Nhạc nềnEpicBattle_J

Đột Nhập Đấu Trường Ngầm Hắc Sa

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng mưa rơi trên mái vòm đổ nát của Giáo hội Đổ nát không còn mang nhịp điệu êm dịu của những ngày xưa cũ. Đối với Nhạc Diệp Chi lúc này, mỗi giọt nước nện xuống những mảng ngói vỡ đều dội vào màng nhĩ tai trái của cô như một nhát búa rèn nện trên đe sắt.


Cơn chấn động từ vụ nổ tại phòng trà Bạch Sa Đường vẫn chưa chịu buông tha cho thùy chẩm của cô. Tai trái cô rỉ ra một vệt máu mảnh, đã khô lại thành một vệt sẫm màu bám chặt vào làn da nhợt nhạt bên dưới dải băng gạc trắng mà Mục sư John vừa quấn cho. Thế giới âm thanh của Diệp Chi giờ đây bị lệch hẳn sang một bên, méo mó và ngập tràn những tiếng u u kéo dài như một sợi dây đàn bị căng quá mức trước khi đứt.


"Ráng chịu đựng một chút, đứa trẻ tội nghiệp," giọng nói trầm ấm, khàn khàn của Mục sư John vang lên bên cạnh cô.


Diệp Chi ngửi thấy mùi cồn sát trùng rẻ tiền lẫn với mùi nến sáp ẩm ướt của nhà thờ. Tiếng bước chân của vị mục sư già rất nhẹ, nhưng thính giác siêu phàm của cô vẫn bắt được nhịp rung động khẽ khàng từ đôi giày da sờn đế của ông trên nền thánh đường đầy rêu mốc. Ông nhẹ nhàng đặt một chiếc khăn ấm lên trán cô, xoa dịu phần nào cơn đau nửa đầu đang hành hạ thùy chẩm.


"Cảm ơn mục sư," Diệp Chi khẽ thầm thì, giọng nói trong vắt nhưng khản đặc vì khói độc lân tinh vẫn còn đọng lại trong cuống họng. Cô siết chặt chiếc Hộp nhạc gỗ cổ Nhạc gia đeo bên hông. Những góc cạnh gỗ sồi đen nhám của nó là mỏ neo duy nhất giữ cho cô không rơi vào trạng thái hoảng loạn.


Bên cạnh cô, cậu bé A Mộc đang co rúm người trên chiếc ghế gỗ dài, hơi thở của cậu vẫn còn run rẩy sau cuộc chạy trốn nghẹt thở qua rừng sương mù. Diệp Chi khẽ nghiêng đầu, tai trái giật nhẹ để lắng nghe nhịp tim của cậu bé. Nhịp tim đã ổn định hơn, không còn đập dồn dập như tiếng trống trận lúc bị toán sát thủ của Vương Mãnh truy quét.


*KÉTTTT...*


Cánh cửa gỗ mục nát của nhà thờ đột ngột bị đẩy ra. Tiếng gió mưa gầm rú ùa vào, mang theo mùi rỉ sét nồng nặc và mùi lân tinh xanh lục đặc trưng của District 13.


Diệp Chi lập tức căng người. Nhịp tim cô tăng tốc. Nhưng ngay sau đó, thính giác của cô nhận ra tiếng bước chân quen thuộc — nhịp bước lộn xộn, tiếng xích sắt và cờ-lê lách cách trong túi quần túi hộp, và cả mùi dầu máy cháy dở.


"Lâm Ý?" cô khẽ gọi.


"Diệp Chi! Ôi lạy chúa, bà vẫn còn sống!"


Lâm Ý lao vào như một cơn gió lốc. Mái tóc nhuộm xanh neon phai màu của cậu dính bết vào trán, chiếc kính bảo hộ gá trên đầu vẫn còn đọng những giọt nước mưa lấp lánh dưới ánh nến leo lét. Cậu thở dốc, quỳ sụp xuống bên cạnh chiếc ghế của Diệp Chi, bàn tay thô ráp đầy vết chai dầu mỡ nắm chặt lấy bả vai cô.


"Tôi nghe tin phòng trà bị phóng hỏa... Tôi đã nghĩ... tôi đã nghĩ hai người..." Giọng Lâm Ý nghẹn lại, đầy sự tự trách.


"Chúng tôi không sao. Nhưng cha... cha nuôi đã bị bắt đi rồi," Diệp Chi nói, đôi mắt mù xám bạc của cô hướng về khoảng không vô định, nhưng nỗi đau thương tột cùng trong giọng nói của cô khiến Lâm Ý im lặng.


Từ trong bóng tối của cánh cửa, một bóng người thứ ba lướt vào nhẹ nhàng như một ngọn gió độc. Tiêu Dao — nữ tình báo dã tính của District 13 — bước ra khỏi làn sương mù. Cô gạt chiếc mũ trùm đầu của chiếc áo khoác da bó sát, để lộ mái tóc ngắn nhuộm đỏ rực và đôi môi tô son thẫm màu. Cô không nói lời nào, chỉ khẽ vẩy tay, một luồng gió truyền âm cực nhỏ dội thẳng vào tai trái của Diệp Chi, mang theo những thông tin lạnh lùng nhất.


"Nhạc Bách Sơn vẫn còn sống. Nhưng lão già gù của bà đang nằm trong tay Trương Hổ. Bọn chúng đã đưa ông ấy xuống Đấu trường ngầm Hắc Sa."


Diệp Chi siết chặt hai nắm tay đến mức móng tay găm vào lòng bàn tay đau nhói. "Đấu trường ngầm... Trương Hổ muốn gì ở cha tôi? Ông ấy chỉ là một thợ làm đàn thường thường không có dị năng!"


Tiêu Dao bước đến gần hơn, tiếng bốt da cao cổ của cô nện xuống nền đá lạnh lẽo. Cô khoanh tay trước ngực, giọng nói trầm thấp đầy thực dụng: "Trương Hổ không cần dị năng của cha bà. Gã cần bà. Gã biết tiếng đàn của bà đã bộc phát năng lượng kỳ lạ tại phòng trà. Bắt giữ Nhạc Bách Sơn chính là cái bẫy để ép bà phải tự nguyện xuất đầu lộ diện tại sòng bạc Hắc Sa. Nếu bà không đến, gã sẽ cấy chip thần kinh bất hợp pháp vào đầu cha bà, biến ông ấy thành một con rối không có nhận thức bán cho giới tài phiệt."


"Tôi sẽ đi," Diệp Chi đứng bật dậy không một chút do dự. Thùy chẩm của cô dội lên một cơn đau nhói dữ dội trước hành động đột ngột, khiến cô lảo đảo.


"Bà điên rồi sao?!" Lâm Ý hét lên, cậu đứng chắn trước mặt cô. "Đó là sào huyệt của băng đảng Hắc Sa! Nơi đó ngập tràn những kẻ dị năng hệ thể chất tàn bạo, hệ thống camera giám sát của Aegis bao phủ 24/7. Bà là một cô gái mù, tai lại đang bị thương, bước vào đó không khác gì tự nộp mạng cho Trương Hổ!"


"Tôi không thể bỏ mặc cha," Diệp Chi nghiêng đầu nhìn về phía Lâm Ý, đôi mắt xám bạc u buồn nhưng mang một ý chí kiên định đến đáng sợ. "Lâm Ý, cha nuôi đã cứu mạng tôi từ bãi rác phế liệu hai mươi năm trước. Ông ấy đã dạy tôi cách dùng âm nhạc để cảm nhận thế giới. Nếu không có ông ấy, tôi đã chết từ lâu rồi. Cho dù có phải đổi mạng, tôi cũng phải đưa cha ra ngoài."


Lâm Ý nhìn chằm chằm vào đôi mắt vô hồn của bạn thân. Cậu biết cái tính bướng bỉnh của cô. Khi Diệp Chi đã quyết định, ngay cả xe bọc thép của quân đội liên bang cũng không thể kéo cô lại. Cậu thở dài một tiếng đầy bất lực, vò rối mái tóc xanh neon của mình.


"Mẹ kiếp... Biết thế nào cũng không cản được bà," Lâm Ý lầm bầm, cậu thọc tay vào chiếc túi ba lô vải thô của mình, lôi ra một thiết bị kỳ lạ.


Đó là một chiếc kính râm màu đen bản to, gọng kính được quấn bằng những sợi dây đồng mảnh và tích hợp một khay pin thạch anh siêu nhỏ ở thái dương. Những mối hàn trên kính vẫn còn thô sơ, tỏa ra mùi nhựa thông mới.


"Đây là Kính lọc nhãn quan tâm linh (Đời đầu)," Lâm Ý vừa nói vừa cẩn thận đeo chiếc kính lên khuôn mặt thanh mảnh của Diệp Chi. Cậu điều chỉnh gọng kính áp sát vào thùy thái dương của cô. "Tôi đã cải tiến nó từ kính bảo hộ quân sự cũ nhặt được ở bến cảng. Khi kích hoạt, viên pin thạch anh sẽ phát ra một dòng điện sinh học cực nhẹ chạy qua các dây thần kinh thị giác bị phong tỏa của bà. Nó sẽ chuyển hóa bức xạ năng lượng và sóng điện từ xung quanh thành các luồng quang phổ màu sắc hiển thị trực tiếp trong tâm trí bà. Bà sẽ 'nhìn' thấy dòng chảy năng lượng của kẻ thù dưới dạng các sợi tơ màu sắc."


Diệp Chi khẽ rùng mình khi gọng kính kim loại lạnh ngắt chạm vào da. Một dòng điện nhẹ, tê rát chạy thẳng vào thùy chẩm, khiến cô gái mù khẽ kêu lên một tiếng nhỏ. Nhưng ngay sau đó, trong bóng tối vĩnh viễn của cô bỗng xuất hiện những vệt sáng mờ ảo màu xanh lam và vàng kim nhạt, định hình nên hình bóng của Lâm Ý và Tiêu Dao trước mặt.


"Tôi... tôi có thể nhìn thấy năng lượng của hai người," Diệp Chi thầm thì đầy kinh ngạc.


"Đừng mừng vội," Lâm Ý nghiêm giọng cảnh báo. "Thiết bị này tiêu hao năng lượng sóng não rất lớn. Nếu bà duy trì nó quá một giờ, thùy chẩm của bà sẽ bị quá tải, gây ra cơn đau nửa đầu cấp tính và có thể phá hủy hoàn toàn thính giác còn lại của bà. Hãy chỉ sử dụng khi thực sự cần thiết."


Tiêu Dao bước tới, cô đặt lên bàn một chiếc thẻ bằng hợp kim titan màu đen khắc hình đầu hổ dữ tợn rực sáng ánh bạc. "Đây là Thẻ thông hành VIP Đấu trường Hắc Sa. Tôi đã đoạt được nó từ tay một tên thuộc hạ của Vương Mãnh tối qua. Không có chiếc thẻ này, bà thậm chí không thể bước qua cổng gác cơ học của sòng bạc chứ đừng nói là xuống đấu trường ngầm."


Diệp Chi đưa ngón tay chạm vào bề mặt kim loại lạnh lẽo của chiếc thẻ VIP. Cô cảm nhận được những đường khắc sâu tinh xảo của hình đầu hổ. Đây chính là tấm vé đưa cô vào hang cọp.


"Cảm ơn mọi người," Diệp Chi khẽ nói, cô khoác lên mình chiếc áo choàng đen rộng thùng sình để che giấu chiếc kính lọc và chiếc hộp nhạc bên hông.


"Tôi sẽ túc trực bên ngoài bến cảng cùng Tiêu Dao," Lâm Ý siết chặt vai cô. "Nếu có biến cố, hãy dùng mọi cách phát ra tín hiệu âm thanh tần số cao, tôi sẽ hack hệ thống điện để tạo cơ hội cho bà rút lui."


***


Nửa giờ sau, Diệp Chi bước đi trên con đường ngập tràn bùn đất rỉ sét dẫn đến sòng bạc Hắc Sa.


Mưa vẫn rơi tầm tã, gột rửa đi lớp bụi bẩn của khu ổ chuột nhưng không thể làm sạch được bầu không khí ngột ngạt, tanh nồng mùi hóa chất. Làn sương mù lân tinh xanh lục lững lờ trôi quanh những cột đèn neon hồng rực đang nhấp nháy điên cuồng bên ngoài tòa nhà sòng bạc khổng lồ.


Sòng bạc Hắc Sa hiện ra như một con quái vật cơ khí khổng lồ bằng thép đen, những ô cửa kính màu phản chiếu thứ ánh sáng đồi trụy, xa hoa của giới thượng lưu đang đổ tiền vào các canh bạc sinh tử. Tiếng nhạc điện tử bass đập dồn dập, tiếng la hét cuồng loạn của những kẻ thắng cuộc, và tiếng khóc lóc thảm thiết của những kẻ vừa bị vắt kiệt sóng não dội thẳng vào tai trái của Diệp Chi.


Cơn bão âm thanh hỗn tạp này khiến màng nhĩ cô đau nhói. Diệp Chi buộc phải sử dụng thiền định để cưỡng chế làm chậm nhịp tim, thu hẹp phạm vi thính giác lại để bảo vệ bộ não khỏi bị bão hòa tiếng ồn.


Cô kéo thấp chiếc mũ trùm đầu, bước từng bước chậm rãi nhưng điềm tĩnh tiến về phía cổng gác cơ học dẫn xuống đấu trường ngầm. Con đường này được ngăn cách với sòng bạc phía trên bằng một hành lang thép vô trùng kiên cố.


"Đứng lại!"


Một giọng nói thô lỗ, trầm đục vang lên xé toạc không gian yên tĩnh của hành lang. Hai tên lính canh bọc thép to lớn, trên tay lăm lăm khẩu súng bắn lưới điện từ, bước ra chặn ngang đường đi của cô gái mù mặc áo choàng đen.


"Con nhỏ mù kia, đi đâu đấy? Đây không phải là nơi cho những kẻ ăn xin khu ổ chuột lẩn quẩn. Cút ra ngoài trước khi tao bẻ gãy chân mày!" Tên lính canh bên trái quát lớn, gã thô bạo giơ tay định đẩy vai Diệp Chi.


Diệp Chi đứng im tại chỗ. Cô khẽ nghiêng đầu trái về phía gã.


Trong thế giới âm thanh của cô, nhịp tim của tên lính canh này đang đập ở mức 55 nhịp/phút — một nhịp đập sluggish, uể oải và thiếu tập trung. Tiếng thở của gã nặng nề, xen kẽ những cái ngáp dài đứt quãng. Gã vừa trải qua một ca trực đêm kéo dài và đang lạm dụng chất kích thích rẻ tiền để giữ tỉnh táo. Sự cảnh giác của gã đã giảm xuống mức tối thiểu.


"Tôi đến để tham gia đấu trường," Diệp Chi dùng giọng nói rụt rè, run rẩy của một cô gái yếu ớt để đánh lừa đối phương. Cô thò bàn tay mảnh mai ra khỏi tay áo choàng rộng, nâng niu chiếc Thẻ thông hành VIP Đấu trường Hắc Sa bằng titan đen.


Tên lính canh khựng lại. Ánh mắt gã dán chặt vào chiếc thẻ đầu hổ rực sáng chỉ bạc. Sự khinh miệt trên khuôn mặt gã lập tức biến mất, thay vào đó là sự nghi ngờ và ngạc nhiên tột độ.


"Thẻ VIP của Vương Mãnh đại ca? Sao nó lại nằm trong tay mày?" Tên lính canh bên phải bước tới, gã giật lấy chiếc thẻ, săm soi dưới ánh đèn neon.


"Vương Mãnh đại ca... đã tặng nó cho tôi tối qua tại phòng trà," Diệp Chi khéo léo nói dối, giọng cô khẽ run lên như thể đang cực kỳ sợ hãi. "Anh ấy bảo tôi mang chiếc thẻ này đến đấu trường để gặp Trương Hổ đốc công..."


Hai tên lính canh nhìn nhau. Chúng biết Vương Mãnh là tay sai đắc lực của Trương Hổ và thường xuyên sử dụng thẻ VIP để dẫn dụ các dị nhân cấp thấp về sòng bạc. Thân phận một cô gái mù bẩm sinh yếu ớt hoàn toàn khớp với hình mẫu con mồi ưa thích của sòng bạc.


"Mẹ kiếp, Vương Mãnh lại tìm được một món hàng chất lượng thế này sao?" Tên lính canh bên trái cười khẩy, gã cầm chiếc thẻ VIP quét qua đầu đọc thẻ cơ học bên cạnh cổng gác.


*BÍP! CLẠCH!*


Hệ thống an ninh phát ra tiếng chuông chấp nhận màu xanh lục. Cánh cổng thép bọc chì nặng nề từ từ groans mở ra, lộ ra một cầu thang xoắn ốc sâu thẳm dẫn thẳng xuống lòng đất, nơi phát ra những tiếng gầm rú và chấn động rung chuyển cả mặt đất.


"Vào đi, con nhỏ mù. Hy vọng mày sẽ sống sót qua hiệp đấu đầu tiên để Trương Hổ đốc công kịp vắt kiệt sóng não của mày," tên lính canh trả lại chiếc thẻ, cười tàn nhẫn.


Diệp Chi cúi đầu nhận lại chiếc thẻ, bước qua cổng gác. Ngay khi cánh cổng thép đóng sầm lại sau lưng, cô lập tức giơ tay lên thái dương, kích hoạt công tắc của chiếc Kính lọc nhãn quan tâm linh.


*BZZZZT...*


Một cơn đau nhói như kim châm đâm thẳng vào màng não trái của cô. Diệp Chi cắn chặt răng để không phát ra tiếng rên rỉ.


Trong tâm trí cô, bóng tối vĩnh viễn đột ngột bị xé toạc bởi một luồng ánh sáng rực rỡ đến chói lòa. Chiếc kính lọc bắt đầu chuyển hóa bức xạ năng lượng xung quanh thành một bức tranh quang phổ lộng lẫy nhưng đầy rẫy hiểm họa.


Cô nhìn thấy những đường ống dẫn năng lượng màu vàng đất chạy dọc bờ tường như những huyết quản khổng lồ của sòng bạc. Cô nhìn thấy sơ đồ nhiệt năng màu đỏ nhạt của những lính tuần tra đang di chuyển ở hành lang phía dưới.


Nhưng điều kinh hoàng nhất nằm ở phía cuối cầu thang xoắn ốc — nơi dẫn thẳng xuống trung tâm Đấu trường ngầm Hắc Sa.


Qua lăng kính lọc nhãn quan tâm linh, toàn bộ khoảng không gian phía dưới đấu trường đột ngột rực sáng bởi những luồng năng lượng sóng não khổng lồ, hỗn loạn màu xanh tím rực rỡ đang cuộn trào dữ dội như một cơn bão điện từ cấp thảm họa. Những tia sét năng lượng hoang dại, cuồng bạo liên tục phóng ra, bẻ cong không khí xung quanh và làm rung chuyển toàn bộ cấu trúc thép của đấu trường ngầm.


Đó là một nguồn năng lượng S-tier cực hạn, đang trên bờ vực bùng nổ tự hủy hoàn toàn.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!