cũ kỹ, kỷ vật duy nhất còn sót lại từ phòng trà bị cháy của cô, về đây đặt trong phòng kính này như một món đồ trang trí, một chiến lợi phẩm tàn nhẫn để chế giễu sự bất lực của cô gái mù. Những phím ngà voi ố vàng vẫn còn vương lớp tro bụi xám xịt.


"Cha..." Diệp Chi thầm gọi. Cô biết Nhạc Bách Sơn đang bị giam cầm ở một góc nào đó sâu dưới hầm ngầm này làm con tin. Nếu cơn bạo loạn của Lôi Kính Vũ không bị dập tắt, toàn bộ đấu trường sẽ sụp đổ, chôn vùi cha cô dưới đống đổ nát thép gai. Cô không còn đường lui. Cô phải chơi đàn.


Diệp Chi ngồi xuống chiếc ghế gỗ lỏng lẻo. Đôi bàn tay mảnh mai của cô run rẩy đặt lên phím đàn. Thùy chẩm cô đau nhói, kính lọc nhãn quan nhấp nháy liên tục như muốn nổ tung trước áp lực điện từ khổng lồ đang lan tỏa trong không khí. Cô hít một hơi sâu, cảm nhận luồng điện tích tụ làm dựng đứng những sợi tóc tơ sau gáy.


*Boong...*


Nốt trầm đầu tiên vang lên từ cây đàn dương cầm rỉ sét. Âm thanh đục ngầu, phô nốt do khung sắt bị rỉ sét và dây đàn bị giãn, nhưng nó mang theo một luồng sóng âm ngược pha cực kỳ chuẩn xác được Diệp Chi dồn hết dị năng Sóng Não Cộng Hưởng vào. Luồng sóng âm ấy lan tỏa ra ngoài, chạm vào từ trường điện từ xung quanh cây đàn, triệt tiêu ngay lập tức các tia điện tĩnh đang bám trên mặt kính.


*UỲNH!*


Dưới đấu trường, Lôi Kính Vũ hoàn toàn mất đi lý trí. Đôi mắt hổ của anh rực lên ánh đỏ ngầu điên dại, các mạch máu trên mặt nổi rõ và co giật dữ dội. Cảm nhận được một tần số lạ đang cố gắng can thiệp vào dòng năng lượng của mình, Kính Vũ gầm lên một tiếng xé lòng. Anh vung tay, hướng thẳng một luồng sét tím cuồng bạo trực diện về phía phòng kính phát nhạc.


Luồng sét lao đi với tốc độ ánh sáng, xé toạc không khí, nung chảy cả những thanh xích sắt treo lơ lửng trên đường đi.


Diệp Chi nghe thấy tiếng sấm sét rít gào lao tới qua tai trái. Cô không lùi bước. Mười đầu ngón tay cô lướt nhanh trên phím đàn, dồn toàn bộ sóng não vào hợp âm La thứ (Am) trầm ấm. Giai điệu xoa dịu cất lên, tạo ra một màng chắn âm thanh vô hình bao quanh phòng kính.


*OÀNH! LÁCH TÁCH!*


Luồng sét tím đâm sầm vào màng chắn âm thanh, nổ tung thành hàng vạn tia lửa điện rực rỡ bám dọc theo bức tường kính cường lực nhưng không thể xuyên phá vào bên trong. Tuy nhiên, lực phản chấn khổng lồ dội ngược lại qua phím đàn.


*Phựt! Phựt!*


Hai sợi dây đàn dương cầm cũ kỹ bị quá tải nhiệt đột ngột đứt phăng, phát ra tiếng kêu chói tai. Sợi dây thép đứt bắn ngược lại, sượt qua gò má Diệp Chi để lại một vệt máu mảnh rỉ ra. Dòng điện tĩnh truyền qua phím ngà truyền thẳng vào mười đầu ngón tay cô, gây ra một cơn bỏng nhiệt nhẹ, làm da đầu ngón tay cô đỏ ửng và tê dại.


Diệp Chi nén cơn đau, cơ thể cô run lên bần bật. Cô nhận ra mình không thể dùng lực mạnh để đối đầu trực diện với sức mạnh hủy diệt của S-tier. Cô đã cố chơi một bản nhạc nhanh để dập tắt lôi điện ngay lập tức, nhưng lực phản chấn quá mạnh khiến cô suýt chút nữa đã ngất xỉu, màng não như bị thiêu rụi.


"Phải chậm lại... phải đồng bộ..." Diệp Chi tự nhủ.


Thông qua thính giác siêu phàm, cô bỏ qua tiếng sấm sét gầm rú, tập trung lắng nghe tiếng nhịp tim của Lôi Kính Vũ dưới đấu trường. Nhịp tim của anh vẫn đang đập điên cuồng ở mức 180 nhịp/phút. Cô điều chỉnh nhịp đàn của mình trùng khớp hoàn hảo với nhịp tim đó, rồi bắt đầu chơi chậm dần đều, kéo dài khoảng cách giữa các nốt nhạc.


*Đồng hóa tần số tim.*


Tiếng đàn dương cầm rỉ sét vang lên chậm rãi, mộc mạc nhưng mang một sức hút tâm linh kỳ lạ. Từng nốt nhạc trầm ấm lan tỏa qua mặt kính rạn nứt, len lỏi vào giữa cơn bão lửa điện từ như một dòng nước mát lạnh dập tắt đám cháy rừng.


Kính Vũ khựng lại giữa đấu trường. Luồng lôi điện cuồng bạo quấn quanh cánh tay anh bắt đầu dao động theo nhịp điệu của tiếng đàn. Nhịp tim của anh, dưới sự cưỡng chế đồng bộ của sóng âm cộng hưởng, bắt đầu giảm dần: 160... 140... 120 nhịp/phút.


Qua kính lọc nhãn quan, Diệp Chi nhìn thấy các mảng bám rác thần kinh màu xám đen che phủ các liên kết thần kinh trong não Kính Vũ đang dần bị các sợi sóng âm màu vàng kim của cô bóc tách và thanh lọc. Dòng điện sinh học của anh bắt đầu quay trở lại quỹ đạo kinh mạch tự nhiên, giảm bớt áp lực nội sọ.


Cơn bão sấm sét tím dần suy yếu, những tia lửa điện không còn phóng loạn xạ mà thu nhỏ lại quanh cơ thể Kính Vũ. Sự tỉnh táo dần quay trở lại trong đôi mắt hổ hổ phách của anh.


Cơ thể Diệp Chi đã đạt giới hạn chịu đựng tối đa. Tai trái cô rỉ máu nhiều hơn, nhuộm đỏ một góc dải băng gạc. Đôi bàn tay cô bỏng rát, mỏi nhừ không còn cảm giác. Nhưng tiếng đàn dương cầm vẫn vang lên kiên cường, haunting và thấu tận tâm can, vang vọng khắp không gian khổng lồ của đấu trường ngầm.


Tại các phòng VIP thượng tầng của sòng bạc, nơi bốn ông trùm khác của Tân Khánh — Dạ Vô Nhai, Phong Hoài Nam, Đường Diệc Thần, Phó Cận Ngôn — đang có mặt để theo dõi trận đấu, tất cả bọn họ đột ngột đứng bật dậy. Sóng não bất ổn, luôn trên bờ vực điên loạn của bốn kẻ thống trị thế giới ngầm bỗng chốc tìm thấy một sự yên bình tuyệt đối, một liều thuốc xoa dịu thần kỳ chưa từng có trong đời.


Bốn đôi mắt S-tier đầy quyền lực đồng loạt quay về hướng phòng phát nhạc rạn nứt, nơi tiếng đàn dương cầm kỳ diệu đang cất lên giữa tiếng sấm sét lụi tàn.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!